Hôm nay,  

Điềm Báo

21/08/201000:00:00(Xem: 13127)

Điềm Báo

Phương Chính Nguyễn Quang Đạt
Trên thế giới hầu như trong mỗi dân tộc đều có những tín ngưỡng, tục lệ được xem như là mê tín, dị đoan nhưng lại được nhiều người tin theo và vô tình trở thành những qui ước bất thành văn giữa con người và thế giới tâm linh.
Những qui ước này không phải lúc nào cũng đúng nhưng cũng không thể phủ nhận hoàn toàn.  Hễ tin thì ứng và cũng còn tuỳ thuộc vào căn duyên, bởi vì nguyên tắc tác động của thế giới vô hình vào cõi nhân gian lúc nào cũng hư hư thật thật để tránh dẫn dắt con người vào sự ỷ lại, mê tín.  
Nhìn qua một số tục lệ giữa Đông và Tây, chúng ta thấy rằng cả hai bên đôi khi có những điểm tương đồng và dị biệt như sau:
1. Người Mỹ cũng như người Á Đông rất sợ khi lái xe gặp phải con mèo đen chạy ngang qua đường hoặc mới bước ra cửa ngỏ vì đây là “điềm xui”.
2. Trong khi chim cú là biểu tượng trưng cho sự may mắn đối với người Mỹ thì lại là điềm gở đối với dân tộc Á châu nhất là người Việt Nam.
Ngoài ra còn có một số tục lệ khác được khá nhiều người biết đến trên đất nước Hoa Kỳ hiện nay như đa số người Mỹ:  không bao giờ chống dù đi trong nhà, tránh đi từng bước một trên từng ô của những tấm đá lót đường, không đi dưới cầu thang, tránh thực hiện những công việc quan trọng, ký kết giao kèo vào ngày thứ Sáu 13 (con số 13 hầu như không được dùng tới trong một số khách sạn) vì họ tin rằng nếu phạm những điều trên sẽ có chuyện không may xảy ra.
Người Việt có rất nhiều tập tục kiêng cử và ảnh hưởng khá nhiều đến tâm lý khi vô tình gặp phải một trong số điều như sau:
- Lái xe trên đường gặp Kỳ đà cản mũi.
- Nhện sa trước mắt
- Nghe tiếng chim cú kêu trên mái nhà: điềm báo cho sự tang tóc
- Chim sa
Nói về hiện tượng chim sa, người viết xin chia sẻ một câu chuyện đã chứng kiến khoảng năm 1970, tại một khu biệt lập của Ty Công Chính tỉnh Định Tường.
Một trong số các căn nhà nơi đó có một gia đình chỉ có hai vợ chồng già sống không con cái.  Bác trai tên là Minh, một họa viên trong Ty, mà tôi thường gọi là Bác Bảy. Riêng bác gái về sau có một thương vụ nhỏ ở Saigon nên thường vắng mặt.
Vào một buổi xế trưa, sau buổi tiệc, hai bác đã mời thân khách ra chụp hình lưu niệm trước nhà trước khi bác gái trở về Saigon thì bỗng nhiên có một con chim se sẻ rơi xuống đất nằm im bất động trước mặt mọi người.  Biết là điềm gở, bác gái đã vội mang chim vào nhà cất giấu đi (có lẽ chim đã chết"), sau đó bác ra ngoài nói với mọi người là đã thả cho nó bay đi.
Linh tính đã báo cho bác gái biết một điều gì nên trước khi đi, bác đã căn dặn bác trai thật kỹ lưỡng và còn ghi cả chữ trên vách với nội dung: “Tối phải ngủ sớm, không được ra ngoài”.
Có lẽ số mệnh đã an bài, tối hôm đó Bác Bảy Minh đã lên cơn đau tim đột ngột và mất ngay sau đó.  Điều này đã ứng vào một qui ước, điềm báo về sự chết chóc trong dân gian Việt Nam.
 - Máy mắt bên trái hay bên phải.   Điều này có lẽ hầu hết mọi người đã từng chứng  nghiệm ít nhiều chuyện hên xui cho chính bản thân mình.
 - Riêng chuyện “sáng sớm ra đường gặp gái thì xui” nhất là những ngày đầu năm.   không biết đã được phái “mày râu” đặt ra tự lúc nào, có tính chất khôi hài nhưng cũng được khá nhiều người biết đến.  Đặc biệt là “điềm báo” này lúc nào cũng đúng đối với những ông chồng lấy phải vợ có máu “hoạn thư”.  Thử nghĩ xem, sáng sớm đi với vợ bước ra đường tình cờ gặp lại “người xưa” thì cả ngày kể như xong!  Nhất là điều này lại xảy ra đúng vào những ngày đầu năm thì kết quả trong năm chắc quí vị đã biết như thế nào rồi"  
Bên cạnh những điềm báo có tính cách hữu hình như mắt thấy, tai nghe, còn có những điềm báo được cảm nhận trong thân tâm như thần giao cách cảm (cảm giác bất an, bồn chồn), giấc mộng báo điềm, điềm báo lành của niệm Phật vãng sanh…Và còn có điềm báo trong cảnh trí mà người viết đã được chứng nghiệm qua 2 sự kiện như sau:
1. Hình ảnh người thiếu phụ xỏa tóc với bộ áo hai màu đen trắng.
Cách đây vào khoảng hơn hai năm, khi cùng gia đình đến thăm một người Cậu  trong bệnh viện. Vì số người vào phòng thăm bệnh nhân bị hạn chế, nên tôi tạm chờ ngoài phòng đợi. Thật lạ lúc đó trong trí tôi bỗng xuất hiện hình ảnh một người đàn bà với mái tóc xỏa dài, y phục là một bộ áo dài giống như áo bạch y của Đức Quán Thế Âm, nhưng đặc biệt trên nền y phục trắng có những ô vuông màu đen xen kẽ.  Tôi bỗng liên tưởng không biết đây có phải là điềm báo của sự chết hay không khiến cho tâm hơi hoảng sợ và thầm lo cho Cậu.  Đến khi bước vào phòng, nhìn thấy Cậu nằm trên giường bệnh chưa kịp mở lời thì nước mắt bỗng tuôn trào không cầm được cùng với nỗi nghẹn ngào không thể tả.  Một cảm xúc lạ lùng mà trước đây tôi không bao giờ cảm nhận được.  Hình ảnh cùng cảm xúc đó không ngừng tái diễn ngay cả trên đường về, và tôi đã thuật lại cho gia đình cùng nghe.  Khoảng 3 tuần sau thì Cậu tôi mất.
2. Biệt Thu Điểu
Có lẽ thế giới vô hình còn muốn cho tôi được chứng nghiệm, học hỏi thêm một bài học khác qua hình ảnh trong cảnh trí.  “Biệt Thu Điểu” là tựa đề của một câu chuyện mà tôi và một người bạn đã ghi lại về diễn biến của một điềm báo, đặc biệt lần này liên quan đến một phương thức nhắn tin chuyển tiếp cho một người bạn, từ thế giới bên kia.  Một cảm nhận qua cùng làn sóng của tâm thức. Hy vọng một vài đoạn văn trong câu chuyện dưới đây sẽ mang lại cho moị người thêm một nhận thức mới lạ trong thế giới tâm linh.
Nghìn thu vĩnh biệt lìa nhân thế,


“Lục Điểu” đưa tin, xót xa buồn!
”11/15/06
Sau khi xem email của một người bạn, trong trí tôi bỗng xuất hiện hình ảnh một “Tiểu Lục Điểu” tôi cho rằng đó chẳng qua là một sự ngẫu nhiên và không màng tới nó.  Nhưng thật lạ hình ảnh ấy ngày càng rõ rệt, tôi có thế thấy rõ từng chi tiết và màu sắc.  Đó là một con chim nhỏ có kích thước cở như chim én  (swallow), lưng và cánh có màu xanh lục hơi óng ánh cam.  Ức chim có 2 màu: xanh lá mạ và xanh lục hòa lẫn nhau. Chim có 2 mắt nhỏ và chiếc mỏ ngắn.  Điểm đặc biệt là trên đầu có một chùm lông tròn màu trắng như bông gòn, và đuôi thì hơi dài cũng màu trắng.  Chân màu đen có những ngấn tròn màu nâu nhạt. Nhân cách hóa thì nó có vẻ trông giống như một cô tiểu thư đài các.
Hình ảnh này tái xuất hiện mãi trong trí tôi cho đến chiều tối và hình như muốn thôi thúc tôi chuyển đến cho người bạn một điều gì.  Kinh nghiệm cho biết rằng có thế đây là một sứ giả của thế giới vô hình muốn gởi đến bạn tôi một thông điệp.  Tôi quyết định thông báo cho bạn tôi về hình ảnh của “Tiểu Lục Điểu” vào sáng sớm hôm sau. PC”

”Và chuyện đã thật sự xẩy ra vào ngày 11/15/06 tại Costa Mesa , California như sau:
Tôi là một người bạn của PC.  Tôi vẫn làm việc bận rộn như mọi ngày, và vào khoảng một tiếng đồng hồ sau, tôi nhận được điện thoại của một người bạn thân.  Cô ta là người Mễ Tây Cơ, với đôi mắt màu xanh nâu, màu lá cây, nước da trắng.  Mái tóc cô ta quăn tự nhiên và gương mặt rất hiền nhưng thế hiện sự thông minh sẵn có qua ánh mắt sáng ngời.
Cô ta nói rất nhanh, và đã mất đi sự tự chủ của mọi ngày.  Cô ta báo tin cho tôi biết mẹ của một người rất thân với cô ta vừa mới qua đời.  Gia đình cô ta sống rất giản dị và rất thân thiết bên nhau.  Nên tin tức này dĩ nhiên như một tiếng sét làm cả gia đình và lẫn cô đều hoang mang.  Không hiểu vì sao cô lại tin tưởng nơi lời cầu nguyện của tôi. Cô cầu mong tôi cầu nguyện cho gia đình bạn cô ta được bình an và lấy lại niềm tin sau sự mất mát to lớn đó.                                                                                           
Buổi chiều về, ngồi trong phòng đọc sách như mọi ngày, bỗng dưng, trong trí tôi bay lượn qua lại một con chim nhỏ như chim Hoàng Yến.  Tôi không nhớ rõ nó màu gì, nhưng tôi biết đó là một loại chim rất quý, vì có nhiều màu sắc.  Tôi tự hỏi tại sao tôi lại thấy nó, rồi không nghĩ gì đến nó nữa.  Tư tưởng đó chìm xuống, rồi tư tưởng mới lại bắt đầu.  Con chim đó lại xuất hiện lần thứ hai trong trí tôi, rồi tôi lại quên nó đi, và miên man suy nghĩ đến chuyện khác.  Đến lúc đó tôi lại chợt nhớ ra cần phải cầu nguyện cho cô bạn.  Tôi đã yên lặng một lúc lâu để tâm hồn lắng đọng và bắt đầu cầu nguyện.  Rồi sáng ngày hôm sau, việc tôi nhớ đầu tiên là dâng lời cầu nguyện đêm qua một lần nữa lên với Chúa.  
Đến khi vào sở, PC cho tôi hay đã nhìn thấy một con chim nhỏ màu xanh lục và hình như có lẽ đây là một thông điệp mà thế giới vô hình muốn gởi đến cho tôi.  Có phải chăng đó là một thông điệp cho những người liên hệ, để cầu khẩn nơi Thượng Đế cho gia đình cô bạn tôi một sự bình an như mọi ngày.  Tôi ngồi tư lự và có nói với PC về sự trùng hợp lạ kỳ.  Chính PC và tôi đã nhận được cùng một thông điệp ấy, một cách tình cờ hay có sự sắp đặt"  
Vì sự trùng hợp lạ thường này, tôi và PC có ý định ghi lại như một kỷ niệm đặc biệt của một sự kiện đã xảy ra trong cùng một ngày, cho những người ở những nơi khác nhau, và kể cả không quen biết nhau.  TN”.
 Nói chung, nếu như có một hiện tưọng xảy ra một vài lần với cùng một kết quả tương tự và được hầu hết mọi người tin theo thì thế giới vô hình có thể nương theo đó mà lập ra qui ước để ứng nghiệm trong dân gian.   Ngoài ra có những hiện tượng do sự “ngẫu nhiên” mà hình thành có tính cách vô thưởng, vô phạt thì không sao; nhưng nếu hiện tượng này vô tình trở thành một niềm tin có thể ảnh hưởng và phương hại đến cuộc sống của nhiều người thì thế giới vô hình có thể cũng sẽ tác động khiến cho kết quả đi ngược lại.
  “Thầy Bạch tuộc Paul” qua thế vận hội túc cầu vừa qua là một hiện tượng đáng chú ý nhất trên thế giới hiện nay.  Quí vị thử nghĩ xem nếu như hầu hết mọi người đều tin hiện tượng này vào công việc “cá độ” thì kết quả sẽ như thế nào"  Hãy chờ xem kết quả tiên đoán của “Bạch tuộc Paul” trong mùa thế vận kế tiếp.
Nói tóm lại, điềm báo có thể được xem như là một qui ước giữa dân gian và cõi vô hình.   Tuỳ theo tín ngưỡng và tục lệ mà mỗi dân tộc có những qui ước giống nhau hay khác nhau.  Điềm báo cũng có thể biến đổi để thích ứng với thời gian và không gian.
Đúng hay sai còn tuỳ theo căn duyên của từng cá nhân, một tập thể hay cả một quốc gia được ấn chứng bởi thế giới bên kia.  
“Luôn giữ tâm an lành, làm điều lành ắt sẽ cảm ứng bực trên mà gặp điềm lành.”
Phương Chính Nguyễn Quang Đạt  (www.duongsinhthucphap.org)

“Tư bản sẽ bán cho chúng ta sợi dây thòng lọng để treo cổ chúng”, Chủ bút Peter Hartcher của tờ The Sydney Morning Herald hôm 1/5/2020 trích câu nói của Lenin mở đầu bài bình luận “Tiền hay chủ quyền của chúng ta: Trung cộng không cho chúng ta sự chọn lựa.” Ông Hartcher áp dụng lời nói của Lenin vào trường hợp của nhà tư bản hầm mỏ Úc Andrew Forrest, đang nối giáo cho Trung cộng bán đứng chủ quyền nước Úc: “Tư bản bán cho chúng ta quặng sắt để chúng ta rèn xiềng xích chúng lại”.
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm di cư từ Bắc vô Nam, lang tôi xin ra ngoài lãnh lực y học, ghi lại vài hàng về biến cố đau buồn này. Để khỏi “Lạc bất tư Thục”, ham vui mà quên cả quê hương, bản quốc… Một quê hương còn nhiều tai ương. Đang giờ học Việt văn của giáo sư Nguyễn Tường Phượng thì tôi được nhân viên phòng Giám học kêu xuống gặp người nhà. Tôi học lớp Đệ Tam ban A Trung Học Chu Văn An ở Hà Nội.
Đành rằng Hoa Kỳ là một cường quôc trên thế gới, nền ngoai giao rất đa đoan, phức tạp. Chính sách của Hoa Kỳ dưới thời bất cứ tổng thống nào cũng chỉ phục vụ quyền lợi của dân chúng Hoa Kỳ, nhưng dù sao, như lời tổng thống Trần Văn Hương nói với đại sứ Hoa Kỳ Graham Martin trước khi chia tay vào tháng 4-1975: “Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó.” (Trần Đông Phong, Việt Nam Cộng Hòa 10 ngày cuối cùng, California: Nxb. Nam Việt, 2006, tr. 353.)
Có lẽ nhằm mục đích để nhớ lại 40 năm sau cuộc chiến Vietnam-War, và cũng để đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Viêt-Mỹ, Rory Kennedy, nhà đạo diễn cũng là người sản xuất điện ảnh, đã bắt đầu cho trình chiếu cuốn phim “The Last Days In Vietnam” hôm 17-January-2014 trong dịp lễ hội Sundance Film Festival. Phim dài 98 phút do bà thực hiện dựa trên sử liệu phim ảnh về cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam...
Trước thềm Đại hội 13 tình hình thực sự của chế độ XHCN đã được chuyên viên xác nhận chính thức như sau: “..đã xuất hiện ngày càng nhiều “nhóm lợi ích” tiêu cực, đã và đang ảnh hưởng, tác động đến mọi mặt của đời sống xã hội, nhất là ở những ngành, lĩnh vực quan trọng, liên quan trực tiếp đến cuộc sống của các tầng lớp nhân dân, như quản lý đất đai, tài chính - ngân hàng, đầu tư xây dựng cơ bản, khai thác tài nguyên. Thậm chí, “nhóm lợi ích” tiêu cực còn xuất hiện ở một số ngành, lĩnh vực vốn vẫn được coi là tôn nghiêm, liên quan đến an ninh quốc gia, như công tác tổ chức - cán bộ, phòng, chống tội phạm,... Một loạt vụ án tham nhũng, kinh tế nghiêm trọng, phức tạp bị khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử trong thời gian gần đây liên quan đến nhiều tổ chức đảng, đảng viên, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo cao cấp cho thấy, “nhóm lợi ích” đã leo cao, luồn sâu vào trong bộ máy Đảng và Nhà nước, đe dọa đến sự tồn vong của Đảng và chế độ.”
Toàn là thần chú và phép lạ cả. Điều mầu nhiệm là tuy chỉ được ăn bánh vẽ nhưng cả nước vẫn không ai kêu đói, và có người còn tấm tắc khen ngon. Mầu nhiệm hơn nữa là một dân tộc dễ chịu (và dễ dậy) tới cỡ đó mà vẫn sống sót được mãi cho đến đầu thế kỷ này.
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.