Hôm nay,  

Tự Do Mậu Dịch Hàn-mỹ

09/12/201000:00:00(Xem: 10824)

Tự Do Mậu Dịch Hàn-Mỹ

Nguyễn Xuân Nghĩa & Việt Long RFA

...Quốc hội phải thực sự là do dân bầu lên hoặc truất bãi bằng lá phiếu...
Sau bốn năm bị trở ngại, hôm mùng bốn vừa qua, Hiệp định Tự do Thương mại giữa Hoa Kỳ và Đại Hàn Dân Quốc, tức là Nam Hàn, đã được khai thông. Với Hoa Kỳ đây là một thắng lợi lớn trong luồng giao dịch với cường quốc kinh tế thứ 10 của thế giới. Với Nam Hàn thì Hiệp định còn có ý nghĩa chiến lược trong khung cảnh bất ổn tại Đông Bắc Á. Nhưng vì sao một thỏa thuận quan trọng như vậy lại bị đình hoãn mất bốn năm và hậu quả của sự việc này sẽ là thế nào đối với nền giao thương Á châu Thái bình dương" Diễn đàn Kinh tế RFA nêu câu hỏi với nhà tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa qua cuộc trao đổi do Việt Long thực hiện sau đây...
Việt Long: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, Thứ Bảy mùng bốn vừa qua, đại diện Nam Hàn và Hoa Kỳ đã thông báo tại thủ đô Washington của Mỹ rằng đôi bên đã đạt thỏa thuận sau cùng về Hiệp định Tự do Thương mại Song phương giữa hai nước. Dư luận Mỹ cho rằng đây là thỏa ước quan trọng nhất cho nền ngoại thương kể từ năm 1994, là khi Hoa Kỳ ký kết Thoả ước Tự do Mậu dịch Bắc Mỹ, gọi tắt là NAFTA với hai nước láng giềng là Canada và Mexico. Chúng ta biết là bản hiệp định này đã được ký kết từ bốn năm trước mà vẫn chưa được Quốc hội hai bên phê chuẩn và bây giờ mới hy vọng thành hình" Vì sao như vậy"
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ rằng đây là điều không may vì những yếu tố bất ngờ từ đôi bên. Giờ này, nếu được phê chuẩn thì bản Hiệp định sẽ làm thay đổi khung cảnh giao thương của toàn khu vực Á châu Thái bình dương cho nên Việt Nam rất cần chú ý.
- Về câu hỏi vì sao bản hiệp định lại bị đình hoãn mất bốn năm thì ta phải trở lại bối cảnh. Hai nước bắt đầu thương thuyết từ đầu năm 2006 và hoàn tất vào tháng Tư năm 2007, rồi ký kết ngày 30 tháng Sáu năm đó. Nhưng sau khi ký kết, bản Hiệp định Hàn-Mỹ này còn cần Quốc hội hai nước phê chuẩn trước khi có hiệu lực. Đấy là lúc bị kẹt dù Bộ trưởng Thương mại Mỹ thời ấy, là dưới Chính quyền của Tổng thống George Bush, đã xin Quốc hội phê chuẩn càng sớm càng hay.
Việt Long: Thưa ông vì sao lại bị kẹt và nội dung của Hiệp định Hàn-Mỹ này gồm có những gì"
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Theo sự thoả thuận của đôi bên sau 10 tháng thương thuyết, thuế suất nhập nội trên 95% các mặt hàng công nghiệp hai nước bán cho nhau sẽ xuống số không trong vòng ba năm và xuất khẩu gia tăng sẽ tạo thêm việc làm cho công nhân viên mỗi nước. Theo một cơ quan độc lập thì xuất khẩu của Nam Hàn sẽ tăng hơn bảy tỷ đô la, của Mỹ tăng thêm 11 tỷ. Phía Hành pháp Mỹ còn tính ra là hiệp định sẽ tạo thêm chừng bảy vạn việc làm cho dân Mỹ.
- Nhưng khi ấy, Mỹ lại lâm vào vòng tranh cử và sau khi đảng Dân Chủ kiểm soát cả Hành pháp lẫn Lập pháp thì Tổng thống Barack Obama không đưa qua cho Quốc hội phê chuẩn vì xu hướng bảo hộ mậu dịch rất mạnh trong Quốc hội do sức ép của các nghiệp đoàn, nhất là nghiệp đoàn công nhân xe hơi. Cùng với Hiệp định Hàn-Mỹ, nhiều hiệp định với các nước Nam Mỹ cũng bị chặn bên trong Quốc hội vì động lực bảo hộ tương tự.
- Phía Nam Hàn cũng thế, nếu nhiều người ủng hộ vì Hiệp định tăng xuất khẩu hàng công nghiệp vào Mỹ thì lại có người chống vì ngại sức cạnh tranh của nông sản Hoa Kỳ. Nhiều cuộc biểu tình chống Hiệp định đã được phát động nhân chuyện dân chúng sợ nhập thịt bò mắc bệnh "bò điên" và Quốc hội Nam Hàn từ chối phê chuẩn văn kiện. Chính quyền của Tổng thống Lee Myung-bak, hay Lý Minh Bác, đắc cử đầu năm 2008 bị phản đối mạnh vì ủng hộ bản Hiệp định, một văn kiện do đảng Dân chủ Thống nhất của chính quyền tiền nhiệm thương thảo.
- Nói vắn tắt về mâu thuẫn chính thì phía Hoa Kỳ muốn bán nhiều xe hơi hơn vào Nam Hàn vì Nam Hàn đã đầu tư và chế tạo xe hơi tại Mỹ lại còn xuất khẩu xe vào Mỹ, tổng cộng tới cả triệu chiếc trong khi chỉ mua vào có mấy ngàn chiếc của Hoa Kỳ. Ngược lại, phía Nam Hàn thì muốn chặn gạo và thịt bò của Mỹ để bảo vệ nông gia ở nhà.
Việt Long: Bây giờ thì vì sao Hiệp định này lại có hy vọng vượt qua trở ngại và được hồi sinh"
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Chúng ta có những yếu tố chủ quan và khách quan từ cả hai phía.
- Về phía Nam Hàn, người ta có nhận thấy sự thắng thế của xu hướng tự do mậu dịch và tháng 10 vừa qua, một hiệp định y như Hiệp định Hàn-Mỹ đã được ký kết với Liên hiệp Âu châu mà không gặp trở ngại. Nói chung, dư luận Nam Hàn cũng bớt chống Mỹ hơn vì yếu tố khách quan mà ta sẽ nói sau. Về phía Mỹ, đảng Dân Chủ thất cử nặng hồi tháng 11 và Tổng thống Obama phải dung hòa quan điểm với đảng Cộng Hoà, vốn dĩ ủng hộ tự do mậu dịch. Ngoài ra, đôi bên đều thấy mối lợi của ngoại thương, nhất là sau khi ông Obama phát động Quốc sách Xuất khẩu từ tháng Ba năm nay.
Việt Long: Đó là về yếu tố chủ quan trong từng nước, thế yếu tố khách quan kia là gì"
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Đó là sự gây hấn của Nam Hàn trước thái độ thụ động của Trung Quốc!
- Tháng Ba vừa qua, hai tuần sau khi Tổng thống Obama phát động Quốc sách Xuất khẩu để nâng xuất khẩu gấp đôi và tạo thêm một triệu rưởi việc là trong vòng năm năm, thì ngư lôi của Bắc Hàn đã bắn chìm một chiến hạm Nam Hàn khiến 46 thủy thủ Nam Hàn thiệt mạng. Ngày 23 tháng 11, Bắc Hàn lại pháo kích vào đảo Diên Bình của Nam Hàn khiến bốn người thiệt mạng.


- Giữa khung cảnh bất ổn đó, Bắc Kinh lại không có phản ứng như Hoa Kỳ, Nam Hàn và nhiếu xứ khác yêu cầu mà còn tìm cách bao che cho chế độ Cộng sản Bình Nhưỡng. Khi ấy, người ta càng chú ý đến sự bành trướng của Trung Quốc và phản ứng của Hoa Kỳ, là phải trở lại bảo đảm tự do và an ninh cho khu vực Á châu Thái bình dương. Yếu tố khách quan ấy khiến Tổng thống Obama chính thức ủng hộ việc duyệt xét lại để sớm phê chuẩn Hiệp định Thương mại Hàn-Mỹ. Ông thất bại vì đôi bên không kịp hoàn tất chuyện này nhân Thượng đỉnh của khối G-20 vào tháng trước tại Thủ đô Nam Hàn, nhưng hai nước đều đã cố vận động. Nhìn lại thì việc Bắc Hàn pháo kích Nam Hàn có đẩy mạnh ý chí hợp tác giữa Nam Hàn với Hoa Kỳ, với biểu tượng là bản Hiệp định Thương mại Hàn-Mỹ.
Việt Long: Như vậy có phải là ngoại thương cũng trở thành một yếu tố quan trọng trong quan hệ về an ninh giữa hai quốc gia"
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Tôi thiển nghĩ an ninh mới là yếu tố chi phối những tính toán cục bộ về ngoại thương, như xe hơi hay thịt bò. Mà an ninh hay ngoại thương không chỉ thu hẹp vào quan hệ giữa Nam Hàn và Hoa Kỳ. Nó có ảnh hưởng tới chính sách đối ngoại của Nhật vì từ mấy tháng qua, Nhật cũng vừa đẩy mạnh việc thương thuyết về mậu dịch với các nước, kể cả Mỹ và ngỏ ý tham dự cơ chế Hợp tác Liên Thái bình dương, là Trans-Pacific Partnership.
- Nhìn ra ngoài, ta thấy sáng kiến hợp tác Liên Thái bình dương, gọi tắt là TPP, sẽ hội nhập một chuỗi quốc gia tại vành cung Thái bình dương, là Brunei, Chile, New Zealand và Singapore cùng Hoa Kỳ, Peru, Malaysia, Indonesia, Úc và Việt Nam vào một khối tự do mậu dịch có lợi cho sự thịnh vượng chung và còn là một thế liên kết mặc nhiên về an ninh. Muốn như vậy, Hoa Kỳ phải tỏ thiện chí và sớm hoàn tất Hiệp định Tự do Thương mại với Nam Hàn. Cho nên, dù có gặp phản ứng bảo hộ mậu dịch ở nhà, ông Obama cũng phải đạt thành quả đó về đối ngoại.
- Trở lại vấn đề Trung Quốc vì dù sao đây mới là yếu tố an ninh then chốt, Chính quyền Mỹ đã nhiều lần trì hoãn áp lực bảo hộ mậu dịch của Quốc hội về tỷ giá quá thấp của đồng Nhân dân tệ để tìm cách hợp tác với Trung Quốc về nhiều hồ sơ khác của thế giới mà không đạt yêu cầu là khiến Bắc Kinh biết điều hơn. Ngược lại, quan hệ giữa hai nước còn thêm căng thẳng đến độ Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Mỹ, vốn là định chế độc lập và phi chính trị, mà còn phải than phiền Bắc Kinh, mới nhất là hôm Thứ Hai mùng năm vừa qua. Vì vậy, Hiệp định Hàn-Mỹ cũng là tín hiệu cho Trung Quốc khi đưa Nam Hàn vào vị trí đồng minh chiến lược của Hoa Kỳ.
Việt Long: Trở lại Hiệp định Hàn-Mỹ này thì đôi bên đã tu chỉnh và thoả thuận những gì sau bốn năm trì hoãn"
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Phía Nam Hàn nhượng bộ khá nhiều khi chấp thuận giảm dần thuế suất nhập nội trên xe Mỹ bán qua Nam Hàn. Trong chuyện này, ta chú ý đến chi tiết rắc rối là có hãng xe Nam Hàn như Hyundai hay Kia đã đầu tư vào Mỹ và có tổ hợp xe hơi General Motors của Mỹ lại làm chủ hãng GM Daewoo đang kinh doanh tại Nam Hàn. Khi cân nhắc cả hai mặt lợi hại một cách toàn diện thì Nam Hàn vẫn có lợi chứ không bị thiệt. Quyết định ấy còn thoả mãn áp lực của nghiệp đoàn công nhân xe hơi tại Mỹ và giúp cho Tổng thống Obama khỏi mất mặt.
Việt Long: Đó là về phía Nam Hàn, về phía Hoa Kỳ thì sao, họ nhượng bộ những gì"
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Phía Hoa Kỳ cũng hết than phiền về hàng rào ngăn cản thịt bò Mỹ bán qua Nam Hàn. Thật ra, đấy là vấn đề giả vì Nam Hàn tiếp tục nhập thịt bò của Mỹ sau khi ngăn cấm năm 2003 vì sợ bệnh bò điên. Vấn đề giả mà vẫn bị đảng đối lập khai thác vì mục tiêu chính trị ở nhà. Bây giờ thì Nam Hàn hết coi đó là một trở ngại.
- Lý do chính, như tôi vừa trình bày ở trên là phản ứng chống Mỹ của dân Nam Hàn khi họ thấy một Hiệp định Thương mại đã ký kết lại bị phía Hoa Kỳ bác bỏ và đòi thương thuyết lại chỉ vì những lý do chính trị trong nội tình nước Mỹ. Bây giờ, Tổng thống Obama đưa uy tín ra để vận động cho Hiệp định thì Nam Hàn sẽ dễ dàng chấp thuận hơn. Mình cũng nên để ý là đảng Dân chủ Thống nhất không còn mạnh như xưa, nhất là sau khi xu hướng thiên tả chủ hòa và "Nhật quang Chính sách" nhằm hòa giải với Bắc Hàn đã thất bại nặng nề vì sự cố chấp và gây hấn của Bình Nhưỡng. Kết cục thì ta thấy bản Hiệp định không có nhiều thay đổi về cơ bản mà chỉ giúp cho Quốc hội đôi bên dễ phê chuẩn hơn. Tuy nhiên, có thể là Quốc hội khoá 112 của Mỹ, sẽ nhậm chức vào tháng tới, mới tiến hành việc đó với hy vọng thành công cao hơn nhờ lá phiếu Cộng Hoà, vốn dĩ vẫn ủng hộ tự do mậu dịch dù rằng dân Mỹ bây giờ đang nghi ngờ là mậu dịch hay ngoại thương làm cho họ bị thất nghiệp. Đó là một lý luận không hẳn là đúng nhưng vẫn được khuynh hướng bảo hộ mậu dịch tuyên truyền.
Việt Long: Câu hỏi cuối, thưa ông, trước một hồ sơ phức tạp vì vừa liên quan đến ngoại thương và an ninh, lại có kích thước quốc tế hơn là song phương giữa hai nước Hoa Kỳ và Nam Hàn, Việt Nam có thể rút tỉa những bài học gì"
Nguyễn Xuân Nghĩa: - Thứ nhất là vai trò quan trọng và cần thiết của Quốc hội khi có quyền cứu xét và phê chuẩn mọi thỏa ước với ngoại quốc. Cơ chế này mà có thực quyền thì khả dĩ bảo vệ được quyền lợi quốc gia, thí dụ tại Việt Nam là các dự án bauxite hay xây dựng đường xe lửa cao tốc Bắc Nam chẳng hạn. Thứ hai, muốn vậy, Quốc hội phải thực sự là do dân bầu lên hoặc truất bãi bằng lá phiếu, chứ không do một đảng độc quyền tuyển chọn theo kiểu đảng cử cho dân bầu. Thứ ba là muốn làm tròn nhiệm vụ, Quốc hội đó phải có khả năng chuyên môn, trước hết là tuyển dụng người am hiểu để cứu xét các hồ sơ của quốc gia. Ra khỏi lĩnh vực cơ chế và chính trị thì mọi quyết định kinh tế đều có hai mặt lợi và hại, lợi cho ai và hại cho ai, cho nên cần được cân nhắc một cách toàn diện chứ không cục bộ.
- Nhìn rộng ra khu vực Đông Á, Việt Nam nên chú ý tới việc hội nhập vào cơ chế hợp tác Liên Thái bình dương để có hiệp định tự do thương mại với toàn khối. Điều ấy cũng có lợi về an ninh để khỏi bị hút vào quỹ đạo của Trung Quốc mà có thể sẽ mất độc lập.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.