Hôm nay,  

Sự Phát Triển Của Trung Hoa

27/08/201000:00:00(Xem: 6153)

Sự Phát Triển Của Trung Hoa

Nguyễn-Viết Kim
Khi tiếp xúc với một giáo sư Sử Học tại Nanjing University, có tiếng tăm và là nơi Johns Hopkins University đặt chi nhánh cho chương trình Bang Giao Quốc Tế  (International Relations), tôi lắng nghe sự tường thuật những nỗi đắng cay xảy ra cho ông trong thời kỳ "cách mạng văn hóa" (1966-1976). Sau đó ông cho tôi coi bộ sách vừa xuất bản nói về cuộc chiến tranh Trung - Nhật (Sino-Japanese War) và nhấn mạnh là bây giờ có ghi những thành tích của Quốc Dân Đảng (Kuomintang), ông cũng vừa được phép qua Đài Bắc (Taipei) trong thời gian nghỉ phép để nghiên cứu (sabbatical leave). Khi đi viếng mộ của ông Tôn Dật Tiên (Sun Yat-sen) mà sử sách ghi nhận là người sáng lập ra Cộng Hoà Trung Hoa (Republic of China) thì tôi ngạc nhiên là tài liệu của một nước cộng sản ghi theo lịch sử là Tôn Dật Tiên trên hết, sau đó là Tưởng Giới Thạch (Chiang Kai-shek)  và Mao Trạch Đông (Mao Zedong). Đó là chuyến đi vào năm 2008 do Global Alliance tổ chức, mục đích vừa thông tin lẫn tuyên truyền mà cao điểm là Nam Kinh (Nanjing) với bảo tàng viện về Nanjing Massacre, diễn tả sự tàn ác cuả quân đội Nhật sau khi chiếm Nam Kinh, pha lẫn với những cố gắng nhân đạo để cứu giúp dân chúng của các nhà nhân bản học và các vị thừa sai tôn giáo. Vì lý do tuyên truyền nên chúng tôi cũng được đưa đi viếng Hồ Nam (Hunan Province) . Càng vào sâu nội địa thì càng thấy ảnh hưởng của đảng cộng sản vẫn còn bao trùm lên mọi sinh hoạt (cờ, biểu ngữ). Tuy nhiên hình như Trung Hoa đã từ từ qua được giai đoạn nghèo đói và chương trình xóa đói giảm nghèo có vẻ giúp cho dân chúng tiến đến ăn no mặc ấm . Hai năm sau, vào tháng 7 năm 2010, tôi quay lại Thượng Hải (Shanghai), thành phố phát triển thật nhanh . Không còn cờ, biểu ngữ ngoài đường phố mà là những quảng cáo và siêu thị thật lớn . Chuyến đi này hoàn toàn văn hoá và chúng tôi ở tại ký túc xá cho giáo chức trong Shanghai Unviversity International Studies .


Năm 2008 chúng tôi thăm Thượng Hải, Nam Kinh, Hồ Nam và không thăm được Thế Vận Hội Bắc Kinh nên lần này đự định sẽ thăm Thượng Hải (góc độ khác), Tràng An (Xi An) kinh đô của Tàu trước khi dời về Bắc Kinh . Chúng tôi đáp máy bay cho đoạn đầu song dùng xe hỏa ban đêm đi từ Tràng An đến Bắc Kinh . Tại Thượng Hải và Bắc Kinh, chúng tôi đều lấy một ngày đi chơi bằng cách di chuyển qua hệ thống xe điện ngầm (subway system) .
Nhận xét:
- Trung Hoa tiến bước khập khễnh, sự cách biệt giàu nghèo rất lớn .
- Các địa phương không thuần phục hoàn toàn chính phủ trung ương, Á Vận Hội (Asian Olympic Game) sẽ được tổ chức tại Quảng Châu (Guangzhou), phát thanh và phát hình với tiếng Quan Thoại (Mandarin) và Quảng Đông (Cantonese) thay vì chỉ có một ngôn ngữ chính thức (official language is Mandarin
Chinese) .
- Yếu Tố Nội Tại (internal) sẽ làm suy yếu chứ không phải là Ngoại Lai (external) .
- Quân Đội Trung Hoa là quân đội quốc phòng (defense forces) chứ không phải là có sức tấn công (striking forces) các cường quốc .
- Khi đụng trận thì yếu tố vệ tinh không gian (satellites communications, cyber warfare) sẽ là sự quyết định . Về điểm này Hoa Kỳ vẫn có ưu thế chiến lược .
- Đài Loan đầu tư nhiều nhất tại Trung Hoa và năm 2008, hai đối thủ chính trị đã có đường bay trực tiếp thay vì phải qua Hồng Kông như trước đó .

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy tuần nay ở Mỹ người ta tranh luận, bàn cãi nhiều
Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập.
“Điều Kiện Ắt Có Của Học Viên Tâm Linh Học” là một trong những bản dịch rất đặc sắc của cố giáo sư Huỳnh Thanh Nhạn 
Qua những nguồn tài liệu sưu tập tham khảo từ những quyển sách Thi Nhân Việt Nam của Hoài Chân Hoài Thanh
Trích từ cuốn sách: “Who Ordered This Truckload of Dung"”
Biển Đông nỗi sóng khi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ chính thức tuyên bố trong cuộc họp các Ngoại Trưởng vùng Đông Nam Á rằng vùng biển này cũng là quyền lợi kinh tế của Hoa Kỳ
Bộ Giáo Dục Tiểu Bang California và các học khu đang gửi đến các phụ huynh phiếu điểm
Ở mỗi thời kỳ, mỗi dân tộc sẽ phải cam chịu hay có một số phận xứng đáng
Trước hết, có lời chúc mừng Giáo sư Ngô Bảo Châu


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.