Hôm nay,  

Ngang Trái Cuộc Đời

03/01/200700:00:00(Xem: 8858)

Ngang Trái Cuộc Đời    

(Để tưởng nhớ  đến những liệt sĩ Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch)

Liệt sĩ Trần Văn Bá (1945-08.01.1985)

Thời gian thắm thoát trôi, mới đó mà đã 22 năm kể từ ngày các Anh vĩnh viễn ra đi. Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại có rất nhiều đổi thay, nhưng các anh nào có biết!

Hôm nay nhân ngày giỗ lần thứ 22 (hai mươi hai) của các anh, tôi bùi ngùi nhớ lại. Vào khoảng tháng 12 năm 1984, nhân khi rảnh rang tôi mở truyền hình lên xem và hết sức bàng hoàng khi nghe cô xướng ngôn viên người Mỹ loan tin “một số người Việt từ hải ngoại về nước âm mưu lật đổ chính quyền Cộng Sản Việt Nam và bị bắt giữ ...“. Tuy nghe tiếng được tiếng mất  nhưng tôi cũng hiểu đa số các anh từ Pháp trở về. Thế là ngày này qua ngày khác, tôi luôn theo dõi tin tức vào buổi tối và được biết thêm tên tuổi và xuất xứ của các anh: Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch v.v...

Qua truyền hình tôi thấy Cộng đồng người Việt (CĐNV) ở trong nước và ở hải ngoại, đặc biệt là tại Pháp và thân nhân của các anh đã tìm cách nhờ chính quyền Pháp và thế giới tự do can thiệp đòi Cộng Sản Việt Nam (CSVN) trả tự do cho các anh. Oái ăm thay, chẳng ai biết rõ các anh - những người trai anh dũng thuộc tổ chức khánh chiến nào (") nhưng giống như anh hùng Nguyễn Thái Học và 12 liệt sĩ lên đoạn đầu đài vào năm 1930, các anh đã bị cộng sản tuyên án tử hình và bị hành quyết vào ngày 08.01.1985.  Hôm nay, nhân ngày giỗ 22 năm tôi xin được dành vài giây phút tưởng nhớ đến các anh, vinh danh sự hy sinh cao cả của các anh, để rồi lại suy tư ...

Anh Bá, anh Quân, anh Bạch...! Tôi biết các anh là cựu sinh viên, là những người đang có một tương lai đầy xán lạn nhưng các anh không màng, đã bỏ hết tất cả để đi theo tiếng gọi của tổ quốc. Than ôi, chí cả không thành nên các anh đành sa cơ thất thế và hy sinh cho lý tưởng khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng tên tuổi của các anh mãi mãi được vinh danh trong công cuộc đấu tranh với chế độ CS bạo tàn.

Giờ đây, nghĩ đến các anh tôi lại xót xa khi nhìn thấy đồng hương của các anh, đồng hương của tôi - những người một thời đã bị CSVN bạc đãi phải liều mình bỏ nước ra đi, những „ngụy quân, ngụy quyền“ đã từng bị  cộng sản giam cầm, bắt học tập lâu năm tại các vùng Bắc Việt hẻo lánh như Cao Bằng, Lạng Sơn, Cỗng Trời ..., cũng như một số sinh viên một thời cùng đứng chung với anh trên một chiến tuyến, nay đã và đang sắp hàng xin phép cộng sản để được trở về du lịch Việt Nam sau khi họ có một đời sống ổn định, sung túc tại những quốc gia cho phép họ đến tị nạn và định cư sau tháng tư đen 1975. Họ đã chóng quên, ngày nào họ đã bị chính quyền cộng sản cầm tù, truất quyền công dân, bị xếp vào thành phần phản quốc, phản cách mạng, ngụy quân, ngụy quyền khi còn ở trong nước; rồi sau đó được cộng sản liệt vào thành phần “đĩ điếm, trây lười lao động“ khi họ may mắn đào thoát được đến bờ tự do vào thập niên 80. Đến nay họ bỗng dưng trở thành “những Việt kiều yêu quê hương xứ sở Việt Nam (")” cũng từ miệng lưỡi của những kẻ một thời đã buộc tội họ!

Nếu các anh còn sống chắc các anh cũng sẽ như tôi lắc đầu ngao ngán khi nhìn thấy những ngịch cảnh này. Chắc chúng ta sẽ tự hỏi, tại sao những người này, một thời (đứng trước anh em sinh viên du học thời VNCH) đã to tiếng vỗ ngực bảo “ chỉ có chúng tôi, những người vượt biên, vược biển mới là những người tị nạn chân chính, nay họ lại có thể nhắm mắt, quay mặt (180 độ!) làm ngơ để trở về Việt Nam vui chơi trong khi biết bao đồng hương khác ở VN: già có, trẻ có đang gào thét vì đói, đang lớn tiếng tranh đấu cho đạo pháp, cho tự do tại quê nhà, người thì bị vào tù ra tội và thậm chí có nhiều người đã tự thiêu và đang sẳn sàng chết cho một nước Việt Nam tự do dân chủ!. Cái khôi hài là hiện vẫn còn nhiều sinh viên du học thời VNCH sau khi xin “tị nạn chính trị“ ở các quốc gia Nhật, Úc, Đức, Pháp, Hoa Kỳ ... dầu số người này có đầy đủ điều kiện (từ địa vị cho đến tài chánh) để “áo gấm về làng“ nhưng số sinh viên VNCH này vẫn còn chút sĩ khí, vẫn ngạo nghễ không chịu khuất phục hạ mình “đệ đơn xin CS cấp chiếu khán về du lịch VN“ theo cơ chế “XIN-CHO“ của CSVN và họ vẫn chất nhập cuộc sống lưu vong kể từ khi CS cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam cho đến ngày nay.

Theo tôi biết, ngày xưa trong số các anh đã có người đến bờ tự do này bằng máy bay để rồi bỏ tất cả, âm thần băng rừng, vượt núi tìm đường trở về quê mẹ hầu giải phóng quê hương ... Cũng một lối đi, các anh đi bằng máy bay, trong khi đó, nhiều người đồng hương của chúng ta trước đây đã phải vượt qua bao nhiêu hiểm nguy, băng rừng, vượt biển để được đến định cư tại các nước tự do.

Cũng một lối về, nhưng các anh đã hiên ngang chọn đường về gian khổ. Còn đồng hương tị nạn (") của các anh nay lại trở cờ đã đốt giai đoạn chọn đường về (đường nào cũng dẫn tới La Mã mà!), ung dung ngồi máy bay trở về quê hương, nơi họ đã bỏ lại đàng sau thân nhân, bạn bè, tài sản để đi tìm sự sống; nơi mà chính họ đã từng bị cướp đoạt quyền làm người, bị đấu tố, bị đưa đi vùng kinh tế mới hay bị CS chiếm đoạt tài sản v.v... Nhiều kẻ mà khi các anh còn sống đều nghe biết như ông tướng tàu bay (bỏ chạy trước 30.4.1975) một thời nắm vận mạng quốc gia VNCH hay ông nhạc sĩ khá nổi tiếng, vài nhà văn, mấy ông trí thức v.v... bỗng dưng la lên rằng họ “nhớ nhà, thương nước“ cũng quay lưng “về quê“. Chưa hết đâu các anh nợ, thay vì biết điều tốt nhất nên im lặng, mấy ông “1 thời chống cộng thứ thiệt này“ lại tán tận lương tâm sẳn lòng đóng vai cò mồi tuyên bố ngợi khen CSVN rùm ben nữa mới đáng nói chứ, nghe sao mà nghịch nhĩ quá. Cuộc đời và lòng người chỉ vì vài quyền lợi nho nhỏ đã đổi trắng thay đen ...

Cá nhân tôi đôi khi tự hỏi, các anh đã hy sinh cho ai". Những người khác, sau các anh cũng cùng chung số phận như Võ Hoàng, Tướng Hoàng Cơ Minh v.v... đã hy sinh cho ai"  Riêng đối với những kẻ trở cờ, vài kẻ đã không biết hổ thẹn với lương tâm lại còn bày đặt lớn lối nói “tôi về VN công tác“ (") và sau khi đi “công tác về thăm VN“ xong ra lại nước ngoài khen nức nỡ, không ngượng miệng là bây giờ bia ôm uống hết sẩy, toàn mấy em trẻ đẹp ngon lành thì không biết có phải họ là số người mà CSVN đã (chơi chữ, đánh phủ đầu) ám chỉ là thành phần “đĩ điếm, trây lười lao động“" (lí do đơn giản CS nói và định nghĩa như thế, trước trốn chạy ra nước ngoài nguyền rủa CSVN, bây giờ họ lại âm thầm làm đơn xin CS cho về du lịch VN  thì còn gì nữa để phân bua, nếu CS (nhếch môi cười khẩy) nữa đùa nữa thật có nói, thấy chưa những gì đảng và nhà nước nói đâu có sai, thì thành phần này cũng đành “miệng tuy ngậm bò hòn mà vẫn phải khen ngọt!). Hỏi thì đã hỏi, nhưng (có thể vì tế nhị) chúng tôi vẫn chưa tìm ra được một câu trả lời chính xác!

Tôi cũng muốn tâm sự cùng các anh là cộng đồng người Việt chúng ta chỉ có một số ít thành phần trở cờ nêu trên. Tôi hy vọng và hết sức tin tưởng vì đây đó tôi vẫn còn thấy những khuôn mặt trẻ đầy nhiệt tình, đang hăng say nối bước các anh để tiếp tục con đường mà các anh chưa trọn bước...

Đâu đó, tôi vẫn còn nghe vang vọng tiếng hát:

Các anh đi, ngày ấy đã lâu rồi,

Các anh đi, biết bao giờ trở lại"

Dù các anh không bao giờ trở lại nữa nhưng hình bóng các anh lúc nào cũng hiện hữu trong tim chúng tôi, trong lòng những người thuộc thế hệ đàn em vẫn còn giữ vững lập trường, niềm tin cũng như đang cố gắng sống “thật lòng“ với chính mình - những người mang đúng ý nghĩa tư cách tị nạn chính trị! (Xin các vị nào nói rằng tôi là kẻ tị nạn chính trị mà đi đi về về VN như đi chợ (dù bất cứ dưới hình thức nào)  đừng lạm dụng những từ này, theo định nghĩa của công ước quốc tế).

Tôi chưa bao giờ quen biết các anh, chưa một lần hội kiến hay nghe các anh nói chuyện khi các anh còn sống, nhưng lòng can đảm, sự hy sinh cao cả của các anh đã làm cho tôi và bao nhiêu người khác đem lòng ngưỡng mộ.

Pháp, nơi ngày xưa các anh cư trú, nay đang là mùa Đông buốt lạnh. Tết Dương Lịch đã qua, cộng đồng người Việt chúng ta trong và ngoài nước đang chuẩn bị chào đón Xuân Đinh-Hợi. Chắc chắn rằng cũng có một số người “tị nạn“ đang chuẩn bị về Việt Nam vui chơi ăn Tết – nơi mà các anh đang nằm yên đâu đó! Tôi chạnh lòng nghĩ đến các anh và tự hỏi, hẳn các anh có yên giấc nghìn thu hay không"

Anh Bá, anh Quân, anh Bạch ..., xin được gởi đến các anh một nén hương và những giòng tâm sự này của tôi, một kẻ tha hương đang sửa soạn đón Xuân Đinh-Hợi buồn tẻ, ảm đạm nơi xứ người nhân ngày giỗ lần thứ hai mươi hai của các anh, những người trai anh dũng, những liệt sĩ đã hy sinh cho lý tưởng TỰ DO!

* T. H.   ( 08.01.2007  -  Bản có tu bổ )

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giữa lúc chính quyền mới của Tổng thống Donald Trump ngày càng mạnh tay thực hiện chính sách trục xuất di dân không giấy tờ, thì trong làn sóng ủng hộ, tỏ rõ sự vui mừng ấy, có rất nhiều người Việt máu đỏ da vàng. Bất kể họ là ai, đến Mỹ thời điểm nào, hình như họ quên mất câu chuyện bắt đầu từ 50 năm trước, về những người Việt tị nạn đầu tiên đã đặt chân lên nước Mỹ, cũng mang trên mình căn cước “di dân bất hợp pháp.”
Từ ngày chính thức nhậm chức, 20 tháng Giêng, 2025, chính quyền của Trump hoạt động rất năng nổ, chai sâm banh bật nút, rượu trào ra, sắc lệnh hành chánh trào ra, kế hoạch mới trào ra, thay đổi trào ra, tin đồn trào ra, vân vân, và những ly sâm banh cụng nhau leng keng rồi nốc cạn. Tuy nhiên, còn quá sớm, quá mới để có thể cảm nhận kết quả tốt hay xấu. Một số đông đang chờ đợi chính quyền Trump làm những điều để Mỹ nhảy vọt về kinh tế. Tiền ra nhín rịn, tiền vào ào ào, Cậu Sam trở nên giàu có. Cậu giàu, cháu có nhờ được không?
Theo khoa học về thần kinh, tình yêu được tạo ra bởi một số hóa chất trong não bộ. Thí dụ, khi chúng ta gặp ai đó đặc biệt với mình, các hormone như dopamine và norepinephrine sẽ kích thích phản ứng dẫn đến sự khen thưởng trong não bộ, khiến chúng ta muốn gặp người đó nhiều lần nữa, cũng giống như khi nếm thử món gì đó thấy ngon miệng, chúng ta thường sẽ thèm được ăn thêm.
Hay hay dở, bạn bè của chúng ta trước đây đều thực sự là người, hỉ nộ ái ố gì cũng đối đãi nhau trong giới hạn tốt xấu của con người. Nhưng bây giờ thì bạn có thể… hơn là người. “Bạn”, nhưng lại phong tỏa thông tin hay kiểm duyệt nhau, như thể chính quyền. “Bạn” nhưng, theo từng thái độ chính trị, có thể trục xuất, cấm vận hay tuyên chiến với nhau, hung hăng và sắt máu, như thể Anh, Nga, Pháp, Mỹ hay Tàu.
Doanh nhân Donald Trump đã khởi xướng trào lưu dân tuý và hai lần thắng cử tổng thống. Ngay khi xuất hiện lần đầu tiên trên chính trường để vận động tranh cử năm 2016, Trump không có tham vọng thu tóm quyền lãnh đạo Đảng Cộng hoà trong ý tưởng thù địch, mặc dù thể hiện nhiều quan điểm chống đối gay gắt. Ngược lại, ngày nay, "chủ thuyết Trump" chế ngự toàn diện mọi sinh hoạt của đất nước. Thực ra, khi nhìn lại hoạt động của Đảng trong thời hiện đại, đây là kết quả của một tiến trình dài nhằm tái định hình chiến lược bảo thủ mà Đảng đã đề ra vào những năm 1960.
“Tôi đã cố gắng rất nhiều để trở thành một di dân tốt của đất nước Hoa Kỳ. Tôi phục vụ trong quân đội. Tôi học cao học. Tôi làm việc cho chính phủ liên bang. Tôi luôn cố gắng làm tốt công việc của mình trong 15 năm qua. Nay, tôi, chúng tôi, đang hoang mang về những chính sách không rõ ràng, không biết từ ai. Thậm chí, sếp lớn nhất của cơ quan chúng tôi phải tổ chức cuộc họp để trấn an nhân viên về những email của OPM gửi ra gần đây kêu gọi chúng tôi nên tự động nghỉ việc để nhận tám tháng lương. Họ không khuyến khích chúng tôi trả lời những email như thế. Trên một diễn đàn của Fed, mọi người từ lo lắng, sợ hãi, cho đến bây giờ thì tất cả đều đồng ý sẽ chiến đấu đến cùng.”
Không ra tranh cử. Không được xác nhận chính thức. Cũng chẳng cầm một xu tiền lương từ chính phủ. Elon Musk, người giàu nhất thế giới, đã tuyên chiến với chính phủ liên bang Hoa Kỳ và, chỉ trong vài ngày, đã bắt đầu ra tay cắt giảm quy mô và ảnh hưởng của bộ máy chính quyền, đồng thời còn nắm được một số bí mật nhạy cảm nhất. Musk sử dụng mạng xã hội quyền lực của mình để định hướng dư luận, và không ngần ngại dọa dẫm rằng sẽ dùng khối tài sản khổng lồ của mình để hậu thuẫn cho đối thủ chính trị của bất kỳ ai dám chống đối.
Tổng Bí thư Tô Lâm hứa “Việt Nam sẽ học hỏi tối đa kinh nghiệm phát triển của Trung Quốc, đặc biệt là sự đổi mới lý luận và thực tiễn của Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới".
...Sau Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai, Mỹ khởi xướng Kế Hoạch Marshall vào năm 1948 để giúp tái thiết kinh tế Châu Âu và ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản. Khi nhận thấy cần có một cơ quan phát triển phối hợp, Tổng thống John F. Kennedy đã ký lệnh hành pháp 10973 Foreign Assistance Act vào ngày 4/9/1961, và ký thành luật thành lập Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID) ngày 3/11, tập trung vào phát triển kinh tế và xã hội trong thời gian dài, thay vì chỉ viện trợ quân sự hoặc khẩn cấp. Cơ quan này được tạo ra để hợp nhất các nỗ lực viện trợ nước ngoài của Hoa Kỳ và thúc đẩy phát triển toàn cầu như một phần của chính sách đối ngoại quốc gia. Thời Chiến Tranh Lạnh, USAID đóng vai trò quan trọng trong việc ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản bằng cách cung cấp viện trợ cho các nước ở Châu Phi, Mỹ Latinh và Châu Á. USAID là nguồn là viện trợ chính cho các chương trình phát triển tập trung vào nông nghiệp, y tế, giáo dục và cơ sở hạ tầng. Cuộc Cách Mạng Xanh (Green Revolutio


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.