Hôm nay,  

Lá Phiếu Màu Gì?

26/01/200800:00:00(Xem: 9201)

...Hai ông bà Clinton đang xé đảng Dân chủ...

Cuộc tranh luận của năm ứng cử viên Cộng Hòa tại Florida vào tối Thứ Năm 25 được coi là "nhã nhặn" nhất. Như phép tỷ võ mà cụ Khổng tử đề nghị cho bậc quân tử là thi bắn, họ không bắn vào nhau. Chỉ lâu lâu nhắm vào Nghị sĩ Hillary Clinton bên đảng Dân Chủ, bật một phát ròn tan!

Thật ra, họ chẳng cần phải làm như vậy.

Chỉ vì "bắn vào nhau" đã thành môn võ sở trường của Hillary, với người trợ thủ đắc lực nhất là ông chồng, cựu Tổng thống Bill Clinton. Đây là một thảm kịch cho đảng Dân Chủ.

Nói chung, dư luận thông thường của Hoa Kỳ vẫn tin vào một huyền thoại - chuyện chẳng có mà cứ được lưu truyền. Thí dụ như đảng Cộng Hoà là đảng của dân nhà giàu, bọn tài phiệt. Còn đảng Dân Chủ là đảng của người nghèo, quần chúng bình dân lao động, hay những thiểu số bị ức hiếp.

Căn cứ trên các thống kê được thông báo, các ứng cử viên Dân Chủ được các đại tổ hợp hay tỷ phú tài phiệt yểm trợ nhiều hơn đảng Cộng Hoà. Hắc ám và kín đáo nhất là các quỹ đầu tư đối xung - các hedge funds - đầy tiền bạc và thế lực đã yểm trợ bên Dân Chủ nhiều gấp bốn bên Cộng Hoà. Mà chuyện ấy thực ra cũng chẳng quan trọng.

Đã gọi là đầu tư thì đầu tư từ đâu vào đâu cũng được, miễn là có lời.

Chuyện đáng nói là xưa nay đảng Dân Chủ vẫn tự xưng, hoặc được ngợi ca là chính đảng đặc biệt quan tâm và tranh đấu cho dân thiểu số. Tổng thống Bill Clinton ngày xưa còn được một nữ sĩ da đen phong cho danh hiệu "Tổng thống da đen đầu tiên" - hoặc dịch cho sát hơn, Tổng thống đầu tiên của người da đen.

Bây giờ, ông Tổng thống ấy đang làm dân da đen thất vọng!

Bay bổng trên huyền thoại là mình ưu lo cho dân thiểu số, điển hình là phụ nữ và da đen, năm nay, đảng Dân Chủ có cả hai trong số ứng cử viên sáng giá nhất. Nghị sĩ Hillary Clinton của New York và Nghị sĩ Barack Obama của Illinois.

Thế rồi, đang cưỡi trên đầu sóng để lừng lững đi lên đại diện cho đảng, Hillary bỗng bị sóng vật tại Iowa. Barack Obama thắng lớn trong một tiểu bang đa số da trắng. Biến cố ấy làm đảo lộn mọi chuyện. Bộ máy tranh cử của Hillary Clinton bèn cho thấy một đặc tính rất Hillary - dữ dội và tàn độc. Họ tấn công Obama không thương tiếc. Và còn có sự tham gia của một "con chó dữ" - xin dịch nguyên con, attack dog - là Bill Clinton.

Như một Triệu Tử Long, ông Clinton tả xung hữu đột và không để xót một mũi tên nào mà không nhắm vào Obama. Còn Hillary thì lạnh như tiền, đốp chát thẳng thừng trong cuộc tranh luận hôm Thứ Hai 21. Từ đó, Hillary và Obama coi như không đội trời chung nên chẳng thể đứng chung liên danh để hốt phiếu của cả phụ nữ (ưu thế Hillary) và người da đen (ưu thế Obama). Hiệu ứng Clinton - ảnh hưởng của ông Clinton - tại Nevada còn làm dân Latino có thêm ác cảm với người da đen! Ba nhóm thiểu số nay bị tách làm hai.

Nhân vật thứ ba, lẹt đẹt đi sau Hillary và Obama là Luật sư triệu phú John Edwards thì nhất quyết không chịu bước ra với cái đèn đỏ. Ông vẫn xứ xấn tới, và mặc nhiên chia bớt phiếu của Obama, tức là làm lợi cho Hillary. Làm sao cử tri da đen không thất vọng"

Chúng ta đang chứng kiến trước mắt, ngay trong tuần này, một thảm kịch của đảng Dân Chủ.

Là một đảng thiên tả - theo định nghĩa là quan tâm tới công bằng xã hội nhiều hơn là phát triển kinh tế - đảng Dân Chủ đã đi tiên phong trong việc tranh đấu cho dân quyền - trong đó có quyền bình đẳng của thiểu số da màu. Người ta quý trọng đảng này vì lý tưởng ấy. Nhưng, khi đảng Dân Chủ đã thành công trong mục tiêu bình đẳng ấy tới độ có một Nghị sĩ da đen lần đầu ra ứng cử Tổng thống với rất nhiều hy vọng thì phản ứng từ gia đình Clinton - tức là ông bà Clinton - và ban tham mưu tranh cử của họ đã mở ra một lý luận khác đầy tai họa cho đảng.

Lý luận ấy có thể được tóm lược như sau: người da đen sở dĩ có được bình quyền thì cũng là nhờ sự đấu tranh của các lãnh tụ cấp tiến da trắng. Những ai biết ơn họ thì nên bỏ phiếu cho Hillary Clinton - hơn là cho Barack Obama. Nói cho rõ hơn theo kiểu ơn đền oán trả thì bỏ phiếu cho Obama là vô ơn!

Ngày xưa, khi còn chế độ thuộc địa, không thiếu gì người da trắng tự xưng là tiến bộ đã tranh đấu để đòi "giải phóng thuộc địa". Nhưng khi có cơ hội cầm quyền thì họ chủ trương tiếp là sẽ đem lại hạnh phúc cho các xứ thuộc địa bằng sự lãnh đạo của họ. Lập trường của các đảng Xã hội hay Cộng sản Pháp đối với Đông Dương là những gì mà người Việt không thể quên được.

Trong tiềm thức, họ vẫn là những kẻ tự nghĩ là mình đứng trên để khai hoá kẻ đứng dưới.

Dễ hiểu hơn thì đó là tinh thần kỳ thị nhuốm mùi miệt thị. Nhiều người Mỹ trắng năm xưa đã từng cứu giúp hay bảo trợ thuyền nhân có khi nay lại không vui khi con cháy thuyền nhân hay dân tỵ nạn lại thành công hơn con cháu họ. Phản ứng tâm lý ấy không phải là không có!

Năm ngoái, Hillary cũng cho thấy đặc tính ấy trong tiềm thức khi đả kích Tổng thống Bush là hành xử như trong các đồn điền khi còn chế độ nô lệ của người da đen. Lúc đó, dư luận chưa chú ý lắm đến tâm lý kỳ lạ của ứng cử viên này. Barack Obama làm nổi bật khía cạnh đó khi chặn sóng Hillary ngay trên cao trào tại Iowa làm bà nổi giận mất khôn!

Chúng ta sẽ còn thấy ra sự thể ấy. Tuần này, khi Hillary Clinton và ông chồng cố nhường đất South Carolina cho Barack Obama thắng lớn, họ thầm muốn cử tri khắp nơi ý thức được một điều, rằng Obama là ứng viên da đen của người da đen. Chỉ vì South Carolina có phân nửa là cử tri da đen. Họ thầm mong là cử tri ở các tiểu bang khác sẽ tự rút lấy kết luận! Giả thuyết bi quan trên bài "Da Trắng Vỗ Bì Bạch" của cột báo này, số ra ngày Thứ Ba mùng tám tháng Giêng, đã thành hiện thực!

Một tính toán cực kỳ ngôn khoan - mà quá ác. Ác cho dân da đen, hay da màu nói chung. Và nhất là ác cho đảng Dân Chủ.

Hillary Clinton chiếm đa số phiếu của phụ nữ, dân thiểu số da màu - ngoài da đen và chủ yếu là dân Latino - thành phần lao động, bình dân, nói chung là khối cử tri truyền thống của đảng Dân Chủ. Obama thì chiếm đa số phiếu của dân da đen, giới trẻ và thành phần trí thức hay giới trung lưu - một điểm son của xã hội Hoa Kỳ. Nếu cứ theo thống kê ấy thì giải pháp lý tưởng mà nhiều đảng viên Dân Chủ hoang tưởng đã mơ ước là hai người đứng chung liên danh. Đảng Cộng Hoà hết đất chơi.

Họ không ngờ được "hiệu ứng Clinton".

Hiệu ứng đó khiến dân Latino thấy mình là thiểu số mà còn bị một nhóm thiểu số khác lấn lướt là dân da đen. Họ sẽ dồn phiếu cho Hillary. Không phải đảng Cộng Hoà mà chính là ông bà Clinton đã đánh đòn ly gián ấy ngay tại Nevada. Hiệu ứng đó cũng khiến lá phiếu của phụ nữ bị xé đôi, theo tuổi tác và mức sống. Và khiến dân da đen nổi giận hoặc tủi thân. Có khi sẽ ở nhà vào ngày bốn tháng 11 này.

Điều tai hại là nếu không có lá phiếu da đen, đảng Dân Chủ khó thắng tại các tiểu bang vùng MidWest và miền Nam. Thiếu lá phiếu Latino, đảng này sẽ khó thắng tại miền Tây.

Truyền thống của đảng Dân Chủ là chủ động giành nhiều quyền lợi hơn cho người thiểu số - phụ nữ và da màu - để tiến tới một xã hội bình đẳng hài hoà, không còn nạn phân biệt đối xử vì màu da hay tính phái. Năm 2008, cuộc tranh cử Tổng thống lại khiến đảng này bị rạn nứt nặng ngay trong khối thiểu số ấy.

Thật ra, trên mệnh giá và ngoài bạc mặt mà nói thì Barack Obama không thể thắng cử được chẳng phải vì màu da của mình. Ông là tay hùng biện mà không có chiều sâu và được thổi lên đầu sóng nhờ những ưu điểm hời hợt ấy. Loại bỏ một đối thủ như vậy thật ra không khó, nhưng Hillary lại chọn phương pháp rủi ro nhất, là đặt mầu da lên thành vấn đề. Một người khôn ngoan và già dặn ở trong cuộc có thể khuyên bà tránh khỏi cái hướng nguy hiểm đó là Bill Clinton thì lại còn nóng giận hơn. Ông lao vào cuộc với nét mặt đỏ dừ, mập phệ dưới mái tóc bạc phơ!

Nhìn ông ta bươn bả tranh cử cho vợ, ta thấy Nghị sĩ John McCaine là người trai trẻ!

Đây là vết thương khó lành của đảng Dân Chủ, cho cuộc tranh cử năm nay, và năm 2012.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gần bốn năm trước, tại công viên Ellipse ở Washington, DC – một tổng thống đương nhiệm đứng phía sau khung kính chống đạn, mặc chiếc áo măng-tô đen, mang găng tay đen, giơ cao tay ủng hộ một đám đông bạo loạn đang chực chờ phát súng chỉ thiên từ thủ lĩnh để tấn công vào Quốc Hội lật ngược kết quả bầu cử. Đó là “một ngày của tình yêu” – theo lời mô tả của Donald Trump, người đứng đầu hôm đó – cho dù trong vòng 36 giờ, 10 người đã chết, nhiều người bị thương gồm 174 cảnh sát. Trong số nạn nhân tử vong, có một cảnh sát chết sau khi bị những kẻ bạo loạn tấn công. Chung quanh khu vực Ellipse ngày 6 Tháng Giêng đó, là những gương mặt đằng đằng sát khí. Cờ xí rợp trời – những lá cờ mang tên Trump và cờ thời kỳ nội chiến. Bốn năm sau, cũng tại công viên Ellipse, cũng là một biển người được ước chừng khoảng trên 75 ngàn người, tập trung về từ 7 giờ sáng. Trật tự, lịch sự. Khi hoàng hôn DC buông xuống cũng là lúc số người tham dự đã kéo dài đến tận National Museum of African...
Chính quyền CSVN và Ủy ban Tự do Tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ (The United States Commission on International Religious Freedom / USCIRF) đã có tầm nhìn tương phản về quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo ở Việt Nam...
17 ngày nữa, cuộc tranh cử tổng thống Mỹ bước vào kết thúc. Ai thắng? Ai bại? Đời sống sẽ được trở lại bình thường không bị ám ảnh của truyền thông lôi kéo, không bị áp lực của đảng phái thuyết phục. Thật là đáng mừng.Không chắc. Nếu ông Trump thắng, cuộc giao chuyển quyền lực tuy không vừa ý, nhưng chắc sẽ xuôi qua bình yên. Nếu ông Trump thua, đây mới là vấn nạn. Đến giờ phút này, ai cũng biết, nếu ông Trump không được làm tổng thống thì sẽ ứng với câu: Được làm vua, thua làm giặc. Chuyện này đã xảy ra trong lịch sử: Ngày 6 tháng 1, 2021. Và căn cứ theo những lời ông tuyên bố khi vận động tranh cử. Chính quyền Biden, FBI, nội an, cảnh sát, quân đội, có chuẩn bị gì chưa? Hay chỉ có ông Howard Stern tuyên bố: “Tôi không đồng ý với Trump về mặt chính trị, tôi không nghĩ ông ta nên đến gần Nhà Trắng. Tôi không ghét ông. Tôi ghét những người bỏ phiếu cho ông. Tôi nghĩ họ ngu ngốc. Tôi ghét. Tôi sẽ thành thật với bạn, tôi không tôn trọng bạn," (Fox News.)
Chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy ba tuần nữa là ngày bầu cử. Cho đến hôm nay, ai nói, cũng đã nói. Ai làm, cũng đã làm. Nói nhiều hay ít, và làm nhiều hay ít, cũng đã thể hiện rõ ràng. Trừ khi, như một cựu ký giả của tờ Sóng Thần trước năm 1975, hiện đang sinh sống ở Virginia, nói rằng: “Có thể họ không lên tiếng trước công chúng, nhưng ngày bầu cử, lá phiếu của họ dành cho đảng đối lập.” Vị cựu nhà báo này muốn nói đến cựu tổng thống Hoa Kỳ, George W Bush, vị tổng thống duy nhất thuộc đảng Cộng hoà còn tại thế.
Hoa Kỳ luôn được tôn vinh là một cường quốc tích cực tham gia trong mọi sinh hoạt chính trị quốc tế, nhưng lịch sử ngoại giao đã chứng minh ngược lại: Hoa Kỳ từng theo đuổi nguyên tắc bất can thiệp và cũng đã nhiều lần dao động giữa hai chủ thuyết quốc tế và cô lập. Trong việc thực thi chính sách đối ngoại trong thế kỷ XX, Hoa Kỳ mới thực sự trực tiếp định hình cho nền chính trị toàn cầu, lãnh đạo thế giới tự do và bảo vệ nền an ninh trật tự chung. Nhưng đối với châu Âu, qua thời gian, vì nhiều lý do khác nhau, càng ngày Hoa Kỳ càng tỏ ra muốn tránh xa mọi ràng buộc càng tốt.
Tiếng Việt không ít những thành ngữ (ví von) liên hệ đến đặc tính của nhiều con vật hiền lành và quen thuộc: ăn như heo, ăn như mèo, nhát như cáy, gáy như dế, khóc như ri, lủi như trạch, chạy như ngựa, bơi như rái, khỏe như voi, hỗn như gấu, chậm như rùa, lanh như tép, ranh như cáo, câm như hến …Dù có trải qua thêm hàng ngàn hay hàng triệu năm tiến hóa, và thích nghi để sinh tồn chăng nữa – có lẽ – sóc vẫn cứ nhanh, sên vẫn cứ yếu, cú vẫn cứ hôi, lươn vẫn cứ trơn, đỉa vẫn cứ giai, thỏ vẫn cứ hiền, cá vẫn cứ tanh, chim vẫn cứ bay, cua vẫn cứ ngang (thôi) nhưng hến thì chưa chắc đã câm đâu nha.
Khi thiên tai đổ xuống, thảm họa xảy ra, và con người với khả năng chống đỡ có giới hạn, thì những gì nhân loại có thể làm là cứu nhau. Ngược lại với nguyên tắc tưởng chừng như bất di bất dịch của một thời đại mà con người luôn hướng đến hòa bình và lương thiện, lại là các thuyết âm mưu tạo ra để lan truyền thù ghét và mất niềm tin vào chính quyền đương nhiệm. Đại dịch Covid-19 vĩnh viễn là sự thật của lịch sử Mỹ, trong triều đại của Donald Trump. Tòa Bạch Ốc của Trump lúc ấy, qua lời mô tả của những nhân viên trong ngày dọn dẹp văn phòng làm việc để bắt đầu bước vào giai đoạn “work from home” là “ngôi nhà ma.” Giữa lúc số người chết tăng theo từng giây trên khắp thế giới thì Trump vẫn điên cuồng xoay chuyển “tứ phương tám hướng” để kéo người dân quay về một góc khác của đại dịch, theo ý của Trump: “Covid không nguy hiểm.”
Mặc dù các bác sĩ tâm thần có bổn phận bảo mật các thông tin sức khỏe tâm thần do bệnh nhân tiết lộ, nhưng hầu hết các tiểu bang tại Hoa Kỳ đều có luật bắt buộc hoặc cho phép bác sĩ tâm thần tiết lộ thông tin bí mật khi bệnh nhân có triển vọng gây tổn hại cho cộng đồng...
Trong tuần lễ cuối cùng của chiến dịch tranh cử tổng thống vào năm 1980 giữa Tổng Thống Đảng Jimmy Carter (Dân Chủ) và ứng cử viên Ronald Reagan (Cộng Hòa), hai ứng cử viên đã có một cuộc tranh luận duy nhất vào ngày 28 tháng 10. Trong cuộc tranh luận, Reagan đã nêu ra một trong những câu hỏi quan trọng nhất trong mọi thời đại: “Hôm nay quý vị có khá hơn bốn năm trước hay không?” Câu trả lời của Carter là “KHÔNG." Cùng với một số lý do không kém quan trọng khác, số phiếu của ông đã giảm xuống vào những ngày quan trọng cuối cùng của chiến dịch tranh cử. Reagan đã giành được số phiếu phổ thông lớn và chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Nobel là một giải thưởng cao qúy nhưng đó không phải là tất cả hay tối thượng mà, xét cho cùng, mục tiêu của nền văn học quốc gia hay bất cứ lĩnh vực nào khác đâu nhất thiết là hướng tới giải Nobel? Mahatma Gandhi đã năm lần bị bác giải Nobel Hoà Bình nhưng so với một Henry Kissinger hí hửng ôm nửa cái giải ấy vào năm 1973, ai đáng ngưỡng mộ hơn ai? Tuyên ngôn Nobel Văn Chương 1938 vinh danh nhà văn Mỹ Pearl Buck về những tác phẩm “diễn tả xác thực đời sống của nông dân Trung Hoa” nhưng, so với Lỗ Tấn cùng thời, nhà văn không chỉ diễn tả xác thực đời sống mà cả tâm não của người Trung Hoa, ai để lại dư âm lâu dài hơn ai?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.