Hôm nay,  

Nước Đã Đến Chân Chưa ?

09/07/201000:00:00(Xem: 7505)

Nước Đã Đến Chân Chưa "

Phạm Trần
Càng gần ngày Đại hội đảng CSVN thứ XI (1/2011), càng có nhiều triệu chứng lòng dạ bất an của giới lãnh đạo trước đe dọa của tư tưởng xuống cấp, văn hóa băng họai, đạo lý suy đồi, đức hạnh đồi trụy  trong hàng ngũ không nhỏ cán bộ, đảng viên có chức có quyền.
Vì vậy, báo Quân đội Nhân dân đã cảnh giác trong số ra ngày 05/07/2010: “Mặt trận này không đổ máu, không tiếng súng, nhưng đó lại là mặt trận nóng bỏng nhất, quyết định nhất đối với chúng ta trong giai đoạn hiện nay.”
 Tác gỉa Xuân Bằng của bài viết báo động :“Tình hình văn hóa - tư tưởng diễn biến phức tạp hiện nay không còn là nguy cơ, là mối đe dọa, mà đang hiện hữu. Thực hiện chiến lược "diễn biến hòa bình" hòng giành lại một "chiến thắng không cần chiến tranh" với Việt Nam, các thế lực thù địch đã thiết lập nhiều đài phát thanh tiếng Việt, tiếng các dân tộc thiểu số; nhiều trang web công khai công kích chế độ ta từ bên ngoài, bôi xấu, hạ bệ thần tượng dân tộc. Chúng tiến hành nhiều chương trình "chuyển lửa về quê hương" núp bóng chương trình kinh tế, hoặc từ thiện, tài trợ, mê hoặc dân chúng; nhiều chương trình thúc giục, cổ vũ, thậm chí phát không văn hóa phẩm độc hại, hướng mọi tầng lớp nhân dân theo những thị hiếu dễ bị kích động, xa lạ với thuần phong mỹ tục, xóa nhòa bản sắc văn hóa dân tộc. Chúng triển khai một cuộc tấn công toàn diện, mạnh mẽ vào các lĩnh vực chính trị tư tưởng, kinh tế, văn hóa... nhất là lĩnh vực văn hóa.”
Lời cáo buộc của Xuân Bằng cho rằng sự xuống cấp tư tưởng, lung lạc tinh thần và mất tin tưởng  vào đảng hiện nay của đảng viên và  nhân dân là do chiến lược "diễn biến hòa bình" của các “thế lực thù địch” chủ động chẳng qua  chỉ là một cách nói để che đậy thất bại của nhà nước trong nhiều lĩnh vực, kể cả  chống tham nhũng, và trừng phạt những kẻ có chức  có quyền đang đục khóet gân sách và  làm giầu trên mồ hôi nước mắt của người dân.
Nhưng tại sao đảng lại  lo xoắn  vó lên thế" Hãy đọc Xuân Bằng giải thích : “Mặc dù đã nhận thức đúng và đã tích cực phòng chống sự tấn công về tư tưởng-văn hóa trong nhiều năm qua, nhưng mặt trận này vẫn tồn tại nhiều thực trạng đáng lo lắng, nhất là phía chủ quan.”
Sau đó Bằng liệt kê : 
Thứ nhất, đó là sự coi nhẹ mặt trận tư tưởng - văn hóa, coi đó là việc của ai đó và ở đâu đó xa vời, không thiết thân với mình. Không ít người mơ hồ nhận thức rằng, cuộc đấu tranh tư tưởng - văn hóa là do ai đó tưởng tượng ra, là giáo điều, đánh giặc miệng, thậm chí đánh vào… không khí! Trong số những người này, một phần do nhận thức non kém, thấy văn hóa - tư tưởng chỉ là cờ đèn kèn trống, hoặc coi văn hóa chỉ là hát, múa, một bộ phận khác cố ý xuyên tạc, phủ nhận mặt trận văn hóa tư tưởng của Đảng, xuất phát từ lập trường và thái độ chính trị.
Thứ hai, cách làm văn hóa - tư tưởng nhiều nơi, nhiều lúc còn máy móc, thiếu tính chuyên nghiệp. Trình độ người làm công tác văn hóa - tư tưởng không ngang tầm nhiệm vụ nên không thuyết phục quần chúng. Để có cách nói, cách viết ngắn gọn, dễ đọc, dễ hiểu, dễ đi vào lòng người như Bác Hồ dạy, quả là một khoảng cách dài với đội ngũ những người làm công tác này.
Nếu chúng ta không nhanh chóng tìm được cách đi vào lòng người, thì những người chống lại chúng ta sẽ tìm cách đi trước, và thực tế họ đã đi trước ở nhiều nơi, nhiều vụ việc. Nếu chúng ta chỉ nói lý luận cao siêu mà thoát ly thực tiễn cuộc sống, không tạo được sự đồng thuận trong nhân dân thì hiệu quả công tác tư tưởng rất hạn chế...
Thứ ba, thiếu sự phối hợp và phát triển đồng bộ các lĩnh vực văn hóa, kinh tế, xã hội, thiếu một sự quản lý chặt chẽ các thiết chế  và sản phẩm văn hóa. Nhiều vấn đề kinh tế, xã hội bức xúc chậm được giải quyết là trở lực lớn cho công tác văn hóa - tư tưởng.... Công tác tư tưởng  bị bỏ trống cùng với những bức xúc, thậm chí là oan khiên, đó không chỉ là yếu kém, mà còn là lỗi lầm trong công tác văn hóa - tư tưởng của chúng ta.
Xuân Bằng kết luận mặt tư tưởng : “Từ những bất cập trên (mặc dù chưa đầy đủ) của mặt trận văn hóa - tư tưởng, thời gian qua đã xuất hiện nhiều hiện tượng xã hội thiếu lành mạnh, thậm chí nguy hại, làm băng hoại nền tảng đạo đức chính trị tinh thần xã hội. Vì sao những trang web đen có một số lượng bạn đọc khá lớn" Trong khi những trang web chính thống với những bài viết lập luận sắc sảo, thuyết phục, kịp thời các vấn đề người dân quan tâm không nhiều. Nhu cầu tìm hiểu, lý giải, phản bác của nhân dân là có thật nhưng việc đáp ứng chưa kịp thời, chưa sắc bén, do vậy chưa phát huy tác dụng. Bên cạnh đó công tác văn hóa - tư tưởng chưa thực sự tập hợp và phát huy trí tuệ của đội ngũ đông đảo các nhà khoa học, các nhà nghiên cứu trên các lĩnh vực và cũng chưa  thu hút được sự tham gia của đông đảo nhân dân.”
Tại sao lại có hiện tựơng dân không thèm đọc những bái viết tuyên truyền của đảng, bởi vì chúng không phản ảnh tình hình thực tế của cuộc sống. Chẳng hạn như đảng nói chống Tham nhũng, lãng phí thì tham nhũng mỗi ngày một lan rộng và không có cơ quan đảng và nhà nước nào lại không tìm cách lãng phí của công.
Các công ty nhà nước tiếp tục thua lỗ, phân tán ngân khỏan vay mượn vào túi tham mà điển hình như  Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (VINASHIN) vừa bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương  (UBKT) của đảng vạch tội trong Thông báo ngày 05/07 (2010).
Thông báo viết : “Kiểm tra dấu hiệu vi phạm đối với đồng chí Phạm Thanh Bình, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (VINASHIN) trong việc huy động, quản lý, sử dụng tiền vốn Nhà nước tại Tập đoàn công nghiệp Tàu thủy Việt Nam. Kết quả kiểm tra cho thấy, đồng chí Phạm Thanh Bình đã thiếu trách nhiệm trong việc huy động, quản lý, sử dụng tiền vốn nhà nước tại Tập đoàn công nghiệp Tàu thủy Việt Nam gây hậu quả nghiêm trọng khiến VINASHIN bên bờ vực phá sản.”
Thông báo còn cho hay: “Trong những năm qua Tập đoàn đã báo cáo không trung thực với Chính phủ tình hình tài chính của doanh nghiệp; thành lập quá nhiều công ty con (gần 200) không đủ năng lực sản xuất kinh doanh; đầu tư dàn trải ra nhiều lĩnh vực ngoài ngành công nghiệp tàu thủy; đầu tư mua nhiều tàu biển cũ, gây thiệt hại lớn cho ngân sách Nhà nước; vi phạm nghiêm trọng quy định của Nhà nước về lập, phê duyệt, đấu thầu các dự án; các khoản nợ rất lớn, mất khả năng thanh toán. Bộ máy quản lý vốn Nhà nước tại nhiều đơn vị thuộc tập đoàn thiếu năng lực.”
Đề cập đến hành động chia chác quyền lợi cho người trong gia đình,  Ủy  Ban Kiểm Tra Trung ương  viết : “Đồng chí Phạm Thanh Bình còn bổ nhiệm con trai và em ruột làm đại diện phần vốn của Nhà nước, đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng trái quy định của Đảng và Nhà nước. Những sai phạm của đồng chí Phạm Thanh Bình trong huy động, quản lý, sử dụng tiền vốn của Nhà nước là do thiếu tinh thần trách nhiệm, cố ý làm trái và có biểu hiện vụ lợi cá nhân, gây hậu quả nghiêm trọng về kinh tế, chính trị, xã hội; các khoản nợ rất lớn, mất khả năng thanh toán, đến nay, nợ quá hạn và đến hạn không có khả năng thanh toán lên tới hàng chục nghìn tỷ đồng, hơn 5.000 lao động không có việc làm; các khoản nợ lương và bảo hiểm xã hội lên đến 234 tỷ đồng.”


Với tội phá họai kinh tế và moi ruột nhà nước to bằng cái đình làng như thế mà Ủy ban Kiểm tra của đảng chỉ đề nghị phạt “kỷ luật” với Phạm Thanh Bình, thay vì bắt bỏ tù ngay lập tức !
 MIỆNG LƯỠI NGUYỄN TRƯỜNG TÔ
Đến chuyện đạo đức cán bộ còn rùng rợn hơn nhiều. Trường hợp Nguyễn Trường Tô, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự Đảng, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang phạm tội mua dâm nhiều lần, lại còn để cho gái làng chơi chụp hình khỏa thân đủ kiểu trong khách sạn mà đảng vẫn để cho tại chức ăn tiền từ 5 năm qua.
Hãy đọc Thông báo của UBKT Trung ương ngày 05-07 (2010): “Kiểm tra dấu hiệu vi phạm đối với đồng chí Nguyễn Trường Tô, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự Đảng, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang trong việc thực hiện nhiệm vụ đảng viên và nhiệm vụ cấp ủy viên về nội dung liên quan đến phẩm chất đạo đức, lối sống. Qua thẩm tra, xác minh nhận thấy đồng chí Nguyễn Trường Tô từ năm 2005 đến nay đã có vi phạm: thiếu gương mẫu trong sinh hoạt, sống buông thả, quan hệ không lành mạnh, vi phạm nghiêm trọng tư cách cấp ủy viên, đảng viên, gây ảnh hưởng xấu tới hình ảnh người cán bộ lãnh đạo, gây dư luận bất bình trong đảng và xã hội. Những vi phạm của đồng chí Tô đã được đồng chí Chủ nhiệm UBKT TW nhắc nhở nhưng không được nghiêm túc tiếp thu, khắc phục và không thành khẩn nhận khuyết điểm.”
Ghê thật.  Chuyện Tô thì có lẽ cả tỉnh Hà Giang đều đã biết và ngay cả khi được Nguyễn Văn Chi, Ủy viên Bộ Chính trị,Chủ nhiệm UBKT Trung ương đảng nhắc nhở mà đương sự vẫn coi trời  bằng vung thì đã  hết thuốc chữa  chưa "
Tô đã dựa vào ai, thế lực nào trong đảng mà coi thường cấp trên đến như thế "
Ngay đến Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang Hoàng Minh Nhất và  Giám đốc Công an tỉnh, Thiếu tướng  Nguyễn Bình Vận dù được báo cáo đầy đủ tội lỗi của Nguyễn Trường Tô từ lâu mà vẫn không có hành động ngăn chặn hay đề nghị lên cấp trên quyết định.
Bằng chứng đã được nhiều báo trong nước đưa tin : “ Vụ thứ nhất xảy ra vào tháng 11.2006, Công an thị xã Hà Giang bắt quả tang một vụ mua bán dâm. Trong máy điện thoại của cô gái bán dâm có lưu giữ hàng loạt ảnh ông Tô đang khỏa thân ở nhiều tư thế khác nhau. Đồng thời, trong chiếc ĐTDĐ này có lưu giữ nhiều tin nhắn được gửi đến từ số máy được xác định là của ông Tô. Sự việc này sau đó đã được báo cáo lên ông Nguyễn Bình Vận, Giám đốc Công an tỉnh và ông Hoàng Minh Nhất, Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang. Tuy nhiên, việc xử lý chỉ dừng lại ở hình thức nhắc nhở, kiểm điểm nội bộ.”
Rất may mà có vụ Sầm Đức Xương, Hiệu trưởng Trung học Phổ thông  Việt Lâm ở tỉnh Hà Giang bị tố cáo bắt hai nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy  và Nguyễn Thị Hằng phải “ăn nằm”  với mình để được nâng điểm mới lòi ra chuyện quan Nguyễn Trường Tô  và nhiều quan chức to đầu khác ở Hà Giang cũng “ăn nằm” với 15 nữ sinh và gái vị thành niên, có em  mới 13 tuổi sa cơ vì nhà nghèo, nên nội vụ mới bị đổ bể.
Hai cô nói với Luật sư Trần Đình Triển (Trưởng văn phòng luật sư Vì Dân, Hà Nội): “ Các cháu bị cưỡng ép, dụ dỗ, khống chế buộc phải quan hệ tình dục hoặc lôi kéo người khác "phục vụ" cho nhóm người của ông Xương."
Vào tháng 11/2009, trong phiên xử kín, Tòa án Nhân dân huyện Vị Xuyên tuyên phạt ông Xương 10 năm 6 tháng tù về hành vi mua dâm nhiều lần với trẻ vị thành niên. Hằng và Thúy bị xác định là nạn nhân "mua vui" cho hiệu trưởng nhưng cũng là người môi giới giúp ông nhiều lần mua dâm các nữ sinh khác. Hai cô phải nhận án lần lượt 6 và 5 năm tù về tội môi giới mại dâm.
Quyết định này của Tòa án đã khiến dư luận xôn xao vì 2 Nữ sinh đã phản cung trước Tòa án Phúc thẩm hồi tháng 1/2010 rằng họ “chưa bao giờ nhận tội  vì Công an điều tra  đã buộc họ ký tên vào giấy trắng rồi sau đó tự viết lời nhận  tội để truy tố họ ra tòa.”
Họ cũng cho Luật sư biện hộ biết  họ đã nạp “danh sách đen” các viên chức to đầu của Hà Giang trong đó có Nguyễn Trường Tô mua dâm nữ sinh nhưng Công  an gạt đi, không ghi vào hồ sơ.
Tại phiên Phúc thẩm,  ông Xương  khai rằng ông bị bệnh “liệt dương” nên không thể quan hệ tình dục và tố ngược lại rằng chính ông ta là nạn nhân của những kẻ có chức có quyền phạm tội rồi vu khống cho ông để chạy tội.
Còn hai nữ sinh Hằng và Thúy thì tiết lộ trước Tòa danh dách trên 10 viên chức to  đầu trong Tỉnh, trong đó có Nguyễn Trường Tô đã thường xuyên mua dâm với nữ  sinh.
Sau khi danh sách được tiết lộ rộng rãi trên các mạng báo Điện tử thì  Thẩm phán chủ tọa phiên tòa không tuyên bố lí do, không công bố Hội đồng xét xử, không cần hội ý hoặc nghị án đã đơn phương tuyên bố hoãn phiên tòa.
Đến  ngày 1/2/2010 Ông Cao Xuân Hùng, Thẩm phán đã tuyên bố hủy bỏ bản án của tòa dưới để điều tra lại từ đầu, nhưng ông Xương và hai nữ sinh Hằng và Thúy vẫn bị giam để điều tra.
AI BAO CHE AI "
Một chi tiết khá đặc biệt, theo Bà Nguyễn Thị Thơm, mẹ của bị cáo Nguyễn Thị Thanh Thúy nói với báo chí trong nước thì  sau khi Thúy bị bắt đã liên tục nhận được lời đề nghị của nhiều người lạ cũng như quen biết, vận động không nên để sự việc thành rùm beng. Những người này còn khuyên trong quá trình thăm nuôi Thúy thì "động viên" con không nên khai ra những người đã mua dâm.
Riêng  Nguyễn Trường Tô thì lại “đóng trò” rất ngoạn mục. Khi vụ Sầm Đức Xương đổ bể Tô dõng dạc nói với báo chí : “Hiệu trưởng mua dâm nữ sinh là một việc động trời, không thể hình dung được. Đây là một việc làm đáng xấu hổ và không thể chấp nhận với một thầy giáo đồng thời là người đứng đầu một trường cấp 3”.
Nhưng cũng đáng chú ý là  mặc dù Ủy ban Kiểm Tra Trung ương đã công bố tội trạng của Tô ngày  5-7-2010 thì cũng vào ngày này, Tô vẫn dửng dưng đến sở làm việc và còn tham dự Hội nghị Ban Chấp hành  Đảng bộ tỉnh  Hà Giang lần thứ 29 (mở rộng).
Và với tư cách là Phó Bí Thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch, Ủy ban Nhân dân tỉnh Hà Giang,  Nguyễn Trường Tô đã  “Báo cáo sơ kết công tác 6 tháng đầu năm và nhiệm vụ 6 tháng cuối năm 2010” của Hà Giang tại Hội nghị.
Cũng  đáng chú ý  là Báo điện tử Hà Giang, tiếng nói  của Đảng bộ, Chính quyền và Nhân dân tỉnh Hà Giang  đã không loan bất cứ tin nào liên quan đến Nguyễn Trường Tô  và hai cán bộ đã bao che cho Tô là  Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang Hoàng Minh Nhất và  Giám đốc Công an tỉnh, Thiếu tướng  Nguyễn Bình Vận.
Bây giờ thì Nguyễn Trường Tô sẽ bị lột hết chức vụ và sẽ bị khai trừ khỏi đảng, nhưng câu chuyện bao che cho nhau ở tỉnh Hà Giang cũng chỉ là chuyện nhỏ trong muôn vàn  vụ bao che khác chưa bị làm to chuyện của  các cấp lãnh đạo  trong đảng và nhà nước CSVN.
Vậy vụ  Nguyễn Trường Tô ở Hà Giang và chuyện Phạm Thanh Bình của Công ty Tầu thủy Việt Nam (VINASHIN) có dính dáng gì đến “âm mưu của các thế lực thù địch” và  “diễn biến hòa bình” không, hay tư tưởng đảng viên bị sa sút và văn hóa trong nhân gian  bị ô nhiễm là do những hành vi tội lỗi của  cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền đã gây ra khiến mọi người phải lánh xa đảng "
Chẳng nhẽ  trước những sự việc động trời coi thường luật pháp như thế mà những người cầm đầu đảng  CSVN vẫn chưa  nhìn thấy nước đã đến chân rồi sao "
Phạm Trần
(07/2010)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mười năm, 20 năm, và nhiều hơn nữa, khi lịch sử kể lại buổi chuyển giao quyền lực hứa hẹn một triều đại hỗn loạn của nước Mỹ, thì người ta sẽ nhớ ngay đến một người đã không xuất hiện, đó là cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.
Chiến tranh là chết chóc, tàn phá và mất mát! Có những cuộc chiến tranh vệ quốc mang ý nghĩa sống còn của một dân tộc. Có những cuộc chiến tranh xâm lược để thỏa mãn mộng bá quyền của một chế độ hay một bạo chúa. Có những cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa hai chủ nghĩa, hai ý thức hệ chỉ biến cả dân tộc thành một lò lửa hận thù “nồi da xáo thịt.” Trường hợp sau cùng là bi kịch thống thiết mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu! Hệ lụy của bi kịch đó mãi đến nay, sau 50 năm vẫn chưa giải kết được. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một nữ chiến binh cộng sản miền Bắc có tên là Dương Thu Hương khi vào được Sài Gòn và chứng kiến cảnh nguy nga tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ đã ngồi bệch xuống đường phố Sài Gòn và khóc nức nở, “khóc như cha chết.” Bà khóc “…vì cảm thấy cuộc chiến tranh là trò đùa của lịch sử, toàn bộ năng lượng của một dân tộc dồn vào sự phi lý, và đội quân thắng trận thuộc về một thể chế man rợ. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của tôi mất đi một cách oan uổng ...
Ngày 30 tháng 4 năm 2025 là một ngày có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong lịch sử Việt Nam đương đại, cũng là dịp để chúng ta cùng nhau hồi tưởng về ngày 30 tháng 4 năm 1975 và những gì mà dân tộc đã sống trong 50 năm qua. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã kết thúc chiến tranh và đáng lẽ phải mở ra một vận hội mới huy hoàng cho đất nước: hoà bình, thống nhất và tái thiết hậu chiến với tinh thần hoà giải và hoà hợp dân tộc. Nhưng thực tế đã đánh tan bao ước vọng chân thành của những người dân muốn có một chỗ đứng trong lòng dân tộc.
Điều thú vị nhất của nghề làm báo là luôn có sự mới lạ. Ngày nào cũng có chuyện mới, không nhàm chán, nhưng đôi khi cũng kẹt, vì bí đề tài. Người viết, người vẽ, mỗi khi băn khoăn tìm đề tài, cách tiện nhất là hỏi đồng nghiệp. Ngày 26 tháng 3, 1975, hoạ sĩ Ngọc Dũng (Nguyễn Ngọc Dũng: 1931-2000), người dùng bút hiệu TUÝT, ký trên các biếm hoạ hàng ngày trên trang 3 Chính Luận, gặp người viết tại toà soạn, hỏi: “Bí quá ông ơi, vẽ cái gì bây giờ?”
Sau ngày nhậm chức, Tổng thống Donald Trump đã ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và bị một số tòa án tiểu bang chống đối và hiện nay có hơn 120 vụ tranh tụng đang được xúc tiến. Trump cũng đã phản ứng bằng những lời lẽ thoá mạ giới thẩm phán và không thực thi một số phán quyết của tòa án. Nghiêm trọng hơn, Trump ngày càng muốn mở rộng quyền kiểm soát hoạt động của các công ty luật và công tố viên nghiêm nhặt hơn. Trong khi các sáng kiến lập pháp của Quốc hội hầu như hoàn toàn bị tê liệt vì Trump khống chế toàn diện, thì các cuộc tranh quyền của Hành pháp với Tư pháp đã khởi đầu. Nhưng Trump còn liên tục mở rộng quyền lực đến mức độ nào và liệu cơ quan Tư pháp có thể đưa Trump trở lại vị trí hiến định không, nếu không, thì nền dân chủ Mỹ sẽ lâm nguy, đó là vấn đề.
Khi Bạch Ốc công bố công thức tính thuế lên các quốc gia với các thang thuế khác nhau, người ta nhận ra đó chỉ là một một phép tính toán học căn bản, chẳng liên quan đến kinh tế học hay mậu dịch lẫn các dữ liệu thực tế nào cả. Chúng chỉ là những số liệu vô nghĩa và phi lý. Việt Nam không đánh thuế hàng Mỹ đến 90% và đảo hoang của những chú chim cánh cụt có liên quan gì đến giao thương. Điều này thể hiện một đối sách vội vã, tự phụ và đầy cảm tính, cá nhân của Donald Trump nhằm tạo áp lực lên thế giới, buộc các nước tái cân bằng mậu dịch với Mỹ hơn là dựa trên nền tảng giao thương truyền thống qua các hiệp ước và định chế quốc tế. Hoặc nhỏ nhặt hơn, để trả thù những gì đã xảy ra trong quá khứ: Trump ra lệnh áp thuế cả những vật phẩm tâm linh từ Vatican đưa sang Mỹ như một thái độ với những gì đức Giáo Hoàng Francis từng bày tỏ.
Tổng thống Donald Trump vào hôm qua đã đột ngột đảo ngược kế hoạch áp thuế quan toàn diện bằng cách tạm dừng trong 90 ngày. Chỉ một ngày trước đó đại diện thương mại của Trump đã đến Quốc Hội ca ngợi những lợi ích của thuế quan. Tuần trước chính Trump đã khẳng định "CHÍNH SÁCH CỦA TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI". Nhưng Trump đã chịu nhiều áp lực từ những nhân vật Cộng Hòa khác, các giám đốc điều hành doanh nghiệp và thậm chí cả những người bạn thân thiết, đã phải tạm ngừng kế hoạch thuế quan, chỉ duy trì thuế căn bản (baseline tariff) 10% đối với tất cả những đối tác thương mại.
Trật tự thế giới là một vấn đề về mức độ: nó thay đổi theo thời gian, tùy thuộc vào các yếu tố công nghệ, chính trị, xã hội và ý thức hệ mà nó có thể ảnh hưởng đến sự phân phối quyền lực trong toàn cầu và ảnh hưởng đến các chuẩn mực. Nó có thể bị thay đổi một cách triệt để bởi các xu hướng lịch sử rộng lớn hơn và những sai lầm của một cường quốc. Sau khi Bức tường Berlin sụp đổ vào năm 1989, và gần một năm trước khi Liên Xô sụp đổ vào cuối năm 1991, Tổng thống Mỹ George H.W. Bush đã tuyên bố về một "trật tự thế giới mới". Hiện nay, chỉ hai tháng sau nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của Donald Trump, Kaja Kallas, nhà ngoại giao hàng đầu của Liên minh châu Âu, đã tuyên bố rằng "trật tự quốc tế đang trải qua những thay đổi ở mức độ chưa từng thấy kể từ năm 1945". Nhưng "trật tự thế giới" là gì và nó được duy trì hoặc phá vỡ như thế nào?
Hãy bắt đầu niềm tin này với câu nói của John Kelly, tướng thủy quân lục chiến hồi hưu, cựu Bộ trưởng Nội an, cựu chánh văn phòng của Donald Trump (2018): “Người phát điên vì quyền lực là mối đe dọa chết người đối với nền dân chủ.” Ông phát biểu câu này tại một hội nghị chuyên đề về nền Dân chủ ở Mount Vernon vào tháng 11/2024, ngay tại ngôi nhà của George Washington, vị tổng thống đầu tiên, người mở ra con đường cho nền dân chủ và tự do của Hoa Kỳ. Không đùa đâu! Tướng Kelly muốn nói, những người phát điên vì quyền lực ấy có thể giữ các chức danh khác nhau, thậm chí là Tổng Thống, nhưng trong thâm tâm họ là bạo chúa, và tất cả các bạo chúa đều có cùng một đặc điểm: Họ không bao giờ tự nguyện nhượng quyền lực.
Gần đây, Tổng thống Mỹ Donald Trump công bố áp dụng chính sách áp thuế 25% đối với ô tô nhập khẩu vào Mỹ, trước đó Trump cũng đã áp đặt biện pháp trừng phạt chung đối với Liên Âu, Canada, Mexico và Trung Quốc, nhưng lại tạm hoãn trong 30 ngày để cho Canada và Mexico thương thuyết. Các biện pháp bất nhất này gây nhiều hoang mang cho chính giới và doanh nghiệp các nước đối tác.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.