Hôm nay,  

Chuyện Huề Vốn

29/10/201000:00:00(Xem: 8157)

Chuyện Huề Vốn

Coi bói chỉ tay, nghề hốt bạc.


Nguyễn Thượng Chánh & Nguyễn Ngọc Lan


Việc xem bói toán hoặc lấy lá số tử vi, là một trong những tập tục thường thấy của người Việt Nam dù sống tại quê nhà hay tại hải ngoại.
Lớp thế hệ trẻ ngày nay có lẽ ít có cái...bệnh đi xem bói hơn lớp tía má của chúng. Tại sao vậy" Thì là tại tụi nó như vậy đó, chớ ai mà biết tại sao!
Có thể nói lối 70% người trên 50 tuổi, đã có ít nhất một lần đi xem bói toán hoặc lấy lá số tử vi trong đời rồi.
Hình như phía quý bà quý cô rất mặn mòi với ba cái vụ xem bói hay coi bói nầy lắm, xem để biết hên xui thể nào, tình duyên có lận đận không, gia đạo có êm ấm không, con cái học hành có thành công không, công danh sự nghiệp có thăng tiến không, làm ăn có phát đạt không, vận mạng hay sức khỏe có tốt lành không, vân vân và vân vân.
Hễ khi có vấn đề gì thí dụ như muốn ra làm ăn cũng như muốn mở cửa tiệm hay mua nhà hoặc cưới gả, là người ta thường đi coi thầy, coi bói...
Bởi vậy, nghề làm thầy bói dễ kiếm ăn lắm mà chẳng cần phải có vốn liếng gì ráo trọi!
Làm vịệc ở nhà, chỉ lấy tiền mặt, miễn cấp biên nhận hay biên lai, khỏi thuế, khỏe ru bà rù!  
Chuyện coi bói thường được mấy bà mấy cô quảng cáo và phổ biến rầm rộ cho nhau dữ lắm.
Muốn là một thầy bói hay, thì phải cần có cái miệng cái lưỡi cho dẻo nghĩa là phải khéo ăn khéo nói, và biết rành tâm lý xem coi khách muốn cái gì thì thầy nói theo hướng đó, là móc được hầu bao của khách một cách rất dễ dàng!
Thầy chân truyền có lẽ cũng có, nhưng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay mà thôi!
Ai làm nghề thầy bói cũng được hết, còn hay hay dở thì...tính sau!
Nói cho cùng thì nghề nào cũng vậy, nhất nghệ tinh nhất thân vinh mà!
Chỉ khéo quảng cáo là được!
Tại hải ngoại ngày nay cũng có một số ít nhà khoa bảng như dược sĩ, kỹ sư và giáo sư cũng nhảy ra làm thêm nghề tay trái như phong thủy, xem hướng nhà cửa, xem tướng mạng, lập lá số tử vi bói dịch, vân vân và vân vân.
Có thầy hay, có thầy dở, có thầy dỏm, có thầy bịp...Có đủ cả!
Nhưng họ học ở đâu, thật tình người viết không được biết. Có lẽ là họ mua sách về tự học, hay học lóm các chiêu thức từ những thầy khác chăng"
Sách trưng đầy tủ, bằng cấp treo đầy vách chưa chắc là một bảo đảm tuyệt đối.
Thấy vậy mà coi chừng hổng phải vậy!
Ngày nay, thiết lập lá số tử vi cũng đã bước vào thời đại hi tech computer.
Theo các thầy, thì thầy hay hay thầy dở là do cách giảng giải lý luận mà thôi. Cùng một giờ, cùng một ngày, cùng một năm sanh nhưng mỗi thầy cho ra những lá số khác biệt nhau và lẽ dĩ nhiên cách giải nghĩa, cách đoán cũng khác nhau.
Cũng theo các thầy, thì tử vi có cái giới hạn của nó. “Có tất cả 518.400 (60 can chi, 12 tháng, 30 ngày, 12 giờ, và 2 giới tính) lá số khác nhau trong Tử Vi. Có người dùng con số nầy để đi đến kết luận rằng Tử Vi không thể dùng để lý giải sự khác nhau của những người sinh cùng thời điểm. Tuy nhiên, muốn giải đoán chính xác một lá số của một người thì cũng nên khảo sát thêm những lá số của những người thân của người đó, mới có thể biết được khá chính xác lá số của người đó. Về điểm này còn gây tranh cãi, vì có người cho rằng có thể dùng ngũ hành, nạp âm để luận đoán cho những người sinh cùng thời điểm nhưng khác về vị trí địa lý và nguồn gốc huyết thống.” (nguồn Wikipedia)
Hiện nay, bên nhà còn thấy xuất hiện ra cả lố nghề đồng bóng, cô lên bà xuống ("), xác cô xác cậu ợ lên ợ xuống(!), nhà ngoại cảm, xuất hồn nói chuyện với cõi âm ("), v.v...trước là để cứu nhân độ thế, sau là để cho thuốc trị những bệnh thí dụ như bệnh nan y, bệnh tâm thần, kể luôn cả bệnh...cậu bé bất phục tùng của quý cụ nữa. Khách đến xem, lớp đứng lớp ngồi, lố nhố chật cả hành lang nhà.
Hốt bạc thấy mà phát ham, đếm $$ mỏi cả tay, cất nhà lầu xây hai ba tầng chẳng mấy chốc!
Dân đổ xô xem bói “ông,bà thầy” hốt bạc. Theo PhunuNet.com
http://www.phununet.com/tin-tuc/dan-do-xo-xem-boi-ong-ba-thay-hot-bac/5c-3404sc-109134n.html
Tại hải ngoại, ngành bói toán cũng đang phát triển mạnh mẻ. Có một số người đã trở nên giàu có một cách mau chóng.
Bà con tại Cali còn nhớ năm 2005, vụ cướp thảm sát bà thầy bói Smith Hà và cô con gái Anita Võ tại Little Saigon. Nguyên nhân vì bà ta quá giàu.
http://www.viendongdaily.com/Contents.aspx"item=94&contentid=7612
Người đời thường thắc mắc là tại sao các thầy biết hết mọi sự cát-hung, nhưng tại sao họ không thể đoán được tương lai của chính họ" Đó cũng là trường hợp chiêm tinh gia Huỳnh Liên, một thời tung hoành tại Sài Gòn, sau 75 vẫn còn ở lại, chưa chịu vọt... Và nghe nói mấy năm sau thầy bị cướp giết chết thảm!
“Khi chị bếp trở lại thì nghe có tiếng động khả nghi, chị chạy lên lầu thì thấy một cảnh tượng hãi hùng: Một người cầm khúc dây điện ngắn xiết chặt cổ ông Huỳnh Liên, ông trợn mắt và không la lối gì được. Chị bếp bỏ chạy xuống đường, vừa lúc gặp hai xe bộ đội từ chiến trường Tây Nam trở về, lính trên xe bắn súng chỉ thiên chơi. Hai tên giết người nghe súng nổ, tưởng rằng công an đã đến nơi, vội vàng lên xe tháo chạy. Trong lúc quýnh quáng, chúng quên mất hai cái áo còn cởi bỏ trong nhà. Chị giúp việc chạy đi cầu cứu. Lúc công an đến thì ông Huỳnh Liên đã chết”(Vi Khuê).
Phải chăng bói toán, bói chim (loại có hai cánh), bói lá, bói bài, xin xăm, xem chỉ tay, tướng số, chiêm tinh học, tử vi đẩu số, bấm độn, phong thủy, thư ếm bùa giải trừ ma quỉ, v.v...là những ngón nghề tâm-lý trị-liệu (!). 
Phải chăng chúng giúp cho người xem bớt rầu lo, bớt stress và hy vọng vào một cái gì đó, vì thế mà khi xem xong, người ta cảm thấy được an ủi hơn, phấn khởi hơn, lên tinh thần hơn, và còn cảm thấy thật là...đáng đồng tiền bát gạo nữa (!).
Thời VNCH, một số thầy tướng số tại Sài Gòn rất được các cấp chánh quyền trọng dụng. Chủ tịch Hạ Viện Nguyễn Bá Lương và một số sĩ quan cao cấp đã từng tham khảo tư vấn với các thầy tướng số.
“Cho đến năm Nhâm Tý 1972, các thầy Khánh sơn, Minh Nguyệt, và Huỳnh Liên được mời lên tivi tiên đoán vận mệnh nước nhà, thì cả ba đều nói những điều tốt đẹp, nhìn thấy hòa bình tiến lại gần, thật gần cho nhân dân miền Nam! Tiếc thay, không có thầy nào tiên đoán được biến cố long trời lở đất 30-4 để mà tháo chạy”( Vi Khuê-Ngày xuân nói chuyện thầy bói.)
http://vantuyen.net/index.php"view=story&subjectid=3659
Chắc nảy giờ có bạn cũng nực với cái lối viết cù nhằn của tác giả. Chắc bà con cô bác muốn biết cá nhân người viết có đi coi bói chưa và có tin hay không"
Xin trả lời một cách rất huề vốn là: mình thật sự không dám nói là tin hay không tin nữa. Ai sao mình vậy!
Ngày xưa vì tò mò nên lúc 25 tuổi mình có đi lấy lá số tử vi để biết xem tương lai và hậu vận, vợ mình sau nầy là con cái nhà ai, ra thể nào, v.v... Rồi lúc đổi đời vì đi hổng lọt, chán đời quá, nên đi coi bói để nuôi hy vọng. Người viết đoán chắc rằng trong thời điểm vượt biên thì ai cũng đều có đi coi bói hết, xem coi mình có số...thiên di không vậy mà.


Riêng trường hợp tác giả thì có thầy nói sai và có thầy cũng nói đúng, bởi vậy mới bị ở tù hai lần, đến lần cuối đi mới lọt.
Có người cho rằng bói toán là dị đoan, là mê tín, là không khoa học, v.v.
Ngược lại, có người thì nói rằng đó là một khoa học chân truyền cổ xưa từ Trung Quốc, Ai Cập, hay Ấn Độ gì đó.
Có một số thầy còn quảng cáo một cách hơi quá lố là họ đã tu luyện lâu đời với một ông lục sãi nào đó trên vùng Thất-sơn, trên núi Tà-lơn (") gì đó...
Cũng có một số thầy ngày nay dựa vào tên tuổi của một số chiêm-tinh-gia nổi tiếng thời trước để quảng cáo làm ăn.
Có người còn gắn thêm chữ Phật chữ Thánh trong quảng cáo cho có vẻ…linh thiêng hơn.
Có vị còn khoe rằng mình là cháu của cụ...nhà tiên tri nổi tiếng của Việt Nam 60 năm về trước.
Có thầy thì lấy thêm tên Campuchia, tên Lèo, tên Ấn Độ cho có vẻ quyền bí để dễ gây ấn tượng với khách hàng...
Đúng hay sai, chỉ có ông Trời mới biết được mà thôi!
Rồi còn ba cái vụ đồn đại để cạnh tranh với nhau nữa!
Thầy nầy chê bai thầy kia là dỏm, còn mình là nom-bờ-one, khách của mình toàn là ông nầy bà kia rất có máu mặt trong xã hội mà ai cũng đều biết tiếng biết tăm hết. Thầy còn khoe là coi hổng kịp. Chỗ nầy năn nỉ chỗ kia cầu cạnh, mua vé máy bay, bao hết, trả thù lao hậu hỉ nhờ thầy bay qua cúng kiến khai trương nầy nọ thí dụ như khai trương nhà hàng của họ, v.v.
Tâm lý chung của người đi coi bói là họ đang có vấn đề lo nghĩ hay buồn rầu về một việc gì đó. Vì có ai vừa mới trúng số 5 triệu đô mà lại đi coi bói làm gì!
Nắm được yếu điểm của người đi xem bói, các thầy cân nhắc bằng cách hỏi một số câu thăm dò. Rồi tùy theo câu trả lời của khách mà thầy đoán mò, lần vách để nói thêm. Thường thì những câu thầy nói ra có thể hiểu sao cũng được hết. Đôi khi thầy chêm thêm ý-niệm phước-đức hết sức trừu tượng và mơ hồ để hỗ trợ hay để bào chữa cho những điều thầy đã hay sắp nói ra... “Cô nhờ phước đức của ông bà tổ tiên mà sẽ tai qua nạn khỏi” hoặc nếu không bị vậy thì là tại “Đức năng thắng số”... Có khi thầy còn chơi luôn cái date chẳng hạn như: “Nếu cụ nhà (đang bệnh nặng) qua được ngày nào đó trong năm thì sẽ sống thêm năm ba năm nữa, còn không thì không qua nổi con trăng nầy”.  Bác sĩ xì-pê-xa-lít đành phải chịu bái phục sát ván thôi!
Phân tách kỹ về mặt xác suất thống kê, thì cái lối bói nầy có thể có 50% trúng và 50% trật.
Đây là một tỷ lệ thấy cũng đáng khích lệ cho các thầy!
Các thầy bói thường vừa hỏi vừa bắt mạch, xem sắc mặt khách biến đổi như thế nào rồi lần vách mà đi, mà hỏi thêm, mà…đoán tiếp.
Các câu của thầy thường có tính cách chung chung tổng quát, áp dụng cho mọi người, có thể hiểu theo nhiều cách.
Có câu mà thân chủ không thể nào nhớ được hay có thể kiểm chứng được.
Chẳng hạn như, về phía các cậu, thì thầy phán: Cậu có trải qua cơn bạo bệnh xém chết hồi 4-5 tuổi. Sau nầy cưới được vợ hiền (lúc đầu), lận đận một thời gian, sau đó thì ổn định có nhà có cửa như mọi người. Hậu vận sẽ sung sướng, con cái đều sẽ vinh hiển hết,…(thầy còn có vẻ trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi phán tiếp)… Mạng của cậu đóng trong cung thê, tức là cung cư thê, số sướng lắm, vì tất cả mọi việc đều được vợ nắm và lo liệu hết, v.v…
Còn về phía các cô, thì thầy đoán theo kiểu: Số cô là số đàn bà, sanh con đầu lòng hổng gái thì trai, ngày xưa có người thầm yêu trộm nhớ cô, cô có một lần bị cấn thai, nhớ lại coi. Cô hiện đang có người để ý đó, mà người nầy rất có vai vế trong xã hội. Cô có số vượng phu ích tử, làm lợi cho chồng và có ích cho con…À mà ông xã hiện nay tuổi gì, làm nghề gì"...Thế thì tốt quá, ông nhà là người hiền lành như cục bột, rất nể cô, cô dễ uốn nắn ổng phải không" Nhưng lâu lâu cũng nên nhẹ tay nhẹ mồm một chút nghe cô…Cuộc đời cô hơi lận đận lúc đầu nhưng về hậu vận thì tốt lắm, tiền hung hậu kiết mà. Hai vợ chồng cô sống hạnh phúc đến già. Coi chừng bệnh tim mạch, tiểu đường, phong thấp lúc cô trên 60 tuổi. Nếu qua được đại hạn 63 tuổi thì cô sẽ thọ trên 90 tuổi. Ông sẽ đi trước cô lúc 89 tuổi, còn cô đừng vội nóng, phải chờ đến 92 tuổi mới theo ông nhà được...
Nghe mát gan mát ruột quá chừng! Thật là đáng đồng tiền bát gạo!
Các thầy thường dò xét đoán mò coi thân chủ muốn cái gì thì thầy bôm vô theo hướng cái đó. Nhưng thật ra các thầy chỉ nói chung chung, hiểu sao cũng được hết. Toàn là chuyện chưa xảy ra không hà thì biết thế nào là đúng là sai. Bởi vậy các thầy rất dè dặt khi nói đoán các chuyện đã qua rồi.
Có cái hơi đúng mà cũng có cái trật đường rầy trớt quớt!
Có một lần đi xem, tác giả cố tình hổng cho thầy biết mình làm cái giống gì ở ngoài đời nên thầy có vẻ hơi bối rối, hơi lạng quạng. Thầy nói cậu là bán văn bán võ, không phải trong nhà binh mà cũng không phải là dân sự...Thời đó, có nghĩa không phải là lính tráng và cũng không phải là xi-vin hay thường dân. Ai muốn hiểu sao cũng được hết. Đó có thể là lính ma lính kiểng, biệt phái, động viên tại chỗ, trốn quân dịch, hay CIA…
Rồi còn các câu đoán mò kiểu huề-vốn như đêm không ăn ngày không ngủ, giàu sướng hơn nghèo…
Tâm lý chung của con người là ham có được hạnh phúc, ham giàu, ham sướng và ham có được một sức khỏe dồi dào sung mãn.
Bởi vậy, thầy bói cũng như mục tử-vi trong các số báo xuân đều hết lòng khai thác điểm trên, là ăn tiền. Bán hy-vọng, rao ảo-tưởng, khuyên giải mọi người nên đề phòng cẩn thận...
Tử vi Tống Thiều Quang đăng trong số niên-giám Thời Báo Canh Dần 2010:
Quý Mùi 68 tuổi (tuổi của tác giả):
-/ Đầu năm hao tài tốn của, có những khoản chi ngoài ý muốn - (Đúng, vì mua quà cáp, ăn Tết).
-/ Cuối năm tiền bạc mới ổn định - (Đúng, vì hết tiền thì hết chi, hết tốn)
-/ Cẩn thận tiền bạc hay giấy tờ - (Đúng, vì mình có bệnh lãng trí, bị Alzheimer nhẹ).
-/ Sức khỏe không có vấn đề nhưng phải biết bảo trọng - (Sai và Đúng. Sai, vì ở cái tuổi nầy mà không có vấn đề sức khỏe là dóc tổ, trật rồi thầy ơi. Đúng, phải cần bảo trọng sức khỏe, lâu lâu phải đi cho vô dầu vô mỡ, đi bảo trì tune up lại)
-/ Nên nghĩ ngơi nhiều - (Đúng, vì hưu trí rồi, chỉ đi ra đi vô, có làm cái gì đâu mà mệt, chỉ hơi nhức cái lỗ tai mà thôi. Cám ơn thầy đã nhắc nhở má xắp nhỏ)
-/ Đề phòng bệnh tim mạch - (Đúng, Prévention est le meilleur remède, phòng ngừa là liều thuốc hay nhất. Cám ơn thầy, sẽ lấy hẹn với Bác-sĩ xin đi thử tim)
-/ Gia đạo yên vui - (Đúng, ai hổng tin thì cứ hỏi bà xã tui thì biết liền hà!)
Cho điểm kết quả: 7.5/8: Pass (Thầy Tống Thiều Quang là thầy hay. Cám ơn, Thank you, Merci bổ-cu, Xièxiè!)
Nhưng tóm lại, nghĩ cũng tốt thôi vì những lời bàn vô thưởng vô phạt đó sẽ giúp chúng ta có thêm hy vọng hơn trong cuộc sống, cẩn thận hơn trong mối quan hệ với tha nhân cũng như trong việc giữ gìn sức khỏe cho chính bản thân mình vậy./.
Montreal, October 28, 2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đe dọa áp đặt mức thuế cao hơn nữa đối với hàng hóa nhập khẩu từ Liên minh châu Âu (EU), đặc biệt là dược phẩm. Thông qua các vòng đàm phán mới, EU hiện đang nỗ lực tìm cách ngăn chặn nguy cơ này. Tuy nhiên, triển vọng đạt được thỏa thuận vẫn rất mong manh, trong khi mức thiệt hại kinh tế dự kiến đối với EU có thể lên đến khoảng 750 tỷ đô la, một con số khổng lồ.
Rạng sáng thứ Bảy, tại Rafah, một em bé 12 tuổi – chưa xác định tên – bị bắn chết ngay tại chỗ hôm 12 tháng 7, khi em đang cố len lỏi tiến lên rào sắt để nhận phần lương thực cho gia đình. Cùng hôm đó, hơn ba mươi người khác gục xuống giữa bụi cát và khói đạn, trong lúc chen chúc tại điểm phát thực phẩm của một tổ chức mang tên Gaza Humanitarian Foundation (GHF).Trước đó, tại trại Nuseirat, sáu trẻ em – có em chỉ độ sáu tuổi – trúng pháo kích thiệt mạng khi đang hứng nước vào ca. Trong tay các em không có đá, không có súng… chỉ có chiếc bình nhựa, vài mẩu bánh mì chưa kịp đem về nhà. Giữa cảnh Gaza bị phong toả hoàn toàn, dân chúng đói khát, bệnh tật, kiệt sức… thì chính phủ Hoa Kỳ chọn rót ba mươi triệu Mỹ kim cho GHF – một tổ chức tư nhân, lập ra vội vã, không kinh nghiệm, không kế hoạch, không kiểm toán, không ai giám sát.
Có một câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt gần mười năm: Làm sao mà một nửa nước Mỹ nhìn Donald Trump mà không thấy ông ta đáng ghê tởm về mặt đạo đức? Một người luôn nói dối, gian lận, phản bội, tàn nhẫn và tham nhũng một cách công khai như vậy mà hơn 70 triệu người vẫn chấp nhận ông ta, thậm chí còn ngưỡng mộ. Việc gì đã khiến cả một xã hội trở nên chai lì về mặt đạo đức như vậy? Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Câu chuyện này, phần lớn dựa trên tư tưởng của nhà triết gia đạo đức Alasdair MacIntyre, một người mới qua đời vào tháng Năm vừa rồi, thọ 94 tuổi. Ông là một trong những nhà trí thức lớn hiếm hoi dám đào tận gốc sự suy đồi đạo lý của thế giới Tây phương, và của nước Mỹ hiện nay.
Donald Trump không giống như các vị tổng thống tiền nhiệm. Ông từng úp mở chuyện tái tranh cử nhiệm kỳ thứ ba, khiến không ít đối thủ phải giật mình. Nhưng trước mắt, Trump đang phải đối mặt với một quy luật lịch sử đã từng làm khó các vị Tổng thống khác: lời nguyền nhiệm kỳ hai. Từ trước đến nay, có đến 21 Tổng thống Mỹ bước vào nhiệm kỳ hai, nhưng không một ai đạt được thành tựu tương đương như giai đoạn đầu tiên. Thành tích nhiệm kỳ hai thường tụt dốc – từ thiếu sức sống, mờ nhạt cho đến những giai đoạn đầy biến động hoặc thậm chí thảm khốc. Người dân không còn hài lòng, tổng thống bắt đầu mệt mỏi, và không còn hướng đi rõ ràng cho tương lai.
Trong bài viết “Thế thời không phải thế” đăng trên Việt Báo ngày 4 tháng 4 về sau 100 ngày hành xử của tổng thống Trump (*), tôi có dự đoán rằng bên Dân Chủ sẽ giữ thế im lặng nhiều hơn lên tiếng ồn ào chống những việc làm của ông Trump và đảng Cộng Hòa vì muốn ông Trump tự sa lầy dẫn đến hậu quả đảng Cộng Hòa sẽ bị mất ghế, mất chủ quyền đa số trong lưỡng viện quốc hội quốc gia. Cho đến nay gần sáu tháng tổng thống, ông Trump vẫn tiếp tục gây hấn với thế giới và một số lớn thành phần dân chúng Mỹ và đảng đối lập vẫn giữ sự im lặng, thỉnh thoảng vài người lên tiếng một cách yếu ớt, kiểu Tôn Tẩn đối phó với Bàng Quyên.
Ngày 12/6/2025, từ văn phòng làm việc tại gia của mình ở Washington DC, ký giả, xướng ngôn viên kỳ cựu gần 28 năm của ABC News, Terry Moran loan báo đơn giản: “Có lẽ các bạn đã biết, tôi không thuộc về nơi đó nữa. Tôi sẽ ở đây, tại nền tảng Substack này. Có rất nhiều việc mà tất cả chúng ta cần phải làm trong thời gian đất nước quá nhiều vết nứt. Tôi sẽ tiếp tục tường thuật, phỏng vấn, để gửi đến các bạn sự thật, với tư cách là một nhà báo độc lập. Tôi là một ký giả độc lập.” Từ hôm đó, Terry Moran chính thức bước ra khỏi “luật chơi” của truyền thông dòng chính. Và cũng ngay ngày hôm đó, Terry Moran là danh khoản xếp thứ hạng đầu tiên (#1) về số người theo dõi (follower), số “subscriber” trả phí theo tháng và năm.
Ngày 2/7/2025 Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump thông báo ngắn gọn trên mạng xã hội Truth rằng Việt-Mỹ đã thỏa thuận để Hoa Kỳ áp thuế 20% lên hàng hóa nhập khẩu từ Việt Nam và 40% trên hàng hóa trung chuyển qua Việt Nam; ngược lại Việt Nam đánh thuế 0% vào hàng hóa mua của Mỹ...
Ngài tự nhận trọn đời ngài chỉ là một nhà sư đơn giản, nhưng sóng gió tiền định đã đưa ngài vào ngôi vị Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 để gánh vác chức lãnh đạo cả đạo và đời cho dân tộc Tây Tạng từ khi ngài còn thơ ấu. Ngài từ những ngày mới lớn, miệt mài tu học theo lời Đức Phật dạy về hạnh từ bi và trí tuệ, nhưng từ khi chưa đủ tuổi thành niên đã chứng kiến khắp trời khói lửa chinh chiến để tới lúc phải đào thoát, vượt nhiều rặng núi Hy Mã Lạp Sơn để xin tỵ nạn tại Ấn Độ.
Zohran Mamdani tuyên bố tranh cử thị trưởng New York vào tháng 10/2024. Khi đó, phần lớn New York vẫn không biết đến vị lập pháp tiểu bang 33 tuổi này là ai. Ngày 1/7/2025, Zohran Mamdani chính thức đánh bại cựu Thống đốc Andrew Cuomo, chiến thắng vòng bầu cử sơ bộ cuộc tranh cử thị trưởng New York vào tháng 11/2025.
Tồn tại qua hơn hai thế kỷ, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ chưa bao giờ là một cánh cửa vô tri. Mỗi nhiệm kỳ Tòa để lại một dấu ấn ảnh hưởng đến đời sống người dân. Có nhiệm kỳ, Roe v. Wade1 mất hiệu lực, tòa cắt quyền phá thai khỏi tay người phụ nữ, coi như món nợ trả về từng tiểu bang, tự lo tự liệu. Có nhiệm kỳ, cánh cửa Affirmative Action2 sập lại, đám trẻ da màu nghèo khỏi cơ hội cầu tiến. Có nhiệm kỳ, Tòa thả lỏng súng đạn, cãi vã sân trường cũng đủ gây đổ máu3. Nhưng cũng đã có những nhiệm kỳ Tòa đứng thẳng lưng, bảo vệ người dân buộc Bạch Ốc Nixon phơi ra hồ sơ mật với Pentagon Papers


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.