Hôm nay,  

Nhà Nước Bán Dân

29/07/200800:00:00(Xem: 7794)

Hai nữ CN tại Melaka, Malaysia, sau giờ làm việc, đứng trước cửa phòng chung cư tồi tụy. Thường thì 2 hay 3 người chung nhau ở một phòng chật chội.

Bài Quan Điểm của UBBV (Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam)

Các công ty môi giới đã lừa gạt người lao động xuất khẩu, họ là những tư nhân gian manh, hay họ nằm trong cả một hệ thống buôn người của nhà nước CSN"

"Một cuộc buôn người vĩ đại"

Khi UBBV (Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam) đến Mã Lai gặp cả trăm người lao động Việt Nam từ Penang gần cực bắc xuống Pasir Gudang gần cực nam của Mã Lai, thì cả những lúc gặp chung mọi người đến những khi gặp riêng từng người, mọi người - không trừ một người nào - đều cho hay rằng họ đã bị các công ty môi giới VN lừa gạt.

Vào ngày 21 tháng 7/2008, Đài TH Số 7 ở nước Úc đã đưa tin trong chương trình tin tức buổi tối, rằng những công nhân này là nạn nhân của "một cuộc buôn người vĩ đại" (nguyên văn: "human trafficking on a massive scale"). UBBV vận động với Đài Số 7, và phụ giúp họ để thực hiện bản tin phóng sự này. Trên trang mạng baovelaodong.com của UBBV, có đoạn phim của bản tin với phụ đề, và có thêm một số chi tiết.

Hôm sau 22/7, Đài Số 7 có bản tin nối tiếp, cho hay rằng sau khi nội vụ bị phanh phui thì công ty chủ (Nike) đã cho người bay qua Mã Lai để buộc công ty con, Hytex, phải cải thiện nơi ăn ở của công nhân.

Tiến trình cuộc lừa đảo và buôn người 

Tiến trình cuộc lừa đảo và buôn người nói trên ra sao, xin tóm tắt như sau:

Nhà nước CSVN cấp giấy phép cho công ty môi giới .. Công ty môi giới đến những khu dân nghèo chất phác, nói rằng đóng tiền thì sẽ được xuất khẩu lao động đi Mã Lai, hợp đồng có lương cao, nhiều giờ phụ trội, có bảo hiểm y tế .. Người lao động vay mượn nợ khoảng 25 triệu đồng để nộp môi giới .. Đến phi trường, môi giới lấy hộ chiếu để làm giấy tờ rồi giữ luôn, sau đó trao cho công ty chủ .. Công ty chủ nói chưa từng thấy hợp đồng này bao giờ, phải ký hợp đồng khác .. Người lao động gọi đến môi giới để hỏi, thì môi giới trốn tránh, đổi số điện thoại, đổi điạ chỉ, hoặc nói huỵch toẹt rằng hợp đồng ký ở VN là hợp đồng cuội .. Người lao động bất mãn với lương thấp cũng không về VN sớm được, vì hộ chiếu đã bị giữ, phải chờ hết 3 năm .. Khi bị người lao động và thân nhân tìm đến nhiều quá, bắt đầu khó làm ăn, thì công ty môi giới đổi tên, được cấp giấy phép mới .. và chu kỳ lừa gạt có hệ thống lại bắt đầu ..

Trong ăn, ngoài chặn 

Các viên chức thuộc các tỉnh và các bộ sở trong nước thì cấp giấy phép, còn các viên chức trong Bộ Ngoại Giao của nhà nước CSVN, thì sao" Tháng 3/2008, khi chúng tôi đến Kuala Lumpur gặp ông Rajasekaran, Tổng Thư Ký của Tổng Công Đoàn Mã Lai, ông nói: Ngay từ năm 2005, ông đã yêu cầu Toà Đại Sứ CSVN can thiệp, thì một viên chức tại đây nói với ông rằng họ không dám nói gì, vì e sợ Mã Lai sẽ ngưng nhận lao động xuất khẩu từ VN. (Tại Penang tháng 6/08, chúng tôi gặp một luật sư chuyên về lao động, ông nói rằng năm trước ông có viết thư yêu cầu sứ quán CSVN cấp 1 tờ giấy mà ông cần để can thiệp cho một thân chủ bị đuổi việc bất công - cũng hoàn toàn không có hồi âm).

Thế là trong nước, các viên chức thuộc một số bộ thì ăn, còn ngoài nước các viên chức thuộc 1 bộ khác, bộ Ngoại Giao, thì chặn để tin tức lọt ra ngoài càng chậm càng tốt.

Kẻ buôn người: Đảng và nhà nước CS

Phải chăng kẻ lừa đảo, buôn người, chỉ là một số lẻ tẻ" Thưa không. Không phải 1 trăm, không phải 1 ngàn người, mà tất cả khoảng 130 ngàn người lao động Việt Nam đang ở Mã Lai, và có lẽ tổng cộng khoảng 300 ngàn người đã từng đến Malaysia trong nhiều năm qua, đều đã bị lừa bởi nhiều công ty môi giới. Các công ty môi giới đó, từ Bắc xuống Nam, không phải là một số kẻ gian lẻ tẻ.

Phải chăng kẻ lừa đảo, buôn nguời, là kẻ gian không liên quan đến các viên chức CS" Tháng 7/2008, chúng tôi hỏi nhiều công nhân. Tại Melaka, anh Phúc, từ Thanh Hoá, trả lời rằng: "Chúng em, ai cũng biết họ ăn chia với môi giới. Họ là môi giới, môi giới là họ, các anh ạ". Đúng vậy: Cuộc lừa đảo kéo dài nhiều năm nay, và to lớn như vậy, chẳng lẽ các viên chức không biết, hai tay thì cứ che mắt và miệng thì cứ ngậm cây viết để ký"

Phải chăng những viên chức này là những kẻ gian đơn lẻ, làm Đảng CS và nhà nước vô tội bị mang tiếng oan" Thưa không, họ ăn có hệ thống. Hệ thống này bất thành văn, nhưng là một hệ thống lớn, nối kết nhiều bộ sở, nhiều tỉnh, từ Bắc xuống Nam và ra cả nước ngoài. Trong nước thì nhà nước ăn, ngoài nước thì nhà nước chặn - như dẫn chứng trên đây.

Rõ ràng, kẻ buôn bán công dân của mình, kẻ lừa đảo hàng trăm ngàn người nghèo, chính là hệ thống trong Đảng và nhà nước CS.

Ban Chấp Hành, UBBV (Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam - www.baovelaodong.com).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người Việt cái gì không biết thì đổ thừa Trời. Cho nên để dự báo kết quả bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ năm 2020 thì người viết không cần theo dõi các cuộc thăm dò của CBS, New York Times, v.v… do đang chờ kết quả của Ông Trời đang bỏ phiếu
Thế là thiên hạ hoảng loạn thật sự, ban đầu chỉ là Wuhan và vài nơi ở Trung Hoa, giờ lan tràn ra cả trăm quốc gia, khắp cả năm châu, nhiều ổ dịch mới như: Daegu ( Hàn quốc), Lombardy ( Italy), King county (USA)… Coronavirus hay còn gọi là Covid-19 là con vi khuẩn nhỏ bé không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng đã quật ngã con người, làm cho con người hoảng sợ.
Trong giai đoạn 2014-2017, có một số Đại Học Công lập ở Việt Nam, như Đại Học Bách Khoa Hà Nội, đã thực hiện thí điểm Tự Chủ Đai Học. Đến cuối năm 2018, nội dung Tự chủ Đại Học đã chính thức có hiệu lực thi hành giữa năm 2019. Trong thực tế, từ năm 2011 các Đại học công lập ở Việt Nam thực hiện cơ chế Tự chủ từng phần đến toàn phần như hiên nay. Tuy nhiên những khó khăn lớn nhất vẫn tồn tại khi đai học Bách Khoa Hà Nội cũng như các đại học công lâp khác, chuyển sang tự chủ toàn phần
Trung Quốc và Nam Hàn là hai quốc gia thành công với chính sách công nghiệp quốc gia (National Industrial Policy). Việt Nam thất bại khi những “quả đấm thép” chỉ mang đến thất thoát, nợ nầng và cơ hội tham nhũng. Hoa Kỳ dù không có chiến lược công nghệ do nhà nước đề ra nhưng vẫn dẫn đầu trong nhiều ngành kỷ thuật tiên tiến nhờ vào khu vực tư nhân đầy sáng tạo và năng động. Tuy nhiên ngày càng thêm nhiều lời kêu gọi chính quyền Mỹ nên khẩn cấp hổ trợ doanh nghiệp tư nhân trước đà cạnh tranh của đối thủ chiến lược là Trung Quốc.
Mồng 8 tháng 3 là ngày trọng đại của phụ nữ khắp năm châu. Ngày Quốc tế phụ nữ nói lên những nỗi bất công đối với phụ nữ. Tại Canada cũng như tại nhiều quốc gia khác đều có những buổi hội thảo, những cuộc đi bộ nhầm tranh đấu cho quyền bình đẳng giới tính.
Bắt đầu từ Tây Tạng nó chẩy qua Trung Hoa, Miến, Lào, Thái rồi khi vào đến Xứ Chùa Tháp thì “đụng” Tonlé Sap. Vào mùa nước lớn, áp lực của Mê Kông khiến cho con sông nhỏ bé hơn phải chẩy ngược dòng làm tăng thể tích lẫn diện tích Biển Hồ. Tonlé Sap Lake biến thành nơi sinh sống lý tưởng của rất nhiều loài cá nên “cứ vục tay xuống nước, túm lên ngay được một con, to tướng, béo ngậy” không phải là chuyện nói khi vui miệng. Cách đây cũng chưa lâu lắm, vào hôm 1 tháng 5 năm 2005, một ngư dân ở Bắc Thái còn bắt được một con catfish nặng tới 292 ký ở sông Mê Kông. Tuy thế, dường như, cũng chả mấy ai coi đây là chuyện lạ lùng hay đáng để ngạc nhiên. Có ngạc nhiên chăng là tất cả những điều vừa kể đều nay đã trở thành huyền thoại.
Ở Việt Nam Cộng sản, chiến dịch bảo vệ “tư tưởng đảng” được phát động chỉ để bảo vệ Chủ nghĩa Cộng sản Mác-Lênin bằng mọi giá và được Trung Cộng bảo hộ cai trị độc tài. Việc này ai cũng biết, nhưng những người thuộc đội ngũ tuyên truyền trong Hội đồng Lý luận Trung ương và Ban Tuyên giáo đã tô son vẽ phấn để biến “tư tưởng đảng” thành thứ đặc sản của riêng Việt Nam. Cũng như khi họ rêu rao qúa độ lên xã hội chủ nghĩa trong thời kỷ gọi là đổi mới “là một sự nghiệp đầy khó khăn chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dân tộc.” (trích Văn kiện Đảng, 30-09-2015)
Dịch Covid-19 đang trở thành thời sự nóng bỏng của Âu châu. Không còn là chuyện của bên Tàu, của Vũ-Hán xa xôi. Hôm thứ năm 27/2, một hồ sơ đặc biệt để trên bàn làm việc của ông Tổng thống Macron, « Coronavirus: báo cáo của Sở Sưu tầm lên Macron».
Sách của nhà văn học Vương Trí Nhàn (Cánh Bướm Hoa Hướng Dương – Phác Thảo Chân Dung 39 Nhà Văn, NXB Phụ Nữ, Hà Nội: 2006) có ba bài viết Tú Xương nhưng không một chữ nào nhắc đến người bạn đời của ông!
Hôm nay Thứ Bảy, 29-2-2020. Một ngày đặc biệt. Bốn năm dương lịch mới có một lần nhuận. Với tôi, hôm nay, cũng là một ngày đặc biệt. Tôi được môt người bạn trẻ, đưa đến chùa Liên Hoa, Houston, dự lễ truy điệu hòa thượng Quảng Độ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.