Hôm nay,  

Nhận Thức

17/12/201000:00:00(Xem: 16826)

Nhận Thức

Cung Nhật Thành lược dịch
Tại trại xe điện ngầm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào buổi sáng tháng giêng lạnh lẽo năm 2007, một người đàn ông đàn liên tục 6 tấu khúc của Bach trên cây đàn vĩ cầm trong 45 phút. Ước chừng hơn 2000 người qua lại trạm xe điện ngầm trong khoảng thời gian đó và hầu hết những người ấy đều trên đường đi làm.
Sau ba phút, một người đàn ông trung niên nhận ra là có người đang chơi nhạc. Ông ta chậm bước và ngừng chân trong vài giây rồi lại hối hả theo thời khắc biểu đã định sẵn.
Bốn phút sau, người đàn vĩ cầm nhận được đồng tiền đầu tiên: một phụ nữ vừa đi vừa liệng tiền vô cái nón mà không hề ngừng lại.
Phút thứ sáu: một thanh niên trẻ dựa vào tường và lắng nghe tiếng đàn, sau đó liếc nhìn đồng hồ đeo nơi tay và bước đi.
Phút thứ mười: một bé trai khoảng 3 tuổi đứng lại nhưng bị mẹ lôi đi vội vã. Cậu bé trì lại và nhìn người chơi đàn lần nữa. Dù bị mẹ kéo đi, cậu bé vẫn luôn ngoái đầu nhìn. Nhiều đứa bé khác cũng quay đầu nhìn như thế và không cha mẹ nào lại không nhanh chóng kéo con mình đi cả.
Bốn mươi lăm phút đàn không ngừng, chỉ có 6 người thật sự dừng hẳn lại và lắng nghe trong một lúc. Khoảng 20 người cho tiền mà vẫn tiếp tục bước đi. Người chơi đàn nhận được tất cà là 32 đô la.


Sau một giờ, người đàn ông chấm dứt, thôi đàn và  không gian trở nên im vắng. Không ai để ý. Không ai vỗ tay khen và cũng chẳng có ai lưu tâm. Nhưng không một ai biết điều này, người chơi đàn vĩ cầm đó là Joshua Bell, một cầm thủ lẫy lừng trên thế giới. Với cây đàn vĩ cầm trị giá trên 3 triệu rưỡi đô la, Joshua Bell đã đàn lên  những tấu khúc  tuyệt vời mà không ai có thể viết hay hơn đưọc nữa. Hai ngày trước đây, Joshua Bell đã trình diễn ở Boston, nơi mà giá trung bình là 100 đô la một vé và nhạc viện bán sạch không còn dư một vé nào.
Đây là một câu truyện thật:  việc Joshua Bell lặng lẽ chơi đàn tại trạm xe điện ngầm được báo Washington Post sắp xếp để xem cảm xúc con người  trong xã hội như thế nào, họ nhận thức  và lựa chọn ra sao…
Câu hỏi được đặt ra là tại nơi chốn thông thường trong giờ giấc không thuận lợi cho lắm, liệu chúng ta có nhìn ra được tài năng với bối cảnh không ngờ, và liệu chúng ta có nhận thức được cái đẹp và ngưng lại để thưởng thức nó hay không "
Có thể kết luận về chuyện này như sau: Nếu chúng ta không có thì giờ ngừng lại một chút để lắng nghe người nghệ sĩ lừng danh trên thế giới  đàn những tấu khúc mà không ai có thể viết hay hơn được nữa trên một cây đàn có những âm thanh tuyệt vời nhất thì chúng ta sẽ còn mất mát và bỏ qua  bao nhiêu thứ tốt đẹp khác nữa trên cõi đời này….
Cung Nhật Thành lược dịch
Tháng 12, 2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tâm đầu ý hiệp, Kiều được Từ bỏ tiến chuộc ra cất nhà cho ở. Rồi Từ Hải thực hiện chí giang hồ thu thập quân binh, rước Kiều về, Kiều trả ơn trả oán. Hải lúc nầy mang chí lớn quyết kéo quân về đế kinh tập tan cơ đồ đương thối nát, bất lương
hình như chắc chắn Hà Nội sẽ là nơi tổ chức thượng đỉnh Mỹ Triều lần thứ 2... cũng là cơ hội cho ông Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước CSVN, chủ động quân bình ảnh hưởng của Việt Nam giữa Mỹ và Trung Quốc, hầu tìm lợi thế cho VN trong tranh chấp tại Biển Đông
Đảng Cộng sản Việt Nam đã chính thức kỷ niệm 40 năm để khoe công đã cứu nhân dân Cao Miên thoát chế độ diệt chủng Pol Pot-Khmer đỏ, nhưng lại không dám tưởng niệm những người Việt Nam đã hy sinh trong cuộc chiến chống quân xâm lược Tầu ngày 17/02/1979.
Là người học Phật chúng ta không sợ ma chết mà sợ ma sống. Chính ma sống làm não loạn và làm xấu con người mà ma nữ là trở ngại chính trên bước đường tu hành. Ngài A Nam tí nữa cũng chết vì ma nữ. Cho nên người tu hành, từng giây, từng phút phải cảnh giác với ma nữ. Ma nữ là hình ảnh nổi bật của hai chữ Ái-Dục
Những người quen biết Ngô Bảy mong ước lãnh được thi hài của Ngô Bảy ra để cử hành những nghi thức an táng, hỏa thiêu và gởi tro cốt của Ngô Bảy vào một ngôi chùa trong vùng Quận Cam. Xin LL: Mr. Nguyễn Văn Chuyên
chúng tôi yêu cầu phải đền bù ngay những tổn thất về vật chất, sức khỏe và tinh thần cho các công dân và tổ chức có quyền lợi và trách nhiệm tại VRLH đã bị tàn phá, xâm hại do chủ trương và các hoạt động của nhà nước
Hun Sen có thể “trở mặt” với cứ phương nào (bất kể Đông/Tây) khi cần, nếu vì quyền lợi của đất nước Cambodia. Đương sự, tiếc thay, lại “trở mặt” ngay với chính đồng bào và dân tộc của mình, chỉ để bảo vệ cho tài sản của gia đình và phe nhóm
từ một nơi núi rừng, những người lên sau nói gã đã chết trong phòng, không biết do đâu, chỉ biết buổi sáng điểm danh thấy gã nằm thẳng cẳng. Người khác nói gã được thả rồi. Trong cuộc sống chết, không ai rõ người sống kẻ chết lưu lạc nơi đâu. Chỉ có tôi biết tôi là kẻ sống sót và sống dở.
Hàng trăm Linh mục bị tù đày, ngàn ngàn Tu sĩ bị theo dõi, người tín hữu Công Giáo bị đối xử như công dân hạng hai dưới chế độ cộng sản. Tất cả những gì trong quá khứ và vừa xảy ra với người Thiên Chúa Giáo tại Việt Nam, đều là giá máu. Chúng ta xin ơn Tha thứ.
miền Nam trước đây đã có hơn 40 nghĩa trang tiểu khu, ngày nay hoàn toàn không còn dấu vết. Chúng ta chỉ còn lại Nghĩa Trang Quân đội Biên Hòa là di tích tiêu biểu. Nếu không nỗ lực giữ lại trong 30 năm vừa qua thì chắc chắn ngày này cũng không còn nữa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.