Hôm nay,  

Gọi Nhau

24/08/200800:00:00(Xem: 11007)

(Viết nhân Ngày Tù Nhân Chính Trị Việt Nam sẽ tổ chức tại Dallas từ 3 - 5/10/2008.)

Năm 1987, sau hơn 12 năm tù dứơi chế độ Cộng Sản VN, tình cờ tôi đọc được trên báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng CS Việt Nam một mẩu tin: Những ngừơi tù bị án chung thân, phải trải qua 12 năm cải tạo, nếu tỏ ra ăn năn hối cải, chấp hành đúng đắn nội quy cải tạo và có biểu hiện  tiến bộ thì mới được hưởng sự khoan hồng của Đảng và Nhà Nước CHXHCN/VN, được cứu xét cho giảm án...Từ đó, tôi mới hiểu được rằng "tôi đã bị án chung thân" dứơi chế độ Cộng Sản Việt Nam...

Tôi dám khẳng định rằng "Nếu không có sự vận động của chị Khúc Minh Thơ với Quốc Hội, Chính quyền và Chính giới Mỹ, xin can thiệp trả tự do cho tù nhân chính trị tại Việt Nam" thì anh em chúng tôi chắc chắn đã phải bỏ xác trong các trại tù cải tạo của Cộng Sản từ lâu rồi!

Từ ngày Mỹ và Cộng Sản VN đặt bút ký kết hiệp định Paris (27/1/1973) cho đến 1987, các phái đoàn Mỹ chỉ nói chuyện với Cộng Sản về vấn đề "tù binh Mỹ, hài cốt Mỹ và ngừơi Mỹ mất tích", họ không nói gì đến số phận anh em chúng tôi ở trong các trại tù cải tạo của Cộng Sản sau ngày 30/4/1975. Những ngừơi bị bắt làm tù binh trong chiến tranh hoặc "tự động đi trình diện học tập cải tạo" đều không thuộc đối tượng mà các phái đoàn Mỹ sẽ đề cập đến trong các phiên họp giữa hai bên. Tuỳ theo chính sách gọi là "khoan hồng nhân đạo" của Đảng Cộng Sản Việt Nam mà mỗi ngừơi tù chính trị sẽ được xét tha, cho trở về đoàn tụ gia đình, tuỳ theo thái độ "cải tạo", tuỳ theo sự "ăn năn hối cải, thành thật khai báo, chấp hành  nội quy, lao động cải tạo thực sự có tiến bộ...". Sau một năm bị giam giữ và viết bản tự khai, chúng tôi được nghe đọc "Quyết Định án phạt tập trung cải tạo thời hạn 3 năm"...và sau mỗi 3 năm lại "gia hạn cải tạo thêm 3 năm nữa" và cứ gia hạn dài dài như thế không biết khi nào mới hết án và có ngừơi đã chết ở trong nhà tù cải tạo.

1. Cuộc vận động của Bà Khúc Minh Thơ ...

Trứơc ngày 30/4/1975, Chị Khúc Minh Thơ là nhân viên của Toà Đại Sứ VNCH tại Manila, Philippines. Chị là quả phụ của môt sĩ quan VNCH, anh Nguyễn Đình Phúc (khoá 1 Thủ Đức đã tử trận tại quận Bình Minh, Vĩnh Long) để lại cho chị cháu gái lớn (Minh Châu 16 tuổi), cháu trai (Phúc Tuệ, 4 tuổi) và một cháu gái út (Minh Phượng, lúc đó còn trong bụng mẹ).

Sau ngày 30/4/1975, các cháu còn ở Việt Nam với nội, ngoại, chỉ một mình chị ở ngoại quốc. Sau khi nhiệm sở ngoại giao của VNCH tại Phi bị giải tán, chị tìm đến các trại tỵ nạn để dò hỏi tin tức gia đình ở Việt Nam. Từ đó, chị có mặt bên cạnh Nữ tu Pascal Lê Thị Tríu để phục vụ đồng hương tỵ nạn Cộng Sản trên đất Phi.

Sau hai năm sống ở Phi, chị đã thu lượm được một số tin tức về anh em tù chính trị tại Việt Nam và nhất là nhận được thư của một ngừơi bạn (phu nhân của Đại tá Võ Văn Xét) gợi ý với chị "phải làm một hành động gì để cứu anh em đang bị tù dứơi chế độ Cộng Sản...Nếu không thì tất cả sẽ phải chết hết!" Từ đó, chị nghĩ rằng phải tìm cách qua Mỹ để bắt đầu cuộc vận động.

Ngày 27/1/1977, chị đến Mỹ gặp lại chị Hiệp, một ngừơi bạn VN có chồng Mỹ  hiện đang làm việc tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ; Ông Shep Lowman. Ông nầy trứơc đây đã từng làm việc tại Philippine và tại Sài Gòn. Năm 1977, ông Shep làm Giám Đốc Văn phòng Việt, Miên, Lào của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Qua trung gian cua ông Shep, chị Khúc Minh Thơ đã liên lạc được với một số giới chức cao cấp trong Bộ Ngoại Giao và Quốc Hội Hoa Kỳ. Hai nhân vật thuộc Quốc Hội Hoa Kỳ đã hỗ trợ cho công việc của chị Khúc Minh Thơ ngay từ lúc đầu là Dân Biểu John Mc Caine và Nghị sĩ Kennedy. (Ông John Mc Caine sau nay là Nghị sĩ  thuộc đảng Cộng Hoà và hiện là ứng cử viên Tổng Thống 2008)

2. Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam ra đời

Tháng   8/1977, chị Khúc Minh Thơ thành lập Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam tại Virginia và bắt đầu hoạt động.

Mục tiêu của Hội: (1) Tranh đấu đòi trả tự do cho tù nhân. (2) Trình bày cho thế giới biết Việt Nam là một nhà tù lớn nhất thế giới. (3) Giúp những gia đình cựu tù nhân đoàn tụ.

Chương trình của Hội: (1) Không nhận tiền trợ cấp của chính phủ Hoa Kỳ hay của những cơ quan từ thiện. (2) Việc làm của chúng tôi sẽ nói thay lời nói của Hội. Chúng tôi chỉ nói khi nào thật cần thiết để cho việc tranh đấu và vận động được thuận lợi mà không có hại cho các anh chị em tù nhân ở quê nhà. Chị đã hoạt động âm thầm trong 8 năm trời mãi cho đến 1987, lúc thời cơ thuận tiện, Hội mới công khai hoạt động mạnh.

 Tiếp xúc với giới Truyền Thông: Chị tiếp xúc với các đài truyền hình ABC, NBC, CBS, CNN, báo chí và đặc biệt chương trình 20/20. Điều khó khăn cho chị là cháu Minh Châu, con gái lớn  của chị bấy giờ còn kẹt lại ở Việt Nam...làm cho chị ái ngại khi phải ra mặt tranh đấu như thế này...Chị đã nói với các dài truyền hình và báo chí "Nếu tôi thất bại, xin quý vị hãy tiếp tục tranh đấu cho anh chị em tù nhân chính trị tại Việt Nam". Họ đã trả lời rằng "Toàn thế giới sẽ biết những gì bà làm hôm nay".

Tiếp xúc với Quốc Hội: Chị cho biết "Nếu không được các nhà lập pháp Mỹ yểm trợ thì chương trình hoạt động của chị sẽ thất bại" Tâm lý của ngừơi Mỹ lúc bấy giờ (nhất là trong Quốc Hội) không muốn nhắc lại chiến tranh Việt Nam, không còn tha thiết gì với chuyện quá khứ tại Việt Nam nữa! 

Sau  khi tiếp xúc với giới truyền thông, chị Khúc Minh Thơ đã đến trình bày trứơc Quốc Hội hoàn cảnh của những người trước đây đã phục vụ dứơi chế độ Miền Nam (VNCH) hiện đang ở trong nhà tù cải tạo của Cộng Sản...Chị đã làm cho Quốc Hội xúc động và từ đó "Quốc Hội đã ủng hộ chương trình của chị".

Ngày 30/4/1987, Hội đã tổ chức một cuộc tiếp tân tại Quốc Hội Hoa Kỳ và lên tiếng đòi CSVN phải trả tự do cho tù nhân chính trị. Quốc Hội đã thông qua một nghị quyết yêu cầu Hành Pháp phải can thiệp để đòi CSVN trả tự do cho các tù nhân chính trị tại VN và cho họ cùng gia đình được định cư tại Hoa Kỳ...Chị Khúc Minh Thơ đã liên lạc chặt chẽ với ông Robert L. Funseth, ngừơi  đã được Tổng Thống Reagan bổ nhiệm đặc trách thương thuyết với CSVN về tù nhân chính trị. Một phái đoàn Hoa Kỳ đã đến Việt Nam vào tháng 8/1987 và đã ký kết một thỏa hiệp về tù nhân chính trị. Nhân dịp 2/9/1987,  lễ Quốc Khánh của CSVN, có 480 tù nhân chính trị đã được trả tự do. Những ngừơi nầy đã trải qua trên 12 năm "tù cải tạo" có nghĩa là họ thuộc diện "tù chung thân"...Điều mà không mấy ngừơi lưu ý. Từ dịp Tết 1988 đến 30/4/1988, hơn 1.000 tù chính trị đã được trả tự do.

Trong cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 11/2/1988, ông Phan Quang, Thứ Trưởng Bộ Thông Tin CSVN đã tuyên bố:

(1) "Thực hiện chính sách khoan hồng nhân đạo của Đảng và Nhà Nứơc, Hội Đồng Bộ Trưởng nứơc Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam quyết định trả tự do hoặc giảm án cho những thành phần đang bị giam giữ hay đã có án phạt mà đã chứng tỏ có ăn năn hối cải và có tiến bộ trong thời gian cải tạo nhân dịp Tết Mậu Thìn (1988) gồm những sĩ quan và viên chức của nguỵ quyền Sàigòn. Trong số nầy gồm có:-....1,014 sĩ quan và viên chức dân sự phục vụ cho nguỵ quyền cũ..." (bỏ bớt một phần không liên quan đến tù chính trị)

(2) " Nhân dịp Tết và các dịp lễ lược quan trọng trong năm, việc xét tha và giảm án cho những ngừơi bị giam giữ hay bị kết tội mà đã chứng tỏ sự ăn năn tiến bộ trong suốt thời gian bị giam giữ cải tạo là một truyền thống lâu đời của dân tộc chúng tôi."

"Ngoài ra, chúng tôi cũng múôn lưu ý qúy vị rằng được tha về trong số nầy còn có một số tứơng lãnh, sĩ quan cao cấp cũng như viên chức hành chánh quan trọng của nguỵ quyền Sàigòn trong đó gồm có bộ trưởng, nghị sĩ, dân biểu,v.v..."

(bỏ bớt một đoạn lời lẽ tuyên truyền không cần thiết)

 "Như mọi ngừơi đã biết, trong những năm qua, một số lớn trong họ đã được ra khỏi trại cải tạo để trở về đoàn tụ với gia đình. Đợt tha cúôi cùng vào dịp lễ Quốc Khánh 2 tháng 9 năm 1987, trong đó có 480 ngừơi được ân xa ,  có một số tứơng lãnh, đại tá, bộ trưởng và thành phần qúôc hội,v.v...thuộc chế độ cũ."

"Sau đợt phóng thích ngày 2 tháng 9 năm 1987, thì chỉ còn lại khoàng 1 phần trăm những ngừơi bị giam giữ trong các trại cải tạo nếu con số bị bắt vào tháng 4/1975.

"Nhân dịp tết sắp đến, cơ bản là tất cả sĩ quan thuộc ngụy quân và nhân viên ngụy quyền sẽ được tiếp tục hưởng chính sách khoan hồng nhân đạo. Chỉ có một số rất ít còn bị giam giữ trong trại cải tạo và trừơng hợp của họ cũng sẽ tuỳ thuộc vào thái độ ăn năn hối cải của họ và cũng sẽ được xét tha trong một thời gian ngắn."

(3) "Được tha về lần này có 500 sĩ quan của nguỵ quyền Sàigòn, trong đó có 11 tứơng lãnh, 1 trung tứơng, 2 thiếu tứơng, 8 chuẩn tứơng, 121 đại tá, 35 tuyên uý Công Giáo, Phật Giáo và Tin Lành."

"Ngoài ra, cũng gần 500 viên chức của ngụy  quyền cũ được tha, có một số đã từng giữ những chức vụ quan trọng như Trần Trung Dung, Bộ trưởng Quốc Phòng dứơi thời Ngô Đình Diệm, Phó Chủ Tịch Thượng Viện (1973-1975); Hồ Văn Châm, Bộ trưởng Chiêu Hồi; Bùi Thế Dung, Thứ trưởng Quốc Phòng (từ 28/4, 1975 đến 30/4/1975)."

"Một vài lãnh tụ các đảng phái chính trị phản động và thành viên Hạ Nghị Viện như:

-Nguyễn Lý-Tưởng, uỷ viên Trung Ương đảng Đại Việt, Tổng uỷ viên Báo chí, Dân Biểu Hạ Nghị Viện.

-Trương Vĩ Trí, Phó Tổng Thư Ký Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến, Dân Biểu hạ Nghị Viện (1967-1975)

-Trương Văn Nguyên, Chủ tịch Uỷ ban Thông Tin Hạ Nghị Viện."

Bản tuyên bố nầy (bản tíêng Anh)  đã được đăng trên các báo tại Hoa Kỳ, Pháp, Anh, Đức, Nhật, Úc...và bản tiếng Việt cũng đã được đăng trên các báo tại Hà Nội, Sài Gòn như Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Saigon Giải Phóng, Công An...nhiều ngừơi ở hải ngoại cũng như trong nứơc đã đọc. Anh em ở trong các trại tù cũng đã đọc...Con số một phần trăm ( 1%) còn lại trong các trại cải tạo sau tháng 2/1988...là trên một ngàn so với con số bị bắt sau ngày 30/4 có nghĩa là trên một trăm ngàn (100.000) người đã bị tù cải tạo sau 30/4/1975! (Đây chỉ là con số láo mà thôi...Sự thật đã lên đến vài trăm ngàn tù!)

3. Thành quả của chị Khúc Minh Thơ và Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị.

Ngày 5 tháng 01/1990 chuyến máy bay đầu tiên chở tù chính trị và gia đình từ Sàigòn qua Thái Lan, báo chí, truyền thanh, truyền hình khắp nơi trên thế giới chú ý đến sự kiện nầy! Tổng Thống Reagan khi tiếp Chị Khúc Minh Thơ tại Văn Phòng của Tổng Thống đã nói "Những ngừơi anh hùng tại Việt Nam sẽ không bao giờ bị bỏ quên". Hiện giờ số cựu tù nhân chính trị đang định cư tại Hoa Kỳ là gần ba trăm ngàn (300.000)  báo chí Mỹ gọi họ là HO (Humanitarian Operation " ) đó là danh từ do phía Việt Nam đặt ra, không phải danh từ của Mỹ.

Như đã trình bày trên đây, chúng   tôi đã ở tù trên 12 năm mới được cứu xét trả tự do, có nghĩa là chúng tôi (cá nhân tôi) là ngừơi bị án tù chung thân...Nếu không có sự tranh đấu của chị Khúc Minh Thơ và Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam thì số phận của chúng tôi sẽ ra sao" Trên đất Mỹ cũng như trên thế giới đã có biết bao nhiêu ngừơi là bà con họ hàng của chúng tôi, là bạn hữu của chúng tôi, là bạn đồng chí của chúng tôi, là đàn anh của chúng tôi, đã từng cùng nhau tranh đấu chống Cộng Sản, xây dựng chế độ VNCH trứơc 1975. Nhưng lịch sử đã chứng minh, qua báo chí, qua giấy tờ, hồ sơ để lại cho chúng tôi biết "chúng tôi được cứu ra khỏi nhà tù, được thoát cái án chung thân dứơi chế độ Cộng Sản là do công lao tranh đấu của chị Khúc Minh Thơ trứơc Quốc Hội Hoa Kỳ, các Dân Biểu Nghị Sĩ Hoa Kỳ, Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ đã bỏ phiếu 100% chấp thuận chương trình nầy, để chúng tôi và gia đình được định cư tại Hoa Kỳ hay một nước thứ ba"...Chị Khúc Minh Thơ đã hy sinh cả cuộc đời mấy chục năm vì anh em tù nhân chính trị chúng tôi. Hiện nay, chị cũng đã lớn tuổi, trong ngừơi mang trọng bệnh không biết sống chết lúc nào...Chị ứơc ao có một lần được gặp anh em họp nhau lại thật đông, thật vui, để mừng cho nhau, mừng cho con cháu chúng ta thành công nơi xứ người! Ý kiến đó rất  đáng được trân trọng! Tại sao anh chị em chúng ta không hưởng ứng"

Tôi biết tại Hoa Kỳ cũng như nhiều nứơc trên thế giới, có Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị...Nhưng sinh hoạt của anh em chúng ta rời rạc, chia rẽ, không có khả năng tập hợp được vài trăm ngừơi! Đó là sự thật ! Khi nghe chị Khúc Minh Thơ đứng ra kêu gọi mọi ngừơi họp mặt: thế hệ thứ nhất, thế hệ thứ hai, thế hệ thứ ba...Có nhiều ngừơi hưởng ứng! Có nhiều ngừơi ủng hộ! Nhưng trái lại cũng có ngừơi "không chịu" "không vui lòng"!!! Tại sao chúng ta không nghĩ đến ngày còn ở trong tù, ai là ngừơi nghĩ đến anh em chúng ta" Ai là ngừơi đem hết công sức, tâm huyết ra để vận động cứu chúng ta khỏi tù" Một lần đến với nhau...vì tuổi đời của anh chị em chúng ta, những ngừơi may mắn còn sống đến ngày hôm nay, ngừơi trẻ nhất trong anh em chúng ta cũng ngoài 60 rồi! Đa số tuổi 70 và một số đã 80 hay gần 90! Đây là cơ hội để anh em chúng ta đến với nhau, đến với chị Khúc Minh Thơ...Xin đừng tìm lý do nầy hay lý do khác! Xin đừng công khai hay ngấm ngầm tẩy chay! Những ai có tiền bạc, sức khoẻ và thời giờ xin hãy đến với nhau.

Gọi nhau trở về họp mặt tại Dallas vào các ngày 3,4 và 5/10/2008 nầy!

Ngày Tù Chính Trị Việt Nam!

Xin hãy liên lạc với Ban Tổ Chức ghi danh: (1) Báo Ngừơi Việt Dallas : 3212 N. Jupiter Rd # 202, Garland, TX 75044

(2)Tạp chí Ca Dao : P.O Box 451704, Garland, TX 75045 - 1704

Email: (1) [email protected]  (2) [email protected]

(3) [email protected] 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tuần lễ cuối cùng của chiến dịch tranh cử tổng thống vào năm 1980 giữa Tổng Thống Đảng Jimmy Carter (Dân Chủ) và ứng cử viên Ronald Reagan (Cộng Hòa), hai ứng cử viên đã có một cuộc tranh luận duy nhất vào ngày 28 tháng 10. Trong cuộc tranh luận, Reagan đã nêu ra một trong những câu hỏi quan trọng nhất trong mọi thời đại: “Hôm nay quý vị có khá hơn bốn năm trước hay không?” Câu trả lời của Carter là “KHÔNG." Cùng với một số lý do không kém quan trọng khác, số phiếu của ông đã giảm xuống vào những ngày quan trọng cuối cùng của chiến dịch tranh cử. Reagan đã giành được số phiếu phổ thông lớn và chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Nobel là một giải thưởng cao qúy nhưng đó không phải là tất cả hay tối thượng mà, xét cho cùng, mục tiêu của nền văn học quốc gia hay bất cứ lĩnh vực nào khác đâu nhất thiết là hướng tới giải Nobel? Mahatma Gandhi đã năm lần bị bác giải Nobel Hoà Bình nhưng so với một Henry Kissinger hí hửng ôm nửa cái giải ấy vào năm 1973, ai đáng ngưỡng mộ hơn ai? Tuyên ngôn Nobel Văn Chương 1938 vinh danh nhà văn Mỹ Pearl Buck về những tác phẩm “diễn tả xác thực đời sống của nông dân Trung Hoa” nhưng, so với Lỗ Tấn cùng thời, nhà văn không chỉ diễn tả xác thực đời sống mà cả tâm não của người Trung Hoa, ai để lại dư âm lâu dài hơn ai?
Nếu mũ cối là biểu tượng của thực dân Tây phương vào thế kỷ 18 thì, bây giờ, “năng lượng tích cực”, như là diễn ngôn của thực dân Đại Hán với những dấu ấn đậm nét của tân hoàng đế Tập Cận Bình, đã trở nên gắn bó với người Việt, từ diễn ngôn của thể chế cho đến giọng điệu ngôn tình của những đôi lứa bỡ ngỡ trước ngưỡng cửa hôn nhân.
AI là trí tuệ nhân tạo. AI là một kho kiến thức nhiều vô cùng vô tận, đã siêu xuất chứa đựng nhiều thư viện nhân loại hơn bất kỳ dữ liệu tri thức nào, và cứ mỗi ngày AI lại mang thêm nhiều công năng hữu dụng, mà một người đời thường không thể nào có nổi kho tri thức đó. Trong khi đó, Thầy Tuệ Sỹ là một nhà sư phi thường của dân tộc, với những tri kiến và hồn thơ (như dường) phong phú hơn bất kỳ nhà sư nào đã từng có của dân tộc Việt. Câu hỏi là, AI có thể biểu hiện như một Tuệ Sỹ hay không? Chúng ta có thể gặp lại một phong cách độc đáo của Tuệ Sỹ trong AI hay không? Thử nghiệm sau đây cho thấy AI không thể sáng tác được những câu đối cực kỳ thơ mộng như Thầy Tuệ Sỹ. Để thanh minh trước, người viết không phải là khoa học gia để có thể hiểu được vận hành của AI. Người viết bản thân cũng không phải học giả về kho tàng Kinh Phật để có thể đo lường sự uyên áo của Thầy Tuệ Sỹ.
Israel và Iran đã âm thầm chống nhau trong một thời gian dài. Nhưng nhiều diễn biến sôi động liên tục xảy ra gần đây làm cho xung đột giữa hai nước leo thang và chiến tranh có nguy cơ bùng nổ và lan rộng ra toàn khu vực. Điển hình là vào tháng 4 năm nay, Iran công khai tấn công bằng tên lửa vào lãnh thổ Israel. Đầu tháng 10, Israel đã tấn công bằng bộ binh ở miền nam Lebanon. Trước đó, trong cuộc không kích vào trụ sở dân quân Hezbollah ở Beirut, Israel đã tiêu diệt thủ lĩnh Hezbollah là Hassan Nasrallah và nhiều nhân vật quan trọng khác.
Nhà báo Cù Mai Công vừa lên tiếng nhắc nhở đồng nghiệp (“Ráng Xài Tiếng Việt Cho Đúng, Xài Bậy, Dân Họ Cười Cho”) vào hôm 6 tháng 9 vừa qua. Ông dùng tựa một bản tin của báo Dân Trí (“Hai Kịch Bản Siêu Bão Yagi Tác Động Đến Đất Liền”) như một thí dụ tiêu biểu: “Trong toàn bộ các tự điển tiếng Việt xưa nay, ‘kịch bản’ nguyên nghĩa là bản viết cho một vở kịch, sau có thể mở rộng thành văn bản, bản thảo về nội dung cho một phim truyền hình, quảng cáo, phim ảnh, gameshow…
Trong nhiều ngày qua, Donald Trump và Cộng Hòa MAGA tung rất nhiều tin giả hay bóp méo và nhiều thuyết âm mưu liên quan đến cơn bão lụt Helene một cách có hệ thống. Mục đích để hạ đối thủ Kamala Harris và Đảng Dân Chủ. Theo tường thuật của CNN vào ngày 6/10, Cựu Tổng thống Donald Trump đã đưa ra hàng loạt lời dối trá và xuyên tạc về phản ứng của liên bang đối với cơn bão Helene. Theo MSNBC, “Những lời dối trá đó đã được khuếch đại bởi những người như tỷ phú Elon Musk, nhà lý luận âm mưu chuyên nghiệp Alex Jones và ứng cử viên Đảng Cộng hòa đang dính nhiều bê bối cho chức thống đốc Bắc Carolina, Mark Robinson. Dân biểu Marjorie Taylor Greene, một đồng minh trung thành của Trump.” Ngay cả Hùng Cao, một nhân vật MAGA mới bước vào chính trường cũng góp phần vào việc nấu nồi canh hẹ này.
“Luật Phòng Chống tham nhũng ở Việt Nam năm 2005 nêu rõ: Tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn đó để vụ lợi.”
Kể từ khi tổ chức khủng bố Hamas tấn công vào Israel vào ngày 7 tháng 10 năm 2023, các vụ xung đột đẫm máu xảy tại Dải Gaza cho đến nay vẫn chưa kết thúc. Nhưng gần đây, cộng đồng quốc tế còn tỏ ra lo ngại nhiều hơn khi giao tranh giữa Israel và lực lượng dân quân Hezbollah ở Lebanon đang gia tăng. Bằng chứng là sau cái chết của thủ lĩnh Hamas Ismail Haniya và thủ lĩnh Hezbollah Hassan Nasrallah, tình hình càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Trong vài tháng qua, người dân Mỹ, dù muốn hay không muốn, cũng đã có nhiều cơ hội để nhìn về một bức tranh mà trong đó có quá nhiều sự tương phản. Những mảnh ghép từ hai tầm nhìn, hai chiến lược, hai mục đích hoàn toàn khác biệt đã dần dần rơi xuống, để lộ ra hai con đường hoàn toàn khác biệt cho người Mỹ lựa chọn. Dù có một bức màn đã rơi xuống (như nữ hoàng Oprah Winfrey đã ví von) cho một thuyền trưởng bước ra, trao lại cho người dân sự hy vọng, lòng tin, trách nhiệm, thì sâu thẳm bên trong chúng ta vẫn muốn biết, những giá trị thực của một triều đại đã mang lại. Từ đó, niềm tin sẽ được củng cố.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.