Hôm nay,  

Biển Trí Huệ (2)

20/12/200800:00:00(Xem: 10278)

BIỂN TRÍ HUỆ (2)

Nguyên tác: Đức Đạt Lai Lạt Ma
Chuyển ngữ: HT.Thích Trí Chơn
Trích từ cuốn sách: “Ocean of Wisdom”
(tiếp theo)
Theo khoa tâm lý học Phật Giáo, phần lớn sự đau khổ đều do lòng dục vọng của con người tham đắm vào các đồ vật mà chúng ta lầm tưởng là chắc thực bền lâu. Nhằm theo đuổi các đối tượng của lòng ham muốn con người thường có hành động tranh chấp và xâm lược được xem như các phương pháp hữu hiệu. Những ý tưởng chiến tranh này đã xuất hiện trong tâm con người từ thời xa xưa nhưng sự thực hiện các điều ác trên đã trở nên khốc liệt hơn trong thời đại tân tiến ngày nay. Làm sao chúng ta có thể kiểm soát ba ác tính: lòng tham, sự dối trá và xâm lược " Chính ba loại thuốc độc này là nguồn gốc đã gây nên hầu hết các cuộc khủng hoảng và chiến tranh trên toàn thế giới.
Tánh kiêu ngạo và tâm hận thù đã cản trở sự phát triển lòng từ bi của các bạn. Chúng làm hại và hủy diệt tình thương của con người. Do đó, chúng ta không nên để chúng phát sinh mà cần khống chế và ngăn chận các tánh xấu này. Sự giận dữ, tranh chấp và tánh ngã mạn, kiêu căng là những kẻ thù đích thực của quý vị. Không ai thỉnh thoảng mà không nổi cơn tức giận, nhưng với kinh nghiệm bản thân mình, các bạn đều biết rằng không người nào cảm thấy hạnh phúc khi sanh tâm giận dữ. Có bác sĩ nào dùng hận thù làm thuốc chữa trị bất cứ thứ tâm bịnh gì" Có vị thầy thuốc nào nỗi cơn tức giận mà cảm thấy lòng mình hạnh phúc"
Sự thù hận, giận dữ và ganh ghét không thể giúp tâm con người an lạc. Nhờ tình thương và lòng từ bi, chúng ta có thể giải quyết nhiều vấn đề khó khăn, cũng như có được hạnh phúc và việc giải trừ quân bị chân thực. Một trong những điều quan trọng nhất là tâm từ bi. Chúng ta không thể mua nó tại các tiệm lớn ở Nữu Ước (New york). Các bạn cũng không thể dùng máy móc để sản xuất lòng từ bi mà do sự tu tập từ nội tâm. Nếu lòng mọi người thiếu sự an lạc thì thế giới sẽ không có hòa bình.
Giờ đây tôi nói đến bằng cách nào để phát triển lòng từ bi. Trước hết, điều quan trọng là các bạn nên hiểu rằng giữa chúng ta và mọi người thì những người khác quan trọng hơn vì họ là số đông. Để hiểu vấn đề, xin hảy tưởng tượng trong đầu óc quý vị một bên gồm có rất nhiều người, còn phía kia chỉ có một mình bạn, một cá nhân ích kỷ. Bây giờ hảy tưởng tượng bạn như là người thứ ba. Nếu suy nghĩ kỹ, bạn chọn đi theo phe này với duy nhất có một người hay phía kia rất đông người" Hẳn nhiên quý vị sẽ ngả về bên có số đông người.
Nhưng cả hai phía đều cùng là con người giống nhau. Cả hai đều mong ước sống trong hạnh phúc, chỉ có khác về con số. Cho nên nếu số đông là quan trọng hơn, thì tất nhiên bạn sẽ theo về phía nhiều người đó. Như vậy quý vị có thể nhận thấy rằng số đông người quan trọng hơn cá nhân bạn, do đó chúng ta nên hành động để phục vụ cho lợi ích của nhiều người khác.
Tình thương là một thiện tánh của con người. Khi gặp khó khăn, bạn sẽ cảm thấy bực tức và sinh tâm thù hận. Muốn thực hành đức tính khoan dung, trước tiên chúng ta cần kiểm soát sự giận dữ. Một số người nghĩ rằng cách hay nhất bạn nên bày tỏ sự tức giận hơn là kiềm chế nó. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, nếu chúng ta đè nén được cơn nóng giận, quý vị có thể cải đổi nội tâm của chính mình. Hơn nữa, các bạn còn biết nghĩ đến phúc lợi của những kẻ khác và hành động tìm cách giúp đỡ cho họ. Nhờ vậy mà chúng ta thành tựu được nhiều phước đức. Nếu quý vị thực sự ích kỷ nhưng ích kỷ sáng suốt, các bạn sẽ cảm thấy tâm mình an lạc và do đó, chúng ta có thể giải quyết được nhiều vấn đề khó khăn trong cuộc đời.
Trong đời sống con người đức tính khoan dung rất quan trọng. Nếu có lòng khoan dung, bạn dễ dàng khắc phục, vượt qua mọi thử thách gian lao. Nếu thiếu hay không có lòng khoan dung, một việc nhỏ nhất xảy ra không vừa ý, cũng khiến cho quý vị bực tức phiền muộn. Theo kinh nghiệm của riêng tôi, lòng khoan dung là một đức tính được nhiều người cố gắng thực hành trong xã hội con người chúng ta.
Ai dạy quý vị lòng khoan dung" Đôi khi, trẻ nít có thể chỉ dẫn các bạn đức tính kiên nhẫn, nhưng kẻ thù luôn luôn dạy quý vị lòng khoan dung. Cho nên, kẻ thù mới đích thực là thầy của chúng ta. Nếu bạn biết kính trọng chứ không giận ghét kẻ thù của mình, lòng từ bi nơi quý vị sẽ được phát triển. Tình thương bao la này mới thực là lòng từ bi chân chính được đặt nền tảng trên niềm tin vững chắc.
Bạn thường bày tỏ sự ân cần, tử tế đối với các người thân trong gia đình. Lòng tốt này phát xuất từ sự trìu mến và lòng ham muốn. Do đó, khi đối tượng của lòng từ bi thay đổi, tình cảm của quý vị cũng thay đổi theo. Lòng từ bi và tình thương đó không chân thực. Cho nên, ngay từ đầu chúng ta cần phải tu tập các thiện tính này. Theo quan điểm của tôi, tất cả chúng ta đều giống nhau là muốn sống hạnh phúc chứ không thích khổ đau. Nhưng bạn chỉ là một, còn những người khác là số đông, do đó bạn không quan trọng bằng nhiều kẻ khác.


Sự tiếp xúc với các tiện nghi của đời sống vật chất rất cần thiết cho quốc gia, dân tộc và xã hội con người. Chúng thực sự tuyệt đối hết sức cần thiết. Nhưng cùng lúc, sự tiến bộ và giàu có vật chất không thể giúp con người có tâm an lạc. Sự bình an đến từ bên trong chứ không phải ở ngoài con người. Cho nên, điều đó hoàn toàn tùy thuộc vào thái độ của chúng ta đối với cuộc sống, những kẻ khác và đặc biệt đối với các vấn đề khó khăn. Khi hai người cùng gặp một việc buồn phiền như nhau, nhưng kẻ này nhờ sức mạnh tinh thần đã vượt qua dễ dàng hơn người kia có ý chí kém thua. Do đó năng lực tâm linh là điều rất quan trọng.
Tình thương và lòng từ bi là những vật quý báu nhất trong đời sống. Chúng không phức tạp mà rất đơn giản, nhưng lại khó áp dụng. Lòng từ bi có thể thực hành khi bạn nhận biết rằng mọi người đều là thành viên trong gia đình con người và của nhân loại, không phân biệt tôn giáo, văn hóa, màu da hay chủng tộc. Nếu suy nghĩ thực kỹ thì chẳng có gì khác biệt giữa con người với nhau.
Là con người chúng ta có bộ óc hiểu biết và khả năng không giới hạn. Ngay loài thú vật, với sự kiên nhẫn, các bạn dần dần có thể luyện tập cho chúng trở nên thuần thục được. Tâm con người từng bước quý vị cũng có khả năng tu sửa để trở thành người hiền lương. Nếu bền chí thực hành tu tập, chúng ta có thể nhận biết kết quả qua kinh nghiệm bản thân của chính mình. Nếu ai dễ dàng nỗi cơn giận dữ nên cố gắng kiềm chế đừng để cho điều xấu ấy xảy ra. Sự thật này cũng đúng cho người ích kỷ, trước tiên họ cần thấy rõ các điều sai quấy của kẻ có tâm hẹp hòi và lợi ích của người có lòng tốt muốn giúp đỡ tha nhân. Khi nhận thức được như vậy, hành giả cố gắng tu tập, ngăn tránh hành động xấu ác và tích cực làm các việc lành. Bằng cách đó, sau một thời gian thực hành, chúng ta sẽ đạt được kết quả tốt.
Không có tình thương, xã hội con người tương lai sẽ phải đối đầu với nhiều vấn đề khó khăn và rơi vào tình trạng đau khổ. Tôi tin rằng các tôn giáo lớn trên thế giới như Phật Giáo, Thiên Chúa, Ấn Độ, Hồi, Khổng, Lão, Kỳ na (Jainism) và Bái Hỏa Giáo đều có chung một lý tưởng đề cao tình thương, mục đích giúp ích cho nhân loại qua sự hành trì tu tập và cải đổi các tín đồ trở thành những con người đạo đức hơn. Tất cả mọi tôn giáo đều dạy chúng ta giữ gìn thân, khẩu, ý thanh tịnh, không nói dối, trộm cắp và sát sinh v.v... Mục đích chung của những lời khuyên răn đạo đức mà nhiều vị đại giáo chủ thuyết giảng là không tham lam và ích kỷ. Các ngài muốn hướng dẫn mọi người tránh xa những hành động xấu ác phát xuất từ vô minh và khuyến khích họ nên làm các việc lành.
Tôi tin rằng kẻ nào hành động đối xử với bạn như kẻ thù là vị thầy tốt nhất của quý vị. Nhờ họ mà chúng ta có thể học hỏi được đức tính nhẫn nhục, nhưng khó gặp cơ hội để thực hành. Tuy nhiên, khi gặp người thù sẽ giúp bạn dễ dàng thể hiện tính nhẫn nhục.
Khi chúng ta hiểu rõ sự đồng nhất thể của nhân loại, quý vị sẽ nhận thấy rằng điều khác biệt giữa con người là thứ yếu. Với tinh thần biết kính trọng và yêu thương mọi người, các bạn cảm thấy lòng mình ngập tràn hạnh phúc. Nhờ vậy quý vị có thể xây dựng tình huynh đệ và sự hòa hợp chân thực cũng như thay đổi tâm hồn của mình. Nếu tiếp tục thực hành, chúng ta có thể hoàn toàn cải đổi cuộc sống. Tâm con người có khả năng thực hiện điều ấy.
Nếu bạn có tình thương và lòng từ bi bao trùm khắp mọi chúng sinh, đặc biệt là đối với kẻ thù, đó là tình thương và lòng từ bi chân thực. Nếu tình thương và lòng từ bi chỉ nhằm hướng đến bạn bè hay vợ chồng con cái của mình, thì căn bản không phải tình thương chân chính. Đó là lòng tham đắm. Tình thương ấy không thể tồn tại lâu dài.
Tôi tin rằng vì hâm mộ nền văn hóa và nghệ thuật Tây Tạng, nhiều du khách ngoại quốc đến viếng thăm các cơ sở Tây Tạng xây dựng tại Ấn độ và Nepal để gặp gỡ những người Tây Tạng. Ngay lúc đầu chính chúng ta không nhận biết rõ nếp sống và lối suy nghĩ của họ như thế nào, nhưng sau khi viếng thăm và gặp gỡ, những du khách ngoại quốc này đã hỏi: “Tại sao người Tây Tạng các bạn đã có được đời sống chất phác và hạnh phúc, một cuộc sống mặc dù đau khổ nhưng vô cùng an lạc. Điều bí mật của quý vị là do  đâu"”
Nhưng tôi tự nghĩ, không có gì bí mật, mà do bởi nền văn hóa của Tây Tạng được xây dựng trên nền tảng của lòng từ bi. Chúng tôi lúc nào cũng luôn luôn bảo rằng: “Tất cả mọi chúng sanh đều là cha mẹ của chúng ta”. Ngay cả những tên côn đồ và tướng cướp, trong ý tưởng của họ cũng nghĩ rằng: “Tất cả chúng sanh là cha mẹ của các bạn” Do đó, chính tôi vẫn luôn luôn thực tập suy nghĩ như vậy. Tôi tin đó là cội nguồn của sự an lạc và hạnh phúc đích thực.
(Còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kể từ khi tổ chức khủng bố Hamas tấn công vào Israel vào ngày 7 tháng 10 năm 2023, các vụ xung đột đẫm máu xảy tại Dải Gaza cho đến nay vẫn chưa kết thúc. Nhưng gần đây, cộng đồng quốc tế còn tỏ ra lo ngại nhiều hơn khi giao tranh giữa Israel và lực lượng dân quân Hezbollah ở Lebanon đang gia tăng. Bằng chứng là sau cái chết của thủ lĩnh Hamas Ismail Haniya và thủ lĩnh Hezbollah Hassan Nasrallah, tình hình càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Trong vài tháng qua, người dân Mỹ, dù muốn hay không muốn, cũng đã có nhiều cơ hội để nhìn về một bức tranh mà trong đó có quá nhiều sự tương phản. Những mảnh ghép từ hai tầm nhìn, hai chiến lược, hai mục đích hoàn toàn khác biệt đã dần dần rơi xuống, để lộ ra hai con đường hoàn toàn khác biệt cho người Mỹ lựa chọn. Dù có một bức màn đã rơi xuống (như nữ hoàng Oprah Winfrey đã ví von) cho một thuyền trưởng bước ra, trao lại cho người dân sự hy vọng, lòng tin, trách nhiệm, thì sâu thẳm bên trong chúng ta vẫn muốn biết, những giá trị thực của một triều đại đã mang lại. Từ đó, niềm tin sẽ được củng cố.
Bi hài kịch “ngoại giao cây tre”, với hoạt cảnh mới nhất là “cưỡng bức đặc xá”, đã giúp chúng ta nhận ra rằng, dẫu khác nhau nước lửa, “phóng sinh” và “hiến tế” vẫn có thể hội tụ ở ý nghĩa “triều cống” khi phải chiều lòng hai cường quốc ở hai đầu mút của hai hệ tư tưởng trái ngược nhau. Để đẹp lòng bên này thì phải nhẫn tâm “hiến tế”, mà để làm hài lòng bên kia thì phải diễn tuồng “phóng sinh” để có một dáng dấp khai phóng, cởi mở. “Chiến lược ngoại giao” này, phải chăng, là một trò chơi “ăn bù thua” mà, diễn đạt bằng ngôn ngữ toán học của Game Theory, là có tổng bằng không?
Trận Điện Biên Phủ kết thúc vào hôm 7 tháng 5 năm 1954. Bẩy mươi năm đã qua nhưng dư âm chiến thắng, nghe chừng, vẫn còn âm vang khắp chốn. Tại một góc phố, ở Hà Nội, có bảng tên đường Điện Biên Phủ – cùng với đôi dòng chú thích đính kèm – ghi rõ nét tự hào và hãnh diện: “Tên địa danh thuộc tỉnh Lai Châu, nơi diễn ra trận đánh quyết liệt của quân và dân ta tiêu diệt tập đoàn cứ điểm thực dân Pháp kéo dài 55 ngày đêm”.
JD Vance đã chứng tỏ một “đẳng cấp” khác, rất “Yale Law School” so với thương gia bán kinh thánh, giày vàng, đồng hồ vàng, Donald Trump. Rõ ràng, về phong cách, JD Vance đã tỏ ra lịch sự, tự tin – điều mà khi khởi đầu, Thống đốc Walz chưa làm được. Vance đã đạt đến “đỉnh” của mục tiêu ông ta muốn: lý trí, ôn hoà, tỉnh táo hơn Donald Trump. “Đẳng cấp” này đã làm cho Thống Đốc Tim Walz, người từng thẳng thắn tự nhận “không giỏi tranh luận” phải vài lần phải trợn mắt, bối rối trong 90 phút. Cho dù hầu như trong tất cả câu hỏi, ông đã làm rất tốt trong việc phản biện lại những lời nói dối của JD Vance, đặc biệt là câu chất vất hạ gục đối thủ ở phút cuối: “Trump đã thua trong cuộc bầu cử 2020 đúng không?” JD Vance đáp lại câu hỏi này của Tim Walz bằng hàng loạt câu trả lời né tránh và phủ nhận sự thật. Và dĩ nhiên, rất “slick.” “Trump đã chuyển giao quyền lực rất ôn hoà.” Cả thế giới có thể luận bàn về sự thật trong câu trả lời này.
Phải nhìn nhận rằng chuyến đi đầu tiên của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đến Mỹ đã được giới chức ngoại giao Việt Nam thu xếp để ông gặp được nhiều lãnh đạo, xem như xã giao ra mắt để hợp tác, hỗ trợ Việt Nam trong nhiều lãnh vực trong tương lai. Bài diễn văn của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trước diễn đàn Liên Hiệp Quốc chỉ lặp lại các chính sách đối ngoại của Hà Nội, nên không được truyền thông quốc tế chú ý nhiều như các diễn văn của Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky và Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, là đại diện cho những quốc gia trực tiếp liên can đến các xung đột ở Trung Đông, ở Ukraine mà có nguy cơ lan rộng ra thế giới. Ông Lâm mới lên làm chủ tịch nước kiêm tổng bí thư Đảng Cộng sản được vài tháng, sau khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua đời, nên ông muốn dịp đến Liên Hiệp Quốc là dịp để thể hiện vai trò lãnh đạo của mình và nhấn mạnh đến chính sách ngoại giao du dây của Hà Nội.
Sự bất mãn lan rộng với các hệ thống thuộc chủ nghĩa tư bản hiện tại đã khiến nhiều quốc gia, giàu và nghèo, tìm kiếm các mô hình kinh tế mới. Những người bảo vệ nguyên trạng tiếp tục coi Hoa Kỳ là một ngôi sao sáng, nền kinh tế của nước này vượt xa châu Âu và Nhật Bản, các thị trường tài chính của nước này vẫn chiếm ưu thế hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, công dân của nước này cũng bi quan như bất kỳ công dân nào ở phương Tây.
Sau 38 năm quyết định “đổi mới hay là chết” (1986-2924) CSVN vẫn còn là quốc gia do một đảng độc quyền lãnh đạo; không có bầu cử tự do; không cho lập đảng đối lập và không có báo chí tư nhân. Vì vậy, những khẩu hiệu “nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân”, hay “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” được Đại hội lần thứ X khẳng định là những khoe khoang nhàm chán...
Việc Donald Trump được gần phân nửa người Mỹ chấp nhận và ủng hộ trong những năm gần đây đã khiến nhiều người trí thức trong xã hội Hoa Kỳ đặt câu hỏi về sự tồn tại của “human decency”, hay dịch nôm na là “sự đàng hoàng, sự tử tế, đạo đức nhân tính của con người”. Liệu xã hội ngày nay đã hạ thấp chuẩn mực “đàng hoàng”, hay có thể nào sự đàng hoàng, tử tế giờ đây không còn là một nhân tính cần thiết trong giá trị nhân bản? Dĩ nhiên trong mỗi xã hội, mỗi người có mỗi “thước đo” riêng về mức độ của “đàng hoàng”, nhưng từ ngữ tự nó phải phần nào nói lên một chuẩn mực nhất định. Theo một số tự điển tiếng Việt, chúng ta có thể đồng ý rằng: 1. Đàng hoàng là một tính từ tiếng Việt mô tả cuộc sống đầy đủ, đáp ứng được các nhu cầu chung của xã hội. Ví dụ: cuộc sống đàng hoàng, công việc đàng hoàng, nhà cửa đàng hoàng. 2. Đàng hoàng còn được dùng để chỉ những biểu hiện về tính cách mẫu mực, hay tư cách con người tử tế đáng được coi trọng.
Thư tịch cổ ghi rằng… Lịch sử trên thế giới thật sự rất hiếm người tài vừa là vua đứng đầu thiên hạ vừa là một hiền triết. Nếu văn minh La Mã có Marcus Aurelus, hoàng đế triết gia, vừa minh trị dân, độ lượng với mọi người và để lại tác phẩm triết học nổi tiếng “Meditations” thì ở phương Đông hơn mười hai thế kỷ sau có Vua Trần Nhân Tông của nước Việt. Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, triều đại của Vua Trần Nhân Tông là triều đại cực thịnh nhất của sử Việt. Ông là vị vua liêm chính, nhân đức, một thi sĩ, đạo sĩ Phật giáo. Do là một vị vua đức độ, trọng dụng nhân tài, nên ông thu phục nhiều hào liệt trong dân, lòng người như một. Quốc triều có Thái sư Trần Quang Khải, về binh sự có các danh tướng Trần Quốc Tuấn, Trần Quốc Toản, Phạm Ngũ Lão, Trần Khánh Dư, Trần Nhật Duật…Về văn thơ có những người uyên bác như Trương Hán Siêu, Mạc Đĩnh Chi. Vua Trần Nhân Tông thương dân như con, xem trung hiếu làm đầu, lấy đạo nghĩa trị quốc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.