Hôm nay,  

Cuộc Đấu Tố Khoá Xii

31/03/200700:00:00(Xem: 9536)

Kể từ khi tôi nộp đơn tự ứng cử vào đại biểu quốc hội khoá 12 đến nay là 28/3/2007, vào sáng ngày 27 tôi đã nhận được giấy mời đến họp hội nghị lấy ý kiến cử tri nơi cư trú vào lúc 20h ngày 28 tại hội trường Mặt trận tổ quốc (MTTQ) phường Bách khoa, giấy mời lập ngày 22 nhưng tận 27 họ mới đưa và họ chọn đúng ngày 28/3 là ngày giỗ 100 ngày Ông nội tôi để mời đi họp làm cho Bố tôi, em tôi không thể đến dự được, còn mẹ tôi thì họ vận động gần như là cấm không cho đi dự.

Nếu kể ra một vài khó khăn khi nộp đơn tự ứng cử như: đi xin xác minh lý lịch thì bị gây khó dễ, bị đích thân phó chủ tịch phường gọi lên chất vấn là xin để làm gì, xin như thế thì mọi người trong gia đình có đồng ý hay không", các cơ quan công quyền đã qua người thân là mẹ tôi gây sức ép buộc tôi phải làm đơn thôi ứng cử...thì chưa là gì cả, vì sau cùng tôi cũng đã hoàn thành được bộ hồ sơ và ngồi đợi cuộc hội nghị lấy ý kiến nơi cư trú vì chỉ khi có danh sách ứng cử chính thức thì mới bắt đầu được vận động cử tri.

Trong quá trình nộp đơn tôi cũng gặp một số người như tôi - tự ứng cử, họ cũng bị sách nhiễu trong việc xác minh lý lịch như hẹn 2 tuần để xác minh - phải về quê hương ba đời, gặp họ hàng...xem có xỏ nhầm giầy đế quốc, thực dân hay không... mà hạn nộp hồ sơ thì chỉ còn có 5 ngày là hết, anh ta gọi điện lên uỷ ban bầu cử để tố cáo về việc gây khó dễ này thì được câu trả lời: Thời buổi bây giờ nó thế, chi cho bọn nó mấy chục ngàn nó làm cho nhanh! Thật hết thuốc chữa, sau đó bị phản ứng mạnh từ phía anh này nên họ cũng đóng dấu cho nhưng lại ghi nhầm năm xác nhận là 1999, người này lại phải cạy cục đi xin lại vì thời gian chỉ còn có 2 ngày nữa, vậy mà chưa hết, các cơ quan công quyền đến nhà doạ dẫm mọi người giỏi đến mức mẹ anh ta phải nói: một là chọn nộp đơn hai là chọn mẹ và cuối cùng anh ta phải thôi nộp đơn.

Tôi còn may hơn một chút là nộp được đơn, nhưng cái may đó chưa chắc đã là tốt vì đó là một cái bẫy dụ tôi vào cuộc đấu tố chắng khác hồi cải cách ruộng đất mà tôi đã được xem qua các đài báo, chỉ khác hơn một chút là người dân không bị bắt phải đấu tôi, ngoài cái lũ chó săn, quân xanh do nhiều nơi gửi đến, tại cuộc đấu tố này tôi bị 5,6 công an ngồi vây quanh và chỉ còn được nói Đả đảo Nguyễn Phương Anh là trọn vẹn câu! Những câu nói giải trình khác đều bị cả vú lấp miệng em của bọn chó săn, cò mồi, chúng còn trẻ, tuy ít tuổi nhưng phớt lờ mọi đạo lý làm người để đứng lên chặn đứng mọi tiếng nói của người dân bằng tuổi cha ông chúng, chúng chỉ duy nhất cho lũ cò mồi nói để đấu tố theo kịch bản soạn sẵn.

Mọi việc bắt đầu lúc 20h, sau khi giới thiệu đầy đủ ban bệ xong (thiếu mất phần giới thiệu đại diện MTTQ cấp trên), thì đến phần lấy ý kiến cử tri, đến hơn 10 phút không ai phát biểu mà người dân nói thế thôi là đủ, đợi tôi giải trình và bỏ phiếu tín nhiệm, nghe vậy ngay lập tức một cậu ranh con không phải trong tổ, cũng không trong phường đứng lên bảo quân xanh của chúng phát biểu nhưng một Bác trong tổ phát biểu trước, bác nói là tôi liên hệ ít với bà con nên họ không hiểu rõ quan điểm của tôi, rồi Kỹ sư thì chưa đủ năng lực, tôi trẻ là tốt nhưng chưa đủ, đề nghị tôi giải trình.

Ngay lúc đó 1 quân xanh tên là Thái - Chủ tịch công đoàn Trường ĐHBK (chồng Bí thư quận uỷ một quận thuộc Hà nội) đứng lên ngay và to tiếng vu khống rằng tôi đã thành lập đảng dân chủ Bách Việt là vi phạm hiến pháp 1992, điều 4, chống lại đảng, tạo cớ cho bọn phản động lưu vong chống phá, ông ta nói nước ta đã dân chủ lắm rồi và tôi là loại người mà trường ĐHBK không muốn có, khi kỷ niệm thành lập 50 năm ĐHBK họ cũng phải quản lý tôi rất chặt vì tôi lôi kéo sinh viên của họ biểu tình, ông ta nói khi nhìn thấy tôi, ông ta thấy rất căm phẫn...

Tiếp tục phần lấy ý kiến, tên thanh niên ranh con mà tôi nghĩ là an ninh lại tiếp tục làm chủ toạ (khi vào họp có khoảng 10 an ninh và cả 20 cảnh sát phường, xung kích đứng chặn đường vào nơi họp, họ để cả xe ôtô như sẵn sàng bắt giam mọi người), tên an ninh này chỉ mặt mấy bác già bảo nói đi chứ, vậy là hai bác gái phải nói là: tôi không nổi trội gì, gương mẫu thì không biết, sinh những 3 đứa con là vi phạm, rồi nóng tính, cục cằn, doạ vợ, chửi bới công an (Hồi APEC).

Ngay lúc đó 1 quân xanh nữa đứng dậy, Bà này không phải ở tổ tôi, bà lên tiếng mạt sát rằng tôi lên mạng thành lập đảng khác,nói xấu chế độ, nói xấu đảng, bà nhấn mạnh nước ta dân chủ triệu lần hơn tư bản thì tôi mới được ngồi đây chứ không thì đi tù lâu rồi, chắc hết câu, hết chữ nên bà ta lại nói tiếp là tôi lên mạng viết bài chửi cả mẹ! Hic, không biết là chửi mẹ ai" Thật quá thể. Bạn bè tôi là công dân trong phường muốn vào dự họp thì không được vào vì không có giấy mời trong khi MTTQ Thành phố nói bất cứ ai quan tâm đều được đến dự nhưng chỉ có ai có giấy mời thì mới được bỏ phiếu, nhưng luật ở Việt nam chỉ để cho có vì", còn hành xử như thế nào có phải là do ý đảng".

Tiếp đó một cảnh sát tên là Trâm - công an Hai Bà Trưng, trước kia là trưởng công an phường Bách khoa cũng đứng lên phát biểu (ông ta không thuộc tổ dân phố của tôi và hiện nay đang ở quận Hoàng mai), rằng tôi đưa nội dung chống đảng, chống nhà nước lên mạng, cấu kết Luật sư Đài vi phạm điều 88, đi ngược lại đường lối của đảng, chống đảng rất mạnh...rồi 2 lần tôi vi phạm pháp luật bị công an Hà nội giữ xe ôtô, Hic! (2 lần này Cảnh sát giao thông làm sai nên đã phải xin lỗi tôi rồi, trả lại tiền cho tôi rồi)...

Tựu trung ý kiến là như vậy và đến lượt tôi phát biểu thì tên an ninh lại đứng lên ra lệnh cho chủ toạ thông báo là muộn rồi, phải biểu quyết ngay nhằm không cho tôi phát biểu, tôi cự lại thì họ bảo cứ nói, vừa nói được là tôi không thành lập đảng Dân Chủ Bách Việt mà mới viết bài tưởng tượng thôi thì bọn quân xanh nhao lên bảo không được lợi dụng diễn đàn để nói về đa nguyên, đa đảng...chúng la ó nhằm áp đảo tinh thần tôi và mọi người, và chúng tiếp tục ra lệnh cho chủ toạ kết thúc tại đây, tôi nói thêm được một vài lời thì chúng lại xừng lên kêu gào...thật là cái chợ vỡ, mọi người tuy đa số nhưng không ai dám lên tiếng gì cả, mặc nhiên coi tên thanh niên đó là chủ toạ!

Đến nước này thì phải kết thúc thôi vì cái kiểu dân chủ độc đảng chỉ đến đấy là tốt lắm rồi" Họ chỉ muốn đấu tố tôi rồi nhốt vào "kho" thì mới yên tâm, còn như trên là cũng tức hộc máu ra rồi. Chủ toạ đề nghị mọi người giơ tay xem nên biểu quyết hay bỏ phiếu thì tên an ninh và quân xanh giơ tay lên, tổng cộng đủ 6 mống, những người khác không giơ, tôi liền bảo: Đấy nhé, đề nghị bỏ phiếu, nhưng bọn chúng sợ nếu bỏ phiếu thì "hỏng ăn", sẽ có những người không sợ bị phát hiện sẽ bỏ phiếu cho tôi, nên tất cả chúng đứng dậy mặt hằm hằm, hai tay phẩy lên phẩy xuống yêu cầu mọi người phải giơ tay nhất trí với chúng, vậy là như những con người bị động, bà con cô bác lại rụt rè giơ tay, bọn chúng bảo: Được rồi, vậy bây giờ biểu quyết không tín nhiệm nhé, nào giơ tay lên! Chưa cần nhìn số lượng chúng đã gào lên, đủ 100% rồi nhé! Trời ạ, tôi chả còn cách nào khác nên cũng giơ tay lên và hô to: Đả đảo Nguyễn Phương Anh!

Thế đấy, Sống trong chế độ độc tài, độc đảng thì người dân chỉ còn biết phát biểu chính kiến bằng cách đả đảo chính mình", hay chỉ duy nhất mình tôi bị" Tự do ngôn luận, Tự do phát biểu chính kiến là thế này ư" Chưa hết khi ra về chúng còn thúc tôi, đấy tôi đi ra và kèm sát không cho nói chuyện với ai đến tận nhà cũng như khi bước vào phòng họp lúc đầu chúng cũng đã cách ly tôi với người dân bằng cách áp tải xuống tầng dưới, đợi khi nào đủ người mới cho tôi lên nhằm ngăn chặn nói chuyện, đại diện công ty cũng bị ngăn chặn không cho ngồi cùng người dân, chúng cách ly triệt để.

Càng đi sâu tìm hiểu về hệ thống cai trị đất nước hiện nay tôi mới biết tại sao lại có nghị quyết 1481 của EU coi chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại, bởi vì từ trước tới nay chưa bao giờ họ ngừng những việc đấu tố người dân khác chính kiến với họ, chưa kể những việc kinh khủng khác nữa.... Đến thế kỷ 21 này mà vẫn còn như vậy thì đích thị họ muốn dồn nỗi căm phẫn của người dân đến cực điểm để khi nó nổ ra họ mới hiểu: "Chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ".

Hà nội, Đêm 28/3/2007.

Chuyện “Ngưng bắn…” kể cho độc giả Bloomington ngày ấy, đã là chuyện quá khứ. 30 tháng Tư năm sau, cuộc chiến trên đất Việt tàn. Chủ nghĩa Cộng sản, nguyên nhân của nạn binh đao, dìm quê hương tôi trong biển máu hàng thập kỷ, cuối cùng đã hưởng hết 70 năm tuổi thọ. Tưởng chuyện đau thương trong một ngày ngưng bắn của gia đình, vì sự an toàn, phúc lợi của loài người, phải trở thành cổ tích. Vậy mà hôm nay, trong thời đại này, chuyện buồn chiến tranh của tôi đang tái diễn...
Mười năm, 20 năm, và nhiều hơn nữa, khi lịch sử kể lại buổi chuyển giao quyền lực hứa hẹn một triều đại hỗn loạn của nước Mỹ, thì người ta sẽ nhớ ngay đến một người đã không xuất hiện, đó là cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.
Chiến tranh là chết chóc, tàn phá và mất mát! Có những cuộc chiến tranh vệ quốc mang ý nghĩa sống còn của một dân tộc. Có những cuộc chiến tranh xâm lược để thỏa mãn mộng bá quyền của một chế độ hay một bạo chúa. Có những cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa hai chủ nghĩa, hai ý thức hệ chỉ biến cả dân tộc thành một lò lửa hận thù “nồi da xáo thịt.” Trường hợp sau cùng là bi kịch thống thiết mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu! Hệ lụy của bi kịch đó mãi đến nay, sau 50 năm vẫn chưa giải kết được. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một nữ chiến binh cộng sản miền Bắc có tên là Dương Thu Hương khi vào được Sài Gòn và chứng kiến cảnh nguy nga tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ đã ngồi bệch xuống đường phố Sài Gòn và khóc nức nở, “khóc như cha chết.” Bà khóc “…vì cảm thấy cuộc chiến tranh là trò đùa của lịch sử, toàn bộ năng lượng của một dân tộc dồn vào sự phi lý, và đội quân thắng trận thuộc về một thể chế man rợ. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của tôi mất đi một cách oan uổng ...
Ngày 30 tháng 4 năm 2025 là một ngày có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong lịch sử Việt Nam đương đại, cũng là dịp để chúng ta cùng nhau hồi tưởng về ngày 30 tháng 4 năm 1975 và những gì mà dân tộc đã sống trong 50 năm qua. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã kết thúc chiến tranh và đáng lẽ phải mở ra một vận hội mới huy hoàng cho đất nước: hoà bình, thống nhất và tái thiết hậu chiến với tinh thần hoà giải và hoà hợp dân tộc. Nhưng thực tế đã đánh tan bao ước vọng chân thành của những người dân muốn có một chỗ đứng trong lòng dân tộc.
Điều thú vị nhất của nghề làm báo là luôn có sự mới lạ. Ngày nào cũng có chuyện mới, không nhàm chán, nhưng đôi khi cũng kẹt, vì bí đề tài. Người viết, người vẽ, mỗi khi băn khoăn tìm đề tài, cách tiện nhất là hỏi đồng nghiệp. Ngày 26 tháng 3, 1975, hoạ sĩ Ngọc Dũng (Nguyễn Ngọc Dũng: 1931-2000), người dùng bút hiệu TUÝT, ký trên các biếm hoạ hàng ngày trên trang 3 Chính Luận, gặp người viết tại toà soạn, hỏi: “Bí quá ông ơi, vẽ cái gì bây giờ?”
Sau ngày nhậm chức, Tổng thống Donald Trump đã ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và bị một số tòa án tiểu bang chống đối và hiện nay có hơn 120 vụ tranh tụng đang được xúc tiến. Trump cũng đã phản ứng bằng những lời lẽ thoá mạ giới thẩm phán và không thực thi một số phán quyết của tòa án. Nghiêm trọng hơn, Trump ngày càng muốn mở rộng quyền kiểm soát hoạt động của các công ty luật và công tố viên nghiêm nhặt hơn. Trong khi các sáng kiến lập pháp của Quốc hội hầu như hoàn toàn bị tê liệt vì Trump khống chế toàn diện, thì các cuộc tranh quyền của Hành pháp với Tư pháp đã khởi đầu. Nhưng Trump còn liên tục mở rộng quyền lực đến mức độ nào và liệu cơ quan Tư pháp có thể đưa Trump trở lại vị trí hiến định không, nếu không, thì nền dân chủ Mỹ sẽ lâm nguy, đó là vấn đề.
Khi Bạch Ốc công bố công thức tính thuế lên các quốc gia với các thang thuế khác nhau, người ta nhận ra đó chỉ là một một phép tính toán học căn bản, chẳng liên quan đến kinh tế học hay mậu dịch lẫn các dữ liệu thực tế nào cả. Chúng chỉ là những số liệu vô nghĩa và phi lý. Việt Nam không đánh thuế hàng Mỹ đến 90% và đảo hoang của những chú chim cánh cụt có liên quan gì đến giao thương. Điều này thể hiện một đối sách vội vã, tự phụ và đầy cảm tính, cá nhân của Donald Trump nhằm tạo áp lực lên thế giới, buộc các nước tái cân bằng mậu dịch với Mỹ hơn là dựa trên nền tảng giao thương truyền thống qua các hiệp ước và định chế quốc tế. Hoặc nhỏ nhặt hơn, để trả thù những gì đã xảy ra trong quá khứ: Trump ra lệnh áp thuế cả những vật phẩm tâm linh từ Vatican đưa sang Mỹ như một thái độ với những gì đức Giáo Hoàng Francis từng bày tỏ.
Tổng thống Donald Trump vào hôm qua đã đột ngột đảo ngược kế hoạch áp thuế quan toàn diện bằng cách tạm dừng trong 90 ngày. Chỉ một ngày trước đó đại diện thương mại của Trump đã đến Quốc Hội ca ngợi những lợi ích của thuế quan. Tuần trước chính Trump đã khẳng định "CHÍNH SÁCH CỦA TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI". Nhưng Trump đã chịu nhiều áp lực từ những nhân vật Cộng Hòa khác, các giám đốc điều hành doanh nghiệp và thậm chí cả những người bạn thân thiết, đã phải tạm ngừng kế hoạch thuế quan, chỉ duy trì thuế căn bản (baseline tariff) 10% đối với tất cả những đối tác thương mại.
Trật tự thế giới là một vấn đề về mức độ: nó thay đổi theo thời gian, tùy thuộc vào các yếu tố công nghệ, chính trị, xã hội và ý thức hệ mà nó có thể ảnh hưởng đến sự phân phối quyền lực trong toàn cầu và ảnh hưởng đến các chuẩn mực. Nó có thể bị thay đổi một cách triệt để bởi các xu hướng lịch sử rộng lớn hơn và những sai lầm của một cường quốc. Sau khi Bức tường Berlin sụp đổ vào năm 1989, và gần một năm trước khi Liên Xô sụp đổ vào cuối năm 1991, Tổng thống Mỹ George H.W. Bush đã tuyên bố về một "trật tự thế giới mới". Hiện nay, chỉ hai tháng sau nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của Donald Trump, Kaja Kallas, nhà ngoại giao hàng đầu của Liên minh châu Âu, đã tuyên bố rằng "trật tự quốc tế đang trải qua những thay đổi ở mức độ chưa từng thấy kể từ năm 1945". Nhưng "trật tự thế giới" là gì và nó được duy trì hoặc phá vỡ như thế nào?
Hãy bắt đầu niềm tin này với câu nói của John Kelly, tướng thủy quân lục chiến hồi hưu, cựu Bộ trưởng Nội an, cựu chánh văn phòng của Donald Trump (2018): “Người phát điên vì quyền lực là mối đe dọa chết người đối với nền dân chủ.” Ông phát biểu câu này tại một hội nghị chuyên đề về nền Dân chủ ở Mount Vernon vào tháng 11/2024, ngay tại ngôi nhà của George Washington, vị tổng thống đầu tiên, người mở ra con đường cho nền dân chủ và tự do của Hoa Kỳ. Không đùa đâu! Tướng Kelly muốn nói, những người phát điên vì quyền lực ấy có thể giữ các chức danh khác nhau, thậm chí là Tổng Thống, nhưng trong thâm tâm họ là bạo chúa, và tất cả các bạo chúa đều có cùng một đặc điểm: Họ không bao giờ tự nguyện nhượng quyền lực.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.