Hôm nay,  

Hoa Kỳ Trở Lại

24/07/200900:00:00(Xem: 10081)

Hoa Kỳ Trở Lại

Nguyễn Xuân Nghĩa

Chuyện âm ỉ mới hơn ầm ĩ...

Hội nghị cấp Ngoại trưởng (AMM) kỳ thứ 43 của Hiệp hội 10 Quốc gia Đông Nam Á AESAN rồi Hội nghị thứ 16 của Diễn đàn An ninh Khu vực ASEAN (ASEAN Regional Forum hay ARF) đã kết thúc sau hai ngày hội họp - 22 và 23 Tháng Bảy - tại Phuket thuộc Thái Lan. Vừa tới thủ đô Bangkok, Ngoại trưởng Hillary Clinton đã tuyên bố đầy kịch tính.
Rằng "Hoa Kỳ trở lại Đông Nam Á".
Như mọi khi, truyền thông Hoa Kỳ đã loan truyền tin tức với sự hồ hởi. Chúng ta hãy tạm bịt tai để khỏi nghe tiếng vỗ tay mà nhìn vào thực chất của chuyện trở lại....
***
Trong hơn bảy năm bận rộn với cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo và hai chiến trường nóng là Iraq và Afghanistan, Chính quyền George W. quả là đã quay lưng lại Đông Nam Á. Và, như chính quyền tiền nhiệm của ông Bill Clinton, không giải quyết được hồ sơ nguyên tử của Bắc Hàn tại Đông Bắc Á. Hai lần liền, Ngoại trưởng Condoleezza Rice còn không tham dự hôị nghị cấp bộ trưởng của ASEAN. Khoảng trống ấy đã được Trung Quốc lấp đầy, và đang gây vấn đề cho các quốc gia trong khu vực. Vì vậy, việc Chính quyền Barack Obama trở lại Đông Nam Á là điều tốt đẹp cho an ninh của khu vực để phần nào cân bằng lại tương quan lực lượng quá bất lợi cho quyền lợi của Hoa Kỳ và các nước đồng minh.
Cuộc điều trần của Tiểu ban Á châu Thái bình dương trong Ủy ban Ngoại giao Thượng viện do Nghị sĩ Jim Webb triệu tập hôm 15 có nhắc tới tương quan lực lượng bất lợi đó.
Truyền thông Việt Nam đã phần nào tường thuật cuộc điều trần ấy - chỉ một phần thôi. Ngoài lời phát biểu của Nghị sĩ Webb, Chủ tịch Tiểu ban, còn có phần trình bày của hai viên chức cao cấp của bộ Ngoại giao và Quốc phòng cùng ba học giả khác. Chúng ta nên chịu khó tìm hiểu thêm về nội dung của những điều đã được công khai nói tới.
Bây giờ, Hoa Kỳ trở lại như thế nào"
Bộ Ngoại giao Mỹ quyết định sẽ lập một sứ quán đại diện Hoa Kỳ bên trụ sở của ASEAN tại thủ đô Jakarta của Indonesia. Có còn hơn không, dù Hoa Kỳ còn nhiều đường dây liên lạc trực tiếp với các thành viên cột trụ của ASEAN. Quyết định đáng chủ ý hơn thế là việc Ngoại trưởng Clinton đại diện Hoa Kỳ ký giấy tham gia vào Thỏa ước Hữu nghị và Hợp tác với ASEAN (Treaty of Amity and Cooperation - TAC). Thỏa ước này được truyền thông quốc tế tung lên trời xanh, như một dấu hiệu chắc nịch về sự trở lại của Hoa Kỳ.
Sự thật không đơn giản như vậy nếu ta biết Thỏa ước đó là gì.
Nó là một trò vui ngoại giao kiểu Á châu không hơn không kém. Được năm thành viên sáng lập ASEAN đưa ra hồi Tháng Hai năm 1976 (gần một năm sau khi Việt Nam Cộng Hoà tiêu vong), nó quy định là các nước ký kết có chủ quyền riêng mà không ai được xâm phạm hay phá hoại, sẽ tôn trọng lẫn nhau, không xen lấn vào nội bộ của nhau và giải quyết các mâu thuẫn bằng phương pháp hoà bình theo tinh thần Hiến chương Liên hiệp quốc.
Trong khung cảnh "hậu-75" khi Hoa Kỳ đã tháo chạy thì các nước Đông Nam Á chỉ còn cách phòng thủ tiêu cực đó, nhất là khi đã chứng kiến những gì xảy ra tại Việt Nam, Kampuchia (tên gọi lúc đó của Cam Bốt) và Lào...
Sau này, khi Chiến tranh lạnh kết thúc, Thỏa ước TAC mới mở rộng cho các quốc gia ngoài ASEAN và riêng ASEAN còn đón nhận các thành viên mới, nay đã thành mồ côi vì Liên Xô tan rã, là ba nước Đông Dương Việt, Mên, Lào, rồi cả Miến Điện. Kế đó, từ năm 2003, ASEAN mời thêm nhiều đại gia khác, như Trung Quốc, Ấn Độ, rồi Nhật Bản, Pakistan, Liên bang Nga, Úc, Tân Tây Lan, Mông Cổ, Pháp, v.v... Trò đùa dị hợm nhất là cả Bắc Hàn Cộng sản củng ký kết thỏa ước, cách đây đúng một năm.
Ngày 23 hôm qua, Hoa Kỳ và Liên hiệp Âu châu mới gia nhập cuộc vui vô hại và bất lực ấy sau khi ASEAN tu chính thêm lần nữa để đón nhận một nhóm quốc gia (Liên Âu) thay vì chỉ từng nước. Tổng cộng bây giờ đã có 10 hội viên ASEAN và 17 thành viên khác gia nhập "câu lạc bộ TAC". Có gọi là "tắc" cũng không sai!
Hoa Kỳ sở dĩ không ký thỏa ước này vì biết rõ nội dung vô thưởng vô phạt và điều khoản dị hợm là đã ký rồi thì "không xen lấn vào nội bộ của nhau". Tức là không tiện nêu vấn đề về vi phạm nhân quyền của loại thành viên ASEAN như Miến Điện, hay Việt Nam, hoặc một hội viên của câu lạc bộ TAC, là Bắc Hàn với trò chơi nguyên tử. Hoặc Trung Quốc - nhất là Trung Quốc.


Thế thì vì sao bây giờ Ngoại trưởng Hillary Clinton lại đặt bút xuống một thỏa ước không có khả năng cưỡng hành và chỉ có giá trị như cái áo giáp bằng giấy"
***
Sau đây lý do vì sao đã ký và sự thể phũ phàng là ký mà như không!
Trước hết là vì lý do tượng trưng, tuyên truyền, nhằm khẳng định sự thiết tha gắn bó của nước Mỹ với các quốc gia Đông Nam Á. Giành thắng lợi biểu kiến như vậy cũng phù hợp với nghệ thuật Obama: vận dụng ngoại giao một cách thông minh thay vì quyết định đơn phương theo kiểu Bush. Họ gọi đó là "soft power" - cột bằng nhiều sợi dây mềm thì có khi cũng chặt, còn hơn là dùng dây xích kiểu "made in USA" như ông Bush.
Thứ hai là lý do pháp lý: vì chỉ các thành viên của câu lạc bộ này mới tham dự Thượng đỉnh Đông Á (của ASEAN và các nước quan trọng như Nhật Bản, Ấn Độ, Nam Hàn, Úc Đại Lợi, Tân Tây Lan và... Trung Quốc).
Hoa Kỳ không thể vắng mặt trong một thượng đỉnh quốc tế có sự tham dự của Trung Quốc. Dù thượng đỉnh chỉ là cơ hội chụp hình và ra tuyên bố chung rất vu vơ mà không có hành động cụ thể nối tiếp thì cũng không thể để Trung Quốc tiện thiện khai thác được.
Nhưng, khi đồng ý ký kết và vừa ký xong rồi, Hoa Kỳ vẫn lập tức... ngồi xổm - xin lỗi Hillary - lên điều bốn của Thỏa ước TAC. Ngoại trưởng Mỹ nêu vấn đề về nạn độc tài quân phiệt Miến Điện, về việc Bắc Hàn có thể phổ biến võ khí tàn sát cho Miến Điện và... đề nghị ASEAN trục xuất Miến Điện! Tất nhiên là các nước ASEAN không chịu và nước chủ nhà đăng cai tổ chức là Thái Lan phải lật đật phản đối ngay trong ngày 22!
Chúng ta nên rất vui với cách Hoa Kỳ trở lại như vậy!
Về với ASEAN nhưng không nhất thiết thay đổi chánh sách của mình. Viên chức ngoại giao đã điều trần trước Tiểu ban của Nghị sĩ Webb hôm 15 - Phó Phụ tá Ngoại trưởng Scot Marciel - còn trực tiếp gặp phái bộ Miến Điện do Ngoại trưởng Miến dẫn đầu để trong cuộc họp kéo dài 90 phút nói thẳng ra quan điểm của Hoa Kỳ. Trong đó có cây kẹo ngọt là "sẽ cải thiện quan hệ" nếu chế độ quân phiệt trả tự do cho bà Aung San Suu Kyi và đối thoại với đối lập. Kèm theo cái búa nếu chế độ lại giao du với Bắc Hàn và phổ biến võ khí nguyên tử.
Không biết là đôi bên có nói riêng về ảnh hưởng của Trung Quốc chăng, nhưng tất nhiên lãnh đạo Miến Điện được hiểu về chuyện nhạy cảm đó.
Vì vậy, Hoa Kỳ có thể ký kết mọi tờ giấy hữu nghị để làm đẹp lòng thiên hạ, chứ vẫn không tự cột tay vì tờ giấy lộn đó. Úc Đại Lợi cũng thế, đã ký Thoả ước TAC từ Tháng 12 năm 2005 mà vẫn trừng phạt chế độ quân phiệt Miến Điện.
Nhưng việc Hoa Kỳ trở lại Đông Nam Á không chỉ thu gọn vào văn kiện nhạt nhẽo đó - dù truyền thông có tung hô ca ngợi. Có chuyện đáng chú ý mà truyền thông Mỹ đã - theo truyền thống mù lòa cố hữu - bỏ sang một bên.
Đó là sông Mekong.
***
Bên lề Hội nghị của diễn đàn an ninh ARF, ngày 23, Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã gặp Ngoại trưởng của bốn quốc gia nằm trên lưu vực sông Mekong, là Thái Lan, Lào, Cam Bốt và Việt Nam. Nội dung thảo luận là làm sao Hoa Kỳ có thể góp phần phát triển khu vực này.
Ta không quên là Trung Quốc không chỉ bành trướng ngoài Đông hải và ngày càng chi phối nội tình của Lào - một chư hầu chính yếu của Hà Nội - sau khi đã tranh thủ hậu thuẫn của Chính quyền Hun Sen từ năm 1996. Trung Quốc đang khống chế Đông hải và thọc sâu xuống Đông Dương trong khi triệt để khai thác thượng nguồn sông Mekong và còn tìm đường thông thương từ Vân Nam tới thẳng Ấn Độ dương.
Bây giờ, Hoa Kỳ lại muốn kề vai phát triển khu vực này!
Chuyện ấy đáng chú ý vì từ tháng Sáu, Hoa Kỳ đã thay đổi chánh sách với Miên và Lào: hai quốc gia này hết nằm trong sổ đen vì không có kinh tế thị trường. Nhờ vậy, từ nay sẽ được Ngân hàng Xuất nhập cảng Hoa Kỳ tài trợ. Khi quay trở lại Đông Nam Á, nước Mỹ muốn góp phần phát triển Miên và Lào không vì quyền lợi - kinh tế hai xứ này không có sức nặng như hai thành viên kia là Thái Lan và Việt Nam. Mà vì lý do khác...
Như Thái Lan rồi Việt Nam, kinh tế Miên Lào sẽ tăng trưởng mạnh nhờ được giàng vào đầu máy kinh tế - và thị trường nhập cảng - của Hoa Kỳ. Điều ấy sẽ là một cám dỗ cho quốc gia thứ tư đang rửa chân trên dòng Mekong, là Miến Điện.
Và khiến Trung Quốc ở đầu nguồn sẽ tần ngần... Hoa Kỳ đã trở lại.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tưởng tượng một khu vườn xinh đẹp như vườn thượng uyển của vua chúa ngày trước với hoa lá muôn màu lung linh trong gió hiền và nắng ấm. Rồi bỗng dưng một cơn mưa đá đổ xuống. Cây, lá, cành, nụ… đủ sắc màu quằn quại dưới những cục đá thả xuống từ không gian. Tàn cơn mưa, những nụ, những hoa, những cánh lá xanh non tan nát. Những cục nước đá tan đi. Bạn không còn tìm ra dấu vết thủ phạm, bạn chỉ thấy những thứ bạn phải gánh chịu: ấy là những tổn thất bất ngờ. Ở một nơi mà vô số các sắc tộc sống chung với nhau như Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, mỗi ngôn ngữ là một loài hoa đầy hương sắc trong khu vườn muôn sắc màu ấy. Nhưng rồi trong trận thiên tai, mỗi sắc lệnh của chính phủ là một hòn đá ném xuống, hoa lá cành tan nát theo nhau. Bạn không biết những cơn mưa đá còn bao lâu. Bạn cũng không thể nào đoán trước được những tổn thất chúng đổ xuống cho khu vườn yêu quý mà bạn dày công gầy dựng.
Elon Musk đang có một vị trí vô cùng quan trọng trong chính quyền mới của Trump. Là người đứng đầu Bộ Cải Tổ Chính phủ (Department of Government Efficiency – DOGE), Musk có quyền lực gần như vô hạn trong việc cắt giảm hoặc tái cơ cấu lại chính phủ liên bang theo ý mình. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, Musk còn có ảnh hưởng đến tổng thống trong nhiều vấn đề chiến lược quan trọng. Một trong những vấn đề nổi bật chính là TQ. Trong khi phần lớn nội các của Trump đang theo đuổi chính sách cứng rắn đối đầu với Bắc Kinh, Musk lại là một ngoại lệ rõ rệt. Là một chuyên gia về quan hệ Mỹ - Trung, Linggong Kong (nghiên cứu sinh của trường Auburn University) không hề ngạc nhiên trước những phát biểu ủng hộ Bắc Kinh của Musk trong suốt nhiều năm qua. Bởi lẽ, từ trước đến nay, ông luôn tìm cách mở rộng hoạt động kinh doanh tại TQ.
Một nữ nhà văn sống ở Pháp, bày tỏ trên Facebook của bà rằng: “Xin tiền, rất khổ! Zelenski không chỉ khẩu chiến với Trump mà cả... Biden. Hai tổng thống đã cãi nhau trong một cuộc điện đàm tháng 6/2022, khi Biden nói với Zelensky rằng ông vừa phê duyệt thêm $1 tỷ viện trợ quân sự cho Ukraine, Zelenski lập tức liệt kê tất cả các khoản viện trợ bổ sung mà ông ấy cần. Sự không biết điều này đã khiến Biden mất bình tĩnh, ông liền nhắc nhở Zelenski rằng người Mỹ đã rất hào phóng với ông ấy và đất nước Ukraine, rằng ông ấy nên thể hiện lòng biết ơn nhiều hơn.”
“Nếu tôi muốn nói chuyện với Âu Châu, tôi phải gọi cho ai?” Câu hỏi nổi tiếng này, được cho là của cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger, ám chỉ sự thiếu thống nhất của Âu Châu trong việc thể hiện một lập trường chung trên trường quốc tế. Dù đã trải qua nhiều thập niên hội nhập dưới mái nhà Liên Âu (EU), câu hỏi ai là đại diện cho Âu Châu – hoặc Âu Châu muốn trở thành gì trong tương lai – hiện nay có lẽ còn khó trả lời hơn bao giờ hết.
Bài phát biểu dài 1giờ 40 phút của Tổng thống Donald Trump trước Quốc hội đã nêu cao nhiều sáng kiến ​​của ông, từ việc trấn áp nhập cư đến thuế quan và chính sách năng lượng trong sáu tuần bắt đầu nhiệm kỳ của mình, nhưng nhiều bình luận của ông bao gồm thông tin sai lệch và gây hiểu lầm.
Khoa học gia người Mỹ da đen nổi tiếng vào đầu thế kỷ 20 George Washington Carver (1864-1943) đã từng nói rằng, “Giáo dục là chìa khóa mở cánh cửa vàng của tự do.” Đúng vậy! Chính vì vai trò quan trọng của giáo dục đối với tự do mà các nhà cách mạng Việt Nam vào đầu thế kỷ 20 như Phan Chu Trinh (1872-1926), Phan Bội Châu (1867-1940) đã tận lực vận động cho việc nâng cao dân trí để canh tân đất nước hầu có thể giải phóng dân tộc thoát khỏi ách nô lệ của thực dân Pháp. Đất nước Hoa Kỳ nhờ có tự do, dân chủ và dân trí cao mà trở thành đại cường quốc trên thế giới. Nền giáo dục của Mỹ đã trở thành kiểu mẫu được nhiều nước ngưỡng mộ, cho nên số lượng sinh viên ngoại quốc du học tại Mỹ là cao nhất trên toàn cầu, với 1,126,690 người vào năm 2024, theo https://opendoorsdata.org.
Tổng thống Donald Trump vẫn luôn có sở thích tự đặt biệt danh cho chính mình: từ “thiên tài vững chãi,” “Don Trung Thực,” và giờ thì lên hẳn ngôi “vua.” Nhưng lần này, danh xưng vua chúa mà ông tự phong đã khiến nhiều người phải giật mình suy nghĩ. Hôm thứ Tư tuần qua, Trump tuyên bố “đánh bại” kế hoạch thu phí giao thông của New York dành cho Manhattan để giảm kẹt xe. Ông hớn hở đăng trên Truth Social: “KẾ HOẠCH THU PHÍ GIAO THÔNG ĐI TOONG RỒI. Manhattan và toàn bộ New York đã ĐƯỢC CỨU. HOÀNG ĐẾ VẠN TUẾ!”
Chúng ta thử nhắm mắt hình dung một ngày nọ, tất cả những cơ quan đầu não chiếm vị trí hàng đầu trong nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia nằm dưới sự lãnh đạo của các nhân vật có số năm kinh nghiệm là số 0. Chưa hết, Hoa Kỳ nay đứng về phía Nga và các quốc gia phi dân chủ, bỏ phiếu chống nghị quyết của Liên Hiệp Quốc lên án cuộc xâm lược Ukraine.
Nhà văn Võ Hồng ví von: “Bụng to như bụng xe đò.” Nhận xét của ông, rõ ràng (và hoàn toàn) không… trật! Xe đò thường đầy khách mới chịu rời bến nhưng trên đường đi tài xế vẫn luôn dừng bánh “hốt” thêm mấy con nhạn là đà để kiếm thêm chút đỉnh. Khách lên sau thì ngồi ghế súp.
Gần ba năm sau khi Nga tấn công xâm lược Ukraine, Mỹ và Nga đang bắt đầu xúc tiến công cuộc đàm phán, nhưng Mỹ tuyên bố là châu Âu không được tham gia diễn biến này. Do đó, nhiều tranh chấp cố hữu giữa châu Âu và Mỹ về Ukraine mang lại một sắc thái nghiêm trọng hơn, trong khi chiến tranh vẫn còn tiếp diễn. Hiện nay, châu Âu có những phản ứng quyết liệt vì muốn trực tiếp tham gia vào tiến trình đàm phán.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.