Hôm nay,  

Siêu Bịp

23/06/201000:00:00(Xem: 11842)

Siêu Bịp

Trần Bình Nam
Ngày 19/6/2010 Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam họp tại Hà Nội dự tính thảo luận và biểu quyết về siêu dự án đầu tư xây dựng Đường sắt cao tốc Bắc-Nam (Siêu Dự Án).
Hai ngày trước (17/6/2010) luật sư Lê Thị Công Nhân làm bài thơ “Tàu cao tốc quê em” bàn về lợi hại của Siêu Dự Án tặng các Nghị sỹ Quốc hội.
Lời thơ nhẹ như lông, nhưng sắc như dao đã cảm hóa quý vị đại biểu Quốc hội" Và cái Quốc Hội xưa nay chỉ là cái dấu cao su của Đảng Cộng Sản đã lấy được sự can đảm làm một việc “vô tiền khoáng hậu”: Biểu quyết không thuận Siêu Dự Án như được chính phủ của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đệ trình.
Quốc Hội độc lập với Đảng! Dân chủ đến rồi chăng"
Còn lâu! Quốc Hội chỉ gởi trả cho chính phủ yêu cầu nghiên cứu lại … đệ trình sau … và ắt là … sẽ biểu quyết đồng thuận.
Vẫn là trò bịp muôn thuở, nhưng với một “Siêu” Dự Án thì phải  “Siêu Bịp” ** Trần Bình Nam **
Tàu cao tốc quê em
Kính tặng các Nghị sỹ Quốc hội Việt Nam đang dự kỳ họp tháng 6 năm 2010.
 Tôi thường nói trêu
Khi bế bồng
Tuna bé bỏng
(7 tháng tuổi)
Rằng
Lớn lên
Con sẽ được bán hàng
Lạc rang hay trà đá
Hoặc đánh giày .. gì .. gì .. đó
ở bến tàu cao
tốc Việt Nam !
Với một cái thúng
(hay còn gọi là “buôn thúng”)
Với một cái mẹt
(hay còn gọi là “bán mẹt”)
Hoặc một hộp gỗ
Để đựng xi và bàn chải đánh giày
Nếu khi ấy
Vẫn còn gỗ ở trên rừng
CHO CON !
 Ơi ơ.ơ.ơ.i .i.i !
Trà đá đây,
Lạc rang đây,
Ai bẩn giầy
Thì xin mời
Có cháu
Đến ngay !
 Ôi !
Những đứa trẻ quê tôi
Tóc nhuộm nắng
Hoe vàng !
Bụng trướng lên


Vì giun sán
Mặt mũi ngốc nghếch
Ánh nhìn ngơ ngác
Áo quần lấm lem
Bùn đất
Bụi đời
MƯU SINH !
 Chúng mày hãy cút ngay,
Hãy biến đi
Cuốn xéo cho khuất mắt tao !
Ảo ảnh vàng son
Đến đỉnh cao trào
Mà chúng mày
Lại hiện ra
Phá bĩnh
VẬY SAO "
 Lũ trẻ con nghèo nàn xấu xí kia,
Chúng mày ở đâu ra mà lắm thế "
Tao cứ tưởng Đảng và Bác Hồ
Đã làm cho chúng mày
Sướng thành tiên cả
Rồi mà "
 Ồh !
Hóa ra là tao mơ sao "
Xin lỗi nha !
Nhưng Bộ Chính Trị đã quyết mất rồi
56 tỉ đô đó nhá
Chúng mày đành phải trả nợ
THÔI !
 Thôi thì
Thì thôi ! " ! "
Chúng mày hãy cố
Bằng mọi cách
Và bất chấp mọi thủ đoạn

Lớn lên cho thật nhanh
Giữa cuộc đời đầy bụi Đỏ
HÔI TANH !
Để được lăn lộn
Quăng quật
Tím tái mặt mày
Tối tăm mặt mũi
Hoặc cần thiết
Thì  nằm ngửa ra
Mà kiếm tiền
Trả nợ cho tao.
 Àh không,
Mà chính xác
Là cho
“Con tàu cao tốc của tao”
Đã trót làm
Nhân danh
Chúng mày
Rồi đấy.
 Này anh (Nguyễn Tấn Dũng)  hỡi!
Con đường anh đi đó
Con đường anh theo đó
Đúng hay sao "
Vui tiêu tiền
Có làm anh tiếc
Có làm anh xót
Nước dân  mình còn nghèo.
 Này anh  hỡi !
Con tàu anh (u) mê đó
Con tàu anh say (sưa) đó
Sẽ đưa anh sang đâu "
Nơi thiên đường
Chắc gì anh đến,
(vì) chắc gì anh biết
Xót đau phận bèo trôi !
Xót thương phận  nghèo tôi!
 Lê thị Công Nhân, Hà nội, 17.06.2010
•Xin nhạc sỹ Vũ Thành An tha lỗi vì đã không liên lạc để xin phép sử dụng lời trong một bài hát nổi tiếng của ông.
•Riêng tặng cháu Tuna Lê thị Tường Minh bé bỏng (sinh ngày 07.11.2009), trêu chọc cháu là niềm cảm hứng để dì viết bài thơ này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
(Lời tâm tình: “Trang Sử Việt” chỉ khái quát các Nhân vật lịch sử, không đi sâu từng chi tiết của Nhân vật. Cuối mỗi bài viết, phần “Thiết nghĩ” nếu có là góp ý của tác giả, không ngoài mục đích làm sáng tỏ thêm về nội dung của đề tài đã biên soạn. Xin độc giả đừng xem đấy là điều căn bản, vì “Thiết nghĩ” chỉ là ý kiến riêng rẽ của tác giả mà thôi. - NLY)
Cái nạn bao che ấy mới giải thích những vụ phá sản động trời của Vinashin hay Vinalines...
Dân tộc Ấn Độ có vị Hoàng Tử rời cung vàng điện ngọc, khoác áo sa-môn, lang thang sống đời khổ hạnh quyết tìm ra con đường cứu khổ muôn loài.
Chiều 22.11, chỉ một ngày trước khi bế mạc, Quốc hội đã “họp kín về tình hình Biển Đông”. Trong cuộc họp báo chiều 23.11 công bố kết quả kì họp thứ 4 khóa 13 Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc cho biết tại sao lại phải họp kín: “Việc Quốc hội họp kín về tình hình Biển Đông vào chiều hôm qua (22.11) là theo kiến nghị của đại biểu Quốc hội và điều này là bình thường”.
Khi còn trẻ, cá nhân người viết không bao giờ lại nghĩ đến căn bệnh đau nhức và vẫn tưởng rằng bệnh này chỉ dành riêng cho một số người lớn tuổi nào đó xui xẻo mà thôi. Nhưng khi bước qua tuổi trung niên, mới biết rằng đây là “căn bệnh của Trời” tặng cho hầu hết mọi người,
...nếu bị bật mí trong những ngày sôi động nhất chắc chắn sẽ có ảnh hưởng đối với cuộc bầu cử...
Việc tranh chấp chủ quyền về quần đảo Senkaku/Điếu Ngư giữa Trung Cộng và Nhật Bản đã có từ lâu. Ngày 7-9-2010, một tàu cá Trung Cộng cố tình đâm vào tàu tuần của Nhật trong vùng biển tranh chấp thuộc Nhật quản lý, đưa đến việc thuyền trưởng Zhan Qixiong và 14 thủy thủ bị Nhật bắt giữ khiến cho Trung Cộng làm ầm lên, đình chỉ xuất khẩu đất hiếm sang Nhật, sau đó, Nhật nhượng bộ, thả thuyền trưởng, 14 thủy thủ và trả chiếc tàu.
Bây giờ là bốn giờ sáng, căn nhà vắng lạnh và buồn. Không có một tiếng động nào ngoài tiếng nức nở của trái tim tôi mà tôi cố dùng lý trí của mình để không nghe thấy nó. Tôi đã làm như vậy rất nhiều lần, có những lúc tôi đã thua cuộc như cái hôm nhận tin về bản án của anh Điếu Cày, tôi đã bật khóc như một đứa trẻ.
Sau một tuần đấu pháo, Chính quyền Israel của dân Do Thái và Lực lượng Hamas của dân Palestine trên Dải Gaza đã đạt một thỏa thuận ngưng bắn do Chính quyền Ai Cập của Tổng thống Mohamed Morsi dàn xếp. Thế giới thở phào nhẹ nhõm và dân Mỹ hoan hỷ mừng Lễ Tạ Ơn. Nhưng được bao lâu?
Mới ngày nào, vừa đi hè về nhận được gói quà Bác Tư gởi, mở ra: thuốc bổ, Glucosamine và Dầu cá. Điện thoại cám ơn Bác, hỏi thăm sức khoẻ Bác, được Bác trả lời: “…bệnh Bác cũng vậy, tuy không thuyên giảm, nhưng nay cũng ổn rồi! Khỏi lo,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.