Hôm nay,  

Những Giọt Nước Mắt

12/12/200700:00:00(Xem: 8484)

"Trường Sa & Hoàng Sa là của Việt Nam!

Hoang Sa & Truong Sa of Vietnam!

Đả đảo Trung Quốc bành trướng xâm lược!

Tẩy chay hàng hoá Trung Quốc!..."

Bắt đầu từ 9 giờ sáng ngày 9-12-2007, trước khuôn viên đại sứ quán Trung Quốc tại số 30 đường Hoàng Diệu, Hà Nội, hàng trăm tiếng hô đã vang lên. Vâng! Đó là tiếng hô của hơn 200 sinh viên đang học tại một số trường Đại học ở thủ đô Hà Nội và khoảng 300 người dân tham dự một cuộc biểu tình tự phát và ôn hòa phản đối nhà cầm quyền Trung cộng thành lập trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam một đơn vị hành chính sau khi đã xâm chiếm được một số đảo. 50 cảnh sát bảo vệ sứ quán cùng cảnh sát cơ động Việt Nam, dàn hàng ngang kéo dài hai bên tả hữu cổng sứ quán 40m, tay cầm dùi cui, đứng dạng chân trên vỉa hè, sát hàng rào sắt bên ngoài khuôn viên, mắt gườm gườm nhìn vào đoàn biểu tình đứng đối diện ở vỉa hè bên kia, trong tư thế sẵn sàng phản ứng.

Hàng rào cảnh sát thứ hai gồm 100 người đứng ở mép đường án ngữ trước mặt đoàn biểu tình, sẵn sàng cưỡng chế những ai trong đoàn biểu tình tràn xuống lòng đường. Hàng rào thứ ba gồm mấy chục viên cảnh sát đứng lẫn trong đoàn biểu tình có công vụ thuyết phục, xua đuổi những người dân tò mò đứng xem, ngăn chặn đoàn biểu tình đông thêm. Còn hàng rào thứ tư nữa, hàng rào này không mặc cảnh phục mà hầu hết sinh viên và người dân Hà Nội tham gia biểu tình không biết, chỉ những nhà hoạt động dân chủ nhân quyền biết họ qua cặp mắt soi mói vào những đối tượng nghi ngờ và cặp tai chăm chú vào những đám đông đang trao đổi...

Mặc! Không ai quan tâm đến họ, và họ cũng không có một hành vi nào cho thấy sẵn sàng đàn áp cuộc biểu tình. Đúng ra, cuộc biểu tình này là của họ, bởi vì họ cũng là người Việt Nam, mà đã là người Việt Nam thì ai không đau xót khi người ngư dân Việt Nam bị bắn ghiết và lãnh thổ, lãnh hải, hải đảo của quốc gia bị sát nhập vào lãnh thổ láng giềng không lồ phương Bắc có truyền thống xâm lược và bành trướng từ khi lập quốc, ngoài những tập đoàn cầm quyền phản dân hại nước như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống.

Không biết có phải vì là ngày Chủ Nhật hay không mà cánh cổng đại sứ quán Trung Quốc đóng im nghỉm. Trên tầng hai, vài khuôn mặt nhân viên sứ quán Trung Quốc xuất hiện sau các tấm kính, ở hành lang ngoài tiền sảnh vài ba hình người đi đi, lại lại nhìn ra đoàn biểu tình rồi cúi gằm mặt trầm ngâm và sau đó biến mất. Ở bên ngoài, những tiếng hô: "Đả đảo Trung Quốc Xâm lược, Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam, Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc" vẫn ầm vang dội vào cánh cửa gian tiền sảnh và các tấm kính của toà đại sứ, vang động đến lương tri những người qua đường, kêu gọi họ dừng lại chứng kiến cảnh tượng có một không hai này tại thủ đô Hà Nội, trung tâm của một quốc gia mà trong Hiến Pháp và pháp luật thừa nhận công dân có quyền biểu tình, nhưng bị gắn vào đó cái đuôi quái gở: "Theo quy định của Pháp luật".

Hẳn những người dân Việt Nam vô tư nhất, kể cả những người còn níu giữ hình ảnh của một nước "đồng chí cộng sản, môi hở răng lạnh" cũng không còn đặt câu hỏi Hoàng Sa và Trường Sa là của ai. Hai quần đảo này đã được khẳng định bằng các cứ liệu khoa học thuộc lãnh thổ Việt Nam về vị trí, về địa hình đáy biển, sinh học và lịch sử. Năm 1974 chúng ta đã mất một phần khi hai quần đảo này thuộc lãnh thổ của Việt Nam cộng hòa, dù khi đó hải quân Việt Nam cộng hoà đã bỏ nhiều sinh mạng trong cuộc hải chiến không cân sức. Năm 1979 chúng ta được họ "dạy cho một bài học" ở biên giới phía Bắc. Năm toàn bộ lãnh thổ, lãnh hải và phần lớn các đảo trong hai quần đảo này đã thuộc quyền quản lý hợp pháp của chính quyền cộng sản Việt Nam; dù muốn hay không, lúc ấy trong con mắt quốc tế họ cũng đại diện cho nhân dân và tổ quốc Việt Nam. Nhưng rồi, vì những kháng cự yếu ớt, những tuyên bố né tránh, chúng ta đã phải cam chịu. Thế là mảnh đất nhỏ bé, đông dân và thiêng liêng mà tổ tiên để lại cho chúng ta đã bị lưỡi dao sắc lẹm của chủ nghĩa bá quyền bành trướng phương Bắc chém lìa: một ở Thác Bản Giốc, một ở Mục Nam Quan và một nữa ở hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa. Còn Bây giờ... Còn bây giờ...

Tôi thấy LS Lê Quốc Quân, người bị công an bắt giữ một thời gian để điều tra khi trở về từ Hoa Kỳ sau chuyến tu nghiệp. Anh đứng trước đoàn biểu tình, nơi sôi động nhất, lĩnh xướng cho dàn âm thanh phản đối. Theo bàn tay chỉ huy của anh, khi ở phía tả hô: Trường Sa, ở phía hữu đế tiếp: Hoàng Sa và hai danh từ chỉ thị hai địa danh của tổ quốc chúng ta vang lên đều đặn và cộng hưởng. Tôi thấy ở bên hữu tấm băng rôn: "Trường Sa& Hoàng Sa phải là của Việt Nam" ông Nguyễn Văn Tính, một cựu tù nhân chính trị, tóc điểm bạc, người vào những năm đầu thập kỷ 60 của thế kỷ trước đã nhận chân ra cái bất hảo của chủ nghĩa cộng sản và chính quyền cộng sản và đã vận động thành lập một đảng chính trị đối kháng khi mới 23 tuổi. Tôi thấy ở phía tả tấm băng rôn là cô gái Phạm Thanh Nhiên dáng vóc nhỏ bé một tay níu giữ tấm băng rôn, một tay đang vung cao, miệng hô to và nước mắt giàn dụa. Tôi thấy cô Lê Thị Kim Thu, một dân oan trẻ quê ở Đồng Nai, thành viên của khối 8406 ra Hà Nội ăn chực nằm chờ, trước kia là vườn hoa Mai Xuân Thưởng, nay là 110 Cầu Giấy để đánh trống cho nỗi oan mất nhà mất đất của gia đình, Tôi thấy thầy giáo về hưu Nguyễn Thượng Long, ứng viên đại biểu Quốc hội khoá XI với một búi tóc đuôi ngựa rất nghệ sĩ và thân hình cường tráng, một tay vung lên theo tiếng hô, một tay cầm máy ảnh chụp lia lịa. Tôi thấy ông Vũ Cao Quận già cả và nhỏ bé với chiếc áo Ba-đờ-suy cũ phanh mở giữa đám đông các công dân trai trẻ, sẵn sàng nhận một viên đạn như những tín đồ đạo Phật Miến Điện đã ngã trên đường Rangoon cuối tháng 9 năm nay.

Nhưng hình ảnh sâu đậm nhất trong tôi là các anh chị em sinh viên, trong đó có một sinh viên hai tay nắm chặt hai mép lá cờ đỏ sao vàng, miệng ngậm chặt tấm biểu ngữ bằng chữ Anh: "Trường Sa & Hoàng Sa of Việt Nam". Lúc lúc, chờ phút lơ là của những viên cảnh sát đối diện, cậu nhảy xuống lòng đường hô vang khẩu hiệu và lá cờ đỏ sao vàng bay phần phật trên đầu. Tôi không biết người sinh viên này có phút nào thoáng nghĩ đến nguy cơ bị đuổi khỏi trường đại học hay không, vì trước đó đã có tin, một gã hiệu trưởng răn đe nếu sinh viên nào tham gia cuộc biểu tình sẽ bị "tống tiễn". Trời ơi! Tham gia biểu tình phản đối nước láng giềng xâm chiếm lãnh thổ của quốc gia mà bị đuổi học. Gã hiệu trưởng này theo lệnh của ai và họ có còn là người Việt có lương tri, nữa hay không" Hàng triệu đồng bào ta ở Hải Ngoại, dù đã có quê hương thứ hai, có cuộc sống phồn vinh, tự do và nhân quyền mà con đau xót cho quê cha đất tổ bị xâm lược nữa là!

- Anh đang truyền âm thanh này ra đâu" Một người đàn ông tuổi trung niên vận complet màu xám và caravat trang nhã hỏi tôi: - Tôi truyền âm thanh này ra cho đồng bào Việt Nam yêu nước ở Hải Ngoại. Tôi trả lời. - Anh cho tôi được nói vài câu! Như tuân theo một mệnh lệnh, tôi trao máy di động cho anh. Tiếng anh vang lên. Câu đầu tiên anh tự giới thiệu mình là một doanh nhân và tiếp đó: "Tổ tiên chúng tôi đã đổ bao xương máu để có mảnh đất này. Tôi phản đối Trung Quốc. Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam..." Những người đứng xung quang kéo đến vây lấy chúng tôi, đưa vào tim gan mình những lời nói của anh. Rồi không biết từ đâu chen vào một con người lạ hoắc. Ông ta đã già, có lẽ là một cán bộ đảng đã về hưu, đầu óc bị khóa chặt bởi ổ khoá truyền thông trong nước: - Các anh không được kích động. Đảng và Chính phủ cũng phản đối Trung Quốc...

Tôi gạt ông ta sang một bên bằng câu nói: "Chúng ta chưa bao giờ có tự do ngôn luận. Đây là một dịp hiếm hoi để người công dân quan tâm đến vận mệnh quốc gia bày tỏ ý kiến của mình. Nếu muốn, ông sẽ nói khi người này nói xong." Những tiếng la ó nhạo báng ông ta vang lên sau câu nói của tôi; và đám đông khép lại sau khi nhường một lối cho ông ta vội vàng cút xéo.

- Bác muốn tham gia diễn đàn" Một bà đến cạnh tôi khi tôi chen ra khỏi đám đông. Bà không trả lời tôi mà cầm ngay máy di động. Bằng giọng miền Nam nhỏ nhẹ, bà tự giới thiệu bà quê ở Đồng Nai, ra Hà Nội thăm thân nhân, tình cơ đi qua mà có mặt ở cuộc biểu tình: "Chúng tôi phản đối chính phủ Trung Quốc xâm lược hai quần đảo của chúng tôi. Người dân Việt Nam nào còn lòng yêu nước thì phải lên tiếng. Chúng tôi sẵn sàng đánh trả cuộc xâm lược của Trung Quốc. Tôi là đàn bà cũng sẵn sàng ra trận...". Những tiếng nói cuối cùng của bà âm vang và to dần lên, cùng lúc những giọt nước mắt chảy dàn dụa xuống hai gò má. Tình yêu và lòng căm thù trộn vào nhau của bà lan truyền ra xung quanh; và một cảm xúc bất lực xuất hiện trên khuôn mặt của người chứng kiến. Phải rồi! Chúng ta, những người dân đành bất lực trước sự việc đau lòng này. Chúng ta chỉ có thể nói lên được một vài lời, trong một vài phút hiếm hoi này thôi, mà phải những người thật dũng cảm mới đi được đến đây và được nói. Chính quyền đâu phải của chúng ta. Điều đó càng được khẳng định khi tiếng loa trên một chiếc xe cảnh sát tăng cường vang lên: "Yêu cầu các sinh viên và mọi người giải tán. Đây là việc của hai chính phủ, để hai chính phủ giải quyết. Không được để cho bọn phản động chống phá nhà nước lợi dụng".

Thế đấy! "Đây là việc của hai chính phủ..." và lại còn "không được để cho bọn phản động chống phá nhà nước lợi dụng"; Người dân không có quyền, những người yêu nước đang đấu tranh cho nhân quyền của nhân dân và sự toàn vẹn lãnh thổ không có quyền... Sau tiếng loa, những người cảnh sát cơ động đội mũ sắt, tay cầm dùi cui nhảy xuống xe. Nguy cơ một cuộc giải tán bằng vũ lực xuất hiện.

Cho đến bây giờ, khi ngồi trước bàn phím trắng, tay run rẩy gõ lên màn hình những con chữ ran ruột, trong hai mắt tôi vẫn còn nhoè mờ những giọt nước mắt của cháu Phạm Thanh Nhiên, của bà già quê tận Đồng Nai và của các cháu sinh viên cùng nhiều người khác trong cuộc biểu tình hôm 9-12-2007 mà tôi đã thấy hoặc vô tình không thấy. Cám ơn các anh chị em sinh viên Hà Nội đã dũng cảm tổ chức cuộc biểu tình này, cám ơn người dân Hà Nội đã đến đây. Chúng ta biết đang phải làm láng ghiềng nhỏ bé cạnh một nhà nước khổng lồ của Tần Thủy Hoàng và Mao Trạch Đông. Chúng ta có quyền tự hào về những vị anh hùng Trần Hưng Đạo, Lê lợi, Quang Trung... Nhưng đó chỉ là những giây phút loé lên hiếm hoi trong lịch sử 4000 năm, khi dân tộc đạt đến điểm cực thịnh và lòng người quy về một mối. Còn bây giờ chúng ta đang bị dẫn dắt bởi một chính quyền nhu nhược và lòng người ly tán. Liệu có ngày nào và bằng cách nào dân tộc ta thay đổi được số phận"

Hải Phòng, ngày 10-12-200

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ba giờ sáng của một ngày giữa Tháng Tư, cả hệ thống điện và điện thoại trong trại giam Adelanto Detention Center (California) đồng loạt bị ngắt. Bóng tối phủ trùm khắp các khu vực. Nhân viên trại giam đi từng khu vực, gõ cửa từng phòng, gọi tên “những người được chọn.” Mỗi phòng một, hoặc hai người bị gọi tên. “Thu xếp đồ đạc của các anh” – lệnh được truyền đi vắn tắt, không giải thích. Ông X. Nguyễn, cư dân của Santa Ana, đến Mỹ từ năm 1990, là một trong những người bị đánh thức được lệnh phải thu dọn đồ đạc.Cùng với những người khác - không ai biết ai vì tất cả đèn đã tắt, trong bóng tối họ bị áp tải ra khỏi trại giam trong tình trạng tay bị còng, chân bị xích. Chỉ đến khi bước vào chiếc xe bít bùng, họ mới nhận ra nhau qua cùng tiếng Mẹ đẻ, mới biết mình không đơn độc – mà cùng những người khác cùng ngôn ngữ, cùng cố hương, cùng một chuyến đi không có ngày trở lại. “Họ đưa anh tôi và những người trên xe đến tòa nhà INS (Immigration and Naturalization Service) ở Los Angeles.
Chuyện đời của Tổng thống Donald Trump như một cuốn sách, không phải tự truyện, không phải tiểu sử, là một trường thiên tiểu thuyết đang viết vào chương cuối cùng. Đã gọi là tiểu thuyết, nghĩa là không thật như đời thường, có nhiều diễn biến ly kỳ, bí mật và những âm thầm giấu giếm bên trong. Nhân vật chính là một người có đời sống phóng đảng từ trẻ đến già. Con nhà giàu, đẹp trai, học không giỏi. Bảy mươi mấy năm sống có thể gôm vào sáu chữ: Ham gái. Ham danh. Ham tiền. Ông không có khả năng gì đặc biệt, ngoài trừ khả năng bạo phổi, quen thói tỷ phú quyền lực, ít học, kém tư cách, ông muốn nói gì thì nói, muốn tuyên bố gì thì tuyên bố, bất kể đúng sai, bất kể hậu quả. Việc này khiến ông nổi bật giữa những kiểu mẫu đứng đắn, đạo hạnh, tử tế, trí thức của các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ dọc theo lịch sử. Sự phá vỡ tư cách lãnh đạo theo truyền thống, lạ lùng, được một số đông cử tri ủng hộ.
Tôi có một đứa cháu gái. Mỗi sáng, cháu ngồi trên bậc thềm, chăm chỉ buộc dây giày. Mỗi bên phải đều nhau, mỗi nút thắt phải đúng thứ tự. Nếu lỡ tay thắt ngược, cháu sẽ gỡ ra và làm lại từ đầu – đôi khi ba, bốn lần. Cháu sẽ nhất định không chịu đi học cho đến khi nào giây thắt thật ngay ngắn. Cháu thuộc dạng trẻ em tự kỷ – một khác biệt mà người ngoài mới nhìn vào khó thấy. Và để được hỗ trợ trong lớp học, con bé phải làm điều mà cả hệ thống ép nó làm: thi IQ. Nếu điểm thấp quá, cháu bị đưa ra khỏi lớp chính. Nếu điểm “không thấp đủ,” cháu lại không được hỗ trợ vì không đạt tiêu chuẩn “khuyết tật.” Cùng một con số, khi là tấm thẻ vào cửa, khi là án lệnh đuổi ra khỏi cửa. Và chẳng ai thấy việc này có gì sai. Tất cả đều hợp lệ. Tất cả đều dựa vào một niềm tin: con người có thể đo được bằng ba con số.
Trong tháng 7 năm 2025, Thượng Viện Hoa Kỳ đã bỏ phiếu gần như hoàn toàn theo đường lối đảng phái để hủy bỏ khoản ngân sách trị giá 1.1 tỷ MK đã được chuẩn thuận cấp cho Tập Đoàn Phát Thanh Truyền Hình Công Cộng (Corporation for Public Broadcasting, CPB). Những người ủng hộ quyết định này cho rằng đây là hành động cần thiết để ngừng tài trợ cho “cánh truyền thông thiên tả.” “Phát thanh truyền hình công cộng đã rơi vào tay các nhà hoạt động đảng phái từ lâu rồi,” TNS Ted Cruz (Texas) tuyên bố, khẳng định chính phủ không cần thiết phải tài trợ cho các cơ quan báo chí “thiếu công tâm.” Ông châm biếm: “Muốn xem tuyên truyền của phe cấp tiến hả, cứ bật MSNBC đi.”
Tổng thống Donald Trump đã cố gắng áp đặt Hoa Kỳ lên thế giới và tách đất nước ra khỏi thế giới. Ông bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai bằng cách vung vũ lực cứng của Mỹ, đe dọa Đan Mạch về quyền kiểm soát Greenland, và đề nghị sẽ giành lại kênh đào Panama. Ông đã sử dụng thành công các mối đe dọa về thuế quan trừng phạt để ép buộc Canada, Colombia và Mexico về các vấn đề nhập cư. Ông đã rút khỏi các hiệp định khí hậu Paris và Tổ chức Y tế Thế giới. Vào tháng 4, ông đã khiến thị trường toàn cầu rơi vào hỗn loạn bằng cách công bố thuế quan sâu rộng đối với các quốc gia trên toàn thế giới. Không lâu sau đó, ông đã thay đổi chiến thuật bằng cách rút lại hầu hết các mức thuế bổ sung, mặc dù vẫn tiếp tục gây sức ép cho một cuộc thương chiến với Trung Quốc – mặt trận chủ yếu trong cuộc tấn công hiện nay để chống lại đối thủ chính của Washington...
Tài liệu ghi chép lịch sử Tòa Bạch Ốc cho biết, khi nhân viên dưới thời chính quyền của Woodrow Wilson chuẩn bị dời vị trí của Vườn Hồng, họ nhìn thấy hồn ma của cố Đệ Nhất Phu Nhân Dolley Madison, phu nhân của cố Tổng thống đời thứ tư của Mỹ James Madison. Thế là, để “xoa dịu” bà Madison, họ quyết định không di dời nữa và Vườn Hồng ở nơi đó cho đến tận bây giờ. Ông Jeremiah Jerry Smith làm việc trong Toà Bạch Ốc dưới thời của chính quyền Tổng Thống Ulysses S. Grant vào cuối những năm 1860. Trong suốt 35 năm, ông là một người hầu, quản gia, đầu bếp, gác cửa, dọn dẹp văn phòng. Smith là người được các ký giả, người viết sách tìm đến khi họ muốn biết về tin tức hoặc chuyện hậu cung. Theo tài liệu lịch sử của White House, ông Smith nói từng nhìn thấy hồn ma của Lincoln, Grant, McKinley và một số đệ nhất phu nhân từ năm 1901 đến 1904.
Trong nhóm bạn bè khá thân, chúng tôi có một cặp bạn - anh chồng là người tốt bụng, dễ mến; anh yêu vợ, nhưng lại có tình ý với một người khác. Khi bạn bè nhắc, anh luôn trả lời chắc nịch: “Vợ tôi đơn giản lắm, bả ấy chẳng để ý, cũng chẳng hay biết gì đâu.”Cô vợ cũng là bạn tôi, một người hiền lành, tử tế. Khi nghe tiếng gần tiếng xa, bạn chỉ cười nhẹ nhàng: “Mình chẳng muốn biết, biết chi cho mệt, cứ nhắm mắt, rồi mọi chuyện cũng qua thôi.”
Thế giới vừa điên đảo vì Trump 2.0 lại phải lo đối phó với Trung Quốc 2.0. Trung Quốc 1.0 là công xưởng quốc tế dựa vào giá nhân công rẻ và giá trị gia tăng thấp để sản xuất các hàng hóa tiêu dùng trong dạng Bộ Ba Cũ: (1) quần áo, đồ chơi trẻ em…; (2) vật dụng trong nhà như bàn ghế, tivi, tủ lạnh…(3) đồ điện tử gồm điện thoại cầm tay, máy điện toán,…) Trung Quốc 1.0 kéo dài 25 năm bắt đầu từ lúc Đổi Mới thập niên 1990 cho đến giữa thập niên 2010...
Giữa lúc các cơ quan báo chí, các tập đoàn truyền thông lớn khác chọn “sự trung lập” và cố gắng “nương tay” với các chính trị gia và chính quyền, thì Stephen Colbert chọn sự trung thực, kiên định, xem tuyên ngôn “trung lập” theo lý thuyết báo chí là vở kịch hài không hợp thời cuộc. Ông châm biếm, chỉ trích không thương tiếc những quyết định vi hiến, những phát ngôn dối trá của chủ nhân Tòa Bạch Ốc.
Những người đấu tranh cho quyền hợp pháp của di dân có trong Tu chính án thứ Tư và thứ Năm của Hiến Pháp, vui mừng gọi phán quyết của chánh án liên bang hôm thứ Sáu 11/7 là “chiến thắng.” Chánh án Maame E. Frimpong ra phán quyết các cảnh sát di trú ở Nam California phải tạm dừng việc bắt giữ, tra hỏi di dân chỉ dựa vào chủng tộc hoặc ngôn ngữ Tây Ban Nha. Nhưng Jaime Alanís Garcia, 57 tuổi, người làm việc ở nông trại Glass House Farms, quận Ventura 10 năm, đã không có cơ hội vui với chiến thắng tạm thời này. Với ông, và gia đình ông, tất cả đã quá muộn. ICE đã thực hiện cuộc đột kích quy mô lớn ở nông trại Glass House Farms gần Camarillo, quận Ventura hôm thứ Năm 10/7. Đoạn video ghi lại cảnh những chiếc xe bọc thép có chữ Police rượt đuổi theo nhóm nông dân tháo chạy hoảng loạn. Càng chạy, xe càng lao tới, bất kể có người đang cố bám vào đầu xe để chặn bánh xe lăn. Súng hơi, đạn cay mù mịt trên cánh đồng từng rất yên ả với những cây cà chua, dưa leo, và cây cannabis có giấy phép.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.