Hôm nay,  

Đạo Kiếp Luận

27/12/200800:00:00(Xem: 8995)

ĐẠO KIẾP LUẬN      
                                                                            
Nguyễn văn Trần
Cái tựa “Đạo Kiếp luận” thiệt tình quá lớn và quá kêu cho một bài viết đơn giản của một tác giả có khả năng rất hạn chế. Đưa ra cái tựa lớn và kêu như vậy chỉ mong muốn gợi sự tò mò của người đọc thì bài viết họa chăng có người chịu khó vì tò mò mà để ý đọc qua ".
Theo sự giải thích của các cụ còn biết chữ Hán trong số bạn hữu ngày nay, chữ Đạo có nghĩa là Ăn trộm và Kiếp có nghĩa là Ăn cướp. Vậy, Đạo Kiếp luận có nghĩa là Luận về Ăn trộm và Ăn cướp. Mà đó là thứ Ăn trộm và Ăn cướp có một quá trình lịch sử khá dài, với những nhân danh to lớn, từ một thứ có khi còn được gọi là “chủ nghĩa xã hội khoa học hiện thực”!.
Làm sao định nghĩa được Ăn Cướp "
Ăn cắp là hành động lén lấy đồ vật, tài sản, sở hữu quí giá, tiền bạc của người khác một cách kín đáo, tránh bị phát giác để khỏi bị xử lý trước pháp luật .Có khi phải ăn cáp chỉ vì không có điều kiện sử dụng bạo lực . Như vụ một nữ đảng viên đảng cộng sản, Bí thư Sứ quán Hà nội tại Nam phi, ăn cắp sừng Tê giác thuộc loại thú rừng được bảo vệ; như vụ Đại sứ Bằng của Hà nội tại NY, Hoa kỳ, ăn cắp Sò, vụ PMU 18 ăn cắp công quỹ, vụ PCI ăn cắp ngoại viện ODA và những vụ ăn cắp hàng hóa, hành lý của nhân viên cán bộ đảng viên Hàng không Việt Nam tu nghiệp tại Phi trường Nhựt bổn, … Lui về thời gian, Việt Nam còn nhiều vụ ăn cắp cao cấp khác đã đi vào lịch sử vì khía cạnh ăn cắp bị mờ nhạt. Hồ Chí Minh, từ bước đầu tập tểnh hoạt động chánh trị, ăn cắp tên Nguyễn Ái Quốc của các Cụ Phan Chu Trinh, Nguyễn Thế Truyền, Phan văn Trường…rồi khi làm lãnh tụ, ăn cắp những lời nói của người xưa làm như của chính mình nói ra, không cần nhắc xuất xứ : “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người”,…
Ăn cắp là hành động của người ý thức mình đang trong tình trạng phạm pháp. Còn ăn cướp là hành động vượt qua ý thức phạm pháp, sử dụng triệt để bạo lực để tước đoạt của cải hợp pháp của người khác, vô hiệu hóa mọi phản kháng bảo vệ hay tự vệ của sở hữu chủ. Có khi ăn cướp còn sử dụng quyền lực của luật pháp quốc gia để thủ đắc tài sản tư nhân hay công thể khi họ nắm quyền cai trị quốc gia.
Ngày nay, ăn cướp đã được thời đại hóa. Đúng hơn, được toàn cầu hóa. Trước đây, ăn cướp chỉ nhằm từng mục tiêu chính xác, giới hạn theo từng khu vực cư dân. Ở nhà quê là ăn cướp vườn. Ở thành phố là ăn cướp thành, ăn cướp chợ. Văn minh hơn, khả năng lớn hơn vì bị nhiều rủi ro, nguy hiểm hơn . Thời đó vẫn chưa có thứ ăn cướp trên qui mô cả nước.
Ở thời đại chúng ta, ăn cướp lưu diễn từ vùng biển Caraibes, Đại Tây dương, Ấn Độ dương, Thái Bình dương, vượt qua Thế giới ảo để ăn cướp những tài sản trí tuệ. Ăn cướp phụ thuộc theo sự biến chuyển không ngừng của xã hội, mà vụ đáng lưu ý nhứt trong gần đây là vụ cướp chiếc tàu dầu Sirius-Star của Á-Rập hôm 15 tháng 11- 2008 ở Somalie. Vụ cướp này đã làm cho cả thế giới bàng hoàng trước một thực tế là nạn cướp thật sự trở thành hiểm họa đang đà phát tiển mạnh.
Ăn cướp đã chuyển biến từ qui mô đến bản chất, nên muốn tìm cho ăn cướp một định nghĩa được nhiều người chấp nhận dể dàng không còn là điều đơn giản nữa.
Thí dụ như chúng ta thử nhìn thấy có mối quan hệ nào giữa không tặc ăn cướp máy bay hướng theo mục tiêu chánh trị hay khủng bố, với tin tặc phát thanh tin tức không cần có phép "
Về mặt lịch sử, ăn cướp xuất phát trên biển cả, từ thời cổ đại. Jules César bị ăn cướp bắt giữ trên Địa-Trung hải. Ông trả tiền chuộc mạng, sau đó, ông thanh toán đám cướp này để phục hận. Nhưng băng cướp này chẳng may bị người đời quên lãng.
Khi nói đến ăn cướp, chúng ta không khỏi nghĩ đến những hòn đảo hoang vắng xa xôi trên biển cả, lá cờ màu đen có hình sọ người và những chai rượu Rhum. Ăn cướp là những nhân vật có một con mắt bịt lại, có chân gổ, có con két trên vai nhưng trông họ hào hùng, dễ thương, ngày nay đang làm say mê trẻ con trên màn ảnh.
Trái lại, hậu duệ của họ khó giữ địa vị của họ trong những truyện mạo hiểm hay phim ảnh và khó làm say mê mọi người. Đó là những người kết bè kéo cánh thành băng đảng võ trang theo đuổi mục tiêu ăn cướp tài sản của kẻ khác làm của riêng cho mình. Họ thuộc thành phần tội phạm có tổ chức và hoàn toàn đánh mất đặc tính mạo hiểm lãng mạn của thời xưa. Áp dụng luật pháp cổ để gọi thì họ là những “kẻ thù của loài người ”.
Tổ quốc của những người Ăn cướp
Ăn cướp là những con người không cần biết mình có một đất nước, một lãnh thổ, một biên giới để bảo vệ và để xác nhận nguồn gốc dân tộc. Tổ quốc của họ là lá cờ đen phất phới ở biển khơi, quốc gia của họ là nơi nào luật pháp không còn hiệu lực.
Ăn cướp phần lớn là những người sanh ra vô sản và chết trẻ. Có người cho rằng ăn cướp là những người bị những động cơ hèn kém thúc đẩy hành nghề ăn cướp: tánh ham tiền dễ bị mua chuộc, tánh liều mạng, hận đời ... Người khác thì nghĩ rằng ăn cướp là những anh hùng của Tự do, coi thường trật tự luật pháp và cả hệ thống quyền lực của thế giới. Đó là những người chống lại sự toàn cầu hóa hàng hóa, sức ép của những tổ chức quốc tế và sự khống chế tâm hồn con người bằng những chủ thuyết mơ hồ.
Đề cập đến lịch sử Ăn cướp là muốn nói đến “chánh sử”, tức vinh danh những con người muôn mặt, xuất thân từ lớp bần cố nông, du đảng, bụi đời tam đại, …kết hợp thành những Đội ngũ tiền phong, hơạt động dưới sự chỉ huy của những quyền lực chánh trị vào thời mà những thương thuyền còn là phương tiện duy nhứt phục vụ nền kinh tế toàn cầu. Khi chiến tranh xảy ra giữa các nước cùng vùng biển, họ trở thành lực lượng hải quân hùng hậu tham chiến. Khi hết chiến tranh, họ bị giải ngũ rồi sống bằng nghề thủy thủ trên các thương thuyền. Đời sống cực kỳ bi thảm: đói khát, bịnh tật, sỉ nhục, …Thế là họ bắt đầu vùng lên làm cách mạng chống lại bất công. Thương thuyền giờ đây là không gian xảy ra xung đột đấu tranh sanh tử giữa tư bản và vô sản, giữa kẻ áp bức và kẻ bị áp bức. Tức giai cấp đấu tranh sau này.
Sau khi thoát khỏi nơi này, họ kéo nhau về với lá cờ đen và bắt đầu công khai tuyên chiến với thế giới tư bản. Quây quần chung quanh bầu rượu Rhum, chia nhau của cải cướp được, bình bầu lãnh tụ. Mọi người hòa đồng không còn phân biệt chủng tộc, màu da, nguồn gốc xã hội. Tất cả có chung Tổ quốc, tức Tổ quốc xã hội chủ nghĩa đầu tiên. Và Cờ Đen là cờ của giai cấp vô sản.
Thử định nghĩa Ăn cướp
Trở lại vụ chiếc tàu dầu Sirius-Star ở Somalie, các luật gia lên án tác giả của vụ này là những tên cướp, và cướp biển. Đó là những người  hoạt động trên vùng biển khơi, nơi biên giới chủ quyền quốc gia không còn nữa. Nơi mà con người phải tự lo ứng xử lấy. Nguyên tắc ứng xử chung là không gây hấn và tương trợ khi nguy hiểm xảy ra. Bởi từ ngàn xưa, loài người được định nghĩa bằng « sự đoàn kết, khả năng tưong thân tương trợ, ý thức cứu hộ đồng loại  ».


Dựa trên nguyên tắc ứng xử phổ quát này, chúng ta có thể nhận diện khá rõ nét, Ăn cướp là những người lợi dụng pháp quyền, sử dụng bạo lực, cướp đoạt tài sản của người khác mà thoát khỏi luật pháp trừng trị.
Từ đây, ngữ nghĩa của tiếng Ăn Cướp, cả Cướp biển, được mở rộng ra thêm và trở thành một định nghĩa chung phổ quát. Người ta có xu hướng quên dần ngữ nghĩa ban đầu Ăn Cướp, tức cướp biển, là từ ngữ chỉ những kẻ phóng lên chiếm đoạt thương thuyền, vơ vét của cải trên đó, lật lưng hành khách trấn lột sạch. Mà mọi người lừa đảo đoạt của cải của người khác đều là Ăn Cướp. Từ vụ quan trọng đến vụ nhỏ nhặt, tầm thường. Người sao chép văn hóa phẩm không tôn trọng bản quyền, nhái làm hàng giả bán ra thị trường, … đều bị nhận diện chung là Ăn cướp. Căn bản pháp lý để định nghĩa Ăn Cướp là sự vi phạm những quyền sơ đẳng mà người vi phạm lại không bị sự lương thiện lên án, không bị loài người nhận diện chỉ mặt, không bị luật pháp can thiệp.
Thử thêm một định nghĩa
Nguyên lý cách mạng của Lê-nin là  sử dụng “dối trá và bạo lực cướp Chánh quyền và giữ Chánh quyền ». Ông khai triển thêm “ Dối trá để che giấu bạo lực. Bạo lực để làm cho dối trá đạt hiệu quả mong muốn ”. Áp dụng triệt để nguyên lý này, người cộng sản trên khắp thế giới đều cướp Chánh quyền để có được Chánh quyền. Chưa thấy có một Chánh quyền cộng sản nào mà quyền lực được toàn dân ủy nhiệm. Dựa theo định nghĩa Ăn Cướp trên đây, người cộng sản là những người Ăn Cướp chuyên chính.
Ở Việt Nam, HCM là đảng trưởng đảng cướp chính thống, vì được Đệ III Quốc tế chỉ định. Vụ cướp đầu tiên vĩ đại trên qui mô cả nước là cướp công kháng chiến của toàn dân. Trong vụ cướp này, chiến lợi phẩm vô giá cướp được là lòng yêu nước tinh ròng của nhân dân Việt Nam, những giá trị văn hóa truyền thống, xương máu của đồng bào đổ ra trong kháng chiến, tài sản, ruộng vườn của nhân dân, …Phương pháp thủ đắc những thứ này, về thực chất, không khác những người hoạt động dưới là Cờ Đen. Nhưng những người ăn cướp dưới lá Cờ Đen lương thiện hơn, vì họ tự xác nhận tư cách và lý lịch, phân định biên giới sanh tồn của họ. Trái lại, băng đảng HCM thiếu hẳn tư cách trung thực này, nên ẩn núp dưới danh xưng “cách mạng vô sản” , làm “giải phóng dân tộc ”. Nhưng vẫn không che giấu được hành động đích thực là “ biển thủ ”. Họ biển thủ tất cả những thứ mà họ đang nắm giữ ngày nay. Xét ra biển thủ là hành động thiếu tính anh hùng, thiếu sự can trường, sự hào hùng vì do sự xảo trá, hèn mạc .
Nắm được Chánh quyền, HCM khai triển hành động ăn cướp trên phạm vi cả nước nhằm vào nhân dân Việt Nam. Những vụ cướp có hồ sơ truy tố trước pháp luật là vụ Cải Cách Ruộng Đất ở Miền Bắc vào các năm 1952-1956; Cải tạo Công thương nghiệp tiếp theo, vụ Nhân văn Giai phẩm (lưu đày người, tịch thu tài sản,…).
Sau 30/ 04/1975, ở Miền Nam, những người kế nghiệp HCM phát huy sự nghiệp ăn cướp qua những vụ đánh tư sản mại bản, kinh tế mới, tổ chức vượt biển thu vàng, học tập cải tạo cho những người của chế độ cũ để tịch thu tài sản, chiếm hữu vợ con của nạn nhân,….
Ngày nay, hành động ăn cướp ở Việt Nam được qui hoạch theo từng mục tiêu chính xác: biển thủ của công, ngoại viện, tài sản tư nhân, đất đai, …Một cách đơn giản, tất cả các hành động biển thủ này, ngày nay được mọi người gọi tập trung bằng một nhóm từ ngữ là “tham nhũng của đảng và nhà nước”.
Để xác định thêm cho rõ, để thuyết phục thêm một lần nữa những ai còn mơ hồ về lập luận ăn cướp trong trường hợp của Việt Nam, chúng tôi chỉ đề nghị hãy đặt lại vấn đề “Tài chánh của đảng cộng sản”. Ngân sách của đảng cộng sản là bao nhiêu " Nguồn tài chánh từ đâu " Ai chấp thuận cho ngân sách này " Ai, cơ quan nào có quyền kiểm soát ngân sách của đảng cộng sản " Tại sao lại có hiện tượng kỳ quái này"
Nếu đây không phải là một trường hợp ăn cướp cụ thể " Đối với luật pháp và cả với thực tế xã hội "
Đảng cộng sản Hà nội bắt đầu sự nghiệp cướp Chánh quyền, khi nắm được Chánh quyền thì sử dụng đủ mọi thứ quyền lực, bạo lực, luật pháp,… để khuếch trương nghiệp vụ ăn cướp .
Ở việt nam không phải chỉ có đảng cướp là đảng cộng sản như ta biết ngày nay. Trước đây, ở Miền nam, đã có  một đảng cướp một thời hoạt động lừng danh làm cho Chánh quyền thực dân pháp phải nể mặt. Đó là đảng cướp Bình Xuyên với đảng trưởng là Bảy Viển . Nhưng nếu xét về phong cách ứng sử, tức điệu nghệ giang hồ, thì đảng cướp Bình Xuyên vượt xa hẳn đảng cộng sản. Bình Xuyên chỉ ăn cướp nhà giàu bất lương, lấy của cải chia bớt giúp người nghèo . Chống lại cò bót Tây, bênh vực, bảo vệ người cô thế . Không bao giờ Bình Xuyên xâm phạm đến quyền lợi của dân chúng hay hà hiếp dân chúng .
Trở lại với định nghĩa về loài người
Dù có ưa hay ghét, khách quan mà nói, thì đảng cộng sản ở Việt Nam, sự nghiệp “vĩ đại” của HCM, vẫn khó thoát khỏi định nghĩa “đó là một đảng ăn cướp”.
Chính sự bất lực của các quốc gia, tức của thế giới ngày nay, tuy có tổ chức, đã giúp ăn cướp tồn tại và hoạt động công khai, hợp pháp. Sự thiếu vắng đồng tình và phối hợp về đạo lý của cộng đồng thế giới đã góp thêm phần không nhỏ làm cho ăn cướp có thêm nhiều thuận lợi hoạt động. Ở Việt Nam, ăn cướp nhằm thẳng vào nhân dân Việt Nam. Ăn cướp Trung Hoa cộng sản đánh cướp tài sản, đất đai của Việt Nam . Trong lúc đó, đối với ăn cướp tư nhân – khác với ăn cướp đảng và Nhà nước như ở Việt Nam – Trung tâm Quan sát Ăn cướp (Piracy Reporting Center), thành lập năm 1992, vừa công bố kết quả điều tra là chỉ trong vòng ba tháng đầu năm 2008, ăn cướp đã gia tăng 20 %. Sự thiệt hại về nhân mạng rất nghiêm trọng : hiện có 3200 thủy thủ bị giam giữ, 500 người bị thương, 160 người bị giết.
Tuy nhiên, điều đáng lạc quan là từ khi có nhiều nước phối hợp can thiệp, thì ăn cướp bắt đầu giảm thấy rõ. Cụ thể, trong vùng eo biển Malacca, các quốc gia Singapour, Mã-Lai, Nam-Dương phối hợp can thiệp, thì các vụ cướp giảm đi ba phần tư.
Đem lại hòa bình và ổn định cho mọi người sanh sống, tái lập quan hệ trên nền tảng đạo lý, sự phối hợp địa phương và quốc tế là cần thiết .
Nhắc lại một định nghĩa về loài người vượt thời gian, xuyên suốt từ thời đại Aristote đến Cicéron, vẫn là “Loài người được định nghĩa bởi sự đoàn kết, khả năng tương thân tương trợ, ý thức cứu hộ đồng loại ”. Định nghĩa này không đặt vấn đề tình yêu đồng loại, tức lòng nhân đạo, tình thân hữu nồng nhiệt, những tình cảm tốt đẹp khác… “Loài người” hay nhân loại không gì khác hơn là động lực, là sức mạnh, thúc đẩy chúng ta cứu giúp đồng loại khi bị lâm nguy mà không cần phải hỏi trước lý lịch hay tư tưởng .
Việt Nam ngày nay cần khẩn cấp sự phối hợp địa phương và quốc tế để, trong nước, ngăn chận hành vi ăn cướp của đảng cướp Hà nội đang cầm quyền, bên ngoài, ngăn chận hành vi ăn cướp đất đai, biển cả của đảng cướp Bắc kinh.
Chưa bao giờ sự phối hợp theo qui mô này thấy cần thiết và quan trọng cho Việt Nam bằng lúc này !
Nguyễn văn Trần

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Càng ngày càng sa lầy tại cuộc chiến Ukraine, nội tình nước Nga theo đó ngày càng đen tối, trở nên phức tạp và hỗn loạn, nhất là sau vụ binh biến của nhóm lính đánh thuê Wagner. Tình trạng này có thể dẫn đến một tương lai bi thảm đen tối hơn nhiều cho nước Nga và hòa bình thế giới nếu các nhóm quyền lực theo dân tộc chủ nghĩa, cực đoan và cứng rắn lên nắm quyền. Đó là nhận định của tác giả Tatiana Stanovaya trong bài phân tích công phu dưới đây. Bà là Nghiên cứu viên cao cấp tại Trung tâm Á-Âu Carnegie Nga, đồng thời là sáng lập viên và giám đốc điều hành của công ty phân tích chính trị R.Politik...
Tưởng niệm 78 năm ngày thành phố Hiroshima bị Mỹ ném bom nguyên tử, thủ tướng Nhật Bản Fumio Kishida vào đầu tuần đã lên án việc Nga đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân. Khoảng 140,000 người đã chết trong vụ Mỹ ném bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima của Nhật Bản vào ngày 6 tháng 8, 1945 và 74,000 người thiệt mạng trong vụ ném bom nguyên tử xuống Nagasaki 3 ngày sau đó. Với tình hình nguy cơ hạt nhân đang trên đà tăng trưởng, đây là một trong loạt bài được biên dịch cho số báo này quanh vấn đề bom nguyên tử.
Bay chuyến cuối cùng trong ngày, từ Don Muang về Tân Sơn Nhất. Gặp một nhóm hơn chục người đi tay không, quần áo nhàu nhĩ áo phông trắng thì thành cháo lòng, áo màu thì cáu bẩn, người đi tông, người đi chân đất, ồn ào, nhốn nháo lên máy bay tìm ghế ngồi. Tất cả đều rất trẻ, tuổi từ 20, đến 31.Khá ngạc nhiên, hỏi ra mới biết anh em ngư dân Sông Đốc – Cà Mau bị cảnh sát biển Thái Lan bắt khi đang câu mực ở Vịnh Thái Lan, tịch thu thuyền, tài sản, án tù 3 tháng. Gia đình vay tiền chạy chọt, ngồi tù được 55 ngày, hôm nay được thả về. Cầm vé trên tay nhưng không biết ghế của mình chỗ nào. Mình cùng mấy cô tiếp viên Air Asia hướng dẫn từng chỗ ngồi vì anh em đều lần đầu bị đi bằng máy bay. Ngồi hỏi chuyện và nghe kể mới biết sự cơ cực từ ngày bị bắt đến khi được tha. Để được thả, gia đình phải tự tìm cò, qua Thái, liên hệ Đại sứ quán VN ở Bangkok, xuống Songkhla gặp cảnh sát, cai tù…Rổ giá để được tự do:
“Chính trị độc tài” và “Tư tưởng hẹp hòi” của đảng Cộng sản Việt Nam là hai nguyên nhân khiến trí thức thờ ơ với đất nước. Nhận xét này không có gì là “đột phá” mà là căn bệnh di căn do đảng đẻ ra để tự hành hạ mình. Hãy lấy bài học “trí thức Việt kiều” ngại về giúp nước để suy nghĩ...
Hầu hết mọi người đang thảo luận về các phiên tòa sắp tới của Donald Trump ở New York, Florida – và thứ Ba vừa qua, đại bồi thẩm đoàn ở Washington, D.C. đã truy tố Trump tội âm mưu lừa gạt chính phủ Hoa Kỳ, âm mưu cản trở một thủ tục tố tụng chính thức, âm mưu chống lại các quyền, cản trở và cố gắng cản trở một thủ tục chính thức, sử dụng Bộ Tư pháp để tiến hành "các cuộc điều tra tội phạm bầu cử giả" và cố gắng ngăn chặn chứng nhận bầu cử vào ngày 6 tháng 1/2021. Trump phải ra tòa hai ngày sau đó và các phiên tọa sắp tới tại thủ đô sẽ phải có sự hiện diện của ông. Liệu điều đó có ảnh hưởng đến khả năng vận động tranh cử của Trump cho đề cử ứng viên tổng thống của Đảng Cộng Hòa?
Kể từ khi lên nắm quyền vào năm 2012, Tập Cận Bình đã tập trung vào việc đảm bảo an ninh cho chế độ của mình. Ông đã thanh trừng bất cứ ai có tiềm năng là đối thủ chính trị, tái cơ cấu quân đội và bộ máy an ninh nội bộ, xây dựng một nhà nước giám sát kiểu Orwell, và thúc đẩy thông qua các luật pháp mới với mục đích đàn áp mọi chống đối, phản biện, nhân danh an ninh quốc gia. Nền tảng cho tất cả những công cuộc cải cách này là cái mà Tập gọi là “khái niệm an ninh quốc gia toàn diện”, một khuôn khổ nhằm bảo vệ hệ thống xã hội chủ nghĩa của Trung Quốc và chính quyền điều hành của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), sự bảo vệ bao gồm cả chính cá nhân Tập.
Bắt đầu từ giữa những năm của thập niên 1980, các giới quan sát người Ấn Độ và quốc tế ngày càng tin là chế độ độc tài của Trung Quốc sẽ quản lý sai lạc nền kinh tế, trong khi Ấn Độ dân chủ sẽ nổi lên như là một đất nước hùng mạnh và phát triển nhiều hơn. Thay vào đó, Ấn Độ hiện nay đang phải trả một cái giá cho việc thiếu đầu tư trong nguồn nhân lực của mình.
Giới yêu hội họa, hẳn nhiên, đều biết tác phẩm Em Thúy của họa sĩ Trần Văn Cẩn. Bức danh họa này hoàn tất vào năm 1943, và “đã được công nhận là Bảo vật quốc gia.” Tuy thế, không mấy ai để ý là có đến hai phụ nữ tên Nguyễn Thị Minh Thúy (và hai đều được dư luận nhắc đến như là nguyên mẫu của tác phẩm nổi tiếng trên) nhưng cuộc đời của họ lại hoàn toàn khác hẳn nhau.
Việt Nam muốn nâng cấp ngoại giao với Mỹ làm gì là câu hỏi được đặt ra, sau khi Tổng thống Joe Biden tiết lộ vào ngày 28/7/2023 rằng: "Tôi nhận được cuộc gọi từ người đứng đầu Việt Nam, rất muốn gặp tôi khi tôi tới G20. Ông ấy muốn nâng tầm để Mỹ thành đối tác lớn, cùng với Nga và Trung Quốc"...
Tôi nghe T.S Mạc Văn Trang than phiền mà không khỏi sinh lòng ái ngại: “Bớt ‘nổ’ đi, bớt ‘diễn’ đi, Trung ương ‘diễn’ một thì cơ sở ‘diễn’ mười, cái gì cũng ‘diễn’ thành lố bịch, ấu trĩ, dối trá, đạo đức giả. Những cái đó ảnh hưởng xấu đến văn hoá, đạo đức toàn xã hội.” Nói thế e có (hơi) quá lời chăng? Khối vở “diễn” vui lắm chớ, tuy tình tiết thì “lố bịch” thật nhưng cũng chả gây “ảnh hưởng xấu xa” gì (mấy) nên vẫn được tái diễn hăng năm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.