Hôm nay,  

Lời Kinh Sám Hối

08/11/201000:00:00(Xem: 10700)

Lời Kinh Sám Hối

Đào Văn Bình
Sau 6000 năm tạm gọi là “văn minh, tiến bộ”. Loài người đã đạt được những “thành tích” sau đây:
- Vũ khí hạch tâm đặt trong các hầm chứa dư sức hủy diệt trái đất.
- Vũ khí vi trùng, hóa học nếu nói đến số lượng khiến nguời ta phải rùng mình.
- Tàu ngầm nguyên tử, hỏa tiễn liên lục địa mang đầu đạn hạt nhân…đếm không hết.
- Thánh đường, nhà thờ, nơi thờ phượng mọc lên như nấm nhưng không khí hận thù, ngăn cách, nghi kỵ, ghét bỏ, khủng bố, bao phủ khắp nơi.
- Những Video và phim ảnh dâm ô, bạo lực, chỉ riêng Hoa Kỳ và Âu Châu, nếu gom góp và chất chứa lại còn cao hơn cả Hy Mã Lạp Sơn.
- Tại những nơi gọi là “linh thiêng, thánh thiện, nhân từ” nhất người ta đang cầu nguyện, van vái Thần Linh để bành trướng, để tăng thêm sức mạnh tiêu diệt kẻ thù hầu thống ngự nhân lọai.
- Con người, một lòai vật tinh khôn nhưng hung ác nhất, đang đối đầu với nguy cơ trầm luân, hủy diệt vì hận thù, tội ác và Vô Minh mỗi lúc mỗi cao dày.
- Phải chăng đã đến lúc tất cả chúng ta phải thành tâm sám hối"
- Là một thành viên trong cộng đồng thế giới, tôi không thể nói rằng tôi không có trách nhiệm gì đối với những khổ đau, bất ưng, nghịch lý, bất công, hiểm nguy đang xảy ra chung quanh tôi.
Kẻ tham lam không bao giờ thấy đủ.
Kẻ cay nghiệt không bao giờ biết tha thứ.
Kẻ hung bạo không bao giờ biết hối hận.
Kẻ tàn ác không bao giờ biết nhỏ lệ xót thương.
Kẻ ngu si không bao giờ biết mình sai trái.
Chỉ có kẻ thiện lương mới biết cảm thông với người khác.
Chỉ có người Trí Tuệ mới thấy mình lỗi lầm.
Nay tôi noi gương các Đức Phật, những vị Bồ Tát, các bậc Hiền Thánh, nhất là Ngài Phổ Hiền Bồ Tát có cả trong ba đời hiện tại, quá khứ, vị lai, thành tâm sám hối những lỗi lầm mà tôi đã phạm:
- Tôi không phải chỉ ăn năn về những gì đã làm cho người còn sống mà cả những gì đã làm cho người đã chết.
- Sám hối ở đây không phải là sám hối với Trời, Phật mà là sám hối với Luơng Tâm, với Loài Người và cả với loài Thú Vật, Cây Cỏ và Thiên Nhiên. 
Nhớ lại khi còn quyền thế trong tay, nhân danh lý tưởng cao đẹp này nọ, tôi đã gây chiến, đã dùng bom đạn, mìn, hóa chất tàn phá bao nhiêu cây rừng tươi đẹp khiến chim muông tan tác, thú rừng hủy diệt, nguồn nước nhiễm độc, phụ nữ sẩy thai, trẻ em dị dạng, đàn ông tuyệt đường sinh dục, người  khai hoang vỡ đất què cụt vì đạn pháo, chông mìn.
Vì tham vọng phát triển, làm giàu mau chóng, tôi đã ra lệnh khai thác gỗ rừng, đào mỏ, phá núi một cách bừa bãi khiến gây cảnh sói mòn, lụt lội, dân tình khốn khổ. Rừng núi xanh tươi biến thành bãi cháy khô cằn.
Hoặc vì tham vọng bất chính, hoặc vì lơ đãng bất cẩn tôi đã đổ dầu trên biển khiến môi trường ô nhiễm, bao nhiêu loài cá, loài chim oan thác.
Để giúp thêm vào sự hào nhoáng của loài người, tôi đã giết bao nhiêu loài chồn, hải ly, gấu, thỏ, cừu…chỉ để làm áo khoác trang điểm dạ hội cho đàn bà.
Chỉ vì muốn nhậu nhẹt khoái  khẩu hoặc vì muốn tìm những phương thuật lạ để tăng cường sinh lý, tôi đã hủy diệt bao nhiêu lòai khỉ, hổ, báo, tê giác,voi, hươu, nai, hải cẩu, cá sấu, cá voi, rắn, kỳ đà v.v…Tôi còn ăn thịt cả lòai chó, ngựa là giống “khuyển mã chi tình” mà không hề biết xót thương.
Tôi đã san bằng, tàn phá bao nhiêu núi đồi để tìm vàng, kim cương, ngọc thạch để làm nữ trang cho phụ nữ.
Tôi cũng xin sám hối cả với những sắc tộc mà tôi đã tiêu diệt. Vì tham vọng bành trướng, vì chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, vì muốn trở thành đế quốc, tôi đã tiến hành kế sách đồng hóa rất thâm độc các chủng tộc, các bộ tộc nhỏ bé mà tôi đã dùng vũ lực xâm chiếm. Còn đối với những quốc gia không thể tiêu diệt hoặc đồng hóa được, tôi đã chia cắt ra thành nhiều vùng theo chính sách “chia  để trị” khiến một dân tộc mà lại nghị kỵ, ghét bỏ nhau không sao hàn gắn được. 
Tôi đã thành lập các khu vực định cư, các khu tự trị v.v..để đan xen vào khu vực sinh sống của sắc dân thiểu số. Để làm đồn điền hoặc khai thác hầm mỏ, tôi đã xua đuổi họ vào những khu vực rừng xâu núi thẳm khiến họ không thể sinh sống và lần hồi diệt chủng. Tôi dùng những thủ đọan tinh vi, thâm độc như dụ dỗ, ép buộc họ phải theo ngôn ngữ của tôi, tôn giáo của tôi khiến ngôn ngữ và tôn giáo của họ lần hồi biến mất. Tôi đặt ra những luật lệ khắt khe khiến họ phải bỏ cách ăn mặc, phong tục tập quán lâu đời của dân tộc họ.
Tôi đã phá hủy những nơi thờ phượng linh thiêng của dân bản xứ để xây dựng nơi thờ phượng cho tôn giáo của tôi. Tôi bao che và lòe bịp nhân lọai bằng những mỹ từ như “Gieo Rắc Ánh Sáng” “Khai Sáng Văn Minh” nhưng thực chất chỉ là sự xâm chiếm, diệt chủng và thiết lập một đế quốc tinh vi. Tội lỗi của tôi chất cao như núi, nay dưới Suối Vàng bị Diêm Vương tra khảo, đau đớn không sao kể xiết, tôi xin thành tâm sám hối.
Tự nhận mình là người đi “khai sáng văn minh” cho nhân loại, tôi đã dùng pháo thuyền hùng mạnh đi săn lùng thuộc địa, cai trị các dân tộc yếu đuối bằng chính sách vô cùng dã man. Tôi săn bắt nô lệ ở Phi Châu, bán buôn đi khắp thế giới như buôn bán thú vật, hủy diệt tâm linh và văn hóa bản địa tại Á Châu, Phi Châu, Nam Mỹ…Tôi đã gây tạo tội ác ghê tởm trước lương tri nhân lọai, nay xin thành tâm sám hối.
Tôi còn nhìn về quá khứ lịch sử để sám hối cả với những bậc tiên hiền liệt sĩ, anh hùng dân tộc. Tôi đã cam tâm làm gián điệp cho ngọai bang, vẽ bản đồ chỉ điểm, dẫn giắt ngọai bang xâm chiếm đất nước tôi. Vì bả vinh hoa, vì cơm áo, vì yếu hèn, vì tráo trở, vì bội phản, tôi đã làm tay sai cho thực dân xâm lược, cho quan toàn quyền, thống sứ, cho sở mật thám để tàn hại, chia rẽ đất nước, gây tội ác nghìn đời không rửa sạch. Nhìn lại tội lỗi đó tôi vô cùng hổ thẹn và xin đê đầu sám hối.
Tôi sẽ sám hối cả ngày lẫn đêm, niệm nịêm nối liền không dứt. Tôi sẽ sám hối cho đến khi nào đầu óc trống trơn không còn gì để sám hối. Nhưng vì tội lỗi của tôi làm không sao nhớ hết cho nên tôi sẽ còn tiếp tục sám hối ở đời này, đời sau và nhiếu kiếp sau nữa, không bao giờ ngưng nghỉ.
Tôi xin sám hối từ lúc chưa lọt lòng mẹ. Chín tháng mang nặng đẻ đau, tôi đã gây bao buồn khổ cho Người. Khi tôi cất tiếng khóc chào đời là lúc Mẹ phải chạy vạy lo toan từng muỗng cháo, cục đường, thìa sữa, từng chiếc tã trong cảnh nghèo túng mà tôi không biết. Khi tôi bắt đầu có một chút kiến thức thì tôi kiêu căng, chối bỏ quá khứ, dối cha, dối mẹ vòi vĩnh đủ thứ. Tôi ngang tàng cãi lời cha mẹ, tôi khóc lóc, ăn vạ cốt để mẹ cha chiều theo sở thích của tôi. Khi tôi bắt đầu cắp sách đến trường thì cha mẹ mừng một tí nhưng bao lo âu lại đổ dồn đến. Tôi trốn học, đàn đúm với bạn bè, không biết nhường nhịn anh chị em. Tôi không biết giúp đỡ việc nhà. Tôi trở thành gánh nặng, khổ đau, ai oán cho cả gia đình.
Là kẻ sinh ra trong trong cung vàng điện ngọc, nơi giàu sang phú quý hay từ các “đại gia” tôi học đòi thói trưởng giả ngay từ lúc ấu thơ. Tôi trưng diện những thứ không cần thiết cho tuổi học trò. Tôi gia nhập băng đảng xì-ke ma túy, vẽ bậy lên tường, lái xe ào ào trên đường phố, phá phách xóm làng, la cà vào các hộp đêm ăn chơi trác táng khiến hằng đêm Mẹ khóc hết nước mắt. Tôi gây tạo những xì-căng-đan làm náo động cả xã hội. Khi bắt đầu bước vào đời, tôi mải mê chạy theo danh vọng, theo thói ăn chơi trưởng giả, theo hình bóng của bao nhiêu thiếu nữ, quên mất giờ đây mẹ già tóc đã điểm sương cũng cần những lời hỏi han, an ủi.
Khi tôi thật sự bước vào đời thì Cái Tôi hoang đàng, cắt lìa cuống rốn, xa lìa tình tự, không biết gì về những giá trị đạo đức của cha ông, gặp phải tà sư, ngọai thuyết rồi chối bỏ hồn dân tộc. Rồi Cái Tôi đó quay cuồng trong cuộc sống đầy đam mê, dục vọng đã biến hiện thành nhiều hình tướng khác nhau, rồi cấu thành bao nhiêu tội lỗi như sau:
1) Là thương gia tôi chỉ biết có tiền và thủ đoạn làm giàu bất chính. Tôi đầu cơ tích trữ, buôn đồ giả, chế đổ rởm. Giá thành một tôi nói mười. Tôi móc ngoặc với các giới chức hoặc qua mặt chính quyền tăng giá khiến dân nghèo oán than. Tôi giả vờ không biết để “tính lố” (overcharged) để móc túi khách hàng mà khách hàng không hề hay biết. Tôi đóng góp vào sự tan nát của xã hội, sự suy xụp của nền kinh tế quốc gia, vào nạn tham nhũng của đất nước. Thỉnh thoảng tôi cũng giả vờ đóng góp thiện nguyện, cúng tiền cho giáo sĩ, để tỏ ra mình có đạo đức, nhưng thực chất chỉ để che mắt thế gian. Của cải tôi đầy kho, nhưng gia đình lại vô đạo đức, con cái hư hỏng. Nay chết đi tài sản không mang theo được. Dưới Suối Vàng bị Diêm Vương tra khảo, đau đớn vô cùng, tôi chỉ còn biết nhắn nhủ với vợ con, thân nhân rằng chỉ có sám hối, làm việc thiện, đem tài sản giúp đỡ người nghèo khó, mới có thể giải trừ bao tội lỗi mà tôi đã gây ra.


2) Là kỹ nghệ gia chế tạo vũ khí giết người, tôi tung tiền quảng cáo để bịt miệng báo chí. Tôi lobby, đút tiền cho dân biểu, thượng nghị sĩ để dìm chết các đạo luật kiểm soát vũ khí, khiến tội ác trên đường phố gia tăng, trẻ em năm sáu tuổi đã biết dùng súng giết người, học sinh đem súng vào trường bắn giết bạn bè thầy cô…giống như những phim ảnh của Hollywood. Tuy tôi trở thành tỉ phú, sống đời vương giả nhưng từng đêm, từng đêm mất ngủ, ác mộng chập chờn khiến tôi hiểu rằng chỉ có sám hối mới giải trừ bao ác nghiệp mà tôi đã phạm.
3) Là nhà sản xuất đồ chơi, tôi chế tạo các đồ chơi đầy dục tính và bạo động khiến đầu óc trẻ thơ bị ô nhiễm rồi đi vào đường xấu xa, tình tình hung hăng hiếu chiến. Chúng nó sẽ là cái Nhân tàn phá xã hội trong tương lai. Tôi tuy là người giàu có nhưng trong những giây phút lắng đọng tâm tư, phản quang hồi chiếu tôi thấy mình gây tạo quá nhiều nghiệp dữ. Nay xin đê đầu sám hối.
4) Là nhà làm phim ảnh, tôi làm những phim quái đản, đồi trụy, bạo động, gớm ghiếc… nói là để giải trí nhưng đầu độc thanh niên, thiếu nữ, người lớn trẻ em, từ từ biến con người thành loài quỷ, mất cả nhân tính, lấy giết người, hành hạ người làm vui, lấy trụy lạc là hạnh phúc, lấy tiền bạc là hãnh tiến và không còn biết xúc động với khổ đau của nhân thế nữa. May gặp thịên tri thức chỉ bảo cho, tôi giật mình kinh hãi vì mình đã trôi lăn trong ba ác đạo: Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sanh mà không hề nay biết. Nay xin thành tâm sám hối và quay về nẻo chánh.
5) Là nhà thảo chương programmer, tôi đưa lên mạng lưới tòan cầu Internet những website khai thác tình dục trẻ em. Tôi kiếm sống bằng nghề xấu xa nhơ bẩn. Tôi là tội đồ của chính con cái của tôi. Tội lỗi của tôi còn ghê tởm hơn ma vương, quỷ dữ. Nay vì ẩm thực và chơi bời quá độ tôi bị chấn động tim và trở thành phế nhân. Trong nhà dưỡng lão lạnh lẽo không bạn bè, bà con thăm viếng, tôi cảm thấy tủi hổ và xin thành tâm sám hối.
6) Xuất thân từ xã hội lưu manh ăn bám xã hội, tôi chuyên làm nghề buôn bán gái điếm, xuất khẩu nô lệ tình dục, buôn bán xì-ke ma túy. Tôi sống trên thân xác của hằng ngàn cô gái ngây thơ vô tội. Nay thì tuổi đã già, hoặc vì băng đảng thanh tóan, hoặc bị chính quyền truy nã, thấm thía cảnh đời đen bạc, nhìn lại quá khứ xấu xa. Vì danh dự của chính mình và tương lai của con cháu tôi xin đê đầu sám hối.
7) Là chủ tịch của công ty cổ phiếu, tôi giả mạo giấy tờ, thổi phồng lợi tức để bán chứng khóan. Rồi gặp buổi kinh tế khó khăn, âm mưu bại lộ, tôi tẩu tán tài sản, lén lút bán cổ phần trước, rồi khai phá sản, khiến bao cổ đông trắng tay, tiền hưu trí mất hết khiến gây cảnh cười đau khóc hận. Chính tôi đã làm rối loạn thương trường, khủng hoảng tài chính quốc gia. Tôi là hiện thân của con ròi, con bọ trong bộ quần áo lịch sự, trong những chiếc xe hơi đẹp, trong những căn nhà lộng lẫy. Ngày nay trong cảnh tù tội, gia sản bị tịch thu, mới thấy tiền bạc là vô nghĩa và xin thành tâm sám hối.
8) Là nhạc sĩ, ca sĩ tôi sáng tác những bản nhạc ca ngợi thân xác thấp hèn, những lời lẽ dâm ô, thô tục. Mới mười lăm, mười sáu tuổi tôi đã biết trình diễn những màn gợi dục. Tôi ăn mặc hở hang, làm những động tác dâm dật rất lành nghề. Tôi rên rỉ, khóc lóc, uốn éo, để ru hồn thanh niên thiếu nữ ngây thơ. Người ta xưng tụng tôi là nữ hoàng nhạc Rock, nhạc Pop, nhạc Rap nhưng thực chất tôi chỉ là kẻ dâm đãng có một chút tài năng giúp thêm vào nạn thiếu niên mang bầu, bỏ nhà trốn học, xì-ke ma túy và tệ nạn xã hội. Nay tuổi đã già, nhan sắc tàn phai, cuộc đời ba chìm bảy nổi, nhìn lại những gì đã làm trong quá khứ tôi thấy ghê sợ và xin thành tâm sám hối.
9) Là nhà văn, nhà báo, ký giả, talkshow, thay vì nói lời trung thực, bênh vực người cô thế, tôi ngả theo cường quyền, thế lực tôn giáo hiếu chiến, hoặc vì đồng tiền, tôi bóp méo tin tức, bóp méo lịch sử, chụp mũ, bôi lọ, đánh phá người vô tội, không cho người oan ức có cơ hội biện minh. Nay trong lúc tuổi già bệnh họan, cái chết gần kề, quá khứ như một tấm gương đứng sừng sững trước mắt. Bao nhiêu tội lỗi hiện về - không thiếu một chi tiết - khiến tôi cảm thấy ray rứt, xấu hổ và thành tâm sám hối xin bạn bè, bà con xa gần, quần chúng thứ tha. Chỉ khi đó tâm hồn tôi mới có thể thanh thản để có thể thóat sanh về Cõi Trời An Lạc.
10) Là một con người có đời sống bình thường nhưng không phải tôi không phạm lỗi. Nhìn lại từ lúc vào đời tới nay, đã bao lần tôi nặng lời, chửi rủa, mắng nhiếc người ta, nói lời điêu ngoa dối gạt, man trá, ganh ghét, nói lời đâm thọc, nói lời hung dữ, gieo rắc hận thù, hoài nghi, đố kỵ tỵ hiềm, nói lời lừa mị, chụp mũ" Đã bao lần tôi gian lận thuế, giả mạo giấy tờ, làm chứng gian, xử án bất minh, làm giàu bất chính, phá hoại của công,  tâm địa nhỏ nhen, hành động ích kỷ, kiêu căng phách lối và miệt thị người khác" Đã bao lần tôi ỷ quyền ỷ thế đối xử bất công với cấp dưới, với công nhân, với người ăn người làm, lường gạt bạn bè, vu cáo, nói xấu kẻ thù " Đã bao lần tôi dùng bí danh, biệt hiệu viết điện thư (email), bài báo nặc danh bôi lọ, đánh phá người khác" Đã bao lần tôi dửng dưng trước nỗi khổ đau, bất hạnh của người khác" Hoặc chính tôi là người gây ra bao khổ đau cho người khác" Tôi hiểu rằng những tội lỗi đó không một ai, không một  Thần Linh nào có thể rửa sạch cho tôi, không một giáo sĩ nào, dù với nghi thức cầu nguyện cúng tế bí hiểm, cũng không thể gội rửa hồn tôi. Chỉ với tấm lòng chân thành sám hối và làm việc thiện thì tội lỗi mới tiêu trừ - không phải ngay kiếp này - mà có thể còn kéo theo nhiều kiếp khác.
“Tội Tùng Tâm Khởi “, may nhờ thiện tri thức chỉ bảo cho, tôi mới ý thức được những tội lỗi đó và hiểu rằng sám hối là gốc của thiện lương.
Sám hối là gội rửa tâm hồn mình trong trắng.
Sám hối là tu sửa tính tình.
Sám hối là gieo nhân lành cho kiếp sau.
Sám hối là sống thực với lòng mình.
Không sám hối làm lòng ta ray rứt.
Sám hối làm lòng ta thanh thản.
Sám hối khiến ta cao thượng lên.
Không sám hối khiến quá khứ đeo đẳng giống như tâm hồn bị xiềng xích.
Nếu mọi người cùng lúc cùng sám hối thì - cùng lúc họ trở thành anh em,  mọi thù hận trong quá khứ tiêu tan.
Che dấu quá khứ, che dấu tội lỗi, không sám hối thì nghiệp dữ
và thù hận cứ kéo lê từ kiếp này qua kiếp khác không sao dứt được.
Chúng ta phải thẳng thắn sám hối về những gì đã làm cho kẻ thù của chúng ta, những gì ta đã làm ngày hôm qua và cả thế hệ mai sau. 
Hãy sám hối về những hành vi nhỏ nhặt vi tế nhất và cả những gì xấu xa ẩn chứa bên trong cái gọi là "đạo đức, thánh thiện".
Hãy mổ xẻ ngay cả những hành vi gọi là "từ thiện" xem bên trong có ẩn chứa một mưu đồ dụ dỗ nào không "
Có phải chúng ta CHO với lòng xót thương hay CHO với mưu đồ toan tính, bành trướng"
Có phải chúng ta đang xiển dương đạo đức hay phát triển một hệ thống quyền uy"
Có phải chúng ta muốn giải phóng tư tưởng cho nhân loại hay đang  trói buộc họ vào những gông cùm hữu hình và vô hình để thành lập một Đế Quốc Giam Hãm Linh Hồn " Hãy sám hối cho đến ngọn ngành.
Hãy sám hối để con người cũ trong ta chết đi để hình thành một con người mới tốt lành hơn.
Hãy sám hối cho đến khi nào không còn gì để sám hối nữa.
Hãy sám hối niệm- niệm nối liền không dứt.
Các bậc hiền thánh trong ba đời hiện tại, quá khứ, vị lai đều lấy sám hối làm đầu, lấy sám hối làm phương tiện tu hành, là phương thuật mở mang trí tuệ.
Sám hối là bài kinh hạnh phúc cao nhất.
Cùng lúc mọi người cùng sám hối là kiến tạo một nền Hòa Bình Vĩnh Cửu cho nhân lọai mà không cần phải dựa vào bóng dáng của Thần Linh.
Đào Văn Bình  
(Tháng 11 năm 2554.PL - 2010.TL)
Cước chú: Muốn đọc thêm các bài viết khác của tác giả xin viếng weblog Đào Văn Bình tại địa chỉ http://www.daovanbinh.cattien.us

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ khi Tối Cao Pháp Viện lật đổ Roe v. Wade, chúng ta đều biết câu chuyện không dừng lại ở đó. “Để tiểu bang tự quyết” chỉ là cái cớ. Và Texas, tiểu bang bảo thủ dẫn đầu, vừa chứng minh điều đó bằng một luật mới: trao cho bất kỳ ai quyền săn lùng và kiện những người dính dáng tới thuốc phá thai. Texas vốn đã có một trong những lệnh cấm khắc nghiệt nhất: phá thai bị cấm hoàn toàn, trừ vài ca y tế khẩn cấp. Không ngoại lệ cho thai dị tật chết non. Không ngoại lệ cho hiếp dâm. Không ngoại lệ cho loạn luân. Thế nên, nhiều phụ nữ Texas chỉ còn con đường tìm đến thuốc phá thai qua mạng, thường từ những nhà cung cấp ở ngoài tiểu bang. Luật mới nhắm thẳng vào cánh cửa mong manh ấy.
Suốt 250 năm, người Mỹ đồng ý rằng cai trị bởi một người duy nhất là sai lầm, rằng chính quyền liên bang vốn cồng kềnh, kém hiệu quả. Lẽ ra hai điều ấy đủ để ngăn một cá nhân cai trị bằng mệnh lệnh từ Bạch Ốc. Nhưng Trump đang làm đúng điều đó: đưa quân vào thành phố, áp thuế quan, can thiệp vào ngân hàng trung ương, chen vào quyền sở hữu công ty, gieo nỗi sợ để buộc dân chúng cúi đầu. Quyền lực bao trùm, nhưng không được lòng dân. Tỉ lệ chấp thuận của ông âm 14 điểm, chỉ nhỉnh hơn chút so với Joe Biden sau cuộc tranh luận thảm hại năm ngoái. Khi ấy chẳng ai lo ông Biden “quá mạnh”. Vậy tại sao Trump, dù bị đa số phản đối, vẫn dễ dàng thắng thế?
Có bao giờ bạn nói một điều rõ ràng như ban ngày, rồi nghe người khác nhắc lại với nghĩa hoàn toàn khác? Bạn viết xuống một hàng chữ, tin rằng ý mình còn nguyên, thế mà khi quay lại, nó biến thành điều bạn chưa từng nghĩ đến – kiểu như soi gương mà thấy bóng mình méo mó, không phải bị hiểu lầm, mà bị người ta cố ý dựng chuyện. Chữ nghĩa, rơi vào tay kẻ cố ý xuyên tạc, chẳng khác gì tấm gương vỡ. Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần, nhưng người ta vẫn đem mảnh vỡ đó làm bằng chứng cho toàn bộ bức tranh. Một câu, một đoạn, một khẩu hiệu – xé khỏi bối cảnh trở nên lệch lạc – hóa thành thứ vũ khí đâm ngược lại chính ý nghĩa ban đầu. Câu chuyện của đạo diễn Trấn Thành gần đây là một minh họa. Anh chỉ viết đôi dòng thương tiếc chia buồn với sự ra đi của nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành. Vậy thôi. Thế mà lập tức bị chụp mũ, bêu riếu, bị gọi “3 que,” “khát nước,” “Cali con.” Người ta diễn giải đủ kiểu, vẽ ra đủ cáo buộc: từ tội mê văn hóa Việt Nam Cộng Hòa đến tội phản quốc.
Sau thất bại trước đối thủ đảng Dân Chủ Joe Biden trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020, nội các “gia đình trị” của Donald Trump gần như biến mất khỏi chính trường. Các đồng minh không thể có cùng tiếng nói với Trump, nhất là sau vụ bạo loạn Quốc Hội Jan 06. Duy nhất một người vẫn một lòng trung thành không bỏ rơi Trump, đó chính là Stephen Miller. Nhiệm kỳ hai của Trump, người được cho là có quyền lực hơn trong vòng tròn thân cận của Trump, hơn cả JD Vance, chẳng ai khác hơn chính là Stephen Miller. Để tạo ra những ảnh hưởng chính trong chính quyền Trump hôm nay, Miller đã có một đường dài chuẩn bị, khôn ngoan và nhẫn nại.
Đầu tháng 8 năm 2025, Tổng thống Donald Trump đã ký một mệnh lệnh đặc biệt, chỉ đạo các cơ quan hữu trách lập kế hoạch đưa quân đội Hoa Kỳ đi trấn áp các tổ chức tội phạm ở Mỹ Latinh. Khoảng hai tuần sau, mệnh lệnh đã thành hiện thực. Ba khu trục hạm có gắn phi đạn viễn khiển (guided-missile destroyers) của Hoa Kỳ đã được khai triển tới vùng biển Venezuela, đảm trách việc chặn giữ các chuyến hàng ma túy.
Một góc khuôn viên của Đồi Capitol sáng Thứ Tư là những câu chuyện tưởng đã bị chôn vùi, nay được kể ra trong sự run rẩy, xúc động và cả nước mắt. Trước hàng chục ống kính truyền thông chiếu trực tiếp trên toàn quốc, khoảng mười người phụ nữ lần lượt kể ra câu chuyện của chính mình – nạn nhân của Jeffrey Epstein, tỷ phú tội phạm tình dục và buôn bán mại dâm trẻ vị thành niên. Ngày đó, những phụ nữ này chỉ vừa 16, 18 tuổi, nhỏ nhất là Marina Lacerda, 14 tuổi.
Ở đời, chẳng có ngai vàng nào là miễn phí. Muốn hỏi cưới công chúa thì phải có sính lễ. Làm gì có chuyện đi tay không mà cuỗm được gái đẹp — trừ trường hợp dùng quyền lực bẩn thỉu cưỡng hiếp gái tơ (nghe quen quen). Muốn làm đàng anh đàng chị không thể vừa keo kiệt vừa đòi được người ta kính nể. Quy luật xưa nay không đổi ăn khế thì phải trả vàng. Ngai vàng toàn cầu cũng vậy -- không chỉ làm bằng vàng, mà còn bằng chi phí, lời hứa, và trên hết, là sự tín nhiệm.
Tháng Năm, 2024, trong phiên tòa xét xử bị cáo, tức cựu Tổng thống Donald Trump, liên quan các khoản chi phí cho nữ diễn viên phim khiêu dâm Stormy Daniels dưới dạng tiền bịt miệng, có một cựu công tố viên, bộ trưởng tư pháp từ Flordia đến tòa New York. Bà ngồi bên dưới theo dõi để ủng hộ Trump. Đó là Pam Bondi. Sau khi bồi thẩm đoàn phán quyết Trump có tội trong 34 tội danh, Bondi đã xuất hiện trên Fox News, cùng với Kash Patel, phát biểu rằng “một niềm tin rất lớn đã bị mất vào hệ thống tư pháp tối nay.” Bà còn nói thêm: “Người dân Mỹ đã nhìn thấu điều đó.”
Chiều thứ Sáu, chúng tôi ăn trưa với một người bạn mới ở Huntington Beach. Không biết vì men bia hay vì chọn quán giữa một thành phố “đỏ”, câu chuyện đang nhẹ nhàng bỗng rẽ thẳng vào chính trường. Nhắc đến những gì xảy ra kể từ ngày tổng thống Trump nắm quyền sinh sát, cô bạn tôi đề cập đến vật giá leo thang, vừa lạm phát vừa thuế quan, kinh tế bất ổn, đời sống bất an… Anh bạn mới của chúng tôi nghe đến đây lên tiếng cắt lời: “Dẫu có thế, so với nhiều người, nhiều xứ khác, người Mỹ vẫn còn đang sống trong may mắn. Và chúng ta nên biết ơn điều đó.” Anh khiến tôi liên tưởng đến thuyết “dân túy tàn bạo”, được Jay Kuo nhắc đến trong bài báo mới đăng của Ông trên Substack tuần qua.
Tuần trước, tình cờ tôi đọc được một bài viết của tác giả Vũ Kim Hạnh được chia sẻ lại qua Facebook. Bài viết có tựa đề là "Cơ hội vàng ở Mỹ sau mức thuế đối ứng 20%", trong đó bà nhắc riêng về kỹ nghệ xuất cảng gỗ của Việt Nam sang Hoa Kỳ và thế giới. Trước khi đi vào chi tiết của bài viết, có thể nhắc sơ về bà Vũ Kim Hạnh ắt đã quen thuộc với nhiều người trong nước. Bà từng là Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ, cũng như nằm trong nhóm sáng lập tờ tuần báo Sài Gòn Tiếp Thị, từng là những tờ báo khá thành công tại Việt Nam.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.