Hôm nay,  

Độc Lập Hay Độc Tài?

28/08/201000:00:00(Xem: 8463)

Độc Lập Hay Độc Tài"

Phạm Trần
"Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy."
Đó là câu cuối cùng trong Tuyên ngôn độc lập năm 1945 mà Hồ Chí Minh đã long trọng công bố tại Hà Nội ngày 2-9, nhưng chính đảng  Cộng sản Việt Nam do Hồ Chí Minh lãnh đạo đã bóp chết tự do và độc lập ngay sau đó để đưa đất nước đến chiến tranh huynh đệ tương tàn  trong suốt 30 năm dài cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Nếu những người Cộng sản hồi đó thật lòng đòan kết dân tộc, thật lòng hợp tác  với các đảng phái không Cộng sản để kháng chiến chống ngoại bang, khi ấy Pháp là chính, thì làm sao không thành công, cho dù gian nan cách mấy.
Nhưng người Cộng sản, tự cho mình có công cướp được chính quyền từ  tay Nhật-Pháp khi  ấy  đang trong cảnh hỗn lọan giữa một bên Quân đội Nhật đầu hàng Quân đội Đồng minh và lực lượng Pháp bị giam trong trại, trong khi Chính phủ hợp pháp nhưng non yếu Trần Trọng Kim không có quân đội bảo vệ nên Hồ Chí Minh  đã  lợi dụng cơ hội, dùng đội ám sát đi cô lập và  tiêu diệt những lực lượng Quốc gia  không chịu đi theo đường lối của Hồ Chí Minh.
Bằng chứng  người Cộng sản cướp  công tự phát của nhân dân dành quyền làm chủ đất nước từ tay ngọai bang năm 1945  nhiều vô cùng, nhưng chỉ riêng chuyện họ cứ mãi tuyên truyền  đảng CSVN mới là lực lượng duy nhất  đã  lãnh đạo tòan dân đứng lên dành chính quyền từ tay Nhật và Pháp là hòan toàn không  có thật.
Một trong số họ là Nguyễn Trọng Phúc, Phó Giáo sư-Tiến sỹ,  Nguyên Viện trưởng Viện lịch sử Đảng, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh viết rằng: "Cách mạng Tháng Tám năm 1945 là thành quả của khoa học, nghệ thuật cách mạng và khởi nghĩa do Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo…..Thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám bắt nguồn từ các nhân tố chủ quan và khách quan. Đó là sự vùng dậy của cả một dân tộc với ý chí tự lực, tự cường, quyết đem sức ta mà tự giải phóng cho ta được sự dẫn dắt của đường lối chiến lược và sách lược đúng đắn của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh. (Tạp chí Cộng sản, Số 16 (208) năm 2010)
Nhưng  Nhà văn Tô Hải, người có mặt trong ngày được gọi là "Việt Minh cướp chính quyền" 19-8-1945 tại Hà Nội 65 năm về trước đã lật ngược sự thật :"  Cuộc cướp chính quyền từ trong tay Nhật + Pháp không hề có! Mà đơn giản chỉ là một cuộc lật đổ một chính quyền còn non trẻ: Chính phủ Trần trọng Kim với những nhân vật nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước. 126 ngày nắm giữ một chính quyền của một đất nước hoang tàn, chết đói đầy đường, không một đồng trong ngân quỹ, 95% người dân không biết chữ..., được thế giới công nhận và sau này,đa số vẫn được mời vào "Chính phủ liên hiệp."
Cựu đảng viên kỳ cựu ngọai thất tuần Tô Hải, người  đã trả lại thẻ đảng để chống  chính sách kìm kẹp tư tưởng và những bất công xã hội giải thích tại sao nhiều người Việt Nam  lúc đó đã "a dua" theo Việt Minh mà không biết mình  đã mắc lừa. Ông viết: "Có phải chính những người như bọn tớ, tay cầm cờ vàng ba sọc đỏ, miệng hát "Này thanh niên ơi ! Quốc gia đến ngày giải phóng" kéo nhau đi biểu tình ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim đã "quáng gà cách mạng" nên, giữa chừng đã a-dua, khi thấy người ta trương lên lá cờ đỏ sao vàng to tướng và phát cho chúng tớ những lá cò đỏ nhỏ bằng cái quạt mo là những người đã được "Đảng giáo dục" và "đồng lòng cùng đi tiếc gì thân sống" để thực hiện nghị quyết của Đại Hội Quốc Dân (") họp ở Tân Trào" Không! Hoàn toàn không! Chúng tớ, lúc ấy, dù bất cứ ai, bất cứ tổ chức nào, đã đưa ra đường lối chống Pháp, đã hứa hẹn Độc Lâp-Tự Do cho đất nước, đều sẵn sang đi theo! Đến cựu Hoàng Bảo Đại cũng còn tuyên bố "Làm dân một nước tự do còn hơn là làm vua một nước nô lệ!" nữa là!
Hơn thế nữa, bọn thanh niên "hăng máu vịt" chúng tớ, lúc ấy cũng như Việt Minh ở chiến khu về, có quái gì mà phải lo. Ai cũng biết thừa đi là "Cướp chính quyền phen này sẽ chẳng có đổ máu vì Nhật đã đầu hàng vô điều kiện, Pháp vẫn chưa ra khỏi các trại giam chờ ngày trao trả cho quân đồng minh! Ai cũng biết chắc là sẽ chẳng có súng nổ, máu trào... chứ cứ như cách mạng Pháp, cach mạng Nga thì….. sức mấy mà mặc com-lê, cà-vạt đàng hoàng, tay không mà dám đi "Cướp" chính quyền trong tay Nhật-Pháp cơ chứ!"
Mọi "mâm cỗ độc lập tự do" đã có chính phủ Trần Trọng Kim dọn sẵn, kể cả hàng loạt cuộc mít tinh, biểu tình suốt từ ngày Nhật đầu hàng vô điều kiện cho đến ngày 19 tháng 8…, tất cả các hoạt động thanh niên tiền tuyến, thanh niên khất thực, phụ nữ, nhi đồng, công chức…. đều được "tự giác" tổ chức bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, suốt 126 ngày…..
Việt Minh với cái tên chẳng hề cộng sản, đệ tam, đệ tứ, đệ ngũ gì có cái "tài", theo tớ, duy nhất là, khi vào tiệc thì cầm cốc đứng lên hô to: "Nào! Mời các bạn cầm đũa!" Cứ làm như bữa tiệc ấy là chính mình bỏ tiền ra chiêu đãi toàn dân vậy!
Nói trắng ra rằng, dân Việt Nam chẳng hề biết đến cái sự lãnh đạo tài tình nào của Đảng Cộng Sản trước cái ngày 19 tháng 8 năm 1945 ấy!  Vả lại lúc đó Đảng các ông có mấy người" Làm sao chỉ có gần 60 chục mống, (trong đó có cả ông anh họ tớ, Tô Kim Châu, Ban Bình Dân Học Vụ cùng Nguyễn Hữu Đang, không hề là Đảng viên CS, sau này bỏ vô Nam, làm cái gì đó ở toà án quân sự VNCH, nên đi học tập "có" 11 năm!) đi họp ở Tân Trào về mà động viên được cả triệu người, đủ mọi thành phần từ Bắc vô Nam, đứng lên đòi Độc Lập Tự Do kia chứ!
Chẳng qua là Khổ quá, Đói quá, Nhục quá mà BẤT CỨ TỔ CHỨC NÀO DÁM ĐỨNG RA ĐIỀU KHIỂN ĐẤT NƯỚC ĐANG CÓ NGUY CƠ RƠI VÀO TÌNH TRẠNG VÔ CHÍNH PHỦ, CHÚNG TÔI, NHỮNG NGƯỜI NÔNG DÂN SẮP CHẾT ĐÓI, NHỮNG NGƯỜI TIỂU TƯ SẢN TRÍ THỨC BIẾT TỦI NHỤC ĐỀU ỦNG HỘ...."  )
Tóm lại, theo tớ, 19 tháng 8 năm 45 nếu tớ là nhà viết sử có lương tâm tớ sẽ viết hẳn một chương; CHÍNH PHỦ TRẦN TRỌNG KIM VÀ CUỘC ĐẢO CHÍNH 19 THÁNG 8 NĂM 45. Tiếp theo đó là những trang bi tráng nhất về lịch sử dân tộc Việt Nam sau cuộc Đảo Chính này… Vì:
Cuộc cách mạng giải phóng dân tộc đã bắt đầu bị đổi mầu từ đây.
- máu đổ xương rơi cũng bắt đầu từ đây!
- hầu hết những ai không chịu đổi mầu đã, hoặc bị thủ tiêu hoặc "tìm đường cứu nước" bằng một hướng đi khác để trở thành "kẻ thù của Nhân Dân" hoặc đơn giản hơn chỉ để sống và làm việc bằng trái tim và khối óc của chính mình. Một vài người đã mang theo nỗi oan ức xuống tuyền đài thậm chí có người phải tự sát với lời trăn trối đẻ đời "Lịch sử sẽ phán xét cho tôi" (Nguyễn Tường Tam)
- những ai còn lại đành cam chịu kiếp sống Sợ, sống Hèn chờ đợi, hy vọng vào một ngày được thực sự Tự do, Độc lập…." (Theo blog Tô Hải)


Đúng thế, thảm cảnh của 30 năm nồi da xáo thịt đã bắt đầu từ đây mà người Cộng sản thì cứ tự tiện nói bừa, viết bậy bẻ cong lịch sử nói hay cho mình và coi như hàng triệu con người vô tội đã chết thay cho họ  trong suốt cuộc chiến là lẽ  đương nhiên để họ được ngồi mát an bát vàng ngày nay.
Do đó thứ tự do, độc lập  mà Hồ Chí Minh đã nhân danh dân tộc để tuyên xưng với tòan thế  giới  ngày 2 thán g 9 năm 1945  chẳng qua cũng chỉ là một canh bạc xương máu mà đảng CSVN đã dùng để mặc cả cho các giải pháp chính trị có lợi cho họ từ 1945 cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Mọi người Việt Nam hãy hỏi đảng CSVN xem thứ tự do khập khiễng của họ ngày nay có cho dân  nhiều quyền lợi bằng tự do nửa vời mà thực dân Pháp đã dành cho dân mình  không "
Một điều rõ nhất là thực dân Pháp không hạn chế quyền tự do tôn giáo, không bắt các Tôn giáo phải gia nhập tổ chức chính trị-xã hội như đảng CSVN buộc Tôn giáo phải vào Mặt trận Tổ quốc của đảng để cho đảng kiểm sóat.
Người Cộng sản cũng phô trương rằng chính họ đã tháo gông cùm nô lệ mà  các chế độ thực dân, phong kiến đã tròng vào cổ người dân  Việt Nam qua nhiều thế hệ nhưng xin mọi người  hãy bình tâm  nhìn lại lịch sử thế giới và  Việt Nam xem có thứ nộ lệ nào khắc nghiệt hơn "nộ lệ Cộng sản""
Hậu qủa đau thương của chính sách  bắt  người dân miền Bắc  lao động cực khổ  trong  20 năm từ 1954 đến 1975  để phục vụ cuộc chiến tranh xâm lăng miền Nam Việt Nam của đảng vẫn  còn lưu lại ở  mỗi con đường, góc phố, căn nhà và trên  từng nếp nhăn của những  khuôn mặt xương gầy của  người dân miền Bắc. 
Ở Hà Nội bây giờ, cuộc sống nghèo nàn của số đông trong số trên 3 triệu người dân , sau trên nửa thế kỷ đón "Bác" về Thủ đô còn  là cách khác để chứng minh cho   mặt trái của hai chữ "tự do" và "độc lập"  của Hồ Chí Minh  trong Tuyên ngôn độc lập ngày 2/9/1945.
Và nếu có ai  rảnh rỗi hơn thì hãy đi về các làng, các xóm ở vùng sâu và vùng xa thăm dân cho biết sự tình xem đồng bào mình đã được hưởng các quyền tự do  đến mức nào và đời sống hàng ngày của họ đã thăng tiến bao nhiêu  kể từ sau ngày đảng CSVN cai trị cả nước, sau biến cố đau thương 1975"
Một phần rất nhỏ của tòan diện bức tranh đen tối  đã được  Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng  Chính phủ  nhìn nhận trong  bài viết được phổ biến trên  các Báo của nhà nước  ngày 25-8 (2010). Dũng nói : "Việc bảo đảm an sinh xã hội và phúc lợi xã hội vẫn còn bất cập và yếu kém: giảm nghèo chưa bền vững, số hộ cận nghèo còn nhiều, tỷ lệ hộ tái nghèo hàng năm còn cao. Đời sống của một bộ phận dân cư, nhất là ở vùng cao, vùng sâu, vùng xa còn nhiều khó khăn, khoảng cách thu nhập của các tầng lớp dân cư còn lớn. Tình trạng thiếu việc làm ở nông thôn, ở vùng đô thị hoá và thất nghiệp ở thành thị còn nhiều. Nguồn lực cho an sinh xã hội và phúc lợi xã hội còn hạn chế, chủ yếu dựa vào ngân sách nhà nước, với diện bao phủ và mức hỗ trợ còn thấp. Các hình thức bảo hiểm chưa đáp ứng được nhu cầu đa dạng của người dân; chất lượng các dịch vụ nhìn chung còn thấp, vẫn còn không ít tiêu cực, phiền hà."
Hiện nay rất khó mà biết được chính xác số người còn bị đói nghèo ở Việt Nam là bao nhiêu, nhưng Nguyễn Tấn Dũng  khoe chỉ còn 10% xuống từ 29% năm 2002 và chênh lệch mức sống giữa thành thị và nông thôn  đã giảm từ 2,3 lần (năm 1999) xuống còn 2 lần (năm 2008).
Tiêu chuẩn  nghèo của Thế giới hiện nay quy  định quốc gia có thu nhập bình quân người hàng năm là 735 Mỹ kim, nhưng thu nhập bình quân của Việt Nam chỉ vào khoảng 400 Mỹ kim.
Như vậy diện đói-nghèo vẫn còn nhiều trên tổng số dân gần 88 triệu người ở Việt Nam hiện nay.
Bằng chứng đói-nghèo còn  được báo Điện tử VTC News của Việt Nam đưa tin  vào ngày 13/04/2010  : "Kết quả giám sát của Ủy ban thường vụ Quốc hội cho thấy, việc thực hiện xóa đói giảm nghèo (XĐGN) từ 2006-2009 và các chương trình quốc gia, các dự án khác trên địa bàn các xã đặc biệt khó khăn bước đầu giải quyết được tương đối đồng bộ kết cấu hạ tầng Kinh tế xã hội như hệ thống giao thông nông thôn, thủy lợi nhỏ, điện, trường học, trạm y tế, nước sinh hoạt, phát tranh truyền hình... đáp ứng được tối thiểu cho phát triển sản xuất và ổn định đời sống nhân dân.
Tuy nhiên, vẫn còn những tồn tại và hạn chế: tập quán lao động sản xuất của đồng bào ở vùng này chậm được thay đổi, sản xuất thuần nông tự sản, tự tiêu vẫn còn phổ biến chậm thích ứng với cơ chế thị trường; Đa số xã, thôn, bản thuộc diện đầu tư Chương trình 135 giai đoạn 2 tuy tỷ lệ hộ nghèo hàng năm giảm nhanh nhưng thiếu bền vững, tỷ lệ hộ nghèo và cận nghèo còn khá lớn, nếu thực hiện theo tiêu chuẩn nghèo mới hoặc bị ảnh hưởng thiên tai, mất mùa thì tỷ lệ hộ nghèo sẽ trở lại rất cao. Qua giám sát thì đến cuối năm 2009, một số tỉnh còn có xã tỷ lệ nghèo cao như: Tuyên Quang 42,2%, Lạng Sơn 49%, Điện Biên 50%, Quảng Bình 49,34%, Quảng Nam 48,78%, Quảng Ngãi 49,94%."
Những con số đói-nghèo qúa cao này cho thấy chủ trương xóa đói-giảm nghèo cho dân của nhà nước Việt Nam vẫn còn nhiều bất cập và chưa có hy vọng đựơc giải quyết mau chóng, nhất là ở những vùng dân cư ven biển  thường xuyên gặp bão.
Nhưng không  phải chỉ có dân thường mới thiếu tự do để bị thiệt thòi về kinh tế mà ngay cả giới trí thức, các nhà văn và những người làm báo của đảng ở đô thị cũng bị hạn chế các quyền tự do tư tưởng, trái với Tuyên ngôn độc lập.
Bởi vì muốn có tự do ở Việt Nam bây giờ, người dân phải  "xin", nhưng không phải ai xin cũng cũng được Nhà nước cho.  Bằng chứng như  Hiến pháp thì viết trong  Điều 69 rằng : " Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật", nhưng Nhà nước lại cấm công dân ra báo tư nhân, không cho lập đài phát thanh, truyền hình.
Còn  Điều 70 thì viết: "Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật", nhưng Nhà nước chỉ cho phép các Tổ chức Tôn giáo được công nhận hoạt động và chống lại những tôn giáo nào không chịu gia nhập Mặt trận Tổ Quốc mà vẫn hoạt động như  trường hợp của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là một tỷ dụ.
Như vậy thì danh xưng "tự do" của Tuyên ngôn  độc lập 2-9-1945 còn gía trị gì không hay nó đã biến thành bình phong che đậy cho những hành động phản động chống lại quyền làm  chủ đất nước của người dân "
Và một khi không còn "tự do" nữa thì  dù có được sống trong một nước  "độc lập" cũng có nghĩa gì đâu " -/-
Phạm Trần
(08/010)

Có những hành động mà tần suất và cường độ kỳ lạ của nó tăng dần theo thời gian, tỷ lệ thuận với sự phá hủy xã hội và cả sinh mạng, nhưng cộng đồng chung quanh vẫn im lặng, thì vấn đề không còn ở người thể hiện nữa. Nó đã trở thành cáo buộc chung cho sự “im lặng của bầy cừu.” Những hành vi thất thường cùng các phát ngôn cực đoan, bạo lực, gần như không thể kiểm soát, của Donald Trump trong thời gian gần đây đã thổi bùng lên cuộc tranh luận dai dẳng. Những bài phát biểu của Tổng thống Donald Trump ngày càng dài, tăm tối và lan man. Từ bài diễn văn thông điệp liên bang cho đến những lần trả lời báo giới. Trump có thể trôi từ chủ đề này sang chủ đề khác, từ nhập cư sang cối xay gió, cá mập, giá cổ phiếu, rồi đến câu chuyện cây bút Sharpie. Bất kỳ buổi họp báo nào, Trump cũng có thể trở thành “spotlight.”
Xin nói ngay cho khỏi mất công nghiêm mặt: đây không phải bài thần học, cũng chẳng phải sớ tâu lên Vatican, lại càng không phải bản tự kiểm của ban vận động tranh cử nào. Đây chỉ là một mẩu tạp ghi nhỏ, viết trong lúc thiên hạ đang cãi nhau đỏ mặt và người viết đang nghe một câu hát quen thuộc: Yêu tôi hay yêu đàn? Hay hợp thời hơn: Yêu Trump hay Yêu Ngài?
Theo một bài phân tích đăng trên The Conversation ngày 13 tháng 4 năm 2026, thất bại bầu cử của Viktor Orbán tại Hung Gia Lợi không chỉ khép lại 16 năm cầm quyền của một chính thể ngày càng thiên về độc đoán, mà còn vang dội ra ngoài biên giới nước này, từ Mạc Tư Khoa đến Hoa Thịnh Đốn, như một lời cảnh cáo đối với thứ chính trị đặt trên chia rẽ, bất mãn và chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.