Hôm nay,  

Dân Oan Việt Nam — SOS

15/06/200800:00:00(Xem: 7815)

Không biết đến khi nào thì tập đoàn Cộng sản Việt Nam mới thôi đàn áp phi đạo đức, hành xử đê tiện đối với dân oan"

Xin hỏi nhà nước từ đâu mà có" Dân oan là ai"

Nói về đạo lý thì có phải là cùng tóc đen, máu đỏ, da vàng không" Thế mà nhà nước bây giờ không có gì khác hơn là một chế độ gồm những loại người ăn trên ngồi trước, thậm chí ăn tận đáy cùng của dân oan. Chính nhà nước này có được là nhờ xương máu của  hơn 50% gia đình dân oan, trước kia vì nghe theo lời tuyên truyền mật ngọt nên đã nuôi giấu Cộng sản, rồi cho chồng con đi theo Cộng sản, hy sinh và cống hiến tuổi thanh xuân oan uổng cho công cuộc xâm lăng miền Nam Việt Nam. Để rồi bây giờ khi thành công rồi thì xoay lưng bội ước, phản dân, cướp nhà, cướp đất canh tác; để những người dân này thay vì được báo ơn, thì phút chốc lại bị báo oán, khiến họ trở thành những hành khất khiếu kiện từ khi Cộng sản thực sự cai trị toàn đất nước. Đúng là bọn ăn Cháo đá Bát, được Cá quên Nôm, không một chút đạo nghĩa tình người.

Suy cho cùng nhà nước này là một tập đoàn mà thời trước phần đông dân chúng bị chúng ép buộc phải chia cơm xẻ áo, cho Có nhận Không. Cái Không của Dân Oan hôm nay chính là cái Có của họ, cái mất của dân Oan là cái Được của họ. Những tài sản đó cũng là cướp của dân oan. Ngày trước Cộng sản tuyên truyền láo khoét để lừa mỵ cướp của người dân một cách khéo léo. Còn ngày nay nắm quyền cai trị được rồi thì lại cướp công khai giữa ban ngày, ban mặt. Những cán bộ này đã cướp nhà, cướp đất, cướp cả miếu mạo, mồ mả Cha Ông của dân oan rồi ngang nhiên sang bán. Một lần nữa họ tái sử dụng công sức và vắt cạn kiệt tài sản của nông dân, để làm giàu bất chính một cách đê tiện trên nước mắt và máu của người dân. Đặc biệt là phương pháp cướp này có giấy tờ, có văn bản, có quyết định này, nghị định nọ, hay quy chụp là đất của thời Việt Nam Cộng Hoà không có giá trị, ruộng kia của điền chủ, nhà kia của tư sản mại bản… đủ những lý do để cướp trắng trợn. Nếu cần thì kéo xuống với lực lượng vài trăm công an với xe cào làm phương tiện để phá bỏ hoa màu đang canh tác, dùi cui để đánh túi bụi vào dân, vòi rồng để xịt cho dân mù mắt, v.v… trong khi tài sản nhà đất đó là do dân tạo lập, phải bán lưng cho Trời, bán mặt cho Đất, phải  khai phá rừng đồi tạo nên mảnh đất để có kế mưu sinh. Thế nên khi nhận những quyết định bị thu hồi đất người dân buộc lòng phải đi khiếu nại kêu oan.

Dẫu biết rằng bọn cán bộ này là con cùng cha có họ Tham, tớ cùng Thầy có họ Bao (rất tiếc ở đây là bao che chứ không phải là Bao công), bạn cùng lớp là lớp Bịp bợm. Bọn cán bộ này có đường dây mắc xích che chắn nhau mặc tình mà tham nhũng. Người dân không chấp nhận được cái lối hành xử thô bạo này, dân oan phải đi đấu tranh để đòi lại tài sản, để vạch mặt chỉ tên những kẻ tham ô không có tính người. Khi đi kêu oan mỗi người dân đều suy nghĩ mình phải nói gì, cần nhờ ai can thiệp, cần nhờ ai giải oan, v.v…  Tất nhiên suy nghĩ gì, làm gì thì cũng đều nằm trong Hiến pháp của nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Bởi NNVN nói rằng Việt Nam là một nhà nước pháp quyền, có quy định mọi công dân có quyền bình đẳng trước pháp luật. Thế nhưng cuộc trường chinh khiếu kiện của dân oan cộng với nhiều kinh nghiệm đã chứng minh được rằng khi dân nói đúng, chỉ trích đúng, tố cáo đúng, thì lòi ra cái Sai to tướng của bọn cán bộ cường quyền ác đảng, bịp bợm, đê hèn. Sự thật thì mất lòng, mà làm mất lòng đến cán bộ cao cấp là có lệnh ban xuống cho công an vây bủa trấn áp, đe doạ, bắt bớ đánh đập những ai dám tố cáo những việc làm sai trái của cán bộ nhà nước. Công an thì có nhiệm vụ phải rình rập theo dõi từng bước đi của dân oan. Bao nhiêu đó cũng cho thấy rằng, nếu cán bộ làm tốt thì tại sao phải sợ dân tố cáo" Dân lịch sự xin vào văn phòng gặp lãnh đạo để khiếu nại thì chận trước ngăn sau, viết đơn tố cáo thì không đọc không xét! Bắt buộc dân phải kêu to, la lớn, phải viết băng rôn biểu ngữ để quan nghe, quan thấy. Chứ la to, viết chữ to tố cáo chuyện cán bộ nhà nước cướp đoạt tài sản thì cũng ngượng miệng lắm nhưng chẳng còn cách nào hơn để nhân dân dạy dỗ đám đầy tớ đang buôn bán tài sản của chủ nhân đất nước, bán cả lương tâm con người.

Việc dân oan nói to, viết lớn, hay biểu tình là vì những gì nhà nước nói không đi đôi với làm, chỉ hứa đểu, hứa suông. Khổ nỗi, nêu ra tên của Chủ tịch tỉnh, huyện hay vị cán bộ cao cấp nào trên biểu ngữ về tội bao che cướp đất của dân, thì chẳng lâu sau, dân oan bị trù dập thẳng tay, có người bị tù kêu án vài ba năm là chuyện thường thấy ở các địa phương. Có dân oan về tới nhà là có lệnh lục soát nhà cửa, lệnh bắt khẩn cấp vì tội bêu xấu cán bộ nhà nước.

Gần đây nhất là chuyện hành xử thô bạo và đê tiện của công an đối với bà Trần thị Hài, dân oan tỉnh Bình Dương cùng bà con kéo đến trước Quốc Hội giăng biểu ngữ có nội dung: “Yêu cầu Quốc Hội giải quyết trả đất cho dân” vào sáng ngày 05/05/2008. Lập tức sau đó bà con bị công an đàn áp ngay, dằn co qua lại, công an đạp chân bà Hài, bà vùng chạy thì công an cũng vừa kịp tuộc túm lấy tuột luôn chiếc quần mặc bên ngoài của bà, rồi tịch thu luôn, để một phụ nữ mà phần thân dưới chỉ còn chiếc quần lót, đứng trước văn phòng quốc hội đang diễn ra khai mạc khoá họp thứ XIII. Sự kiện diễn ra không thể tưởng tượng được! Dân oan khác kêu đòi trả đất, còn bà Hài đòi cả hai thứ: vừa đòi nhà nước trả đất, vừa đòi công an trả quần. Tất cả đang bị cán bộ nhà nước Cộng sản cướp tần tật.

Câu chuyện nghe qua như chuyện khôi hài, nhưng thấm thía tủi nhục đau xót cho một xã hội. Quan trên thì cướp đất, cướp nhà, đám lính của quan thì rượt đuổi dân cướp cả quần và suýt cướp luôn cả mạng sống. Đúng là thượng bất minh, hạ tất loạn. Công an của dân ở chỗ nào, mà thấy dân đi biểu tình đòi đất chống tham nhũng, thì không bảo vệ cho công lý, tức bảo vệ dân, mà là bảo vệ cho đảng cướp, chen vào dân để soi rọi, chụp hình, quay phim xem ai là người mạnh dạn đấu tranh đòi công bằng dân chủ, để bắt về tội gây rối trật tự nơi công cộng. Phải chăng, nhà nước rất sợ dân oan trở thành một “cộng đồng dân oan” lớn mạnh đòi công bằng, đòi thực thi thi nhân quyền, dân chủ, và xoá bỏ chế độ độc tài phi lý hiện nay"

Trưởng Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng trung ương là Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng, còn ở địa phương là Chủ tịch tỉnh. Nghe đến toàn là những vị có chức sắc quyết định. Thế nhưng nhiều chủ tịch tỉnh lại chính là những tên trùm tham nhũng có pha máu xã hội đen, trù dập thẳng tay ai đòi trả đất. Thì hỏi rằng ai dám phòng, ai dám chống lại đây" Vậy là chỉ còn cách xuống đường hô to khẩu hiệu “Đả đảo tham nhũng” để tiếp tay với nhà nước chống tham nhũng vậy.  Dân lo ngại cho nhà nước, vì quan tham là mất nước, quan dốt là hại dân. Việc đi biểu tình để tố cáo lãnh đạo nhà nước, để vạch mặt chỉ tên những cán bộ nhà nước tham nhũng ăn cướp của nhân dân, là một việc chẳng đặng đừng. Bởi không chỉ có dân chúng khắp nước biết, mà cũng không loại trừ những vị khách nước ngoài làm việc hoặc du lịch ở Việt Nam thấy được cảnh tượng này. Đó là một điều người dân không bao giờ muốn, vừa khổ thân, vừa tủi nhục cho dân tộc và đất nước mình quá đổi. Nhưng cứ “lịch sự” trong nhà bảo nhỏ với nhau thì cán bộ lãnh đạo cứ cái kiểu không nghe, không thấy, không biết… nên bắt buộc dân oan phải đánh động lương tâm nhân loại thôi.

Thời phong kiến nước ta, cũng có tham quan, nhưng trong thiên hạ còn có rất nhiều bậc quan thanh liêm chính trực. Khi dân bị oan ức thì đánh trống kêu oan, còn được giải oan. Chứ thời Cộng sản cai trị này, từ Bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch nước, rồi Mặt trận Tổ quốc, đoàn thanh tra, v.v… đều tham nhũng ráo trọi, tham nhũng có đường dây chằng chịt, nên dân kêu oan cửa nào cũng như đem thân nộp mạng vô tù mà thôi.

Viết về Dân Oan bị nhà nước đàn áp bắt tội tù thì còn dài lắm. Vâng, dân oan khiếu kiện  đang bị đàn áp bắt bớ trong từng hang cùng ngõ hẹp. Xin báo động, xin lên tiếng, xin chia sẻ! Xin hãy bảo vệ nhân quyền và sinh mạng cho người dân oan Việt Nam!

(Trích Tập san Hoa-Mai #26)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ba năm học gần đây, PEN America đã ghi nhận hàng loạt trường hợp cấm sách xảy ra trên toàn nước Mỹ, đặc biệt trong các trường công lập. Những nỗ lực xóa bỏ một số câu chuyện và bản sắc khỏi thư viện trường học không chỉ gia tăng mà còn trở thành dấu hiệu của một sự chuyển đổi lớn hơn, đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về tương lai của giáo dục công lập. Việc kiểm duyệt này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại: sự tập trung vào việc kiểm soát nội dung văn hóa và giáo dục, thay vì khuyến khích học sinh tiếp cận kiến thức đa chiều.
Syria đang sống trong một bước ngoặt lịch sử sau khi chế độ độc tài sụp đổ nhanh chóng và Bashar al-Assad trốn sang Nga để tị nạn. Các nhóm nổi dậy chiến thắng đang cố gắng duy trì trật tự công cộng và thảo luận về các kịch bản cho tương lai. Lòng dân hân hoan về một khởi đầu mới đầy hứa hẹn pha trộn với những lo âu vì tương lai đất nước còn đầy bất trắc. Trong 54 năm qua, chế độ Assad đã cai trị đất nước như một tài sản riêng của gia đình và bảo vệ cho chế độ trường tồn là khẩu hiệu chung của giới thân cận.
Các số liệu gần đây cho thấy những thách thức mà nhà lãnh đạo Trung Quốc phải đối mặt để phục hồi kinh tế cho năm 2025, khi quan hệ thương mại với thị trường xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc có thể xấu đi cùng lúc mức tiêu thụ trong nước vẫn sụt giảm. Và thật sự thì nền kinh tế Trung Quốc tệ đến mức nào? Việc đặt câu hỏi này ngày càng trở nên hợp lý khi Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng sản xuất trì trễ và tiền tệ mất giá kéo dài trong những năm gần đây. Đặc biệt, chính quyền Bắc Kinh dường như không muốn công khai toàn bộ thực trạng.
Chiều ngày Thứ Ba 17/12, tòa án New York kết án Luigi Mangione 11 tội danh, bao gồm tội giết người cấp độ 1, hai tội giết người cấp độ 2 cùng các tội danh khác về vũ khí và làm giả danh tính. Theo bản cáo trạng, một bồi thẩm đoàn ở Manhattan đã truy tố Mangione về tội giết người cấp độ hai là tội khủng bố. Tòa đã kết tội hành động của Luigi Mangione – một hành động nổi loạn khó có thể bào chữa dù đó là tiếng kêu cuối cùng của tuyệt vọng.
Ngay từ thời điểm này, cho dù chưa chính thức bước vào Tòa Bạch Ốc, tổng thống đắc cử Donald Trump đã hứa hẹn một chiến dịch bài trừ di dân lớn nhất lịch sử Mỹ. Những cuộc kiểm soát, bắt bớ, trục xuất di dân dự kiến sẽ diễn ra với qui mô lớn trong vài năm tới. Nhiều sắc dân nhập cư ở Mỹ sẽ phải lo lắng, nhưng cộng đồng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất sẽ là cộng đồng di dân gốc Mỹ Latin. Lời hứa này đang làm hài lòng những người Mỹ xem dân nhập cư là kẻ cướp đi việc làm và quyền lợi của mình. Rất đông trong số này thuộc các cộng đồng di dân, trong đó có cộng đồng gốc Việt. Tuy nhiên, có bao nhiêu người thấy được toàn cảnh ảnh hưởng của những chính sách bài trừ di dân đến nền kinh tế và xã hội Hoa Kỳ?
Trong tài liệu của Thư Viện Quốc Hội ghi rằng, nguồn gốc của quyền ân xá trong Hiến Pháp Hoa Kỳ đến từ lịch sử Anh quốc. Quyền ân xá xuất hiện lần đầu tiên dưới thời trị vì của Vua Ine xứ Wessex vào thế kỷ thứ bảy. Mặc dù tình trạng lạm dụng quyền ân xá ngày càng tăng theo thời gian, dẫn đến những hạn chế sau đó, nhưng quyền ân xá vẫn tồn tại trong suốt thời kỳ thuộc địa của Mỹ.
Tôi cộng tác với tuần báo Trẻ (tờ báo có nhiều ấn bản nhất tại Hoa Kỳ) gần hai chục năm qua. Sự gắn bó lâu dài này không chỉ vì tấm lòng yêu nghề (và thái độ thân thiện cởi mở) của ban biên tập mà còn vì chút tình riêng. Mỗi tuần Trẻ đều dành hẳn một trang báo, để trân trọng giới thiệu đến độc giả hai ba vị thương phế binh (Việt Nam Cộng Hòa) đang sống trong cảnh rất ngặt nghèo ở quê nhà. Nhìn hình ảnh đồng đội của mình đang ngồi trên xe lăn, hay nằm thoi thóp trong một gian nhà tồi tàn nào đó – lắm lúc – tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi: “Liệu có còn ai nhớ đến những kẻ đã từng vì đời mà đi không vậy?
Đến đây thì như nước vỡ bờ, hầu như tất cả chúng tôi cùng lao mình vào cuộc. Kẻ bênh cũng sôi nổi không kém người chỉ trích. Buổi gặp mặt của chúng tôi hôm ấy, đương nhiên, đã không tránh được nhiều căng thẳng. Riêng tôi, cho đến giờ vẫn khá ngạc nhiên trước sự phản đối mạnh mẽ mà ông Biden phải gặp phải trong quyết định ân xá con trai Hunter Biden. Điều gì đã khiến mọi người có phản ứng mãnh liệt như vậy? Tôi đi tìm câu trả lời...
Kể từ năm 2011 nội chiến đã bắt đầu bộc phát tại Syria và kết quả cuối cùng là chế độ độc tài của Tổng thống Bashar al-Assad đã bị Liên minh Hồi giáo do Hayat Tahrir Al-Sham (HTS) lãnh đạo lật đổ vào ngày 8/12...
Vài giờ sau khi Donald Trump dành chiến thắng cuộc bầu cử 2024, các tìm kiếm trên Google liên quan đến 4B – một “phong trào nữ quyền” ở Hàn Quốc nổi tiếng vào giữa đến cuối những năm 2010 – tăng vọt tại Hoa Kỳ. “B” là cách viết tắt của từ “No (비)” nghĩa là “Không,” theo tiếng Hàn Quốc. Phong trào 4B là một phong trào gồm bốn “Không”: Không tình dục (No sex); Không hẹn hò (No dating); Không cưới đàn ông (No marrying men); Không con (No children). Thành viên chính của phong trào 4B là các phụ nữ trẻ trên Instagram và TikTok.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.