Hôm nay,  

Cuộc Đấu Tố Khoá Xii

31/03/200700:00:00(Xem: 9251)

Kể từ khi tôi nộp đơn tự ứng cử vào đại biểu quốc hội khoá 12 đến nay là 28/3/2007, vào sáng ngày 27 tôi đã nhận được giấy mời đến họp hội nghị lấy ý kiến cử tri nơi cư trú vào lúc 20h ngày 28 tại hội trường Mặt trận tổ quốc (MTTQ) phường Bách khoa, giấy mời lập ngày 22 nhưng tận 27 họ mới đưa và họ chọn đúng ngày 28/3 là ngày giỗ 100 ngày Ông nội tôi để mời đi họp làm cho Bố tôi, em tôi không thể đến dự được, còn mẹ tôi thì họ vận động gần như là cấm không cho đi dự.

Nếu kể ra một vài khó khăn khi nộp đơn tự ứng cử như: đi xin xác minh lý lịch thì bị gây khó dễ, bị đích thân phó chủ tịch phường gọi lên chất vấn là xin để làm gì, xin như thế thì mọi người trong gia đình có đồng ý hay không", các cơ quan công quyền đã qua người thân là mẹ tôi gây sức ép buộc tôi phải làm đơn thôi ứng cử...thì chưa là gì cả, vì sau cùng tôi cũng đã hoàn thành được bộ hồ sơ và ngồi đợi cuộc hội nghị lấy ý kiến nơi cư trú vì chỉ khi có danh sách ứng cử chính thức thì mới bắt đầu được vận động cử tri.

Trong quá trình nộp đơn tôi cũng gặp một số người như tôi - tự ứng cử, họ cũng bị sách nhiễu trong việc xác minh lý lịch như hẹn 2 tuần để xác minh - phải về quê hương ba đời, gặp họ hàng...xem có xỏ nhầm giầy đế quốc, thực dân hay không... mà hạn nộp hồ sơ thì chỉ còn có 5 ngày là hết, anh ta gọi điện lên uỷ ban bầu cử để tố cáo về việc gây khó dễ này thì được câu trả lời: Thời buổi bây giờ nó thế, chi cho bọn nó mấy chục ngàn nó làm cho nhanh! Thật hết thuốc chữa, sau đó bị phản ứng mạnh từ phía anh này nên họ cũng đóng dấu cho nhưng lại ghi nhầm năm xác nhận là 1999, người này lại phải cạy cục đi xin lại vì thời gian chỉ còn có 2 ngày nữa, vậy mà chưa hết, các cơ quan công quyền đến nhà doạ dẫm mọi người giỏi đến mức mẹ anh ta phải nói: một là chọn nộp đơn hai là chọn mẹ và cuối cùng anh ta phải thôi nộp đơn.

Tôi còn may hơn một chút là nộp được đơn, nhưng cái may đó chưa chắc đã là tốt vì đó là một cái bẫy dụ tôi vào cuộc đấu tố chắng khác hồi cải cách ruộng đất mà tôi đã được xem qua các đài báo, chỉ khác hơn một chút là người dân không bị bắt phải đấu tôi, ngoài cái lũ chó săn, quân xanh do nhiều nơi gửi đến, tại cuộc đấu tố này tôi bị 5,6 công an ngồi vây quanh và chỉ còn được nói Đả đảo Nguyễn Phương Anh là trọn vẹn câu! Những câu nói giải trình khác đều bị cả vú lấp miệng em của bọn chó săn, cò mồi, chúng còn trẻ, tuy ít tuổi nhưng phớt lờ mọi đạo lý làm người để đứng lên chặn đứng mọi tiếng nói của người dân bằng tuổi cha ông chúng, chúng chỉ duy nhất cho lũ cò mồi nói để đấu tố theo kịch bản soạn sẵn.

Mọi việc bắt đầu lúc 20h, sau khi giới thiệu đầy đủ ban bệ xong (thiếu mất phần giới thiệu đại diện MTTQ cấp trên), thì đến phần lấy ý kiến cử tri, đến hơn 10 phút không ai phát biểu mà người dân nói thế thôi là đủ, đợi tôi giải trình và bỏ phiếu tín nhiệm, nghe vậy ngay lập tức một cậu ranh con không phải trong tổ, cũng không trong phường đứng lên bảo quân xanh của chúng phát biểu nhưng một Bác trong tổ phát biểu trước, bác nói là tôi liên hệ ít với bà con nên họ không hiểu rõ quan điểm của tôi, rồi Kỹ sư thì chưa đủ năng lực, tôi trẻ là tốt nhưng chưa đủ, đề nghị tôi giải trình.

Ngay lúc đó 1 quân xanh tên là Thái - Chủ tịch công đoàn Trường ĐHBK (chồng Bí thư quận uỷ một quận thuộc Hà nội) đứng lên ngay và to tiếng vu khống rằng tôi đã thành lập đảng dân chủ Bách Việt là vi phạm hiến pháp 1992, điều 4, chống lại đảng, tạo cớ cho bọn phản động lưu vong chống phá, ông ta nói nước ta đã dân chủ lắm rồi và tôi là loại người mà trường ĐHBK không muốn có, khi kỷ niệm thành lập 50 năm ĐHBK họ cũng phải quản lý tôi rất chặt vì tôi lôi kéo sinh viên của họ biểu tình, ông ta nói khi nhìn thấy tôi, ông ta thấy rất căm phẫn...

Tiếp tục phần lấy ý kiến, tên thanh niên ranh con mà tôi nghĩ là an ninh lại tiếp tục làm chủ toạ (khi vào họp có khoảng 10 an ninh và cả 20 cảnh sát phường, xung kích đứng chặn đường vào nơi họp, họ để cả xe ôtô như sẵn sàng bắt giam mọi người), tên an ninh này chỉ mặt mấy bác già bảo nói đi chứ, vậy là hai bác gái phải nói là: tôi không nổi trội gì, gương mẫu thì không biết, sinh những 3 đứa con là vi phạm, rồi nóng tính, cục cằn, doạ vợ, chửi bới công an (Hồi APEC).

Ngay lúc đó 1 quân xanh nữa đứng dậy, Bà này không phải ở tổ tôi, bà lên tiếng mạt sát rằng tôi lên mạng thành lập đảng khác,nói xấu chế độ, nói xấu đảng, bà nhấn mạnh nước ta dân chủ triệu lần hơn tư bản thì tôi mới được ngồi đây chứ không thì đi tù lâu rồi, chắc hết câu, hết chữ nên bà ta lại nói tiếp là tôi lên mạng viết bài chửi cả mẹ! Hic, không biết là chửi mẹ ai" Thật quá thể. Bạn bè tôi là công dân trong phường muốn vào dự họp thì không được vào vì không có giấy mời trong khi MTTQ Thành phố nói bất cứ ai quan tâm đều được đến dự nhưng chỉ có ai có giấy mời thì mới được bỏ phiếu, nhưng luật ở Việt nam chỉ để cho có vì", còn hành xử như thế nào có phải là do ý đảng".

Tiếp đó một cảnh sát tên là Trâm - công an Hai Bà Trưng, trước kia là trưởng công an phường Bách khoa cũng đứng lên phát biểu (ông ta không thuộc tổ dân phố của tôi và hiện nay đang ở quận Hoàng mai), rằng tôi đưa nội dung chống đảng, chống nhà nước lên mạng, cấu kết Luật sư Đài vi phạm điều 88, đi ngược lại đường lối của đảng, chống đảng rất mạnh...rồi 2 lần tôi vi phạm pháp luật bị công an Hà nội giữ xe ôtô, Hic! (2 lần này Cảnh sát giao thông làm sai nên đã phải xin lỗi tôi rồi, trả lại tiền cho tôi rồi)...

Tựu trung ý kiến là như vậy và đến lượt tôi phát biểu thì tên an ninh lại đứng lên ra lệnh cho chủ toạ thông báo là muộn rồi, phải biểu quyết ngay nhằm không cho tôi phát biểu, tôi cự lại thì họ bảo cứ nói, vừa nói được là tôi không thành lập đảng Dân Chủ Bách Việt mà mới viết bài tưởng tượng thôi thì bọn quân xanh nhao lên bảo không được lợi dụng diễn đàn để nói về đa nguyên, đa đảng...chúng la ó nhằm áp đảo tinh thần tôi và mọi người, và chúng tiếp tục ra lệnh cho chủ toạ kết thúc tại đây, tôi nói thêm được một vài lời thì chúng lại xừng lên kêu gào...thật là cái chợ vỡ, mọi người tuy đa số nhưng không ai dám lên tiếng gì cả, mặc nhiên coi tên thanh niên đó là chủ toạ!

Đến nước này thì phải kết thúc thôi vì cái kiểu dân chủ độc đảng chỉ đến đấy là tốt lắm rồi" Họ chỉ muốn đấu tố tôi rồi nhốt vào "kho" thì mới yên tâm, còn như trên là cũng tức hộc máu ra rồi. Chủ toạ đề nghị mọi người giơ tay xem nên biểu quyết hay bỏ phiếu thì tên an ninh và quân xanh giơ tay lên, tổng cộng đủ 6 mống, những người khác không giơ, tôi liền bảo: Đấy nhé, đề nghị bỏ phiếu, nhưng bọn chúng sợ nếu bỏ phiếu thì "hỏng ăn", sẽ có những người không sợ bị phát hiện sẽ bỏ phiếu cho tôi, nên tất cả chúng đứng dậy mặt hằm hằm, hai tay phẩy lên phẩy xuống yêu cầu mọi người phải giơ tay nhất trí với chúng, vậy là như những con người bị động, bà con cô bác lại rụt rè giơ tay, bọn chúng bảo: Được rồi, vậy bây giờ biểu quyết không tín nhiệm nhé, nào giơ tay lên! Chưa cần nhìn số lượng chúng đã gào lên, đủ 100% rồi nhé! Trời ạ, tôi chả còn cách nào khác nên cũng giơ tay lên và hô to: Đả đảo Nguyễn Phương Anh!

Thế đấy, Sống trong chế độ độc tài, độc đảng thì người dân chỉ còn biết phát biểu chính kiến bằng cách đả đảo chính mình", hay chỉ duy nhất mình tôi bị" Tự do ngôn luận, Tự do phát biểu chính kiến là thế này ư" Chưa hết khi ra về chúng còn thúc tôi, đấy tôi đi ra và kèm sát không cho nói chuyện với ai đến tận nhà cũng như khi bước vào phòng họp lúc đầu chúng cũng đã cách ly tôi với người dân bằng cách áp tải xuống tầng dưới, đợi khi nào đủ người mới cho tôi lên nhằm ngăn chặn nói chuyện, đại diện công ty cũng bị ngăn chặn không cho ngồi cùng người dân, chúng cách ly triệt để.

Càng đi sâu tìm hiểu về hệ thống cai trị đất nước hiện nay tôi mới biết tại sao lại có nghị quyết 1481 của EU coi chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại, bởi vì từ trước tới nay chưa bao giờ họ ngừng những việc đấu tố người dân khác chính kiến với họ, chưa kể những việc kinh khủng khác nữa.... Đến thế kỷ 21 này mà vẫn còn như vậy thì đích thị họ muốn dồn nỗi căm phẫn của người dân đến cực điểm để khi nó nổ ra họ mới hiểu: "Chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ".

Hà nội, Đêm 28/3/2007.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rất nhanh, tiếng còi trận chung kết giải đá banh của các câu lạc bộ chuyên nghiệp ở Châu Âu vừa kết thúc, 5 phút sau, Yahoo đã cho pháo bông màu xanh dương (cùng màu với đồng phục của đội vô địch Chelsea) lên trang thể thao chào mừng thắng lợi của Chelsea. Đây là lần thứ hai Chelsea (full name là Chelsea Football Club, vẫn được viết tắt là CFC) có cúp vàng của giải vô địch các câu lạc bộ chuyên nghiệp đá banh của Châu Âu. Lần vô địch giải UEFA Champions League đầu tiên của Chelsea vào năm 2012.
Phong trào xuống đường ở Myanamar chuyển qua “bất tuân dân sự”. Công nhân thợ thuyền, công tư chức, y tá bác sĩ cùng nhau đình công, chợ búa, trường học, bệnh viện, ngân hàng đều một loạt đóng cửa, mọi sinh hoạt đều bị ngưng lại hoàn toàn bị tê liệt. Dân chúng đông đảo tham gia vào phong trào “bất tuân dân sự” mặc dù biết rằng sẽ mất đi nguồn tài chánh vốn đã ít ỏi mang lại cơm áo cho họ và gia đình họ. Kinh tế Myanmar đang lao xuống dốc hay đúng hơn Myanmar đang đứng trước một nền kinh tế hoàn toàn sụp đổ. Hậu quả là dân Myanmar đã nghèo lại càng nghèo hơn và số người không đủ cơm ăn sẽ tăng lên nhiều hơn. Sự bắn giết bừa bãi của quân đội đã đẩy những người người biểu tình ôn hòa thành những người chống đối bằng vũ lực. Một cuộc nội chiến sẽ khó tránh khỏi điều mà bà Suu Kyi mong muốn không bao giờ xảy ra.
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 cũng đã góp lời. Qua Thông Điệp nhân Ngày Trái Đất Ngài đã viết: Sự phụ thuộc lẫn nhau là một quy luật cơ bản của tự nhiên. Sự thiếu hiểu biết về vấn đề phụ thuộc lẫn nhau đã gây ra sự tổn hại không chỉ cho môi trường tự nhiên của chúng ta, mà còn cho cả xã hội loài người của chúng ta nữa (...). Nhân Ngày Trái Đất này, tất cả chúng ta hãy cam kết thực hiện phần việc của mình để giúp tạo ra sự khác biệt tích cực cho môi trường của ngôi nhà chung duy nhất của chúng ta – trái đất xinh đẹp này. (Trích theo https://vn.dalailama.com/news)
Bởi vì, sau hơn 60 năm có chủ trương “qúa độ lên Xã hội Chủ nghĩa” từ thập niên 60 của ông Hồ Chí Minh được cổ võ, thực hiện và học tập ở miền Bắc (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa), và từ sau 1975 trên cả nước, nhằm tiến lên Xã hội Chủ nghĩa, nhiều lãnh đạo CSVN dù đã vất vả “qúa độ” trăm chiều mà vẫn chưa biết “ngưỡng cửa Thiên đàng của Xã hội Chủ nghĩa” ở đâu. Bằng chứng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thú nhận với cử tri Hà Nội ngày 23/10/2013. Ông nói:” Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” (theo báo Thanh Niên, ngày 24/10/2013)
“Rạch Gốc chẳng chợ búa gì hết, mọi thứ phải chạy đò lên Năm Căn mua… Một buổi sáng, bước ra trước sân Ủy ban, tôi ngạc nhiên thấy treo cờ tang. Hỏi sao vậy … trả lời: Ông Andropov chết. Tôi hỏi lại: Ông Andropov là ai thế? Trả lời: Không biết, nghe đài Hà Nội biểu treo cờ tang thì mình treo… Cờ tang cho ông Andropov nào đó treo rất đúng quy cách, chỉ kéo tới nửa cột, thòng kèm một dải vải đen nhỏ phất phơ trong gió biển…”
Nhưng Gangnam Style là câu chuyện âm nhạc vô hại, còn trong những vụ đã kể tại Việt Nam, khi người ta đăng đàn đăng tin giả mạo hay công khai chửi rủa, sỉ nhục lẫn nhau để được hàng ngàn người hào hứng vỗ tay, theo dõi, thậm chí cổ vũ, bênh vực và biến chúng thành hiện tượng như hiện nay, nó cho thấy có điều gì đó dường như chưa đúng lắm trong xã hội. Bởi đó là cách ứng xử bộ lạc, "đầu gấu" của giang hồ.
Có muôn vàn lý do, nhưng cốt lõi là nhân dân đã chán Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản của ông Hồ đến tận mang tai. Kế đến là tình trạng cán bộ càng giữ quyền cao chức trọng thì càng mất đạo đức, sa đọa và tham nhũng hành dân nên bàn dân thiên hạ phát chán, chả ai còn hồ hởi phấn khởi thực hiện phương châm “cán bộ đi trước làng nước theo sau” nữa.
Nói đến tỉnh Bạc Liêu thì đa số người hiểu biết không thể quên hai nhân vật điển hình, là ông Cao Văn Lầu và công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông Cao Văn Lầu là tác giả của bài Dạ Cổ Hoài Lang, được gọi chung là vọng cổ mà đào kép cải lương phải ca trên sân khấu. Ở Mỹ Tho cũng có một công tử, cũng nổi tiếng ăn chơi, tên là Lê Công Phước, được là Phước George. Người trắng trẻo, đẹp trai nên được gọi là Bạch công tử, để phân biệt với Hắc công tử Bạc Liêu.
Ngày nay Đại Lễ Vesak (Hợp nhất của ba ngày Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Diệt) của Đức Phật đã được Liên Hiệp Quốc công nhận. Trong ngày lễ này, Tổng Thư Ký LHQ, các vị nguyên thủ quốc gia, các giới chức chính quyền cao cấp tại những quốc gia Phật Giáo, hoặc tham dự hoặc gửi điện văn chúc mừng, chiêm bái tự viện, viếng thăm hoặc dâng hoa cúng dường chư tăng ni và Lễ Hội Phật Đản đã được quần chúng tổ chức trang nghiêm, cung kính.
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.