Hôm nay,  

Gọi Nhau

24/08/200800:00:00(Xem: 11147)

(Viết nhân Ngày Tù Nhân Chính Trị Việt Nam sẽ tổ chức tại Dallas từ 3 - 5/10/2008.)

Năm 1987, sau hơn 12 năm tù dứơi chế độ Cộng Sản VN, tình cờ tôi đọc được trên báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng CS Việt Nam một mẩu tin: Những ngừơi tù bị án chung thân, phải trải qua 12 năm cải tạo, nếu tỏ ra ăn năn hối cải, chấp hành đúng đắn nội quy cải tạo và có biểu hiện  tiến bộ thì mới được hưởng sự khoan hồng của Đảng và Nhà Nước CHXHCN/VN, được cứu xét cho giảm án...Từ đó, tôi mới hiểu được rằng "tôi đã bị án chung thân" dứơi chế độ Cộng Sản Việt Nam...

Tôi dám khẳng định rằng "Nếu không có sự vận động của chị Khúc Minh Thơ với Quốc Hội, Chính quyền và Chính giới Mỹ, xin can thiệp trả tự do cho tù nhân chính trị tại Việt Nam" thì anh em chúng tôi chắc chắn đã phải bỏ xác trong các trại tù cải tạo của Cộng Sản từ lâu rồi!

Từ ngày Mỹ và Cộng Sản VN đặt bút ký kết hiệp định Paris (27/1/1973) cho đến 1987, các phái đoàn Mỹ chỉ nói chuyện với Cộng Sản về vấn đề "tù binh Mỹ, hài cốt Mỹ và ngừơi Mỹ mất tích", họ không nói gì đến số phận anh em chúng tôi ở trong các trại tù cải tạo của Cộng Sản sau ngày 30/4/1975. Những ngừơi bị bắt làm tù binh trong chiến tranh hoặc "tự động đi trình diện học tập cải tạo" đều không thuộc đối tượng mà các phái đoàn Mỹ sẽ đề cập đến trong các phiên họp giữa hai bên. Tuỳ theo chính sách gọi là "khoan hồng nhân đạo" của Đảng Cộng Sản Việt Nam mà mỗi ngừơi tù chính trị sẽ được xét tha, cho trở về đoàn tụ gia đình, tuỳ theo thái độ "cải tạo", tuỳ theo sự "ăn năn hối cải, thành thật khai báo, chấp hành  nội quy, lao động cải tạo thực sự có tiến bộ...". Sau một năm bị giam giữ và viết bản tự khai, chúng tôi được nghe đọc "Quyết Định án phạt tập trung cải tạo thời hạn 3 năm"...và sau mỗi 3 năm lại "gia hạn cải tạo thêm 3 năm nữa" và cứ gia hạn dài dài như thế không biết khi nào mới hết án và có ngừơi đã chết ở trong nhà tù cải tạo.

1. Cuộc vận động của Bà Khúc Minh Thơ ...

Trứơc ngày 30/4/1975, Chị Khúc Minh Thơ là nhân viên của Toà Đại Sứ VNCH tại Manila, Philippines. Chị là quả phụ của môt sĩ quan VNCH, anh Nguyễn Đình Phúc (khoá 1 Thủ Đức đã tử trận tại quận Bình Minh, Vĩnh Long) để lại cho chị cháu gái lớn (Minh Châu 16 tuổi), cháu trai (Phúc Tuệ, 4 tuổi) và một cháu gái út (Minh Phượng, lúc đó còn trong bụng mẹ).

Sau ngày 30/4/1975, các cháu còn ở Việt Nam với nội, ngoại, chỉ một mình chị ở ngoại quốc. Sau khi nhiệm sở ngoại giao của VNCH tại Phi bị giải tán, chị tìm đến các trại tỵ nạn để dò hỏi tin tức gia đình ở Việt Nam. Từ đó, chị có mặt bên cạnh Nữ tu Pascal Lê Thị Tríu để phục vụ đồng hương tỵ nạn Cộng Sản trên đất Phi.

Sau hai năm sống ở Phi, chị đã thu lượm được một số tin tức về anh em tù chính trị tại Việt Nam và nhất là nhận được thư của một ngừơi bạn (phu nhân của Đại tá Võ Văn Xét) gợi ý với chị "phải làm một hành động gì để cứu anh em đang bị tù dứơi chế độ Cộng Sản...Nếu không thì tất cả sẽ phải chết hết!" Từ đó, chị nghĩ rằng phải tìm cách qua Mỹ để bắt đầu cuộc vận động.

Ngày 27/1/1977, chị đến Mỹ gặp lại chị Hiệp, một ngừơi bạn VN có chồng Mỹ  hiện đang làm việc tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ; Ông Shep Lowman. Ông nầy trứơc đây đã từng làm việc tại Philippine và tại Sài Gòn. Năm 1977, ông Shep làm Giám Đốc Văn phòng Việt, Miên, Lào của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Qua trung gian cua ông Shep, chị Khúc Minh Thơ đã liên lạc được với một số giới chức cao cấp trong Bộ Ngoại Giao và Quốc Hội Hoa Kỳ. Hai nhân vật thuộc Quốc Hội Hoa Kỳ đã hỗ trợ cho công việc của chị Khúc Minh Thơ ngay từ lúc đầu là Dân Biểu John Mc Caine và Nghị sĩ Kennedy. (Ông John Mc Caine sau nay là Nghị sĩ  thuộc đảng Cộng Hoà và hiện là ứng cử viên Tổng Thống 2008)

2. Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam ra đời

Tháng   8/1977, chị Khúc Minh Thơ thành lập Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam tại Virginia và bắt đầu hoạt động.

Mục tiêu của Hội: (1) Tranh đấu đòi trả tự do cho tù nhân. (2) Trình bày cho thế giới biết Việt Nam là một nhà tù lớn nhất thế giới. (3) Giúp những gia đình cựu tù nhân đoàn tụ.

Chương trình của Hội: (1) Không nhận tiền trợ cấp của chính phủ Hoa Kỳ hay của những cơ quan từ thiện. (2) Việc làm của chúng tôi sẽ nói thay lời nói của Hội. Chúng tôi chỉ nói khi nào thật cần thiết để cho việc tranh đấu và vận động được thuận lợi mà không có hại cho các anh chị em tù nhân ở quê nhà. Chị đã hoạt động âm thầm trong 8 năm trời mãi cho đến 1987, lúc thời cơ thuận tiện, Hội mới công khai hoạt động mạnh.

 Tiếp xúc với giới Truyền Thông: Chị tiếp xúc với các đài truyền hình ABC, NBC, CBS, CNN, báo chí và đặc biệt chương trình 20/20. Điều khó khăn cho chị là cháu Minh Châu, con gái lớn  của chị bấy giờ còn kẹt lại ở Việt Nam...làm cho chị ái ngại khi phải ra mặt tranh đấu như thế này...Chị đã nói với các dài truyền hình và báo chí "Nếu tôi thất bại, xin quý vị hãy tiếp tục tranh đấu cho anh chị em tù nhân chính trị tại Việt Nam". Họ đã trả lời rằng "Toàn thế giới sẽ biết những gì bà làm hôm nay".

Tiếp xúc với Quốc Hội: Chị cho biết "Nếu không được các nhà lập pháp Mỹ yểm trợ thì chương trình hoạt động của chị sẽ thất bại" Tâm lý của ngừơi Mỹ lúc bấy giờ (nhất là trong Quốc Hội) không muốn nhắc lại chiến tranh Việt Nam, không còn tha thiết gì với chuyện quá khứ tại Việt Nam nữa! 

Sau  khi tiếp xúc với giới truyền thông, chị Khúc Minh Thơ đã đến trình bày trứơc Quốc Hội hoàn cảnh của những người trước đây đã phục vụ dứơi chế độ Miền Nam (VNCH) hiện đang ở trong nhà tù cải tạo của Cộng Sản...Chị đã làm cho Quốc Hội xúc động và từ đó "Quốc Hội đã ủng hộ chương trình của chị".

Ngày 30/4/1987, Hội đã tổ chức một cuộc tiếp tân tại Quốc Hội Hoa Kỳ và lên tiếng đòi CSVN phải trả tự do cho tù nhân chính trị. Quốc Hội đã thông qua một nghị quyết yêu cầu Hành Pháp phải can thiệp để đòi CSVN trả tự do cho các tù nhân chính trị tại VN và cho họ cùng gia đình được định cư tại Hoa Kỳ...Chị Khúc Minh Thơ đã liên lạc chặt chẽ với ông Robert L. Funseth, ngừơi  đã được Tổng Thống Reagan bổ nhiệm đặc trách thương thuyết với CSVN về tù nhân chính trị. Một phái đoàn Hoa Kỳ đã đến Việt Nam vào tháng 8/1987 và đã ký kết một thỏa hiệp về tù nhân chính trị. Nhân dịp 2/9/1987,  lễ Quốc Khánh của CSVN, có 480 tù nhân chính trị đã được trả tự do. Những ngừơi nầy đã trải qua trên 12 năm "tù cải tạo" có nghĩa là họ thuộc diện "tù chung thân"...Điều mà không mấy ngừơi lưu ý. Từ dịp Tết 1988 đến 30/4/1988, hơn 1.000 tù chính trị đã được trả tự do.

Trong cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 11/2/1988, ông Phan Quang, Thứ Trưởng Bộ Thông Tin CSVN đã tuyên bố:

(1) "Thực hiện chính sách khoan hồng nhân đạo của Đảng và Nhà Nứơc, Hội Đồng Bộ Trưởng nứơc Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam quyết định trả tự do hoặc giảm án cho những thành phần đang bị giam giữ hay đã có án phạt mà đã chứng tỏ có ăn năn hối cải và có tiến bộ trong thời gian cải tạo nhân dịp Tết Mậu Thìn (1988) gồm những sĩ quan và viên chức của nguỵ quyền Sàigòn. Trong số nầy gồm có:-....1,014 sĩ quan và viên chức dân sự phục vụ cho nguỵ quyền cũ..." (bỏ bớt một phần không liên quan đến tù chính trị)

(2) " Nhân dịp Tết và các dịp lễ lược quan trọng trong năm, việc xét tha và giảm án cho những ngừơi bị giam giữ hay bị kết tội mà đã chứng tỏ sự ăn năn tiến bộ trong suốt thời gian bị giam giữ cải tạo là một truyền thống lâu đời của dân tộc chúng tôi."

"Ngoài ra, chúng tôi cũng múôn lưu ý qúy vị rằng được tha về trong số nầy còn có một số tứơng lãnh, sĩ quan cao cấp cũng như viên chức hành chánh quan trọng của nguỵ quyền Sàigòn trong đó gồm có bộ trưởng, nghị sĩ, dân biểu,v.v..."

(bỏ bớt một đoạn lời lẽ tuyên truyền không cần thiết)

 "Như mọi ngừơi đã biết, trong những năm qua, một số lớn trong họ đã được ra khỏi trại cải tạo để trở về đoàn tụ với gia đình. Đợt tha cúôi cùng vào dịp lễ Quốc Khánh 2 tháng 9 năm 1987, trong đó có 480 ngừơi được ân xa ,  có một số tứơng lãnh, đại tá, bộ trưởng và thành phần qúôc hội,v.v...thuộc chế độ cũ."

"Sau đợt phóng thích ngày 2 tháng 9 năm 1987, thì chỉ còn lại khoàng 1 phần trăm những ngừơi bị giam giữ trong các trại cải tạo nếu con số bị bắt vào tháng 4/1975.

"Nhân dịp tết sắp đến, cơ bản là tất cả sĩ quan thuộc ngụy quân và nhân viên ngụy quyền sẽ được tiếp tục hưởng chính sách khoan hồng nhân đạo. Chỉ có một số rất ít còn bị giam giữ trong trại cải tạo và trừơng hợp của họ cũng sẽ tuỳ thuộc vào thái độ ăn năn hối cải của họ và cũng sẽ được xét tha trong một thời gian ngắn."

(3) "Được tha về lần này có 500 sĩ quan của nguỵ quyền Sàigòn, trong đó có 11 tứơng lãnh, 1 trung tứơng, 2 thiếu tứơng, 8 chuẩn tứơng, 121 đại tá, 35 tuyên uý Công Giáo, Phật Giáo và Tin Lành."

"Ngoài ra, cũng gần 500 viên chức của ngụy  quyền cũ được tha, có một số đã từng giữ những chức vụ quan trọng như Trần Trung Dung, Bộ trưởng Quốc Phòng dứơi thời Ngô Đình Diệm, Phó Chủ Tịch Thượng Viện (1973-1975); Hồ Văn Châm, Bộ trưởng Chiêu Hồi; Bùi Thế Dung, Thứ trưởng Quốc Phòng (từ 28/4, 1975 đến 30/4/1975)."

"Một vài lãnh tụ các đảng phái chính trị phản động và thành viên Hạ Nghị Viện như:

-Nguyễn Lý-Tưởng, uỷ viên Trung Ương đảng Đại Việt, Tổng uỷ viên Báo chí, Dân Biểu Hạ Nghị Viện.

-Trương Vĩ Trí, Phó Tổng Thư Ký Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến, Dân Biểu hạ Nghị Viện (1967-1975)

-Trương Văn Nguyên, Chủ tịch Uỷ ban Thông Tin Hạ Nghị Viện."

Bản tuyên bố nầy (bản tíêng Anh)  đã được đăng trên các báo tại Hoa Kỳ, Pháp, Anh, Đức, Nhật, Úc...và bản tiếng Việt cũng đã được đăng trên các báo tại Hà Nội, Sài Gòn như Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Saigon Giải Phóng, Công An...nhiều ngừơi ở hải ngoại cũng như trong nứơc đã đọc. Anh em ở trong các trại tù cũng đã đọc...Con số một phần trăm ( 1%) còn lại trong các trại cải tạo sau tháng 2/1988...là trên một ngàn so với con số bị bắt sau ngày 30/4 có nghĩa là trên một trăm ngàn (100.000) người đã bị tù cải tạo sau 30/4/1975! (Đây chỉ là con số láo mà thôi...Sự thật đã lên đến vài trăm ngàn tù!)

3. Thành quả của chị Khúc Minh Thơ và Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị.

Ngày 5 tháng 01/1990 chuyến máy bay đầu tiên chở tù chính trị và gia đình từ Sàigòn qua Thái Lan, báo chí, truyền thanh, truyền hình khắp nơi trên thế giới chú ý đến sự kiện nầy! Tổng Thống Reagan khi tiếp Chị Khúc Minh Thơ tại Văn Phòng của Tổng Thống đã nói "Những ngừơi anh hùng tại Việt Nam sẽ không bao giờ bị bỏ quên". Hiện giờ số cựu tù nhân chính trị đang định cư tại Hoa Kỳ là gần ba trăm ngàn (300.000)  báo chí Mỹ gọi họ là HO (Humanitarian Operation " ) đó là danh từ do phía Việt Nam đặt ra, không phải danh từ của Mỹ.

Như đã trình bày trên đây, chúng   tôi đã ở tù trên 12 năm mới được cứu xét trả tự do, có nghĩa là chúng tôi (cá nhân tôi) là ngừơi bị án tù chung thân...Nếu không có sự tranh đấu của chị Khúc Minh Thơ và Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam thì số phận của chúng tôi sẽ ra sao" Trên đất Mỹ cũng như trên thế giới đã có biết bao nhiêu ngừơi là bà con họ hàng của chúng tôi, là bạn hữu của chúng tôi, là bạn đồng chí của chúng tôi, là đàn anh của chúng tôi, đã từng cùng nhau tranh đấu chống Cộng Sản, xây dựng chế độ VNCH trứơc 1975. Nhưng lịch sử đã chứng minh, qua báo chí, qua giấy tờ, hồ sơ để lại cho chúng tôi biết "chúng tôi được cứu ra khỏi nhà tù, được thoát cái án chung thân dứơi chế độ Cộng Sản là do công lao tranh đấu của chị Khúc Minh Thơ trứơc Quốc Hội Hoa Kỳ, các Dân Biểu Nghị Sĩ Hoa Kỳ, Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ đã bỏ phiếu 100% chấp thuận chương trình nầy, để chúng tôi và gia đình được định cư tại Hoa Kỳ hay một nước thứ ba"...Chị Khúc Minh Thơ đã hy sinh cả cuộc đời mấy chục năm vì anh em tù nhân chính trị chúng tôi. Hiện nay, chị cũng đã lớn tuổi, trong ngừơi mang trọng bệnh không biết sống chết lúc nào...Chị ứơc ao có một lần được gặp anh em họp nhau lại thật đông, thật vui, để mừng cho nhau, mừng cho con cháu chúng ta thành công nơi xứ người! Ý kiến đó rất  đáng được trân trọng! Tại sao anh chị em chúng ta không hưởng ứng"

Tôi biết tại Hoa Kỳ cũng như nhiều nứơc trên thế giới, có Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị...Nhưng sinh hoạt của anh em chúng ta rời rạc, chia rẽ, không có khả năng tập hợp được vài trăm ngừơi! Đó là sự thật ! Khi nghe chị Khúc Minh Thơ đứng ra kêu gọi mọi ngừơi họp mặt: thế hệ thứ nhất, thế hệ thứ hai, thế hệ thứ ba...Có nhiều ngừơi hưởng ứng! Có nhiều ngừơi ủng hộ! Nhưng trái lại cũng có ngừơi "không chịu" "không vui lòng"!!! Tại sao chúng ta không nghĩ đến ngày còn ở trong tù, ai là ngừơi nghĩ đến anh em chúng ta" Ai là ngừơi đem hết công sức, tâm huyết ra để vận động cứu chúng ta khỏi tù" Một lần đến với nhau...vì tuổi đời của anh chị em chúng ta, những ngừơi may mắn còn sống đến ngày hôm nay, ngừơi trẻ nhất trong anh em chúng ta cũng ngoài 60 rồi! Đa số tuổi 70 và một số đã 80 hay gần 90! Đây là cơ hội để anh em chúng ta đến với nhau, đến với chị Khúc Minh Thơ...Xin đừng tìm lý do nầy hay lý do khác! Xin đừng công khai hay ngấm ngầm tẩy chay! Những ai có tiền bạc, sức khoẻ và thời giờ xin hãy đến với nhau.

Gọi nhau trở về họp mặt tại Dallas vào các ngày 3,4 và 5/10/2008 nầy!

Ngày Tù Chính Trị Việt Nam!

Xin hãy liên lạc với Ban Tổ Chức ghi danh: (1) Báo Ngừơi Việt Dallas : 3212 N. Jupiter Rd # 202, Garland, TX 75044

(2)Tạp chí Ca Dao : P.O Box 451704, Garland, TX 75045 - 1704

Email: (1) [email protected]  (2) [email protected]

(3) [email protected] 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đêm tân hôn. Yên lặng nhìn cô dâu, chú rể rưng rưng rồi bật khóc. Cô gái trẻ tưởng chồng mình xúc động vì quá hạnh phúc được sống gần người yêu, nhưng sự thật đau lòng hơn nhiều. Anh ta vừa nhận được kết quả dương tính HIV qua cuộc thử nghiệm mà bịnh viện vừa gởi tới. Anh cũng không ngờ số mệnh của mình lại kết cuộc như thế. Sau 3 năm lao động ở nước ngoài, với số tiền dành dụm được, anh vừa mới làm đám cưới với người yêu đã chờ đợi suốt thời gian anh ở nước ngoài. Thời gian thương nhớ 3 năm, cho nên khi chàng trai trở về, thì cô gái đã “cho” người yêu trước đêm tân hôn. Sáng ra, vợ chồng trẻ nhìn nhau, im lặng. Mỗi người miên man biết bao nhiêu ý nghĩ. Tương lai, hạnh phúc gia đình, thái độ phải đối diện với cuộc sống, về con cái, cha mẹ hai bên, về sức khoẻ và về cái chết.
Đàn ông là phải có râu «Nam tu nữ nhũ» như sách đã dạy. Khoa học lý giải râu là biểu hiện sức mạnh và từ đó phát xuất sự ham muốn chiếm đoạt nhưng không vì thế mà râu trở thành môt thứ vũ khí chết người. Râu của người Á châu khác với râu của người Âu châu, cả về cách để râu, chăm sóc râu. Theo kinh nghiệm, nhìn râu, người ta có thể xét đoán về người. Như người cương nghị, người vui tánh, người có máu … Riêng người cộng sản có râu hay không râu, râu tốt hay xấu, đều có liên hệ ít nhiều đến diễn tiến của phong trào cộng sản và số phận người lãnh đạo.
Tại sao photon di chuyển nhanh như ánh sáng? Tại sao từ đốm lửa diêm, ngọn đuốc, ngọn đèn, một tinh cầu phát nổ v.v… phóng ra, photon lập tức đạt tốc độ nhanh nhất trong Vũ Trụ? Câu trả lời có rồi, giản dị và không đòi hỏi những kiến thức vật lý cao siêu. Nhưng nói ngay thì bạn sẽ bỡ ngỡ, hoang mang, và rồi thắc mắc rất nhiều, mất vui. Vậy ta kiên nhẫn đi từng bước một. Chậm nhưng mà chắc. Đường trường lên thác xuống ghềnh, băng rừng lội suối, lạc tới lạc lui trong núi thẳm rừng sâu… kẻ dò đường này đã lãnh hết. Giờ sông sâu đã bắc cầu, đường xuyên rừng đã khai quang chờ đón bạn.
Cùng với số phận chung của Thế giới, nạn dịch Covid-19 đã phủ mây mù lên nền kinh tế của Việt Nam trong 7 tháng đầu năm 2021. Khoảng 80,000 Doanh nghiệp đóng cửa và hàng chục triệu công nhân mất việc làm. Việt Nam đã nhập siêu 2,7 Tỷ Dollars trong thời gian này, trong khi tình hình dịch Covid-19 vẫn còn nghiêm trọng.
Mười một năm trời ròng rã, mỗi lần nghĩ tới anh là tôi nghĩ tới Nelson Mandela, chỉ ra được khỏi tù sau 27 năm, vì những người khác đã tranh đấu thành công để có một cuộc thay đổi toàn diện trong xã hội. Ngay sau khi ra tù, Mandela đã được bầu làm lãnh đạo một cuộc thương nghị với nhà cầm quyền cho vấn đề hòa giải dân tộc.
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này? Người viết xin vắn tắt ghi lại sau đây để người đọc tiện theo dõi và hiểu rõ hơn quan điểm của hai ông, đồng thời cũng xin ghi thêm một vai chi tiết liên quan tới ngày 19/8/1945 ít được mọi người biết tới hay chỉ biết mơ hồ, trong đó có chuyện tấm ảnh của Tướng Cọp Bay Chennault ký tặng Hồ Chí Minh, chuyện Việt Minh lấy đồ trong cung vua đem ra chợ bán, chuyện bốn tấn bạc người Nhật trả lại cho Chính Phủ Việt Nam, chuyện Việt Minh tịch thu của cải của nhà giầu...
Tuy nhiên, khi Chính phủ áp dụng giãn cách nhà với nhà, người với người, cấm ra đường nếu “không có lý do chinh đáng”, khoanh vùng, lập chốt kiểm soát cho tới ban hành lệnh giới nghiêm tại Sài Gòn từ 6 giớ tối đến 6 giớ sáng thì tình hình kinh tế và xã hội xáo trộn rất nhanh. Đời sống người dân bị đảo lộn, gặp muôn vàn khó khăn do mất việc, giảm việc, cạn kiệt tài chính vì dù không có việc làm nhưng vẫn phải ăn để sống, vẫn phải trả tiền thuê nhà, điện nước v.v…
Tôi tha phương cầu thực đã lâu nên tiếng mẹ đẻ không khỏi có phần giới hạn. Bữa qua, đứng xếp hàng ở chợ chờ trả tiền thùng bia, chợt nghe loáng thoáng dăm câu đối thoại của mấy người đồng hương mà không khỏi có đôi chút băn khoăn: Vậy chớ chị thuộc diện gì? Nào có “thuộc diện” gì đâu. Mình chỉ là loại … ăn theo thôi mà! Về nhà, xem qua tự điển thì thấy Soha định nghĩa (“ăn theo”) thế này: Khẩu ngữ: Được hưởng hoặc có được nhờ dựa theo cái khác, người khác, không phải do tự bản thân có hoặc làm nên: “Nước lên cá đuối ăn theo, Lái buôn hết gạo bỏ neo cầm chừng.” (Cdao)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.