Hôm nay,  

Phải Xổ!

27/07/200800:00:00(Xem: 12771)

Kết thúc chiến tranh, những ông quan cách mạng CSVN vào Nam tận mắt chính kiến: Mỹ để lại ở miền Nam Việt Nam khối tài sản khổng lồ. Khi tiếp quản, cố Tổng bí thư Lê Duẩn dõng dạc tuyên bố: "Tổ Quốc ta đã vĩnh viễn độc lập tự do, non sông đất nước đã thu về một mối, trong vòng 15 đến 20 năm sau không có kẻ thù nào giám động đến chúng ta, Sài Gòn là hòn ngọc Viễn Đông, nền kinh tế miền Nam gấp 20 lần Thái Lan...". Sau đó, nguyên Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng Đỗ Mười được Bộ Chính trị phân công chỉ huy một Trung Đoàn đặc công vào Nam làm nhiệm vụ cải tạo công thương, trước mắt là diệt Tư Sản, Tư Sản mại bản. Hoàn thành nhiệm vụ, ông kể lại trình tự quá trình đánh Tư Sản Miền Nam. Chúng tôi được nghe toàn văn cuộc nói chuyện qua băng ghi âm, ông nói: "Chúng nó rất giầu, giầu ngoài sự tưởng tượng của chúng ta, không phải chúng nó là triệu phú mà chúng nó là tỷ phú, là siêu tỷ phú...". Được tiếp thu sản phẩm của nền kinh tế thị trường, các quan Cộng Sản hoa mắt và nhiều ông nói: "Nay mai miền Bắc sẽ trở thành các khu công nghiệp, miền Nam là vựa lúa, chỉ cần lúa trời cũng đủ nuôi sống dân tộc...".

Ngày ấy còn trẻ, được nghe những lời đường mật, tôi cứ hy vọng một ngày không xa, của cải sẽ "tuôn ra ào ào như không khí" và cảnh "làm theo lăng lực, hưởng theo nhu cầu" đã cận kề. Được như vậy cũng bõ những năm tháng lăn lộn chịu đựng đầy rẫy khó khăn, gian khổ, ác liệt... suốt mười năm ở chiến trường miền trung khói lửa. Chờ mãi, chờ mãi cuộc sống "vinh hoa" do Cộng Sản Việt Nam tuyên truyền không thấy nhưng những cảnh cơ hàn càng ngày, càng đè nặng. Mười hai năm lăn lộn ở biên giới phía Bắc để được hưởng cái cảnh "bát canh toàn quốc, nước nắm đại dương".  Những khó khăn gian khổ trên không làm nản lòng những người lính chiến ngoài mặt trận bởi: Ai cũng tin tưởng ở hậu phương chính quyền toàn là những cán bộ, đảng viên mô phạm, trong sạch, vững mạnh, hết lòng vì dân....

Năm 1988, từ biên giới phía Bắc, tôi được điều về làm công tác quân sự địa phương. Tiếp xúc với chính quyền, lúc đó mới biết những cán bộ địa phương mục ruỗng, thối nát... ngoài sự tưởng tượng của tôi. Nghịch lý mà những người dân bình thường cũng nhận ra đó là:

- Thời bình, những thanh niên trai tráng trong lực lượng vũ trang đều được tuyển chọn rất kỹ lưỡng, chu đáo kể cả trình độ học vấn, hình thức, dáng người.... Song chính quyền địa phương phần lớn tuyển chọn cán bộ từ nguồn tự vệ, cờ đỏ, coi chợ, kém học vấn, vô văn hoá... đưa lên làm ông nọ, bà kia (!). Những chiến sỹ hoàn thành nhiệm vụ ở mặt trận trở về (trừ loại con ông, cháu cha) nếu may mắn được cử tham gia chính quyền nhưng đều dưới chướng của lũ cờ đỏ, coi chợ... (!). Nghe theo bọn chúng còn kiếm được miếng nuôi thân. Nếu sống đúng bản chất người lính, chỉ ngày một, ngày hai là bị loại. Chất của chính quyền là hàng chợ nên bọn chúng hành xử với nhân dân cũng theo kiểu kẻ chợ. Mặt khác được đảng thao túng, cho phép kết bè, kéo cánh (gọi là tạo ê kíp làm việc) nên chính quyền càng ngày càng thối nát, mục ruỗng.... Bọn chúng thoả sức ăn cắp, ăn cướp... làm giầu trên mồ hôi, xương máu của nhân dân, nhất là thời kỳ "đổi mới". Hố ngăn cách giữa chính quyền với nhân dân phát sinh từ đó. Điều hiểm nhiên là: chính quyền 100% là đảng viên không một cán bộ nào ngoài đảng nên chính quyền mục ruỗng, thối nát... cũng có nghĩa là đảng mục ruỗng, thối nát... (!)- Việt Nam trên 70% là nông dân, sản phẩm người nông dân làm ra chủ yếu là lúa, cà phê, ca cao, hồ tiêu, hạt điều, cá tra, cá ba sa... đều là những mặt hàng xuất khẩu có tiếng trên thế giới, nhưng vẫn bị ép giá. Rõ ràng những sản phẩm quý báu của nông dân không những góp phần nuôi sống xã hội mà còn thừa xuất khẩu, tiếng tăm đảng hưởng (!). Nhưng đảng đầu tư cho nông dân không đáng là bao. Tiền kêu gọi thế giới rót vào, đảng tập trung đầu tư cho công nghiệp, nhưng những sản phẩm do nền công nghiệp làm ra nông dân phải mua theo giá thị trường. Những năm gần đây, lợi dụng việc phát triển công nghiệp, đảng trắng trợn cướp ruộng, đất của nông dân, biến những cánh đồng màu mỡ thành các khu công nghiệp, khu đô thị, sân gôl.... Tưởng rằng người nông dân sẽ được đổi đời, song càng ngày, người nông dân càng lâm vào cảnh đường cùng không lối thoát. Lợi dụng cơ chế, cán bộ, đảng viên (những kẻ có chức, có quyền) cướp được của dân, không mấy chốc trở thành tư sản, địa chủ kếch sù, người nông dân chỉ biết đứng nhìn thở dài, ai oán !.

Trò chuyện với bạn tôi, anh nói: "Ông Kim ơi ! Tôi rất yêu Tổ Quốc ! nhưng tôi không thể yêu những con giun, con sán trong lòng Tổ Quốc được !". Tôi nói với bạn tôi: Nếu đã phát hiện loài giun, sán đầu đen trong lòng Tổ Quốc thì dân tộc Việt Nam phải dùng liều thuốc xổ và liều thuốc xổ đó chính là phong trào: đấu tranh đòi dân chủ hoá đất nước theo phương châm đối thoại hoà bình, bất bạo động, và muốn đất nước phát triển để sánh vai cùng các cường quốc năm châu thì phải hoà nhập với những phong trào tiến bộ chung của toàn cầu: đa nguyên, đa đảng...!. Loài giun, sán đầu đen hiện tại đã trở thành những con ký sinh trùng sống trong lòng Tổ Quốc. Hàng ngày, hàng giờ... chúng thi nhau hút máu, hút tuỷ Tổ Quốc làm đất nước tụt hậu đứng hạng bét các nước cùng khu vực. Theo báo "Tuổi Trẻ" thì: "Điểm tổng các chỉ số của Việt Nam gần đây nhất là 3,17 so với bình quân của  EAP là 6,61 (nơi điểm 10 là tốt nhất)... Việt Nam đứng sau các nước EAP ở tất cả 12 chỉ số phụ của KEI (đặc biệt là tỷ lệ giáo dục đai học hoặc cao đẳng, khi tỷ lệ học đại học, cao đẳng Việt Nam chỉ đạt 16% so với mức trung bình là 38% của EAP)". Hình ảnh Tổ Quốc Việt Nam hiện nay là bụng ỏng, đít beo... đang cố lê thân không nổi vậy mà kẻ vô văn hoá vẫn nói lấy được là: "giữ vững và dương cao con đường độc lập tự chủ" (!).

Chúng ta những chiến sỹ Dân Chủ, những thành viên trong khối 8406, những người thực sự yêu nước, thương nòi...(kể cả trong và ngoài nước) phải tiếp tục vào cuộc mạnh mẽ hơn nữa làm cho liều thuốc Dân Chủ Hoá Đất Nước thực sự có hiệu lực. Phải tẩy bằng sạch loài giun, sán đầu đen để cứu Tổ Quốc thoát căn bệnh hiểm nghèo. Tẩy xong, nhân dân tập trung bồi bổ, tĩnh dưỡng... Tổ Quốc khoẻ mạnh, phấn đấu cùng bạn bè hoà nhịp chung với phong trào tiến bộ của các nước tiên tiến trên phạm vi toàn thế giới.

Loài giun, sán đầu đen chính là tập đoàn giặc nội xâm đã và đang cấu kết chặt chẽ với nhau phá hoại đất nước. Trách nhiệm của chúng ta (những chiến sỹ dân chủ, những thành viên trong khối 8406, những người thực sự yêu nước, thương nòi... cả trong và ngoài nước.) phải cùng nhau đoàn kết tạo thành liều thuốc hữu hiệu, quyết tẩy bằng sạch loài giun, sán đầu đen cứu Tổ Quốc Việt Nam đang có nguy cơ khủng hoảng trầm trọng trên mọi lĩnh vực và vẫn nằm trong tình trạng tụt hậu thảm thương !.

Để cứu Tổ Quốc, cứu giống nòi chúng ta PHẢI XỔ !.

Tự do - Dân chủ - Đoàn kết muôn năm !.

Dân tộc Việt Nam bất diệt!.

Tổ Quốc Việt Nam muôn năm !

Ngày 08 tháng 7 năm 2008

 Trần Anh Kim

Uỷ viên Trung ương Đảng Dân Chủ Việt Nam.

Thành viên Ban điều hành khối 8406 tại miền Bắc.

- Địa chỉ liên lạc:

Số nhà 502, phố Trần Hưng Đạo,Tp Thái Bình, tỉnh Thái Bình, Việt Nam.Tel: 036642818 và mạng, đã bị tập đoàn giặc nội xâm cắt để bưng bít thông tin.Mobile: 0936669296

 * Ghi chú: Lực lượng An ninh Nhân dân Việt Nam (trong đó có Thái Bình) cử lính bám và phát hiện tập đoàn giặc nội xâm ăn cắp, ăn cướp... của nhân dân thì không. Nhưng cử lính theo dõi và bám những người chống giặc nội xâm (trong đó có tôi) thì thường xuyên như thế đó (!) (xem ảnh, trong ảnh có 2 xe máy, 3  chiến sỹ An Ninh bám theo) 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ồ thì ra thế! Hoá ra là mặt của ông Đức chạm vào dầy của viên đại úy công an chứ đương sự không hề bị ai chà đạp gì ráo trọi. Trong mọi giao tiếp xã hội thì tránh sao được những chuyện đụng chạm, và những chạm đụng kiểu này vẫn diễn ra hằng ngày ở huyện ấy mà:
Có thêm bằng chứng đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã để mất chủ quyền ở Biển Đông, nhưng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng vẫn huyênh hoang:”độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ được giữ vững”.
“Việc xảy đến với Tuân… thật đột ngột và bất ngờ. Nó cứ như tai họa từ đâu bỗng giáng xuống gia đình Vương Thúy Kiều vào năm Gia Tĩnh triều Minh… Trong một khoảng thời gian ngắn, tai họa đến với ba người bạn tôi: Tuân Nguyễn, Bùi Ngọc Tấn, Vũ Huy Cương.”
Cuối cùng (hay nói chính xác hơn là cuối đời) rồi tôi cũng thấy một cây hoa gạo, mọc cạnh tường thành bao quanh Cung Điện Mandalay – kinh đô cuối cùng của vương triều Miến. Có thể vì mới đầu tháng ba, chưa tới giai đoạn mãn khai, và cũng vì tôi đứng khá xa (khoảng cách là cả một cái hào nước rộng) nên ảnh chụp những cành hoa gạo trông … không rõ nét! Kể cũng hơi đáng tiếc nhưng dù sao thì tôi cũng đã nhìn được tận mắt, và (tưởng) thế cũng đã đủ vui rồi.
Giữa nạn dịch thế kỷ Vũ Hán (Covid-19) mà bàn chuyện “phai Đoàn”, “nhạt Đảng” của Cộng sản Việt Nam có hợp thời không ? Không chỉ đúng và trúng mà còn khẩn trương, vì là chuyện sống còn của chế độ, theo cảnh báo của cơ quan tuyên truyền Tuyên giáo đảng.
Tôi tình cờ “nhặt” trên FB một tác phẩm khá độc đáo của Marc Riboud. Ông “chớp” được cảnh một anh bộ đội (với con búp bê nằm dưới nắp ba lô, và cái sắc cầm tay) đang trên đường trở về quê cũ. Cùng với bức ảnh là lời bình, cũng độc đáo không kém, của face booker Nguyễn Hoàng : “Thằng này coi vậy mà hiền, chỉ lấy con búp bê cho con và cái bóp đầm cho vợ mà thôi.”
Là người, chúng ta thường có khuynh hướng hay khen, chê và phán xét trong cuộc sống. Đây là chuyện rất bình thường và rất tự nhiên của con người ở bất cứ thời đại nào.
Quốc Hội và Hành Pháp Hoa Kỳ thông qua một gói cứu trợ khẩn cấp 2 ngàn tỷ USD (10% GDP Mỹ) vào tuần rồi. Cộng thêm vào các biện pháp cấp thời của Ngân Hàng Trung Ương nhằm ổn định thị trường USD thì tổng số đã lên đến 4 ngàn tỷ USD kể từ ngày ôn dịch Vũ Hán bùng phát hồi đầu tháng 03/2020.
Tranh chấp ở Biển Đông là tranh chấp chủ quyền ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trung Cộng là đầu mối gây ra bất ổn trong khu vực. Trung Cộng tuyên bố có chủ quyền ở hai quần đảo nầy và vùng biển hình lưỡi bò ở Biển Đông.
Thiệt là đại họa. Trong họa có phúc nếu Tập Cận Bình nhận thức được rằng khi chưa có khả năng kiểm soát được một con vi khuẩn thì chớ có nuôi tham vọng làm bá chủ toàn cầu. Qua coronavirus, tôi cũng hy vọng rằng dân tộc Trung Hoa (nói riêng) và nhân loại (nói chung) sẽ không tiếp tục để yên cho một thằng điên đẩy hết cả mọi người xuống hố.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.