Hôm nay,  

Thân Giáo

04/07/200900:00:00(Xem: 6363)
THÂN GIÁO
Huệ Trân
Sau khi rời cung vàng điện ngọc, thái tử Tất Đạt Đa trở thành sa-môn Gotama, quyết đi tìm Đạo Cả. Ngoài những đạo tràng ghé đến để xem xét cách thức và mục đích pháp tu, sa-môn Gotama đã chính thức tu tập theo hai vị đạo sư già, mà tâm độ lượng và sở học uyên bác của các ngài đã thu hút rất nhiều đồ chúng. 
Cả hai vị thầy đều hoan hỷ và sửng sốt trước sự ngộ nhập mau lẹ của sa-môn Gotma và phải thú nhận rằng người đệ tử xuất thân dòng dõi cành vàng lá ngọc này đã đạt tới tất cả những gì vị thầy đã đạt!
Nhưng đó chưa phải là sự giác ngộ rốt ráo, chưa phải là sự giải thoát khỏi sinh tử luân hồi mà sa-môn Gotama tìm kiếm; nên sa-môn đành bái biệt thầy, tiếp tục ra đi.
*
Có thời gian, sa-môn tạm dừng chân trong khu rừng sồi êm mát thuộc thành Vương Xá của vương quốc Ma Kiệt Đà, vì khu rừng rất im vắng để thiền tọa. Một lần, sa-môn ôm bình bát vào thành khất thực, đúng khi vua Tần-Bà-Xa-La đang ngự xa-giá, thăm dân. Qua bức rèm mỏng, nhà vua nhìn thấy vị sa-môn ôm bình bát, thong dong giữa phố thị xôn xao. Mỗi bước chân vị thầy tu như nở mỗi đóa sen, cực kỳ an lạc, tịnh khiết. Mà lạ thay, sự nhẹ nhàng thanh thoát của bước chân không những không tương phản, mà lại hài hòa với nhân dáng uy nghi như tượng vương,  mỗi di động thường làm muông thú trong rừng nể phục!
*
Nhà vua chiêm ngưỡng vị sa-môn không rời mắt, cho đến khi sa-môn khuất sau đám đông. Vua vội truyền quân hầu đem lương thực tinh sạch cúng dường và theo dõi để biết nơi sa-môn ẩn tu.
Ngày hôm sau, vua Tần-Bà-Xa-La đích thân đến khu rừng sồi thăm sa-môn Gotama. Cuộc hội kiến càng khiến nhà vua cảm phục kính yêu qua những biểu tỏ nhu hòa nhưng đầy trí tuệ của sa-môn.
Tình bạn giữa hai người rất thắm thiết, bền bỉ, từ trước, và sau khi sa-môn Gotama đắc đạo, thành Phật.
*
Điều gì khiến vua xứ Ma Kiệt Đà nhận ra sự cao quý nơi vị sa-môn đầu trần chân đất"
Đơn giản.
Đó là Thân Giáo.
Nhưng có thực đơn giản không"
Xét kỹ thì chắc không đơn giản đâu! Nếu chỉ nhìn nhân dáng một người mà có thể thấy phần nào sự tiềm ẩn trí tuệ và đạo hạnh, là khi nội lực người đó sung mãn, tỏa sáng ra ngoại hình. Đạt được bản thể đó, không là bậc xuất trần cũng phải là người dày công tu tập.
Điều này chúng ta cũng từng thấy khi được diện kiến những bậc tài cao đức trọng. Chỉ cần sự hiện diện của quý ngài, dù với hình thức bình dị, đơn sơ, vẫn khiến không gian như ngưng đọng.

Đó là giá trị tâm linh cao quý.
*
May mắn thay! (nếu có thể cho là may mắn!), giữa môi trường biến động đầy những uế trược nhơ bẩn và tàn bạo nhất thế gian, bất ngờ, chúng ta đang thấy trăm hoa bừng nở. Hàng trăm đóa hoa này, dường như chỉ đang là nụ nhỏ, ẩn mình sau lá, siêng năng tưới tẩm nắng, gió và dung liệu cần thiết để trưởng thành.
Nhưng phong ba ập tới!
Không! Những ngọn gió đen tham sân si không thể hủy diệt em khi trong em đã gieo được hạt giống của từ bi và trí tuệ.
Dù mùa xuân chưa đến, em quyết phải nở hoa. Em quyết phải đứng dậy bằng đôi chân của chính mình để thực chứng em đang là những Đóa Hoa Bất Diệt vì em may mắn được sinh ra từ giáo pháp của Đức Thế Tôn. Trong hoàn cảnh bị áp bức, giáo pháp đó dạy em nhẫn nhục, im lặng mỉm cười.
Chỉ có thế thôi.
*
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Quý vị chỉ vững tin, hồn nhiên và đơn giản tuân lời Phật dạy nhưng quý vị có biết rằng quý vị đang truyền đạt đạo pháp bằng Thân Giáo"
*
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Thân Giáo của quý vị đang vô tình tương phản với những nhân dáng đáng xấu hổ! Chỉ cần nhìn tấm ảnh mang tính chất thời sự về buổi họp tại chánh điện tu viện Bát Nhã khi tăng ni và Phật tử được mời đến để nghe chính quyền địa phương ra lệnh “Cấm thầy dạy Đạo. Cấm Phật tử đến chùa học Đạo!”. Tấm ảnh có vẻ chỉ là thông tin bình thường, nhưng nhìn xem, tất cả tăng ni sinh đều tôn trọng và bình thản nhìn lên phía bàn chủ tọa; trong khi phía sau là sự náo loạn của những kẻ hung hãn, trèo lên trụ tường, giăng những biểu ngữ bất xứng, là những ồn động của ngôn ngữ tục tĩu thế gian, là những khoa tay múa chân của đám múa rối vô cảm tính!
Không có nội lực vững vàng, làm sao chẳng một lần ngoái lại phía sau, theo phản ứng tự nhiên của con người"
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Hình ảnh tọa thiền hùng tráng trong tinh thần vô úy, vô sự của quý vị đang đốt cháy cái nhân dáng hung hãn vác rựa rượt chém người, cảnh côn đồ được thuê tới phóng hỏa am cốc, cảnh vật dụng, kinh sách của quý vị bị quăng ném ra sân …..
*
Không cần một lời nói, không cần một hành động, Thân Giáo của quý vị đang soi tỏ những gì tối tăm nhất!
*
Quý vị đã làm tròn sứ mệnh của những trưởng tử Như Lai.
Xin được đảnh lễ quý vị bằng tất cả sự cảm phục.
Huệ Trân
(Độc-cư-am, tháng 7, 2009)
    

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.