Hôm nay,  

Thân Giáo

04/07/200900:00:00(Xem: 7344)
THÂN GIÁO
Huệ Trân
Sau khi rời cung vàng điện ngọc, thái tử Tất Đạt Đa trở thành sa-môn Gotama, quyết đi tìm Đạo Cả. Ngoài những đạo tràng ghé đến để xem xét cách thức và mục đích pháp tu, sa-môn Gotama đã chính thức tu tập theo hai vị đạo sư già, mà tâm độ lượng và sở học uyên bác của các ngài đã thu hút rất nhiều đồ chúng. 
Cả hai vị thầy đều hoan hỷ và sửng sốt trước sự ngộ nhập mau lẹ của sa-môn Gotma và phải thú nhận rằng người đệ tử xuất thân dòng dõi cành vàng lá ngọc này đã đạt tới tất cả những gì vị thầy đã đạt!
Nhưng đó chưa phải là sự giác ngộ rốt ráo, chưa phải là sự giải thoát khỏi sinh tử luân hồi mà sa-môn Gotama tìm kiếm; nên sa-môn đành bái biệt thầy, tiếp tục ra đi.
*
Có thời gian, sa-môn tạm dừng chân trong khu rừng sồi êm mát thuộc thành Vương Xá của vương quốc Ma Kiệt Đà, vì khu rừng rất im vắng để thiền tọa. Một lần, sa-môn ôm bình bát vào thành khất thực, đúng khi vua Tần-Bà-Xa-La đang ngự xa-giá, thăm dân. Qua bức rèm mỏng, nhà vua nhìn thấy vị sa-môn ôm bình bát, thong dong giữa phố thị xôn xao. Mỗi bước chân vị thầy tu như nở mỗi đóa sen, cực kỳ an lạc, tịnh khiết. Mà lạ thay, sự nhẹ nhàng thanh thoát của bước chân không những không tương phản, mà lại hài hòa với nhân dáng uy nghi như tượng vương,  mỗi di động thường làm muông thú trong rừng nể phục!
*
Nhà vua chiêm ngưỡng vị sa-môn không rời mắt, cho đến khi sa-môn khuất sau đám đông. Vua vội truyền quân hầu đem lương thực tinh sạch cúng dường và theo dõi để biết nơi sa-môn ẩn tu.
Ngày hôm sau, vua Tần-Bà-Xa-La đích thân đến khu rừng sồi thăm sa-môn Gotama. Cuộc hội kiến càng khiến nhà vua cảm phục kính yêu qua những biểu tỏ nhu hòa nhưng đầy trí tuệ của sa-môn.
Tình bạn giữa hai người rất thắm thiết, bền bỉ, từ trước, và sau khi sa-môn Gotama đắc đạo, thành Phật.
*
Điều gì khiến vua xứ Ma Kiệt Đà nhận ra sự cao quý nơi vị sa-môn đầu trần chân đất"
Đơn giản.
Đó là Thân Giáo.
Nhưng có thực đơn giản không"
Xét kỹ thì chắc không đơn giản đâu! Nếu chỉ nhìn nhân dáng một người mà có thể thấy phần nào sự tiềm ẩn trí tuệ và đạo hạnh, là khi nội lực người đó sung mãn, tỏa sáng ra ngoại hình. Đạt được bản thể đó, không là bậc xuất trần cũng phải là người dày công tu tập.
Điều này chúng ta cũng từng thấy khi được diện kiến những bậc tài cao đức trọng. Chỉ cần sự hiện diện của quý ngài, dù với hình thức bình dị, đơn sơ, vẫn khiến không gian như ngưng đọng.

Đó là giá trị tâm linh cao quý.
*
May mắn thay! (nếu có thể cho là may mắn!), giữa môi trường biến động đầy những uế trược nhơ bẩn và tàn bạo nhất thế gian, bất ngờ, chúng ta đang thấy trăm hoa bừng nở. Hàng trăm đóa hoa này, dường như chỉ đang là nụ nhỏ, ẩn mình sau lá, siêng năng tưới tẩm nắng, gió và dung liệu cần thiết để trưởng thành.
Nhưng phong ba ập tới!
Không! Những ngọn gió đen tham sân si không thể hủy diệt em khi trong em đã gieo được hạt giống của từ bi và trí tuệ.
Dù mùa xuân chưa đến, em quyết phải nở hoa. Em quyết phải đứng dậy bằng đôi chân của chính mình để thực chứng em đang là những Đóa Hoa Bất Diệt vì em may mắn được sinh ra từ giáo pháp của Đức Thế Tôn. Trong hoàn cảnh bị áp bức, giáo pháp đó dạy em nhẫn nhục, im lặng mỉm cười.
Chỉ có thế thôi.
*
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Quý vị chỉ vững tin, hồn nhiên và đơn giản tuân lời Phật dạy nhưng quý vị có biết rằng quý vị đang truyền đạt đạo pháp bằng Thân Giáo"
*
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Thân Giáo của quý vị đang vô tình tương phản với những nhân dáng đáng xấu hổ! Chỉ cần nhìn tấm ảnh mang tính chất thời sự về buổi họp tại chánh điện tu viện Bát Nhã khi tăng ni và Phật tử được mời đến để nghe chính quyền địa phương ra lệnh “Cấm thầy dạy Đạo. Cấm Phật tử đến chùa học Đạo!”. Tấm ảnh có vẻ chỉ là thông tin bình thường, nhưng nhìn xem, tất cả tăng ni sinh đều tôn trọng và bình thản nhìn lên phía bàn chủ tọa; trong khi phía sau là sự náo loạn của những kẻ hung hãn, trèo lên trụ tường, giăng những biểu ngữ bất xứng, là những ồn động của ngôn ngữ tục tĩu thế gian, là những khoa tay múa chân của đám múa rối vô cảm tính!
Không có nội lực vững vàng, làm sao chẳng một lần ngoái lại phía sau, theo phản ứng tự nhiên của con người"
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Hình ảnh tọa thiền hùng tráng trong tinh thần vô úy, vô sự của quý vị đang đốt cháy cái nhân dáng hung hãn vác rựa rượt chém người, cảnh côn đồ được thuê tới phóng hỏa am cốc, cảnh vật dụng, kinh sách của quý vị bị quăng ném ra sân …..
*
Không cần một lời nói, không cần một hành động, Thân Giáo của quý vị đang soi tỏ những gì tối tăm nhất!
*
Quý vị đã làm tròn sứ mệnh của những trưởng tử Như Lai.
Xin được đảnh lễ quý vị bằng tất cả sự cảm phục.
Huệ Trân
(Độc-cư-am, tháng 7, 2009)
    

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu sau chiến tranh mà bà Bình này cũng trở thành một phụ nữ 4 không: không nhà, không cấp dưỡng, không con, không chồng (hoặc chỉ là một người chồng qua đêm, y như bà Bình kia) thì khán thính giả của
Cách đây vài thập niên, nhiều người đã nói rằng trong Phật Giáo không có âm nhạc, chỉ có tiếng mõ, tiếng chuông đều đều, ru ngủ. Họ cho rằng các bài hát có tính cách Phật Giáo chỉ phát triển từ khoảng trên 10 năm nay, và những bài nhạc được hát trong các buổi nghi lễ thì khởi đầu rất thô sơ, không phong phú như trong các tôn giáo khác. Những năm trước 1975, khi nói về âm nhạc trong Phật Giáo, có người nói Phật Giáo không nên có âm nhạc, vì âm nhạc là phương tiện quyến rũ của ma quỷ, có lẽ vì họ đã dựa vào sự kiện Đức Thế Tôn từng bị ma quỷ cám dỗ bằng Thanh (nhạc) và Sắc (dục) dưới gốc bồ đề. Thiển nghĩ, nhận định này không đúng vì thực tế, âm nhạc đã ẩn sâu trong Phật Giáo từ vài ngàn năm nay.
Trả tự do vô điều kiện cho tất cả tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm... Thực thi quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận, công nhận báo chí tư nhân, chấm dứt chế độ kiểm duyệt dưới mọi hình thức... Ban hành và thi hành nghiêm túc luật về hội với nội dung bảo đảm quyền tự do lập hội và tự do hội họp
Nếu Karl Marx còn sống không biết ông giải thích và đánh giá thế nào về nhà nước cộng sản sau 40 năm cải cách và “mở cửa”.
Ngày nay, nói đến hiểm họa mất nước, ai cũng nghĩ là mất nước vào tay Trung Cộng. Nguồn gốc hiểm họa mất nước có thể từ hai giai đoạn:
Để tưởng nhớ hai em – Nguyễn Phiêu Linh, Hồ Quang Trung – và kính tặng tất cả Cựu SVSQ/TB/TĐ khóa 6/68 và khóa 4/68
Truyền thuyết nói rằng: Có một góa phụ giàu có tên Penh thấy có một cây Koki lớn bị nước cuốn trôi sông, tấp vào bờ, bên trong cây có bốn tượng đồng của Đức Phật. Bà cho người vớt lên, và kêu gọi dân làng xây một chùa nhỏ trên một ngọn đồi nhân tạo để bảo vệ các bức tượng. Từ đó dân làng thường đến chùa cúng bái cầu phước, từ đó ngôi chùa này trở thành một nơi tôn nghiêm cho mọi người đến cầu nguyện.
Tôi đến Angkor Wat tỉnh Xiem Reap Campuchea. Chùa Angkor là ngôi chùa lớn nhứt Thế Giới, Nghệ thuật kiến trúc rất cổ xưa. Có người nói lúc khởi đầu đây là ngôi chùa Ấn Độ vì chùa thờ thần Wishnu, đến Thế Kỷ thứ 12 thì chùa Angkor chuyển thành chùa Phật Giáo.
đến tháng Giêng 2019 thì Thoả ước đã được triển hạn hai lần và sẽ tự động triển hạn lần thứ ba, trừ phi có văn bản chính thức thông báo không triển hạn
nhà văn Hoàng Mai Đạt có lần thổ lộ tâm tình khi đem báo đến tặng cho người đọc, rằng thì là chính công việc này lại làm cho ông cảm thấy vui vẻ, thoải mái, thư giãn và ý nghĩa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.