Hôm nay,  

Nhà Nước Bán Dân

29/07/200800:00:00(Xem: 7766)

Hai nữ CN tại Melaka, Malaysia, sau giờ làm việc, đứng trước cửa phòng chung cư tồi tụy. Thường thì 2 hay 3 người chung nhau ở một phòng chật chội.

Bài Quan Điểm của UBBV (Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam)

Các công ty môi giới đã lừa gạt người lao động xuất khẩu, họ là những tư nhân gian manh, hay họ nằm trong cả một hệ thống buôn người của nhà nước CSN"

"Một cuộc buôn người vĩ đại"

Khi UBBV (Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam) đến Mã Lai gặp cả trăm người lao động Việt Nam từ Penang gần cực bắc xuống Pasir Gudang gần cực nam của Mã Lai, thì cả những lúc gặp chung mọi người đến những khi gặp riêng từng người, mọi người - không trừ một người nào - đều cho hay rằng họ đã bị các công ty môi giới VN lừa gạt.

Vào ngày 21 tháng 7/2008, Đài TH Số 7 ở nước Úc đã đưa tin trong chương trình tin tức buổi tối, rằng những công nhân này là nạn nhân của "một cuộc buôn người vĩ đại" (nguyên văn: "human trafficking on a massive scale"). UBBV vận động với Đài Số 7, và phụ giúp họ để thực hiện bản tin phóng sự này. Trên trang mạng baovelaodong.com của UBBV, có đoạn phim của bản tin với phụ đề, và có thêm một số chi tiết.

Hôm sau 22/7, Đài Số 7 có bản tin nối tiếp, cho hay rằng sau khi nội vụ bị phanh phui thì công ty chủ (Nike) đã cho người bay qua Mã Lai để buộc công ty con, Hytex, phải cải thiện nơi ăn ở của công nhân.

Tiến trình cuộc lừa đảo và buôn người 

Tiến trình cuộc lừa đảo và buôn người nói trên ra sao, xin tóm tắt như sau:

Nhà nước CSVN cấp giấy phép cho công ty môi giới .. Công ty môi giới đến những khu dân nghèo chất phác, nói rằng đóng tiền thì sẽ được xuất khẩu lao động đi Mã Lai, hợp đồng có lương cao, nhiều giờ phụ trội, có bảo hiểm y tế .. Người lao động vay mượn nợ khoảng 25 triệu đồng để nộp môi giới .. Đến phi trường, môi giới lấy hộ chiếu để làm giấy tờ rồi giữ luôn, sau đó trao cho công ty chủ .. Công ty chủ nói chưa từng thấy hợp đồng này bao giờ, phải ký hợp đồng khác .. Người lao động gọi đến môi giới để hỏi, thì môi giới trốn tránh, đổi số điện thoại, đổi điạ chỉ, hoặc nói huỵch toẹt rằng hợp đồng ký ở VN là hợp đồng cuội .. Người lao động bất mãn với lương thấp cũng không về VN sớm được, vì hộ chiếu đã bị giữ, phải chờ hết 3 năm .. Khi bị người lao động và thân nhân tìm đến nhiều quá, bắt đầu khó làm ăn, thì công ty môi giới đổi tên, được cấp giấy phép mới .. và chu kỳ lừa gạt có hệ thống lại bắt đầu ..

Trong ăn, ngoài chặn 

Các viên chức thuộc các tỉnh và các bộ sở trong nước thì cấp giấy phép, còn các viên chức trong Bộ Ngoại Giao của nhà nước CSVN, thì sao" Tháng 3/2008, khi chúng tôi đến Kuala Lumpur gặp ông Rajasekaran, Tổng Thư Ký của Tổng Công Đoàn Mã Lai, ông nói: Ngay từ năm 2005, ông đã yêu cầu Toà Đại Sứ CSVN can thiệp, thì một viên chức tại đây nói với ông rằng họ không dám nói gì, vì e sợ Mã Lai sẽ ngưng nhận lao động xuất khẩu từ VN. (Tại Penang tháng 6/08, chúng tôi gặp một luật sư chuyên về lao động, ông nói rằng năm trước ông có viết thư yêu cầu sứ quán CSVN cấp 1 tờ giấy mà ông cần để can thiệp cho một thân chủ bị đuổi việc bất công - cũng hoàn toàn không có hồi âm).

Thế là trong nước, các viên chức thuộc một số bộ thì ăn, còn ngoài nước các viên chức thuộc 1 bộ khác, bộ Ngoại Giao, thì chặn để tin tức lọt ra ngoài càng chậm càng tốt.

Kẻ buôn người: Đảng và nhà nước CS

Phải chăng kẻ lừa đảo, buôn người, chỉ là một số lẻ tẻ" Thưa không. Không phải 1 trăm, không phải 1 ngàn người, mà tất cả khoảng 130 ngàn người lao động Việt Nam đang ở Mã Lai, và có lẽ tổng cộng khoảng 300 ngàn người đã từng đến Malaysia trong nhiều năm qua, đều đã bị lừa bởi nhiều công ty môi giới. Các công ty môi giới đó, từ Bắc xuống Nam, không phải là một số kẻ gian lẻ tẻ.

Phải chăng kẻ lừa đảo, buôn nguời, là kẻ gian không liên quan đến các viên chức CS" Tháng 7/2008, chúng tôi hỏi nhiều công nhân. Tại Melaka, anh Phúc, từ Thanh Hoá, trả lời rằng: "Chúng em, ai cũng biết họ ăn chia với môi giới. Họ là môi giới, môi giới là họ, các anh ạ". Đúng vậy: Cuộc lừa đảo kéo dài nhiều năm nay, và to lớn như vậy, chẳng lẽ các viên chức không biết, hai tay thì cứ che mắt và miệng thì cứ ngậm cây viết để ký"

Phải chăng những viên chức này là những kẻ gian đơn lẻ, làm Đảng CS và nhà nước vô tội bị mang tiếng oan" Thưa không, họ ăn có hệ thống. Hệ thống này bất thành văn, nhưng là một hệ thống lớn, nối kết nhiều bộ sở, nhiều tỉnh, từ Bắc xuống Nam và ra cả nước ngoài. Trong nước thì nhà nước ăn, ngoài nước thì nhà nước chặn - như dẫn chứng trên đây.

Rõ ràng, kẻ buôn bán công dân của mình, kẻ lừa đảo hàng trăm ngàn người nghèo, chính là hệ thống trong Đảng và nhà nước CS.

Ban Chấp Hành, UBBV (Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam - www.baovelaodong.com).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nước Mỹ đang phải đối diện với những thử thách nghiêm trọng, kể từ khi người biểu tình ủng hộ Tổng thống Donald Trump tràn vào chiếm toà nhà quốc hội ở Thủ đô Washington chiều ngày 6/1 vừa qua. Trong bốn tiếng đồng hồ bị chiếm đóng, các dân cử có lúc đã phải nằm xuống ghế, chui xuống bàn để tránh bị thương do bạo loạn, trước khi được sơ tán đến một nơi an toàn. Vụ bạo loạn hôm 6/1 làm cho 5 người chết trong đó có một cảnh sát, mấy chục người bị thương gồm hơn chục nhân viên an ninh tại quốc hội. Lịch sử đã lập lại, sau hơn hai trăm năm. Năm 1814 quân lính Anh tấn công và đốt phá nhiều nơi kể cả toà nhà quốc hội đang được xây dựng. Đó là lúc có cuộc chiến tranh mang tên “1812 War”.
Mọi người ai cũng hi vọng qua năm mới 2021 Huê kỳ thoát ra khỏi một năm đen tối : có hơn 300 000 người chết vì corona vũ hán, kinh tế khủng hoảng do đại dịch nghiêm trọng không thua hồi năm 1929 tác hại, dân da đen bị kích động vấn đề chủng tộc, cận ngày bầu cử, nổi loạn ở nhiều Tiểu bang, biến Huê kỳ trở thành một nước khủng hoảng và chia rẽ.
Hãy hỏi những người đã mang Cờ Vàng-3 sọc đỏ đi tham gia biểu tình bạo động có biết nhiều người Mỹ và báo chí Mỹ đã cáo buộc những người tấn công vào điện Capitol là “quân khủng bố nội địa” (Domestic Terrorists), hay những kẻ phá hoại (Rioters)? Vì vậy thật khó biết, khi hình ảnh một người leo lên sân thượng của Capitol phất cờ Việt Nam Cộng hòa chiều tối ngày 6/01/2021 được truyền đi khắp Thế giới, trong khi những người biểu tình khác đập phá bên trong, có khiến ai chua xót và đau lòng vì là cờ đã bị xúc phạm ?
Sửa chữa các thiệt hại này trong một sớm một chiều sẽ là chuyện rất khó, nếu không muốn nói là không thể. Trump sẽ không còn là tổng thống nữa, nhưng Trump sẽ vẫn có ảnh hưởng trong đảng Cộng hòa và đất nước. Trong khi thế giới đang ngày càng rối ren và ảnh hưởng của Hoa Kỳ đã suy giảm, Trump đã thúc đẩy đáng kể cả hai xu hướng. Điểm mấu chốt là Trump đang để lại một đất nước và một thế giới trong tình trạng tồi tệ hơn nhiều so với những gì mà Trump được thừa hưởng. Đó là di sản đau buồn của Trump.
Nước Mỹ đang lâm vào Nội Chiến -Civil War-đó là thông điệp mà người Mỹ tìm thấy trên áo của đám người bạo loạn tấn công đập phá điện US Capitol hôm 6-1-2021. Bộ trưởng lâm thời về Nội An của Mỹ vừa từ chúc hôm 9/1, FBI liền cảnh cáo Trump sẽ xách động những cuộc bạo loạn vũ trang trên khắp 50 State Capitols từ ngày 16-1 đến 20-1, US Capitol kể từ ngày 17 đến 20-1, Acting DHS Secy resigns as FBI warns of “Armed Protests” at all 50 State Capitols from Jan-16-20, US Capitol from Jan 17-20.
Bạn đã đến Washington D.C. để tham gia cuộc bạo loạn tại Quốc Hội, đã xông vào tòa quốc hội hay chỉ đơn giản là vượt qua các rào chắn không được phép bước sang hay leo lên bậc thềm tòa quốc hội, nay có thể đang ở nhà và nghĩ rằng mình đã thoát tội. Có phải vậy không?
Nhưng chúng ta không nên có ảo tưởng về những gì mà Tổng thống đắc cử Joe Biden sẽ phải đối mặt khi nhậm chức. Trong nhiệm kỳ tổng thống và một trận đại dịch mà chính quyền sắp mãn nhiệm đã làm rất ít để chống chọi, Trump để lại những vết hằn sâu thẳm. Những tổn thương kinh tế sẽ không thể hàn gắn trong một sớm một chiều, và nếu không có sự hỗ trợ toàn diện vào thời điểm cần thiết quan trọng này – bao gồm hỗ trợ cho các chính quyền địa phương và tiểu bang thiếu ngân khoản – thì nỗi đau sẽ còn kéo dài. Tất nhiên, các đồng minh lâu đời của Mỹ sẽ hoan nghênh sự trở lại thế giới nơi Hoa Kỳ đứng lên đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền, đồng thời hợp tác quốc tế để giải quyết các vấn đề toàn cầu như đại dịch và biến đổi khí hậu. Nhưng, lại một lần nữa, sẽ là ngu ngốc nếu cho rằng thế giới không thay đổi một cách triệt để. Xét cho cùng, Mỹ đã cho thấy mình là một đồng minh không đáng tin cậy. Đúng như vậy, Hiến pháp Hoa Kỳ và 50 tiểu bang đã tồn tại và bảo vệ nền dân chủ thoát ra kh
Một ngày sau khi tạm đóng danh khoản của tổng thống Donald Trump trong 12 tiếng, Twitter đã ra thông báo chính thức đóng vĩnh viễn danh khoản này vì đã tiếp tục tái phạm các quy định và chính sách sử dụng của Twitter sau khi được phép hoạt động lại. Twitter viện dẫn lý do là các tin nhắn ẩn chứa "nguy cơ tiếp tục xách động bạo lực" (risk of further incitement of violence) và "những tái phạm nghiêm trọng" (repeated and severe violations).
Đạo Phật đồng hành với dân tộc đã hơn hai ngàn năm nay. Người Việt tiếp xúc với đạo Phật hầu như đủ các trường phái, pháp môn: Bắc tông, Nam tông, nguyên thủy, mật tông. Trong các tông ấy laị chia chi li hơn nữa như: thiền tông ( của cả Bắc lẫn Nam truyền), tịnh độ, kim cang thừa…
Một trong những đề tài hấp dẫn mà tôi được “nhe lóm” khi Ba tôi cùng các bạn của Ba tôi đang bàn luận là ông John F. Kennedy – ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ trẻ nhất kể từ thời Hoa Kỳ lập quốc. Từ đó, tôi bắt đầu tò mò và lưu tâm đến phu nhân của những nhân vật quyền lực trên thế giới. Đối với tôi, cạnh một nhân vật đầy uy quyền hoặc một người hùng phải là một phụ nữ xinh đẹp thì bức tranh mới toàn bích.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.