Hôm nay,  

Siêu Bịp

23/06/201000:00:00(Xem: 9875)

Siêu Bịp

Trần Bình Nam
Ngày 19/6/2010 Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam họp tại Hà Nội dự tính thảo luận và biểu quyết về siêu dự án đầu tư xây dựng Đường sắt cao tốc Bắc-Nam (Siêu Dự Án).
Hai ngày trước (17/6/2010) luật sư Lê Thị Công Nhân làm bài thơ “Tàu cao tốc quê em” bàn về lợi hại của Siêu Dự Án tặng các Nghị sỹ Quốc hội.
Lời thơ nhẹ như lông, nhưng sắc như dao đã cảm hóa quý vị đại biểu Quốc hội" Và cái Quốc Hội xưa nay chỉ là cái dấu cao su của Đảng Cộng Sản đã lấy được sự can đảm làm một việc “vô tiền khoáng hậu”: Biểu quyết không thuận Siêu Dự Án như được chính phủ của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đệ trình.
Quốc Hội độc lập với Đảng! Dân chủ đến rồi chăng"
Còn lâu! Quốc Hội chỉ gởi trả cho chính phủ yêu cầu nghiên cứu lại … đệ trình sau … và ắt là … sẽ biểu quyết đồng thuận.
Vẫn là trò bịp muôn thuở, nhưng với một “Siêu” Dự Án thì phải  “Siêu Bịp” ** Trần Bình Nam **
Tàu cao tốc quê em
Kính tặng các Nghị sỹ Quốc hội Việt Nam đang dự kỳ họp tháng 6 năm 2010.
 Tôi thường nói trêu
Khi bế bồng
Tuna bé bỏng
(7 tháng tuổi)
Rằng
Lớn lên
Con sẽ được bán hàng
Lạc rang hay trà đá
Hoặc đánh giày .. gì .. gì .. đó
ở bến tàu cao
tốc Việt Nam !
Với một cái thúng
(hay còn gọi là “buôn thúng”)
Với một cái mẹt
(hay còn gọi là “bán mẹt”)
Hoặc một hộp gỗ
Để đựng xi và bàn chải đánh giày
Nếu khi ấy
Vẫn còn gỗ ở trên rừng
CHO CON !
 Ơi ơ.ơ.ơ.i .i.i !
Trà đá đây,
Lạc rang đây,
Ai bẩn giầy
Thì xin mời
Có cháu
Đến ngay !
 Ôi !
Những đứa trẻ quê tôi
Tóc nhuộm nắng
Hoe vàng !
Bụng trướng lên


Vì giun sán
Mặt mũi ngốc nghếch
Ánh nhìn ngơ ngác
Áo quần lấm lem
Bùn đất
Bụi đời
MƯU SINH !
 Chúng mày hãy cút ngay,
Hãy biến đi
Cuốn xéo cho khuất mắt tao !
Ảo ảnh vàng son
Đến đỉnh cao trào
Mà chúng mày
Lại hiện ra
Phá bĩnh
VẬY SAO "
 Lũ trẻ con nghèo nàn xấu xí kia,
Chúng mày ở đâu ra mà lắm thế "
Tao cứ tưởng Đảng và Bác Hồ
Đã làm cho chúng mày
Sướng thành tiên cả
Rồi mà "
 Ồh !
Hóa ra là tao mơ sao "
Xin lỗi nha !
Nhưng Bộ Chính Trị đã quyết mất rồi
56 tỉ đô đó nhá
Chúng mày đành phải trả nợ
THÔI !
 Thôi thì
Thì thôi ! " ! "
Chúng mày hãy cố
Bằng mọi cách
Và bất chấp mọi thủ đoạn

Lớn lên cho thật nhanh
Giữa cuộc đời đầy bụi Đỏ
HÔI TANH !
Để được lăn lộn
Quăng quật
Tím tái mặt mày
Tối tăm mặt mũi
Hoặc cần thiết
Thì  nằm ngửa ra
Mà kiếm tiền
Trả nợ cho tao.
 Àh không,
Mà chính xác
Là cho
“Con tàu cao tốc của tao”
Đã trót làm
Nhân danh
Chúng mày
Rồi đấy.
 Này anh (Nguyễn Tấn Dũng)  hỡi!
Con đường anh đi đó
Con đường anh theo đó
Đúng hay sao "
Vui tiêu tiền
Có làm anh tiếc
Có làm anh xót
Nước dân  mình còn nghèo.
 Này anh  hỡi !
Con tàu anh (u) mê đó
Con tàu anh say (sưa) đó
Sẽ đưa anh sang đâu "
Nơi thiên đường
Chắc gì anh đến,
(vì) chắc gì anh biết
Xót đau phận bèo trôi !
Xót thương phận  nghèo tôi!
 Lê thị Công Nhân, Hà nội, 17.06.2010
•Xin nhạc sỹ Vũ Thành An tha lỗi vì đã không liên lạc để xin phép sử dụng lời trong một bài hát nổi tiếng của ông.
•Riêng tặng cháu Tuna Lê thị Tường Minh bé bỏng (sinh ngày 07.11.2009), trêu chọc cháu là niềm cảm hứng để dì viết bài thơ này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi mơ về một nước Việt Nam hoà bình, tân tiến trên nền tảng của những giá trị tinh thần mà lịch sử đã nhồi vào nền văn hiến của nước ta. Cả cuộc đời xã hội của tôi là để đóng góp vào sự ước mong ấy
thi về phim ngắn giới thiệu đến người xem những mẩu chuyện của người gốc Á Châu Thái Bình Dương. Ba người thắng giải cao nhất sẽ nhận các giải thưởng hiện kim và trình chiếu tác phẩm của mình trên hệ thống HBO
Thanh Thiếu Niên Cao Đài tham dự, đến từ Seattle WA, San Jose CA, Westminster CA, San Diego CA, Houston TX, Dallas TX, Nashville TN, Wasington DC và Wichita KS. Bên cạnh hiện diện của các chức sắc Cao Đài đến từ Oregon, California, Texas, Oklahoma, Missouri, Washington State và Virginia
Khi tranh cử ông Trump liên tục dùng từ “America First” dịch là “Nước Mỹ Trên Hết” có người cho rằng đây là khẩu hiệu tranh cử, người khác cho rằng đó là chính sách ngoại giao.
Lại có dịp thăm Oregon. Đúng ra, thăm Portland, thủ phủ của Oregon, một số thị xã lân cận, và mấy thắng cảnh nổi tiếng của tiểu bang êm đềm và hiền hoà này. Hay đúng hơn nữa, có hai người bạn ở đó, Nguyễn Trung Hối và Lưu Văn Thăng, thì hãy thăm người trước, rồi thăm chốn cũ sau. Oregon! Oregon! Nước Mỹ mênh mông. Trở lại một tiểu bang rất xa nơi mình sinh sống, mà mình đã từng đến, cũng thấy dậy lên trong lòng ít nhiều nôn nao, háo hức. Như sắp gặp lại người bạn thuở thiếu thời. Như sắp được nghe lại tiếng rao “Phở, Phở” trong đêm khuya.
Trương Chi tên thật là Nguyễn Duy Sơn, sinh trưởng tại thành phố Phan Thiết - Việt Nam (sau năm 1975), ngay “giữa lòng Cộng Sản”, nhưng lúc nào trong anh cũng ấp ủ một tình yêu nước với hoài bão về một Việt Nam dân chủ, tự do và phú cường, sớm thoát khỏi ách thống trị độc tài đảng Cộng.
Từ hơn 4000 năm nay, giới trẻ Việt Nam vẫn là trụ cột, là sức mạnh, và là sự vẻ vang của dân tộc. Từ Hai Bà Trưng, Bà Triệu, đến các đời vua Đinh, Lê, Lý, Trần, Hậu Lê, rồi sau đó đến thời Quang Trung Nguyễn Huệ, thanh niên nam nữ Việt Nam luôn chứng tỏ tinh thần Con Rồng, Cháu Tiên hùng hùng, dũng dũng một tay chống Bắc Phương xâm lăng, một tay mở đường Nam Tiến cùng cản phá những đợt tấn công từ mấy nước phương đông.
Nhà báo Lưu Trọng Văn và tôi, Hoàng Hưng, vừa làm xong một việc có ý nghĩa ở Lisbon, thủ đô Bồ Đào Nha, coi như mở đầu cuộc tôn vinh Chữ Quốc Ngữ (CQN) mà một nhóm người yêu tiếng Việt khởi xướng từ tháng 3 năm nay (2018).
Trong những bài thơ thể loại haiku, nhà thơ Basho - sinh năm 1644, tỉnh Inga, Nhật bản - diển tả thế giới thiên nhiên cách thật là giản dị và với cảm xúc tinh tế. Khi ông viết tập The Narrow Road to the Deep North, ông là một đệ tử đầy nhiệt tâm của phái Zen Phật giáo, khởi bước trên những chuyến du hành nhằm tước bỏ đi những cạm bẩy trói buộc của thế giới vật chất để mang lại cho mình sự giác ngộ về tinh thần.
Đức Phật sanh ra tại Lumtini, ngôi nhà của đức Phật nằm trong một tòa nhà vó đại màu trắng, trên noùc tòa nhà là một cái tháp hình tròn, trên cái tháp tròn có một cái trụ nhỏ hơn màu vàng và một cặp mắt đen huyền được vẽ rất sắc sảo. Có người nói đó là cặp mắt của đức Phật, Ngài quáng chiếu khắp bầu trời bao la và cập mắt củng là biểu tượng của nước Nepal huyền bí. Quan trọng hơn là cái trụ đá hình tròn bên hoâng tòa nhà, cái trụ này do đĐại Đế A-Dục (Asoka) sau khi ông đem quân đi xâm chiếm nước láng giềng Kalinga, giết chết 200,000 quân địch ông hối tiếc rồi cải hóa theo đạo Phật.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.