Hôm nay,  

Điềm Báo

21/08/201000:00:00(Xem: 11671)

Điềm Báo

Phương Chính Nguyễn Quang Đạt
Trên thế giới hầu như trong mỗi dân tộc đều có những tín ngưỡng, tục lệ được xem như là mê tín, dị đoan nhưng lại được nhiều người tin theo và vô tình trở thành những qui ước bất thành văn giữa con người và thế giới tâm linh.
Những qui ước này không phải lúc nào cũng đúng nhưng cũng không thể phủ nhận hoàn toàn.  Hễ tin thì ứng và cũng còn tuỳ thuộc vào căn duyên, bởi vì nguyên tắc tác động của thế giới vô hình vào cõi nhân gian lúc nào cũng hư hư thật thật để tránh dẫn dắt con người vào sự ỷ lại, mê tín.  
Nhìn qua một số tục lệ giữa Đông và Tây, chúng ta thấy rằng cả hai bên đôi khi có những điểm tương đồng và dị biệt như sau:
1. Người Mỹ cũng như người Á Đông rất sợ khi lái xe gặp phải con mèo đen chạy ngang qua đường hoặc mới bước ra cửa ngỏ vì đây là “điềm xui”.
2. Trong khi chim cú là biểu tượng trưng cho sự may mắn đối với người Mỹ thì lại là điềm gở đối với dân tộc Á châu nhất là người Việt Nam.
Ngoài ra còn có một số tục lệ khác được khá nhiều người biết đến trên đất nước Hoa Kỳ hiện nay như đa số người Mỹ:  không bao giờ chống dù đi trong nhà, tránh đi từng bước một trên từng ô của những tấm đá lót đường, không đi dưới cầu thang, tránh thực hiện những công việc quan trọng, ký kết giao kèo vào ngày thứ Sáu 13 (con số 13 hầu như không được dùng tới trong một số khách sạn) vì họ tin rằng nếu phạm những điều trên sẽ có chuyện không may xảy ra.
Người Việt có rất nhiều tập tục kiêng cử và ảnh hưởng khá nhiều đến tâm lý khi vô tình gặp phải một trong số điều như sau:
- Lái xe trên đường gặp Kỳ đà cản mũi.
- Nhện sa trước mắt
- Nghe tiếng chim cú kêu trên mái nhà: điềm báo cho sự tang tóc
- Chim sa
Nói về hiện tượng chim sa, người viết xin chia sẻ một câu chuyện đã chứng kiến khoảng năm 1970, tại một khu biệt lập của Ty Công Chính tỉnh Định Tường.
Một trong số các căn nhà nơi đó có một gia đình chỉ có hai vợ chồng già sống không con cái.  Bác trai tên là Minh, một họa viên trong Ty, mà tôi thường gọi là Bác Bảy. Riêng bác gái về sau có một thương vụ nhỏ ở Saigon nên thường vắng mặt.
Vào một buổi xế trưa, sau buổi tiệc, hai bác đã mời thân khách ra chụp hình lưu niệm trước nhà trước khi bác gái trở về Saigon thì bỗng nhiên có một con chim se sẻ rơi xuống đất nằm im bất động trước mặt mọi người.  Biết là điềm gở, bác gái đã vội mang chim vào nhà cất giấu đi (có lẽ chim đã chết"), sau đó bác ra ngoài nói với mọi người là đã thả cho nó bay đi.
Linh tính đã báo cho bác gái biết một điều gì nên trước khi đi, bác đã căn dặn bác trai thật kỹ lưỡng và còn ghi cả chữ trên vách với nội dung: “Tối phải ngủ sớm, không được ra ngoài”.
Có lẽ số mệnh đã an bài, tối hôm đó Bác Bảy Minh đã lên cơn đau tim đột ngột và mất ngay sau đó.  Điều này đã ứng vào một qui ước, điềm báo về sự chết chóc trong dân gian Việt Nam.
 - Máy mắt bên trái hay bên phải.   Điều này có lẽ hầu hết mọi người đã từng chứng  nghiệm ít nhiều chuyện hên xui cho chính bản thân mình.
 - Riêng chuyện “sáng sớm ra đường gặp gái thì xui” nhất là những ngày đầu năm.   không biết đã được phái “mày râu” đặt ra tự lúc nào, có tính chất khôi hài nhưng cũng được khá nhiều người biết đến.  Đặc biệt là “điềm báo” này lúc nào cũng đúng đối với những ông chồng lấy phải vợ có máu “hoạn thư”.  Thử nghĩ xem, sáng sớm đi với vợ bước ra đường tình cờ gặp lại “người xưa” thì cả ngày kể như xong!  Nhất là điều này lại xảy ra đúng vào những ngày đầu năm thì kết quả trong năm chắc quí vị đã biết như thế nào rồi"  
Bên cạnh những điềm báo có tính cách hữu hình như mắt thấy, tai nghe, còn có những điềm báo được cảm nhận trong thân tâm như thần giao cách cảm (cảm giác bất an, bồn chồn), giấc mộng báo điềm, điềm báo lành của niệm Phật vãng sanh…Và còn có điềm báo trong cảnh trí mà người viết đã được chứng nghiệm qua 2 sự kiện như sau:
1. Hình ảnh người thiếu phụ xỏa tóc với bộ áo hai màu đen trắng.
Cách đây vào khoảng hơn hai năm, khi cùng gia đình đến thăm một người Cậu  trong bệnh viện. Vì số người vào phòng thăm bệnh nhân bị hạn chế, nên tôi tạm chờ ngoài phòng đợi. Thật lạ lúc đó trong trí tôi bỗng xuất hiện hình ảnh một người đàn bà với mái tóc xỏa dài, y phục là một bộ áo dài giống như áo bạch y của Đức Quán Thế Âm, nhưng đặc biệt trên nền y phục trắng có những ô vuông màu đen xen kẽ.  Tôi bỗng liên tưởng không biết đây có phải là điềm báo của sự chết hay không khiến cho tâm hơi hoảng sợ và thầm lo cho Cậu.  Đến khi bước vào phòng, nhìn thấy Cậu nằm trên giường bệnh chưa kịp mở lời thì nước mắt bỗng tuôn trào không cầm được cùng với nỗi nghẹn ngào không thể tả.  Một cảm xúc lạ lùng mà trước đây tôi không bao giờ cảm nhận được.  Hình ảnh cùng cảm xúc đó không ngừng tái diễn ngay cả trên đường về, và tôi đã thuật lại cho gia đình cùng nghe.  Khoảng 3 tuần sau thì Cậu tôi mất.
2. Biệt Thu Điểu
Có lẽ thế giới vô hình còn muốn cho tôi được chứng nghiệm, học hỏi thêm một bài học khác qua hình ảnh trong cảnh trí.  “Biệt Thu Điểu” là tựa đề của một câu chuyện mà tôi và một người bạn đã ghi lại về diễn biến của một điềm báo, đặc biệt lần này liên quan đến một phương thức nhắn tin chuyển tiếp cho một người bạn, từ thế giới bên kia.  Một cảm nhận qua cùng làn sóng của tâm thức. Hy vọng một vài đoạn văn trong câu chuyện dưới đây sẽ mang lại cho moị người thêm một nhận thức mới lạ trong thế giới tâm linh.
Nghìn thu vĩnh biệt lìa nhân thế,


“Lục Điểu” đưa tin, xót xa buồn!
”11/15/06
Sau khi xem email của một người bạn, trong trí tôi bỗng xuất hiện hình ảnh một “Tiểu Lục Điểu” tôi cho rằng đó chẳng qua là một sự ngẫu nhiên và không màng tới nó.  Nhưng thật lạ hình ảnh ấy ngày càng rõ rệt, tôi có thế thấy rõ từng chi tiết và màu sắc.  Đó là một con chim nhỏ có kích thước cở như chim én  (swallow), lưng và cánh có màu xanh lục hơi óng ánh cam.  Ức chim có 2 màu: xanh lá mạ và xanh lục hòa lẫn nhau. Chim có 2 mắt nhỏ và chiếc mỏ ngắn.  Điểm đặc biệt là trên đầu có một chùm lông tròn màu trắng như bông gòn, và đuôi thì hơi dài cũng màu trắng.  Chân màu đen có những ngấn tròn màu nâu nhạt. Nhân cách hóa thì nó có vẻ trông giống như một cô tiểu thư đài các.
Hình ảnh này tái xuất hiện mãi trong trí tôi cho đến chiều tối và hình như muốn thôi thúc tôi chuyển đến cho người bạn một điều gì.  Kinh nghiệm cho biết rằng có thế đây là một sứ giả của thế giới vô hình muốn gởi đến bạn tôi một thông điệp.  Tôi quyết định thông báo cho bạn tôi về hình ảnh của “Tiểu Lục Điểu” vào sáng sớm hôm sau. PC”

”Và chuyện đã thật sự xẩy ra vào ngày 11/15/06 tại Costa Mesa , California như sau:
Tôi là một người bạn của PC.  Tôi vẫn làm việc bận rộn như mọi ngày, và vào khoảng một tiếng đồng hồ sau, tôi nhận được điện thoại của một người bạn thân.  Cô ta là người Mễ Tây Cơ, với đôi mắt màu xanh nâu, màu lá cây, nước da trắng.  Mái tóc cô ta quăn tự nhiên và gương mặt rất hiền nhưng thế hiện sự thông minh sẵn có qua ánh mắt sáng ngời.
Cô ta nói rất nhanh, và đã mất đi sự tự chủ của mọi ngày.  Cô ta báo tin cho tôi biết mẹ của một người rất thân với cô ta vừa mới qua đời.  Gia đình cô ta sống rất giản dị và rất thân thiết bên nhau.  Nên tin tức này dĩ nhiên như một tiếng sét làm cả gia đình và lẫn cô đều hoang mang.  Không hiểu vì sao cô lại tin tưởng nơi lời cầu nguyện của tôi. Cô cầu mong tôi cầu nguyện cho gia đình bạn cô ta được bình an và lấy lại niềm tin sau sự mất mát to lớn đó.                                                                                           
Buổi chiều về, ngồi trong phòng đọc sách như mọi ngày, bỗng dưng, trong trí tôi bay lượn qua lại một con chim nhỏ như chim Hoàng Yến.  Tôi không nhớ rõ nó màu gì, nhưng tôi biết đó là một loại chim rất quý, vì có nhiều màu sắc.  Tôi tự hỏi tại sao tôi lại thấy nó, rồi không nghĩ gì đến nó nữa.  Tư tưởng đó chìm xuống, rồi tư tưởng mới lại bắt đầu.  Con chim đó lại xuất hiện lần thứ hai trong trí tôi, rồi tôi lại quên nó đi, và miên man suy nghĩ đến chuyện khác.  Đến lúc đó tôi lại chợt nhớ ra cần phải cầu nguyện cho cô bạn.  Tôi đã yên lặng một lúc lâu để tâm hồn lắng đọng và bắt đầu cầu nguyện.  Rồi sáng ngày hôm sau, việc tôi nhớ đầu tiên là dâng lời cầu nguyện đêm qua một lần nữa lên với Chúa.  
Đến khi vào sở, PC cho tôi hay đã nhìn thấy một con chim nhỏ màu xanh lục và hình như có lẽ đây là một thông điệp mà thế giới vô hình muốn gởi đến cho tôi.  Có phải chăng đó là một thông điệp cho những người liên hệ, để cầu khẩn nơi Thượng Đế cho gia đình cô bạn tôi một sự bình an như mọi ngày.  Tôi ngồi tư lự và có nói với PC về sự trùng hợp lạ kỳ.  Chính PC và tôi đã nhận được cùng một thông điệp ấy, một cách tình cờ hay có sự sắp đặt"  
Vì sự trùng hợp lạ thường này, tôi và PC có ý định ghi lại như một kỷ niệm đặc biệt của một sự kiện đã xảy ra trong cùng một ngày, cho những người ở những nơi khác nhau, và kể cả không quen biết nhau.  TN”.
 Nói chung, nếu như có một hiện tưọng xảy ra một vài lần với cùng một kết quả tương tự và được hầu hết mọi người tin theo thì thế giới vô hình có thể nương theo đó mà lập ra qui ước để ứng nghiệm trong dân gian.   Ngoài ra có những hiện tượng do sự “ngẫu nhiên” mà hình thành có tính cách vô thưởng, vô phạt thì không sao; nhưng nếu hiện tượng này vô tình trở thành một niềm tin có thể ảnh hưởng và phương hại đến cuộc sống của nhiều người thì thế giới vô hình có thể cũng sẽ tác động khiến cho kết quả đi ngược lại.
  “Thầy Bạch tuộc Paul” qua thế vận hội túc cầu vừa qua là một hiện tượng đáng chú ý nhất trên thế giới hiện nay.  Quí vị thử nghĩ xem nếu như hầu hết mọi người đều tin hiện tượng này vào công việc “cá độ” thì kết quả sẽ như thế nào"  Hãy chờ xem kết quả tiên đoán của “Bạch tuộc Paul” trong mùa thế vận kế tiếp.
Nói tóm lại, điềm báo có thể được xem như là một qui ước giữa dân gian và cõi vô hình.   Tuỳ theo tín ngưỡng và tục lệ mà mỗi dân tộc có những qui ước giống nhau hay khác nhau.  Điềm báo cũng có thể biến đổi để thích ứng với thời gian và không gian.
Đúng hay sai còn tuỳ theo căn duyên của từng cá nhân, một tập thể hay cả một quốc gia được ấn chứng bởi thế giới bên kia.  
“Luôn giữ tâm an lành, làm điều lành ắt sẽ cảm ứng bực trên mà gặp điềm lành.”
Phương Chính Nguyễn Quang Đạt  (www.duongsinhthucphap.org)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
Những “hoạt động tuyên truyền cách mạng” của Người đã gây ra cớ sự và hậu họa khôn lường cho mấy thế hệ kế tiếp. Mãi đến thập niên 1990 – sau khi Chủ Nghĩa Cộng Sản đã chuyển qua từ trần – nhà nước Thái mới hết lo ngại về những “quả bom nổ chậm” do Hồ Chí Minh gài lại, và bắt đầu nới tay với đám Việt Kiều. Từ đó, họ mới ngóc đầu lên được.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.