Hôm nay,  

Phóng Sinh

02/08/200800:00:00(Xem: 9281)

Mái ấm gia đình riêng nho nhỏ, đôi khi còn gọi là Tổ Ấm Gia Đình nữa; Trong Tổ Ấm ấy có: Cha Mẹ, Vợ Chồng, Con Cái; Sự sum họp sống chung trong tình thương yêu lẫn nhau như thế gọi là hạnh phúc gia đình.

Chúng ta trân quí nhau, trân quí cái hạnh phúc thiêng liêng của gia đình mình: Trên kính, dưới nhường, đắng cay, ngọt bùi, phúc cùng hưởng, họa cùng đau, cùng học hỏi tinh tấn, cùng bao bọc hy sinh cho nhau và cùng cố gắng chu toàn, cũng như bảo vệ nhau về mọi mặt để bảo tồn mãi cái hạnh phúc gia đình riêng tư đó.

Nhưng nếu có những tai biến, hoạn nạn xảy ra, hoặc có những hoàn cảnh không hay phải chia lìa, hoặc trong gia đình có ai chết là chúng ta lâm ngay vào cảnh kẻ mất người còn, biệt ly tan tác thì ai lại không khóc lóc, đau thương, cô đơn, và buồn thảm!

Với loài người là như thế, thì với loài vật cũng chẳng khác gì! Chúng cũng có tình cảm, cũng thương yêu, cũng biết hy sinh, đùm bọc, bảo vệ nhau và cũng có bổn phận trách nhiệm với nhau.

Nếu chúng ta quan sát kỹ sẽ thấy:

* Cảnh gà mẹ phồng mang, dương cánh bao bọc đàn gà con khi thấy diều hâu đến bắt con mình!

* Cảnh chó mẹ gầm gừ thật dữ dằn nếu có ai đụng đến chó con của nó!

* Cảnh một tổ chim ríu rít, hạnh phúc ấm êm...Hằng ngày chim bố và chim mẹ thay phiên nhau đi kiếm mồi về nuôi mớm đàn chim con...đến khi bị tai biến! Các chim con bị bắt, tổ chim tan tành! Trước cảnh tang thương ấy chim bố và chim mẹ về nhớn nhác, ngỡ ngàng...cứ bay lòng vòng quanh quẩn mãi để lùng kiếm và réo gọi các chim con, chúng gọi thất thanh! Chúng gọi thảm thiết! Tiếng chim như khóc lóc, như than van, như đứt ruột, đứt gan! Cứ thế quẩn quanh mãi nơi tổ chim bị phá hủy và mất con!

Rồi đến độ quá đau thương chim mẹ chết! Chim bố lẻ loi, lạc lõng, cô đơn một mình, nhưng vẫn không rời chỗ ấy. Suốt ngày đêm xào xạc, héo hắt, xác xơ, hót lên những tiếng hót cô đơn, não nùng, bi thương nhất, và cuối cùng chim bố cũng lại chết theo chim vợ và các chim con!

Thật là cảm động, đáng kính trọng và đáng ca tụng biết bao về tình thương yêu gia đình giữa vợ chồng, con cái quá ư là thắm thiết và thiêng liêng đến như vậy của loài vật!

Ấy thế mà sao chúng ta nỡ nào:

* Ăn uống no say bằng thân mạng của chúng qua những đám cưới, đám ma, giỗ tết, sinh nhật, thượng thọ, thăng quan tiến chức, tiệc tùng này, nọ...

* Và chúng ta nỡ nào:

Vui sướng, hạnh phúc, khoái khẩu bằng những máu đổ thịt rơi với những tiếng hú hãi hùng, tiếng kêu khóc vì đớn đau kinh hoàng đến cùng tột của những con vật vô tội kia, không có một chút tự vệ! Không có một ai đoái hoài, che chở, xót thương! Chúng đang bị bắt nạt, đang bị giết để làm thức ăn nuôi sinh mạng loài người; Nhưng loài người quá ích kỷ chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình mà quên đi cái cảnh cha lìa con, vợ lìa chồng, xảy đàn, tan nghé của những con vật đáng thương này!

Vậy mà sao chúng ta vẫn mê sảng vui cười với những lời chúc tụng không ngớt... Nào là sự báo hiếu tạ ơn; Nào là mừng này, mừng nọ bằng những bữa tiệc linh đình toàn là thân mạng của những con vật tội nghiệp đó! Chúng ta liên hoan, nhảy nhót với nhau; Càng yêu thương nhau nhiều thì lại càng tiếp cho nhau ăn thật nhiều những miếng gọi là thịt ngon! Chính là thân thể của những sinh vật bị uy hiếp, hy sinh một cách hết sức vô lý!

Còn rất nhiều cái phi lý dã man độc ác khác:

* Có nhiều người mê tín dị đoan đã đem giết những con vật vô tội như: Trâu, bò, lợn, gà, chim, cá v...v...làm vật cúng tế, đút lót cho các vị Thần, Thánh như: Thần Sông, Thần Núi, Thần Nước, Thần Lửa... để xin tha mạng sống của mình bằng cách thay thế thân mạng của những con vật ấy.

* Và có nhiều người bảo rằng: "Phải giết những con vật để trao đổi" mới có thể xin được:

- Mưa thuận gió hòa

- Mùa màng tươi tốt

- Của cải như nước

- Giàu sang lâu bền

- Mạng sống trường thọ...

Hiện nay vẫn nhan nhản khắp mọi nơi, mọi chỗ ở một số quốc gia Á Đông! Họ vẫn đang bẫy, đang bắt, đang lưới, đang mua bán súc vật chim muông, cua cá... Dùng thân phận của những con vật này mà Phóng Sinh để cầu an, cầu phúc, cầu hòa bình, cầu tai qua nạn khỏi, cầu tiêu trừ tật bệnh, cầu tăng thêm tuổi thọ để sống lâu....

Những hành động này hoàn toàn Vô Minh, thiếu suy xét, không hợp lý, không hợp sự, không hợp đạo đức!

Hỏi rằng có ai muốn những tai nạn và sự chết chóc như:

*  Bị bắt bớ, bị giăng bẫy, bị đem đi bán như các loài muông thú đang bị hàng ngày!

*  Có ai muốn cảnh mất nhà, mất tổ ấm, mất nơi trú ẩn như những tổ chim đang bị phá hủy!

*  Có ai muốn cảnh vợ chồng, con cái bị chia lìa, gia đình tan nát như cảnh huống của những thú rừng, của chim chóc!

*  Có ai muốn bị giết để thế mạng, để làm vật cúng tế và làm thức ăn như muôn loài thú vật đang bị hy sinh từng giây, từng phút!

Dĩ nhiên là không ai muốn những sự thống khổ như vậy! Dù là loài người hay loài thú; Chẳng ai không tham sống, sợ chết! Chẳng ai không trân quí và bảo vệ một cách tối đa cho thân mình, cùng những gì thuộc về mình, vì đó là cái hạnh phúc của mình và của gia đình riêng mình!

Chúng ta Vô Minh chỉ vì tư lợi cho bản ngã! Đã thích ăn ngon nhưng lại đê hèn đổ tội cho Chúa với câu:

"Vật Dưỡng Sinh"

Trong khi hình ảnh Chúa nâng niu, thương yêu bồng từng con Cừu, thì câu nói đó chắc chắn không phải là của Chúa rồi!

Cũng như trong Kinh, Đức Phật dạy:

"Ai gieo Nhân nào thì sẽ gặt Quả ấy"

Tức là: Nghiệp Lành hay Nghiệp Dữ đều do chính chúng ta tự tạo, thì cũng chính chúng ta phải tự gánh lấy! Chứ không một ai có thể gánh chịu hộ mình được! Cho nên đã tự cột thì cũng tự mình phải cởi! Vậy làm sao mà bắt thú vật thế mạng, chịu tội cho mình được! Làm như thế đã chẳng được gì, mà còn bị cái tội giết mạng thì phải đền mạng là lẽ tự nhiên!

Do đó việc Phóng Sinh muông thú, chim chóc thì cũng vậy! Dĩ nhiên là chẳng được gì mà còn bị cái Nghiệp Dữ là làm xẩy đàn, tan nghé, chia vợ, rẽ chồng chúng, làm con cái chúng lạc lõng bơ vơ! Làm gia đình chúng bị chia ly tan nát! Việc làm như vậy mà bảo là Phóng Sinh cho chúng, làm ơn, làm phúc cho chúng nghĩa là sao" Người ta đang tự do ở trong rừng: Hạnh phúc ấm êm, vợ vợ chồng chồng, con cái ríu rít trong tổ ấm...Thì mình đi săn, đi bắt rồi đem bỏ tù, đem nhốt người ta trong lồng, trong chậu! Chật chội, nghẹt thở và đói khát để chờ đợi có người mua, rồi lại phải chờ đợi ngày giờ được đem đi thả!

*  Ôi! Có khi chưa được thả thì đã chết, vì nghẹt thở, vì chật chội vì quá đông...

*  Mà cho dù có được thả thì cũng đã lạc đàn, lạc tổ rồi, biết nơi đâu mà về!

Như thế thì hỏi rằng đã Phóng Sinh cho ai" Và liệu có chút phúc đức nào không" Hay ngược lại, toàn là tạo Ác Nghiệp để rồi phải trả Quả:

"Gieo gió thì phải gặt bão" là lẽ công bằng nhất, không sao tránh khỏi được!

Thật ra chúng ta làm những việc ngớ ngẩn, tội lỗi ấy chỉ vì chúng ta sống trong thế giới Nhị Biên với cái Tâm Thức Phân Biệt của mình lúc nào cũng:

- Sang - Hèn

- Cao  -  Thấp

- Giỏi -  Dốt

Nên chúng ta đã tự :

¢ Coi trọng thân mạng mình quá mức mà khinh khi thân mạng súc sinh!

¢ Tự đặt mình ở một địa vị quá cao, còn loài vật thì quá thấp!

¢ Tự tôn vinh mình là cao sang, còn súc vật thì hèn hạ!

¢ Tự nghĩ mình là giỏi giang, còn súc sinh thì ngu dốt!

Do đó mà cái tính ích kỷ, ngạo mạn ngày càng tăng trưởng nên đã ác độc đến nỗi giết hại họ, ăn cướp mạng sống của họ để nuôi mạng sống của mình, rồi lại mưu mô thủ đoạn dùng thân mạng của họ để thủ lợi, mua bán và làm vật đổi chác cho những ai cần thế mạng, cần thức ăn để nuôi mạng sống, cần vật đút lót để mà xin xỏ đủ điều.

Khi đã thấu rõ vấn đề thì chúng ta:

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm thức ăn nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm đồ cúng tế để đền ơn, đáp nghĩa hay thế mạng nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm tiệc tùng, ăn mừng này, nọ nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng chúng làm vật hy sinh để trao đổi, khấn khứa, đút lót, xin xỏ đủ điều nữa!

*  Và cũng không còn nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm việc Phóng Sinh để cầu phước, cầu tuổi thọ, cầu hòa bình, cầu hết bệnh tật, cầu tiêu tai nghiệp chướng nữa!

Nếu làm được như vậy thì :

*  Ngoài chợ, trong tiệm ăn không còn ai mua bán thân mạng ai nữa! Và việc đi săn bắn, đi lưới, đi bẫy cũng tự ngừng!

*  Khi chúng ta không sát sinh nữa thì tuổi thọ tự tăng, phúc đức tự tới!

*  Khi chúng ta đóng cửa được tất cả các lò sát sinh hàng loạt ấy đi, thì tự nhiên có hòa bình, không còn có chiến tranh và con người cũng không còn phải chết hàng loạt vì chiến tranh nữa, bởi Nhân Quả Nghiệp Báo của sự sát hại sinh linh tập thể vẫn đang hiện hữu hằng ngày, hằng giờ trong những lò sát sinh ở khắp mọi nơi, mọi chỗ và mọi quốc gia.

Tóm lại, chỉ việc ngưng Phóng Sinh và Sát Sinh là chúng ta:

-  Tự cởi được ác nghiệp!

- Tự tiêu tai nghiệp chướng!

- Tự tăng tuổi thọ!

- Tự động hòa bình!

- Tự động an lạc!

Và không còn cần phải đi cầu Đông, cầu Tây để đút lót, để lạy van, để xin xỏ mà bị lọt vào vòng mê tín dị đoan để tự tạo nghiệp dữ!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi nghe có tiếng gà gáy trong một góc nào đó từ bên trong xa.. Nắng buổi chiều vàng vọt trãi dài trên các ngọn cây. Tôi thoáng nhìn thấy anh Cường chay đang chở chị Mè trên xe đạp chạy từ nhà thờ Con Gà về xóm chùa Hải-Châu, nơi anh Cường chay có tiệm hớt tóc.
Ngôi trường, theo nhận xét của nhà văn TNT khi đến thăm khoảng gần năm trước là: "... một căn nhà sàn … a make shift school... Mấy chục em bé leo vô thì không sao chớ người lớn thì dám sập như không...", nay đã không còn cảnh trạng hồi hộp đó nữa
Lá cờ của tự do dân chủ trong lòng người Việt mà bà đã từng đứng bên nhau với cộng đồng trong nhiều thập niên. Sau cùng bà cho biết sẽ không có mặt trong hội truờng với ông đại sứ nếu không có bóng cờ Vàng.
Đầu năm mới 2019, nếu đúng hẹn, chỉ còn một năm nữa, năm 2020, là Văn kiện Bán Nước Thành Đô sẽ có hiệu lực. Kết quả : Việt Nam sẽ là một bộ phận của đất nước Trung Hoa Cộng Sản
Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại: “… việc tấn công lực lượng Trung Cộng là hoàn toàn do tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lịnh, không có sự đồng ý của Hoa Kỳ và không có sự giúp đỡ của Hoa Kỳ dù là nhân đạo tối thiểu như vớt người trôi trên biển cả.”
Nữ Dân Biểu Zoe Lofgren (Dân Chủ, California) cho biết Bà sẽ nêu tình trạng công an Việt Nam sử dụng bạo lực và tra tấn đối với những người biểu tình ôn hoà
ngày thứ Ba 15/1/2019 Hội Đồng Thành Phố San Jose đã đem việc này ra thảo uận biểu quyết trong một buổi họp công khai để lấy ý kiến dân chúng. Buổi họp diễn ra lúc 1 giờ 30 chiều tại toà Thị chính
Kính tặng tất cả Quả Phụ Hoàng Sa – ngày 19-01-1974 -... Thấy vài chiến hạm cặp dọc cầu tàu, tự dưng tiếng hát ngân lên âm thầm trong lòng nàng: “Bến ấy ngày xưa người đi vấn vương biệt ly… Thấy bóng người về hay chăng?
đầy rẫy các xì-căng-đan, từ đời sống cá nhân bê bối cho đến các sinh hoạt thương mại thiếu minh bạch. Ông Trump đã từng lập ra “viện đại học” sau bị đóng cửa và phải đền 25 triệu đô-la cho những học sinh viên bị lừa, đã từng khai phá sản bốn lần và quỵt nhiều chủ nợ, cũng như tạo ra quỹ từ thiện dưới tên mình để thu hút tiền của những người nhẹ dạ
Hiện nay đang có cuộc bàn cãi về việc đổ bộ lên Hỏa Tinh, lập căn cứ thường trực tại Mặt Trăng, trong lớp phi hành gia mới nhất được tuyển có người Mỹ Gốc Á. Hoa Kỳ là quốc gia duy nhất có phi thuyền người máy thành công đổ bộ và hoạt động trên Hỏa Tinh.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.