Hôm nay,  

Nhận Thức

17/12/201000:00:00(Xem: 15088)

Nhận Thức

Cung Nhật Thành lược dịch
Tại trại xe điện ngầm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào buổi sáng tháng giêng lạnh lẽo năm 2007, một người đàn ông đàn liên tục 6 tấu khúc của Bach trên cây đàn vĩ cầm trong 45 phút. Ước chừng hơn 2000 người qua lại trạm xe điện ngầm trong khoảng thời gian đó và hầu hết những người ấy đều trên đường đi làm.
Sau ba phút, một người đàn ông trung niên nhận ra là có người đang chơi nhạc. Ông ta chậm bước và ngừng chân trong vài giây rồi lại hối hả theo thời khắc biểu đã định sẵn.
Bốn phút sau, người đàn vĩ cầm nhận được đồng tiền đầu tiên: một phụ nữ vừa đi vừa liệng tiền vô cái nón mà không hề ngừng lại.
Phút thứ sáu: một thanh niên trẻ dựa vào tường và lắng nghe tiếng đàn, sau đó liếc nhìn đồng hồ đeo nơi tay và bước đi.
Phút thứ mười: một bé trai khoảng 3 tuổi đứng lại nhưng bị mẹ lôi đi vội vã. Cậu bé trì lại và nhìn người chơi đàn lần nữa. Dù bị mẹ kéo đi, cậu bé vẫn luôn ngoái đầu nhìn. Nhiều đứa bé khác cũng quay đầu nhìn như thế và không cha mẹ nào lại không nhanh chóng kéo con mình đi cả.
Bốn mươi lăm phút đàn không ngừng, chỉ có 6 người thật sự dừng hẳn lại và lắng nghe trong một lúc. Khoảng 20 người cho tiền mà vẫn tiếp tục bước đi. Người chơi đàn nhận được tất cà là 32 đô la.


Sau một giờ, người đàn ông chấm dứt, thôi đàn và  không gian trở nên im vắng. Không ai để ý. Không ai vỗ tay khen và cũng chẳng có ai lưu tâm. Nhưng không một ai biết điều này, người chơi đàn vĩ cầm đó là Joshua Bell, một cầm thủ lẫy lừng trên thế giới. Với cây đàn vĩ cầm trị giá trên 3 triệu rưỡi đô la, Joshua Bell đã đàn lên  những tấu khúc  tuyệt vời mà không ai có thể viết hay hơn đưọc nữa. Hai ngày trước đây, Joshua Bell đã trình diễn ở Boston, nơi mà giá trung bình là 100 đô la một vé và nhạc viện bán sạch không còn dư một vé nào.
Đây là một câu truyện thật:  việc Joshua Bell lặng lẽ chơi đàn tại trạm xe điện ngầm được báo Washington Post sắp xếp để xem cảm xúc con người  trong xã hội như thế nào, họ nhận thức  và lựa chọn ra sao…
Câu hỏi được đặt ra là tại nơi chốn thông thường trong giờ giấc không thuận lợi cho lắm, liệu chúng ta có nhìn ra được tài năng với bối cảnh không ngờ, và liệu chúng ta có nhận thức được cái đẹp và ngưng lại để thưởng thức nó hay không "
Có thể kết luận về chuyện này như sau: Nếu chúng ta không có thì giờ ngừng lại một chút để lắng nghe người nghệ sĩ lừng danh trên thế giới  đàn những tấu khúc mà không ai có thể viết hay hơn được nữa trên một cây đàn có những âm thanh tuyệt vời nhất thì chúng ta sẽ còn mất mát và bỏ qua  bao nhiêu thứ tốt đẹp khác nữa trên cõi đời này….
Cung Nhật Thành lược dịch
Tháng 12, 2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
TÓM LƯỢC - Nguyễn Du gọi cuộc đời từ 20 đến 30 tuổi của mình là «10 năm gió bụi» (1786-1796), gia phả và sách vỡ giáo khoa trăm năm qua lại viết 10 năm đó ông sống tại quê vợ. Thế thì những địa danh Nguyễn Du viết trong thơ chữ Hán Thanh Hiên Thi Tập : Liễu cao lâm, Trung Châu, Giang Hán, Giang Nam, Giang Bắc, Nam Đài, Long Thủy.. nằm ở đâu?
Bà Bát Nạn (có sách ghi Bát Nàn), còn gọi là Thục Nương, quê huyện Lập Thạch, Vĩnh Phúc. Thân phụ là Võ Công Chất, một hào trưởng thương dân. Bát Nạn có tiếng là người tài sắc, nên hào mục họ Trần tìm người mai mối, nhưng bà từ chối. Sau đấy bà thành hôn với Phạm Danh Hương là người nho nhã, ghét ác tế bần.
Ở thành phố duyên hải White Rock, thuộc tỉnh bang British Columbia của Canada, bạn bè của tôi đã bầu tôi làm “Hội Trưởng Hội Sợ Vợ”. Đã trên ba mươi ba năm, chưa một ai đứng ra thay thế. Nghĩ cũng thật lạ. Tôi xin “nhỉ” cho bạn một chút xíu kinh nghiệm và bí quyết mà tôi đã học được từ khi khăn gói về làm chồng bên người đàn bà “chân yếu tay mềm” này:
Tưởng Năng Tiến Cơn sốt rét triền miên Tóc mọc rồi lại rụng Mùa xuân thành báo động Đoá hoa nhầu trên tay
Nhớ một lần, người viết bài có đọc qua một truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Văn Sâm mà đến nay chưa sưu tầm lại được, nên không còn nhớ nguyên văn đầy đủ nhan đề, hình như là “Theo Dấu Huyền Trân Công Chúa”. Huyền Trân theo trong truyện này là những Huyền Trân con nhà thường dân nghèo khổ ở Sài Gòn thời xa xưa,
Người đẹp Bình Dương nói đây có tên là Trần Thị Hài. Cô không phải là hoa khôi, hoàn toàn không phải là Miss của tỉnh năm 2012.
Anh Lê Thái Phúc của hội hải quân miền Bắc Cali vừa cho biết anh em sẽ họp mặt ghi dấu, và tưởng niệm trận Hoàng Sa vào đầu năm 2013. Tổ chức tại Yerba Buena high school số 1855 Lucretia Ave. San Jose, CA 95122 vào lúc 10 giờ 30 ngày chủ nhật 20 tháng 01 năm 2013. Như vậy là, từ tháng 1-74 đến nay thấm thoát đã 39 năm.
“The only good communist is a DEAD communist.” (Cold War Quote)
Trưa thứ bảy, cuối tuần tháng 1-2008, hội hải quân Bạch Đằng đến họp tại Viện Bảo Tàng để thảo luận về việc thiết lập một sa bàn Hoàng Sa. Các bạn trao tặng bộ quân phục thủy thủ cùng rất nhiều hình ảnh và tác phẩm liên quan đến trận hải chiến 34 nằm về trước.
Suốt năm, cậu bé đã nài nỉ xin mẹ một chiếc điện thoại di động.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.