Hôm nay,  

Lậm Văn Sai (!)

26/10/201000:00:00(Xem: 15045)

Lậm Văn Sai (!)

MC Ngô Mỹ Uyên và Bác Lậm văn sai trong buổi “liên hoan” đầu tiên Phim Quốc Tế  tại Việt Nam (VNIFF)… (Photo: Youtube)

Trần Văn Giang
Cuối tuần tôi rảnh rỗi ngồi nhặt sạn “thư giãn” một chút thì thấy một cục kít bò (bull sh..) to tổ bố: đó là cái “video clip” dài 4 phút từ “Youtube.com” của một người bạn “pho quộc” (forwarded) cho tôi về “em xi nhân dân” Lại Văn Sâm (tên thật, không nói lái) của VTV “chuyển ngữ” lời phát biểu của diễn viên Ngô Ngạn Tổ trong buổi “liên hoan” đầu tiên Phim Quốc Tế  tại Việt Nam (VNIFF)…  Thật là đáng đống tiền bát gạo, không bõ công nhặt sạn vì đã có được một trận cười (miễn phí) gần té ghế.  Bác Lậm văn sai xứng đáng được nhận thêm một cái huy chương “chuyển ngữ nhân dân” và cần được “tiếp thu” ngay về phủ chủ tịt để làm cố vấn (kiêm “người chuyển ngữ”) cho chú Triết lùn.  Liên danh Triết – Sâm mà ra tranh cử trong tương thì phải vô địch… Nhân dân ta có dịp “hồ hởi” sống vui cười mệt nghỉ tạm quên bão lụt, gía vàng, gía xăng, gía gạo, gía mì gói ăn liền… cũng được vài năm chứ không ít (cho đến khi hai bác “về tời vui thú điền viên….”)  Thật bó tay.
Trước khi nói qua về bác Lậm Văn Sai, tôi kính mời quý vị mở xem cái “video clip link” tôi kèm dưới đây và đọc bản chép tay lời dịch “kiệt xuất” của “em xi nhân dân” Lậm văn sai dưới dây để khỏi nghi ngờ là tôi có ác ý, “áp đặt,”  “phịa” chuyện ruồi bu vô căn cứ để “bôi bác chế độ !”
http://www.youtube.com/watch"v=XZ2UOB3Miis&feature=player_embedded
Phần “audio” ghi lại như sau:
Ngô Ngạn Tổ: “Good evening Lady and Gentlemen. I just want to say what a pleasure and honor being to take place, take part in the first Vietnam international film festival in this beautiful city of Hanoi on its 1000 birthday.”
Lại Văn Sâm: “Vâng. Ngô Ngạn Tổ có gửi tới lời chào tới tất cả những người biết anh, hâm mộ anh qua những tiếng reo hò khi anh xuất hiện. Cảm ơn tất cả mọi người đã chào đón anh ở thủ đô Hà Nội. Nơi mà anh cũng biết rất nhiều qua báo đài.”
Ngô Ngạn Tổ: “I think this week has been full of new and interesting challenges for everyone, but what true is a passion of films is very much alive here.”
Lại Văn Sâm: “à…ơ… và anh ấy… cũng rất phấn khởi khi được mời tới dự liên hoan phim quốc tế lần đâu tiên tổ chức tại Việt Nam và anh ấy tin tưởng rằng với đà này thì sự phát triển của điện ảnh Việt Nam.. sẽ có tương lai rất sáng.”
Ngô Ngạn Tổ: “I think the goal of any film festival is not only to bring world cinema to local audiences but also bring local cinema to world audiences and I think that’s certainly’s been achieved here.”
….. hình như có một người nào đó sau cánh gà đang cố ngăn cản sự quá đà của bác Sâm … nhưng họ đã không thể !!!
Lại Văn Sâm: “… và anh nói rằng ở Hà Nội trong những ngày qua thì anh cũng đã được chứng kiến những dòng người đổ đến các rạp để xem các phim trình chiếu trong liên hoan phim quốc tế như thế nào. Xin cảm ơn. Then kiu ve ri mớt. Then kiu ve ri mớt.”
Ngô Ngạn Tổ: “Thank you.”
Theo kịch bản thì đã hết; nhưng không ngờ anh Ngô Ngạn Tổ phá bài, muốn nói thêm. Bác Sâm hoảng thấy rõ, liền hỏi:
Lại Văn Sâm:  “À, dà. du oanh tu say săm xinh mo "”
Ngô Ngạn Tổ: “Last one…”
Nhất quyết muốn chứng tỏ trình độ tiếng Anh của mình bác sâm lại chặn họng Ngô Ngạn Tổ.
Lại Văn Sâm: “Ô kê, ô kê, bờ lít, du quan câm, câm.”
Ngô Ngạn Tổ: “I just want to say that I wish the best of luck for the future of the Vietnam international film festival and I hope I will have a opportunity to come back again, thank you.”
Bởi vì không còn có gì trong giấy để phóng.. quá “đột xuất” cho nên bác Sâm kêu eng éc như heo nọc đang “làm việc thiện,”  cầu cứu một đồng nghiệp tên “Ly” nào đó ở phía trong!!!
Lại Văn Sâm: Ly à! Ly ơi !
Ly: “Vâng, thưa quý vị! Anh đã chúc cho liên hoan phim một thành công tốt đẹp nhất.”
Lại Văn Sâm / Lậm Văn Sai là ai"
Theo Wikipedia (free encyclopedia) liệt kê là:
Trích
“Bác Lậm sinh năm 1957,  du học 12 năm tại Liên sô về ‘khoa’ Ấn độ (Hinduism" Môn học lạ nhỉ!!!).  Làm ‘host’  cho nhiều chương trình TV (Game shows) và là một trong những người sáng lập ra đài truyền hình VTV3.”
Hết trích.
Người Ấn độ thờ bò; như vậy chương trình học 12 năm của bác Lậm thế nào chả có phần tắm bò và “hốt kít” bò (cow dung).  Nhiều du sinh Việt (phần lớn là con cháu cán bộ cao cấp của đảng CSVN) đi học ở Liên sô đã thú nhận là suốt học trình 5-10 năm ở Liên sô chỉ thuần túy nuôi heo, nuôi bò, hốt kít…  và đến ngày đến tháng sẽ được Liên sô vĩ đại cấp đầy đủ bằng cấp không cần phải nói sõi tiếng  Liên sô (vì đã có người nói hộ rồi! Tiện lợi thật!) Nói chi đến Anh ngữ -  ngôn ngữ của bọn tư bản ác ôn… thành thử bác Lậm văn ngọng không dịch Anh ngữ ra tiếng Việt được cũng chẳng có gì lạ đâu.


Dưới sự lãnh đạo văn minh của đảng CSVN, nước Việt có sẵn nhiều em chân dài nhưng đảng chỉ thích các bác chân ngắn (lùn mã tử) “nàm việc nãnh đạo” mới oải… Bác Lậm (và chú Triết) không phải là ngoại lệ. 
Trong “video clip,” bác Lậm nhìn vứa xấu giai vừa ngắn (đứng chỉ đúng tới nách em “em xi” Ngô Mỹ Uyên ! xin xem ảnh).  Trông thoáng qua, thấy bác Lậm dáo dác giống y như một anh “lái lợn” (chưa đủ tài để thiến lợn đâu).  Ấy thế mà bác đã “dẫn” nhiều “game shows” nổi tiếng của Việt Nam mới chết người.  Chẳng hạn như: Đấu trí (bắt chước PokerFace),  Chiếc nón kỳ diệu (bắt chước Wheel of Fortune), Hãy chọn đúng giá (The Price is Right) Ai là triệu phú (Who wants to be millionaire ")…
“Em xi” không biết Anh ngữ thì cũng không có gì lạ phải nói; nhưng trong trạng huống này nhìn rõ ràng vị trí của bác Lậm là người “dịch” (translator) chứ đâu thấy có ai khác !  Bác cứ nghĩ là chuyện tắm bò còn làm được thì “chuyển ngữ”  đâu có phải là chuyện vượt “trường sơn” hay “đường mòn HCM”  đâu mà phải làm to chuyện!  Chỉ tội nghiệp cho anh chàng đẹp giai Ngô Ngạn Tổ.  Anh Tổ nói vài câu ngắn gọn bằng Anh ngữ rất hay lại bị bác Lậm dịch nhăng dịch cuội biến thành trò hề.  Hay nhể! Bác Lậm là người có tài “dẫn chương trình” (Game shows) thì cứ thong thả để cho bác tiếp tục “dẫn game shows” đã sao" Bộ hết người rồi hay sao mà để bác Lậm đứng chuyển ngữ và vô lễ phép cắt ngang “bài nói” (bằng câu “Then kiu ve ri mớt!”) của khách làm xấu hổ cả làng nước…   Thận ngu như lợn.  Bà ngoại của mấy đứa con tôi đã 83 tuổi mà phát âm tiêng “ăng lê” còn “choáng” hơn bố Lậm lùn này.  Trước mặt diễn viên và truyền thông “tầm cỡ” quốc tế thì đây là một cái nhục lớn cho cả nước. Mà nghĩ lại, nhà nước ta sáng suốt lắm đâu có người nào “kém lãnh đạo” đâu…  có lẽ hôm ấy bác Lậm uống nhiều thuốc (overdosed) đau trĩ cho nên giây thần kinh trĩ nó va phải giây thần kinh ở mồm bác đấy…  chứ bình thường bác Lậm ăn nói thông thoáng lắm (!)  là các em gái chân dài chân ngắn choai choai mê như điếu đổ!  Hay là bác nghĩ là người nuớc ngoài làm sao hiểu được tiếng Việt; thì làm gì mà phải dịch “linh tinh” cho nó tối nghĩa...
Thành thật mà nói, kể từ hôm nay cả nước đều biết tỏng là bác dốt rồi chứ không phải có một mình tôi là “người xấu” ghen tị với bác mà nói càm ràm về bác đâu.  Bác nên nghỉ làm “người dẫn chương trình” một thời gian (như bác thỉnh thoảng vẫn ráo) để đi học thêm một ít “inh lít pho tu nai;”  đồng thời cũng để nhân dân có dịp quên cái dốt của bác rồi hẵng hay…  tiện cả đôi đàng.
Phải chi cái tài dịch ngoại ngữ của bác Lậm đem dùng để dịch bài diễn văn của đồng chí Krushchev, tổng bí thư của đảng CS Liên sô, tại Liên hiệp quốc năm 1960 thì phước đức cho hòa bình của toàn thể thế giới biết là bao nhiêu.
Cơ sự là Liên sô bí mật lập căn cứ phóng hỏa tiễn (missles) tai vịnh con Heo (Bay of Pigs) ở Cuba (từ năm 1956).  Năm 1960, Hoa kỳ nhờ điều tra không ảnh mới phát giác ra căn cứ hỏa tiễn này.  Hoa ky nghi ngờ là Liên sô âm mưu dùng căn cứ này với hỏa tiễn có đẩu đạn nguyên tử để đe dọa an ninh của Mỹ.  Chính phù Kennedy đã quyết liệt yêu cầu Liên sô phải gỡ bỏ căn cứ hỏa tiễn này… nếu không Hoa kỳ sẽ có phản ứng quân sự mạnh... ngay cả việc ám chỉ sẽ có đệ III thế chiến với vũ khí nguyên tử với Liên sô.  Cuối cùng Liên sô nhượng bộ cho tháo gỡ hỏa tiễn chở về lại Liên sô.  Ngày 12 tháng 10 năm 1960, trong một phiên họp của ủy ban Thường vụ Liên Hiệp Quôc ở New York, Krushchev, TBT đảng CS liên sô, đã lên diễn đàn tỏ vẻ giận dữ, cúi xuống gỡ một chiếc giầy và đập lên bàn rồi nói :
(theo lời thông dịch viên Liên sô)
- “Chúng tôi (Liên sô) sẽ chôn sống các anh (các nước tư bản!)
(We will bury you !)
Chắc có lẻ anh thông dịch viên người Liên sô này học cùng khoa “Hinduism” với bác Lậm ở “mút cu va” cho nên dịch lăng nhăng để cố (hay vô) tình gây chiến tranh lạnh (cold war) kéo dài vài thế kỷ sau đó; Chứ thực ra bố Krushchev đập một chiếc giầy lên bàn rồi giận dữ nói là :
-  “Không biết thằng khốn nào ăn cắp của tao hết một chiếc giầy …”
(Some bastard stole one of my shoes).
Ái chà chà! Dịch sai trước công chúng quốc tế nguy hiểm đến thế đấy bác Lậm à. 
Cẩn ‘chọng’!!!
Trần Văn Giang
10/25/2010

Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.