Hôm nay,  

Bé Và Giáng-sinh

28/12/200900:00:00(Xem: 6331)

Bé Và Giáng-Sinh

Hình ảnh kỷ niệm của ngày làm thiện nguyện.


Chân-Quê


Họ không biết tên của chúng tôi.  Họ gọi anh là: “Santa Clause” hoặc “Mr. Christmas Tree”, Họ gọi tôi là “Sweetheart”.   Vì năm nào gần Lễ Giáng-Sinh là chúng tôi đều khệ nệ khiêng cây thông và đồ trang-trí đến cho Họ tự thiết kế, những bữa ăn nóng hổi cuối tuần và chuẩn bị tiệc mừng Giáng-Sinh đúng ngay đêm Noel mừng sinh-nhật Chúa.
Mỗi khi Trời chuyển mùa, gió rét căm căm, mưa lạnh như trút nước xuống California.  Một tiểu bang nổi danh ấm áp của Hoa-Kỳ, vậy mà có những sáng mùa đông, vườn trước và sau nhà tôi đóng băng trắng xóa.  Những đêm nằm trong chăn ấm, nệm êm.  Tôi vẫn hoài trằn trọc không tài nào ngủ được; khi nghĩ đến thân-phận của Họ, những kẻ không nhà trôi nổi ngoài kia.  Lưu linh bao nhiêu năm tháng qua… Chúng tôi đã trở thành những người bạn thân-thiết của Họ tự lúc nào, nhưng chỉ gặp được Họ mỗi khi mùa đông trở về.  Vì Trời quá lạnh, Họ không thể ngủ ngoài đường phố, bắt buộc phải tìm đến “Trại Lính Quốc-Gia Hoa-Kỳ” này để xin tá túc qua đêm.  Năm nay, có quá nhiều người không cửa, không nhà.  Họ là ai"  Là “HOMELESS”.


Ngày 24, tháng 12, 2009.  Sau khi sinh-hoạt âm-nhạc “Christmas Carol” Thiện-Nguyện ở Trung-Tâm Điều-Dưỡng cho người Cao-Niên: “Đa-Lạc-Viên” (do anh Ngô-Văn-Quy điều-hợp).  Không kịp dùng cơm trưa tại đây.  Tôi phải vội chở cô con gái cưng đi lấy thức-ăn để chuẩn bị cho tiệc mừng sinh-nhật Chúa đêm đông.  Khi đi đường, ngang qua những khu phố vắng; cô bé hỏi tôi:  “Mẹ ơi!  Sao Homeless nhiều quá vậy"  Con thấy như Họ đang ngồi CHỜ (waiting) cái gì đó.  Nhìn tội-nghiệp quá!”  Tôi mới giải-thích cho con rằng:  “Họ như vậy đó bé à!  Không biết đi về đâu; cứ lang thang suốt ngày rồi ngồi nghỉ ở một nơi nào mà Họ không bị xua đuổi.  Đến 6giờ tối thì tìm đến “Shelter” ghi danh vào tạm trú qua đêm.  Đúng 6giờ sáng hôm sau là phải “check-out” và tiếp tục lang thang khắp các nẻo đường, tiếo tục ngồi CHỜ và CHỜ… Mẹ nghĩ rằng Họ đang CHỜ một phép màu-nhiệm để giải-thoát Họ qua cảnh túng-cùng này bé ạ!  Mẹ với bé đọc kinh cầu-nguyện cho Họ đi nhe!”  Tôi nhìn qua, thấy con bé ứa nước mắt rồi chắp tay nhìn Trời lâm râm kinh-nguyện cùng Mẹ.
Đọc kinh xong, tôi nói với bé rằng: “Mẹ chỉ mong có thế; đó là trái tim bé biết rung động trước những cảnh đói nghèo của nhân-loại, vì phải có cảm từ đáy con tim thì bé mới biết chia xẻ tình-thương qua hành-động , chân thành, thiết thực. Hãy cố gắng CHO đi không chừng mực và lãnh NHẬN không phàn nàn.  Cũng như bé hãy tin rằng CHO là NHẬN.  NHẬN vô biên, nhất là trong mùa Giáng-Sinh này.  Chúa sẽ đổ tràn Hồng-Ân lên cho bé và những trái tim con người đang nở hoa yêu thương”.
Chân-Quê.  (Giáng-Sinh 2009)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cách đây 158 năm, khi công bố "Tuyên ngôn Đảng Cộng sản" tại Luân Đôn năm 1848, Kark Marx đã kêu gọi: "Vô sản toàn thế giới, đoàn kết lại!" Vô sản là vô học, đoàn kết hay cấu kết
Cách Mạng Nhung Được lót đường từ ngày đầu tháng 01 năm 1956 bằng tập GIAI PHẨM MÙA XUÂN do Nhà xuất bản Minh Đức ấn hành. Và sau đó, ngày 20-9-1956 Bán Nguyệt san NHÂN VĂN
Trong mấy tháng qua giá xăng tại Hoa Kỳ lên vùn vụt làm mọi người lo lắng mỗi lần đi đổ xăng. Qua tháng Mười giá xăng bỗng nhiên trụt xuống, mọi người thở ra thoải mái. Sự lên xuống
A, Báo về! Báo về! Như một phản xạ có điều kiện, cả toà soạn đổ xô về phía cửa, nơi chiếc xe tải ngồn ngộn báo vừa xịch đỗ... Mọi người, không ai bảo ai, vớ vội một số vừa ra lò rồi chúi vào một xó
Càng ham muốn hội nhập với Thế giới tiến bộ để biến Việt Nam thành một nước công nghiệp hoá năm vào 2020, đảng Cộng sản càng sợ Dân chủ như sợ ma. Bằng chứng thì vô số, xin chỉ kể 
Vì LS Lê Thị Công Nhân đã bị bắt cóc và đang bị giam giữ tại phi cảng Nội Bài – Hà Nội để ngăn chặn Luật Sư tham gia Hội Nghị Quốc Tế Về Quyền Lao Động tại Warsaw thủ đô Ba-Lan vào hai ngày
Hai chữ ‘’Trung Lập’’ quả thật đã gây ra nhiều vấn đề vì nội dung của nó khá mông lung, nhất là đối với những người chưa nắm vững các ý niệm về Trung Lập trong Quốc tế Công pháp
Sau ngày 30/4/1975 tôi được phân công nhiệm vụ kiểm soát việc tiêu hủy những thứ mà lúc ấy được người ta gọi là "văn hóa phẩm đồi trụy". Sài gòn những ngày ấy còn hỗn loạn, bề bộn
Thời gian này, Hà Nội đang được mùa hội thảo, nào hội thảo về vấn đề thoát nước cho nội thành trong mùa mưa, nước sạch cho sinh hoạt, nào kế hoạch phát triển Hà Nội trong tương lai.v.v.
Tin khẩn cấp từ Sài Gòn ngày 22-10-2006 cho biết, Công An CSVN đã giữ hai nhà dân chủ Đỗ Nam Hải và Nguyễn Chính Kết để tra vấn. Đỗ Nam Hải tuyệt thực, đã được thả vào buổi chiều


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.