Hôm nay,  

Cầu Dầu Trơn Trượt

26/07/200800:00:00(Xem: 9691)
Già néo đứt dây nên dầu tuột giá!

Trong ba năm, dầu thô đã tăng giá gấp ba trên thế giới và dự đoán giá dầu trên thế giới là việc đầy rủi ro mà ít ai dám bàn nữa. Nhưng, sau khi chờn vờn trên đỉnh cao kỷ lục gần 148 đồng một thùng, giá dầu có khi đã chóng mặt nhìn xuống vực thẳm ở dưới. Và có thể giảm.

Thông thường, khi giá một sản phẩm nào tăng thì số cầu của sản phẩm đó tất giảm. Chuyện ấy, có lẽ ai cũng có thể biết và hiểu được. Nhưng, có hai loại sản phẩm trên đời mà giá tăng số cầu chưa chắc đã giảm. Lương thực là một, năng lượng là hai.

Gạo có lên giá, ta vẫn cần ăn và có khi ăn ít thịt hơn và... độn gạo nhiều hơn. Năng lượng như dầu thô, khí đốt và xăng cũng thế, giá có tăng người ta vẫn cần, vì sản xuất kinh tế lệ thuộc rất nhiều vào loại nhiên liệu đó.

Tuy nhiên, khác với lương thực là loại sản phẩm sinh tử - không ăn là chết - năng lượng là loại sản phẩm chiến lược - vì giá tăng quá mạnh làm phí tổn gia tăng và sản xuất sa sút. Khi sản xuất sa sút, nhà máy đình đọng, nhân công bị sa thải, số cầu về xăng dầu có thể giảm. Nếu số cầu mà sút giảm thì giá cả có thể giảm mạnh hơn, chứ không theo cùng một tỷ lệ (thuật ngữ kinh tế gọi là độ đàn hồi co giãn rất cao của giá cả so với số lượng cung ứng trên thị trường). Một thí dụ mà các nước bán dầu và các nền kinh tế Đông Á đều còn nhớ: sau vụ khủng hoảng Đông Á vào các năm 1997-1998, nạn suy trầm kinh tế khiến số cầu về dầu khí giảm mất 10% trên thế giới.

Số cầu ấy kéo giá dầu sụt mất 75%, có lúc tuột dưới 10 đô la một thùng, vào năm 1999.

Chúng ta có thể gọi đó là quy luật "già néo đứt dây!"

Chuyện ấy có đang xảy ra không sau khi dầu thô vượt 147 đồng một thùng ngày 11 vừa qua và khi toàn cầu đang nói đến nguy cơ suy trầm hay suy thoái kinh tế" Câu hỏi ấy đáng được nêu ra vì từ Thứ Sáu 11 tháng Bảy đó đến Thứ Sáu 25 tháng Bảy, giá dầu đã giảm 24 đồng trong hai tuần, một mức sút giảm đáng kể, gần 19%. 

Muốn giá giảm, người ta phải hoặc tăng số cung hoặc hạ số cầu.

Số cung hiện đã lên tới mức gần như tối đa nếu so với số cầu nên chuyện cung cầu ấy là nguyên nhân chính của nạn dầu thô lên giá. Các yếu tố khác như an ninh hay thiên tai có thể đánh sụt số cung - vì khủng bố, chiến cuộc, nguy cơ xung đột, bão lụt trong khu vực khai thác dầu khí như trận bão Dolly vừa qua - làm xăng dầu bốc giá lên trời theo từng tin xấu. Chuyện "đầu cơ xăng dầu" không là yếu tố thổi giá mà vẫn được các chính khách thổi lên để chứng tỏ là họ quan tâm đến túi tiền của dân chúng, ta sẽ không đề cập tới ở đây.

Trong các quốc gia sản xuất và xuất cảng dầu khí, duy nhất một quốc gia vẫn còn khả năng bơm thêm dầu cho thị trường quốc tế, đó là Saudi Arabia.

Nhưng Hoàng gia Saudi chẳng chơi dại mà bơm thêm dầu quá nhiều, vì không quên kinh nghiệm hai chục và 10 năm trước là khi dầu thô tuột giá tới mức tám đồng một thùng làm xứ này bị mắc nợ. Từ mấy năm qua, nhờ dầu thô lên giá, mỗi ngày xứ này thu vào một tỷ đô la để đầu tư và tung hoành, như phóng tài hoá thu nhân tâm và trở thành một thế lực đáng kể cho thế giới Hồi giáo.

Tuy nhiên, dù là thế lực đáng kể, Saudi Arabia cũng biết sợ khi thấy giá dầu lên tới trăm rưởi. Với giá đó thì các đại gia cũng chết - kể cả Hoa Kỳ. Nghĩa là kinh tế bị suy trầm, lạm phát gia tăng và cả xã hội sẽ nghĩ lại về cách tiêu thụ ít hơn hoặc sản xuất ra loại năng lượng thay thế.

Chuyện ấy đang xảy ra tại Hoa Kỳ khi cả nước nói tới khủng hoảng, nào gia cư nào tín dụng, nào ngân hàng, và tranh luận về nhu cầu đào dầu quốc nội, hoặc đầu tư vào các nguồn năng lượng khác. Ngoan cố và mê sảng về chuyện năng lượng như đảng Dân Chủ giờ đây cũng hiểu rằng hai phần ba dân Mỹ nay đã ủng hộ việc đào thêm dầu trong lãnh thổ và lãnh hải của Mỹ! Bài này không nói về chuyện vặt đó, nhưng khi Tổng thống  Bush chính thức nói tới yêu cầu đào dầu, dấu hiệu thay đổi tại Mỹ được Hoàng gia Saudi hiểu ngay.

Hôm sau, giá dầu bắt đầu hạ vì có người sợ bị đứt dây khi kinh tế Mỹ đứt hơi vì dầu.

Là một xứ hiếm hoi trong Hiệp hội các nước bán dầu (OPEC), Saudi Arabia còn khả năng gia tăng số cung, dù không nhiều (một triệu thùng mỗi ngày) thì cũng là chỉ dấu quan trọng cho thị trường. Thứ hai, Saudi Arabia còn có khả năng chính trị: với cả ngàn tỷ Mỹ kim trong tay, Hoàng gia Saudi có thể gây ảnh hưởng trong khối Á Rập, trong thế giới Hồi giáo, và tại khu vực Trung Đông. Gây ảnh hưởng qua nỗ lực hoà giải để giảm bớt nguy cơ giao tranh trong vùng, tức là đẩy lui yếu tố rủi ro về an ninh có thể làm dầu thô lên giá. Rủi ro an ninh như mâu thuẫn giữa Israel với Palestine hay Syria, hoặc giao tranh trong eo biển Hormuz làm nghẽn đường tiếp vận dầu khí, v.v... Chuyện ấy dường như đang xảy ra. Và thứ ba, đã nói đến việc tung tiền, vì sao không tung tiền vào các thị trường tài chánh và ngân hàng đang bị rúng động tại Hoa Kỳ và Âu Châu" Chuyện ấy, có khi nay mai ta sẽ thấy!

Đấy là nói về phía cung.

Về phía cầu, khi xăng dầu lên giá quá bốn đồng một ga lông thì lạc quan như dân Mỹ cũng chột dạ mà đạp thắng. Dù chưa nhiều, số tiêu thụ có giảm chừng 5% cũng là dấu hiệu tâm lý quan trọng  - chưa từng thấy từ mấy chục năm nay. Giá xăng trung bình tại Mỹ đã giảm từ 4,09 đồng xuống 4,00 đồng một ga lông cũng chẳng là ngẫu nhiên vì s1ô cầu giảm nên lượng dầu tồn kho đã tăng làm giá xăng có nới. Kế tiếp, tin xấu dồn dập trên các thị trường Hoa Kỳ, Âu Châu và cả Nhật Bản (sau 15 năm bị nạn giảm phát và ba năm giá cả ổn định, lần đầu tiên xứ này nói tới nguy cơ lạm phát vì thương phẩm tăng giá) cũng báo hiệu một sự sút giảm đáng kể của sản xuất và số cầu về dầu khí trong tương lai. Nghĩa là con gà đẻ trứng vàng cho Hoàng gia Saudi nay đã mệt mỏi, e rằng mai này có thể toi. 

Cho nên cả hai yếu tố cung cầu đều lên tới đỉnh và có khi đổ: số cầu sẽ giảm, số cung sẽ tăng. Mà chỉ cần tình trạng cung cầu căng thẳng được nới một đôi chút là giá sẽ hạ. Khi hạ thì hạ rất nhanh và rất mạnh. Là điều người ta có thể thấy tử tháng Tám trở đi, và sẽ thành rõ rệt hơn trong quý ba, trước ngày dân Mỹ đi bầu.

Một xứ bán năng lượng có thể nghĩ khác, là Liên bang Nga. Nhưng, dùng dầu khí làm võ khí để gây sức ép với Âu Châu hoặc xúi giục Iran gây rối thì  trước tiên sẽ khiến một lân bang chí thiết vỡ mặt. Đó là Trung Quốc, một xứ đói ăn và khát dầu nay đang bấm bụng lên sân khấu Thế vận biểu diễn cho xong màn trình diễn đắt tiền của mình.

Vì vậy, nếu giá dầu có giảm mạnh, ta không nên ngạc nhiên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cầu an là tâm lý phổ biến của nhân loại chứ chả riêng gì ông Tổng Bí Thư. Nhờ thế nên Vladimir Putin và Tập Cận Bình mới có cơ hội diễu võ dương oai, và lăm le muốn lấn lướt thiên hạ cho mãi đến nay. Nay thì ai cũng biết hình ảnh Gấu Nga (dữ dằn) chỉ là sản phẩm của tuyên truyền và Cọp Tầu (vằn vện) chỉ là cọp giấy mà thôi, trừ đám dân Ba Đình Hà Nội.
Giống như những gián đoạn trước đây đối với nền kinh tế toàn cầu, cuộc chiến của Nga ở Ukraine đã làm nổi bật sự sai lầm của việc chỉ dựa vào thị trường để giảm thiểu rủi ro và tăng cường khả năng phục hồi của các quốc gia. Thêm một thử thách khác nữa, chủ nghĩa tân tự do đã thất bại và cuối cùng phải được thay thế bằng một tầm nhìn kinh tế mới dựa trên các giá trị mới....
Quân đội Cộng sản Việt Nam khoe “nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”, nhưng sau 78 năm ra đời (22/12/1944) lực lượng này không vượt qua nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” ngay trong hàng ngũ mình và đe dọa sự tồn vong của chế độ...
Thật tình Putin đang lo sợ cho số mạng của ông ta và cả ngôi vị Tổng thống mà ông đã cố công dọn sẵn chờ ông cho tới năm 2036. Trước nhứt, ông lo sợ trong nội bộ, như cựu Thủ tướng Dmitri Medvedev bị thất sủng và bị ra rìa trước thế lực của cánh «siloviki» (quân đội và an ninh), Bộ trưởng Quốc phòng Serguei và Tham mưu trưởng Valery Guerrassimov, bỗng vắng bóng, giới trí thức yêu chuộng dân chủ tự do có thái độ bất mãn....
Từ Rạch Giá – hôm 21 tháng 3 năm 2022 – nhà văn Thận Nhiên đã gửi đến độc giả xa gần tấm hình của người đàn ông gầy gò/đen đủi, ngồi trên chiếc xe lôi (trong một con phố nào đó) ở thị xã này. Bức ảnh tuy chỉ đơn sơ và giản dị thế thôi nhưng vẫn khiến tôi không khỏi ngậm ngùi...
Khi Nga hoàng Putin lấy cớ tập trận, tập trung gần hai trăm ngàn quân với xe tăng nhiều như sỏi đá, với những dàn tên lửa chập chùng đội hình như diễu binh sát biên giới Ukraine, Tổng thống Mỹ Joseph Biden liền nhiều lần cảnh báo, chỉ rõ cả ngày N, giờ G quân Nga nổ súng xâm lược Ukraine làm cho Putin chột dạ phải nhiều lần lui lại ngày động binh.
✱ Giám đốc CIA và cựu Đại sứ Hoa Kỳ tại Nga William Burns đã gửi đi một cảnh báo (11.2021), lo ngại rằng Nga đang lên kế hoạch cho một cuộc xâm lược ✱ Mục tiêu của Nga là buộc phương Tây nhượng bộ Ukraine nói riêng, và để đạt được mục tiêu chiến lược ở khu vực hậu Xô Viết nói chung. ✱ Ngoại trưởng Nga Lavrov, (12.2021) khẳng định rằng phương Tây nên chấp nhận hai điều kiện nếu họ muốn tránh "châu Âu quay trở lại kịch bản "ác mộng" của sự đối đầu quân sự." ✱ Trong bài phát biểu ngày 18 tháng 11 (2021) Putin đã cố gắng tạo ra cảm giác căng thẳng đối với phương Tây nhằm ngăn cản việc Ukraine và Gruzia trở thành thành viên NATO. ✱ Tối hậu thư của Nga: Hoặc chấp nhận chiến tranh ở châu Âu hoặc từ bỏ các khu vực thuộc hậu Xô Viết.
Nếu có một người khác ngoài Vladimir Putin có thể chấm dứt cuộc chiến của Nga ở Ukraine, thì đó là Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Nhưng cho đến nay, ông Tập vẫn đứng bên lề và có vẻ như là dừng ở lại ở đó, vì do nhiều khả năng bị tổn thương chính trị ở trong nước và sự thiếu can đảm và trí tưởng tượng của chính ông... -- Một bài nhận định sâu sắc của Giáo sư Joseph S. Nye về sách lược của Tập Cận Bình đối với cuộc chiến Ukraine. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Lo “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, và “phòng, chống tham nhũng, tiêu cực” chưa xong, nay đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) và cả “hệ thống chính trị” lại vắt giò lên cổ đối phó với căn bệnh “chủ nghĩa cá nhân” trong cán bộ, đảng viên, Quân đội và Lực lượng Công an.
Suốt hơn cả tháng nay, Nga hằng ngày liên tục đánh chiếm Ukraine. Với những trận dội bom ác liệt nhằm thành phố, đúng vào khu dân cư, nhưng Moscow vẫn chưa đạt được mục tiêu nào hết, như chiếm được một thành phố, trái lại đang phải đối đầu với sự kháng cự mạnh mẽ của toàn dân Ukraine, bị nhiều tổn thất về nhân sự và vật chất khá quan trọng. Điều mà Putin và bộ tham mưu của ông ta đã không ngờ trước được.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.