Hôm nay,  

Thư Chúc Tết

05/02/200800:00:00(Xem: 9448)

- Nguyễn Thị Trung - ĐDCND, www.ddcnd.org

 Xin kính chúc đồng bào trong và ngoài nước một năm mới an khang thịnh vượng. Là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hơn mười năm nay, bản thân tôi cũng như biết bao đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam khác, từng tin tưởng vào đường lối của Đảng vì nghĩ rằng Đảng nào cũng chỉ nhằm phục vụ cho quyền lợi dân tộc và đất nước.

Tuy nhiên, những sự kiện gần đây đã cho tôi nhận ra sự thực. Đảng CSVN đã càng lúc càng phạm sai lầm. Đảng độc tôn cai trị, đảng bất chấp nguyện vọng của nhân dân, đảng đã trở thành tập thể “gia đình trị” và liên tục sai này nối tiếp cái sai khác.

 Ngày xưa khi Nguyễn Ánh đánh thắng Nguyễn Huệ, ông đã thể hiện tư tưởng độc quyền của mình bằng cách tiêu diệt tận gốc rể nhà Tây Sơn Nguyễn Huệ. Đảng CSVN cũng vậy, sau 1975, đảng CS đã bắt chước chính sách Nguyễn Ánh, thẳng tay đàn áp bắt bớ, trả thù những người lính Việt Nam Cộng Hoà.

Bên cạnh đó, đảng cũng đã phạm biết bao sai lầm khi quay ra đàn áp chính nhân dân mình bằng cách tịch thu tài sản nhân dân, thực hiện chính sách đánh tư bản mại sản, kinh tế mới, tập trung cải tạo v.v…làm bao người phải chạy ra nước ngoài, kẻ sống lây lất ở trong nước. Ngày xưa đảng dạy đảng viên các cấp chúng tôi là thành phần bỏ nước là phản quốc, ngày nay chính Đảng lại muối mặt kêu gọi họ là kiều bào, là khúc ruột ngàn dặm.

Đảng giải thích với chúng tôi ra sao khi mà hàng trăm đảng viên lãnh đạo đã đưa con cháu họ ra nước ngoài, tìm cách chuyển tiền, tài sản tham nhũng ra ngân hàng ngoại quốc. Thật xấu hổ và nhục nhả, phải chăng bây giờ lãnh đạo đảng đang tìm cách chuẩn bị để chạy trốn khi đất nước có biến động. Đảng giải thích với chúng tôi thế nào khi Đảng đã nhường đất và hải đảo cho Trung Quốc với lý do nội bộ là vì tình hữu nghị và hợp tác kinh tế, quân sự để chống khủng bố và khai thác tiềm năng kinh tế. Đảng đã từng phạm sai lầm khi nhường bản đảo Cam Ranh cho  Liên Xô.  Trong 20 năm qua, Liên Xô đã liên tục khai thác các mỏ đá cranic, mỏ chì làm tài nguyên chúng ta kiệt quê. Nhiều vụ án Liên Xô hiếp dâm phụ nữ Việt đã xảy ra nhưng Đảng đã im lặng. Giờ đây, vừa chấm dứt với Liên Xô thì Đảng lại thực hiện với Trung Quốc, biến đất nước Việt Nam thành sân xau của Liên Xô và Trung Quốc.

Nhân dân ta còn nghèo, có người cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Lương nhân công bám mồ hôi, nước mắt vẫn không đủ nuôi thân. Đau lòng cho một nước  tự nhận là dân chủ gấp triệu lần tư bản mà nhân dân không nói lên được tiếng nói oan khiên của mình. Những đảng viên nào dám lên tiếng thì bị sách nhiễu, khai trừ. Những thành phần ưu tú của dân tộc đòi tự do dân chủ thì bị cầm tù.  Công an là gì" Để bảo vệ nhân dân hay bảo vệ cho kẻ có tiền có thế" Vụ Hai Chi ở Bình Thuận đã minh chứng công an để bảo vệ kẻ có tiền, ăn trên ngồi tróc còn nhân dân luôn là những người bị thua thiệt.

Khi những ngày Đại Hội Đảng hay Kỷ niệm thành tích, chúng ta chỉ nhắc đến cái vẻ vang, cái chiến thắng mà không dám nhắc đến nỗi mất mát, nỗi đau lòng và những khiếm khuyết Đảng đã phạm. Đảng đã ngủ mê trong quá khứ không dám nhìn thẳng vào hiện tại là Đảng đã làm được gì cho nước cho dân. Thực tế là, Đảng càng lúc càng thoái hóa, trí tuệ ngày một cùn, kẻ tham nhũng trong Đảng, bọn có thế lực, con ông cháu cha càng ngày càng lộng hành. Nào là học lực giả, bằng cấp giả để chia chác quyền lực trong khi đó con cháu nhân dân nghèo cho dù có học hành giỏi đến đâu cũng bị thua thiệt.

Một năm trôi qua với nhiều biến động đảng đã không sửa sai. Bản thân tôi, là đảng viên của Đảng CSVN đã mất tin tưởng nơi đảng. Nhiều đảng viên bất mãn, đau xót cho tình hình đất nước nhưng không dám lên tiếng vì sợ trù dập, nhiều người xin ra khỏi Đảng hoặc xin phục viên, nghỉ việc.  Còn lại, đại đa số đảng viên vẫn giữ im lặng để yên thân. Tôi cũng vừa họp Đại Hội Đảng về, và từ lâu đã cãm nhận được vai trò của mình. Ý thức được trách nhiệm của mình đối với dân tộc, đất nước. Tôi đã tự nguyện đứng vào hàng ngũ những người đấu tranh cho một Việt Nam tự do, dân chủ. Mặc dù vẫn còn là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam nhưng đó chỉ là hình thức vì tâm hồn tôi đã tách ra khỏi Đảng CSVN và là một bộ phận của Đảng Dân chủ Nhân dân.

Nhân dịp Xuân về tôi gửi đến mọi người lời tâm sự thật lòng. Tôi chua xót khi nhân ra sự thực và từ bỏ Đảng CSVN. Tôi đau lòng khi nghĩ đến một ngày không xa, sự đổ máu giết chóc có thể xảy ra khi mà lòng căm ghét hận thù càng lúc càng chồng chất. Tôi cầu mong cho dân tộc chúng ta dù có thay đổi thế nào thì cũng lấy lòng nhân và vị tha mà đối xử với nhau. Ai cũng là con người và ai cũng cần được sống hạnh phúc. Tôi tin tưởng rằng trong bối cảnh đa nguyên, đa đảng. Càng nhiều tiếng nói đối lập chúng ta càng thuận lợi để kiểm soát nhau, xây dựng nhau và cùng đưa đất nước  ngày một phát triển. Ở Mỹ, vừa có Đảng Dân chủ, vừa có Đảng Cộng Hoà. Dù cả hai có tranh chấp, nhưng đảng nào khi được nhân dân chọn lựa thì cũng phải đi theo đường lối chính sách hợp lòng dân.

Điều gì tốt ta nên học. Đảng nào cũng có ưu và khuyết điểm.  Đảng CS cũng vậy, nhưng Đảng CS cũng không phải là tất cả để thâu tóm quyền lực, độc quyền, độc đảng quyết định mọi thứ mà không thể thay thế. Tôi mong năm Mậu Tý có những đột biến để đất nước và nhân dân sớm thấy được Tư Do, Dân chủ và Nhân Quyền.

Tôi cũng thiết tha kêu gọi những đảng viên đảng CSVN khác, nên can đảm và nhìn ra sự thực, hãy đặt quyền lơi dân tộc, đất nước lên trên quyền lợi của đảng mình. Hãy trở về với nhân dân, hãy can đảm đứng vào hàng ngũ những người đấu tranh vì tương lai đất nước và dân tộc.

Kính chúc quí vị an khang và thịnh vượng.

Việt Nam ngày 3 tháng 2 năm 2008

Nguyễn Thị Trung - ĐDCND

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mà nào có riêng chi thân phận của 41 sinh linh lớn bé mang dòng máu Việt. Biển Hồ cạn nước, tình hữu nghị Việt/Miên cũng đang cạn dần theo. Rồi ra, trong số 750.000 kiều bào ở Cambodia thì ít nhất cũng phải có đến hơn nửa sẽ phải tìm đường trở về cố quốc. Chứ còn nơi nao để mà dung thân nữa?
Phe Biden sẽ dựa vào ngoại giao, thương thuyết và liên minh (alliance) thay vì đánh bài thấu cáy như Trump. Ngược lại cánh diều hâu cho rằng Mỹ thương thuyết bị gạt từ 30 năm nay trong lúc liên minh kiểu ASEAN đã bị Bắc Kinh bẻ gãy. Mỹ không dễ dàng trở lại TPP khi bị cả hai cánh tả Bernie Sander lẫn hữu chống đối. Phần Trump chẳng nhờ cậy nước nào mà lại dấu kín lá bài tủ nên không ai biết Mỹ sẽ giải quyết căng thẳng với Trung Quốc như thế nào, thế giới lo sợ trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống.
Theo dõi các cuộc tranh luận cộng đồng trên các trang mạng xã hội, có lẽ cũng dễ dàng nhận ra một điều rằng: cộng đồng mạng của người Việt khá bạo lực. Một dạng bạo lực tâm lý, từ trong tâm tưởng và thể hiện qua những mẩu viết, lời bình trên Facebook hay dưới các bài báo. Đặc biệt khi liên quan đến các vấn đề chính trị xã hội, như về chính trường Hoa Kỳ hiện nay chẳng hạn.
Hôm nay, 6 tháng 8 năm 2020, thế giới kỷ niệm lần thứ 75 ngày hai quả bom nguyên tử được ném xuống hai thành phố lớn của Nhật bản: Hiroshima và Nagasaki. Tưởng không cần phải nhắc lại những thiệt hại về người, của và tinh thần người dân Nhật Bản và những hệ quả tai hại khôn lường từ 75 năm qua. Điều cần nói đến là sự quên lãng của nhân lọai về một tai họa nhãn tiền, một tai họa đã xẩy ra cách đây 75 năm, nhưng cũng có thể xẩy ra lần nữa vào bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu.
Sau khi triều đại nhà Thanh sụp đổ và trước năm 1950, khu vực tương ứng với Vùng Tự Trị Tây Tạng (TAR) ngày nay thực tế là một quốc gia độc lập. Đất nước này [Tây Tạng] lúc đó đã tự phát hành tiền tệ và tem, và duy trì các mối quan hệ quốc tế. Tây Tạng tuyên bố có 3 tỉnh (Amdo, Kham và U-Tsang), nhưng chỉ kiểm soát tỉnh Kham phía tây và U-Tsang.
Như nhiều người khác, sự quý mến và ngưỡng mộ ông của tôi có lý do. Xem phim và đọc về ông, thỉnh thoảng lại dịch các bài viết xuất sắc của ông vốn dễ bắt gặp thì chúng thường là các bài nói chuyện sâu sắc, ý nghĩa, lan truyền niềm cảm hứng đến giới trẻ, người dân. Đặc biệt là những diễn từ với giới trẻ, tại các lễ ra trường đại học vào mỗi mùa bãi trường hàng năm.
Tiếng Việt của ta rất phong phú và có ý nghĩa thâm sâu. Khi áp dụng vào chính trị thì nghĩa chữ càng tím ruột, lộn gan lên đầu. Tỷ dụ như khi báo Nhân Dân, tiếng nói chính thức của Đảng và Nhà nước CSVN nghêu gao rằng “dân chủ là bản chất chế độ xã hội, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước” (ngày 10/07/2020) thì dân Nam Kỳ Lục Tỉnh biết ngay đó là xạo ke, ba xạo, ba đía, hay là chuyện tào lao thiên địa, bá láp bá xàm.
Trong lịch sử cách mạng tranh đấu giành Độc lập Việt nam gần đây, có 2 Đảng Cách mạng có tuồi thọ cao nhứt là Việt nam Quốc dân Đảng và Đại việt Quốc dân Đảng. Đảng cộng sản tuy xuất hiện năm 1930, sau Việt nam Quốc dân Đảng, nhưng không phải là đảng tranh đấu cách mạng cho Độc lập dân tộc, mà tranh đấu cho quyền lợi của phong trào cộng sản quốc tế. Vì người cộng sản không có dân tộc và không có đất nước riêng của họ.
Đại dịch Vũ hán do virus cộng sản Bắc Kinh gây ra chưa dứt thì nhiều tổ chức, nhiều nước đã lập hồ sơ kiện Xi và đảng cộng sản Trung Quốc về tội dấu xử thật. Trong lúc đó, chánh phủ một số các nước khác cũng bị dân chúng khiếu kiện về tội không bảo vệ hữu hiệu xửc khỏe và đời sống dân chúng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.