Hôm nay,  

Mẹ Tôi

23/04/201100:00:00(Xem: 11492)

Mẹ Tôi

me_toi-large: Mẹ là tình cảm dạt dào.

Trần Văn Giang

"Mẹ" trong tiếng Việt là một chữ ngắn, đơn giản nhưng kỳ diệu.

Mẹ không riêng để chỉ một người đàn bà đã sinh ra chúng ta, cho chúng ta đời sống mà còn là những gì cao cả thiêng liêng mà thơ, văn, sách báo phim ảnh…không thể nào diễn tả cho đầy đủ ý nghĩa.

Mẹ là tình cảm dạt dào, là sự hy sinh vô bờ bến cho các con qua bao ngày tháng. Con có thể quên đi thù hận, ân huệ, hạnh phúc, bất hạnh, đói khát…của cuộc đời; nhưng con không thể quên Mẹ. Bởi vì Mẹ là biểu tượng của gia đình, của tổ tiên giòng họ, của lịch sử, của dân tộc…là tất cả những gì quý giá nhất của con.

Mẹ là sự kiên nhẫn, là bài học của sự chịu đựng, của sự hy sinh.

Mẹ là nguồn an ủi khi con thất vọng, là sự nâng đỡ khi con vấp ngã, thất bại.

Mẹ luôn luôn xứng đáng là người được tôn trọng và biết ơn không phải chỉ trong ngày "Mother's Day" mà cả 365 ngày một năm. 

Con không hiểu tại sao Mẹ lại có nhiều nghị lực và tài quán xuyến để làm tất cả các vai trò, các công việc to tát cùng một lúc: Mẹ là vú em, là đầu bếp, là thầy giáo, là bác sĩ, là y tá, là cố vấn, là tài xế, là lao công dọn dẹp…Con chỉ cố gắng làm một công việc của Mẹ mà cũng cũng không xong" Mẹ chẳng những đã làm trọn bổn phận mà còn thu xếp được thời giờ để chơi đùa với con" Ngay cả khi còn cần có sự giúp đỡ của Mẹ, con chỉ gọi là có Mẹ đến bên cạnh ngay lập tức!!!

Hôm nay, con đã lớn khôn rồi, có gia đình, có con cái, con nhìn lại thời thơ ấu thì con mới và hiểu được công lao, sự tận tụy hy sinh, tình thương bao la và…nước mắt của Mẹ; Con mới thấy rõ hình dáng bộ óc, trái tim, ý chí và tâm hồn…mà Mẹ đem ra hết để cho con trong những ngày tháng con lớn lên một cách vô tình. Mẹ đã cho con sức mạnh, sự bảo vệ cho đến khi con thực sự bước vào cuộc đời thật của con. Mẹ luôn luôn sẵn sàng thức trắng đêm đứng chờ con trước cửa để xoa dịu vết đau hay lau khô nước mắt của con khi cuộc đời đối xử không tốt đẹp với con của Mẹ.

Không có Mẹ, thì hiển nhiên không có con. Tình thương, sự săn sóc và hướng dẫn của Mẹ đã làm cho con thành một người như ngày hôm nay. Không có Mẹ, con đã đi lạc đường, đã đi dọ dẫm không mục đích giữa cuộc đời đầy cạm bẫy…Mẹ đã chỉ cho con con đường phải đi tới. Không có Mẹ, trước mặt con chỉ là một khoảng không vô nghĩa; dù có cố gắng, con cũng không dễ gì tìm thấy hạnh phúc và sự bình yên.

Đôi khi con gặp sự khó khăn, con nhìn lại hình ảnh Mẹ, con thấy có sự nhiệm mầu, sự an ủi, sự khuyến khích, sự tha thứ, sự khôn ngoan, sự can đảm Những lúc có Mẹ còn sống ở ngay bên cạnh mà con vẫn cứ vô tâm không biết giá trị của một món quà vô giá thượng đế đã ban cho…Hôm nay không có mẹ, nhưng con vẫn biết là tình thương và sự che chở của Mẹ vẫn theo chân con cho đến hết con đường…

Con không muốn có người Mẹ nào khác hơn là Mẹ của con.

Cám ơn Mẹ. 

Cám ơn sư nhiệm mầu. 

Cám ơn ngàn lần…

Mẹ mãi mãi là người Mẹ mà con vẫn hằng mong ước.

Trần Văn Giang

(Ngày "Mother's Day - 2011)

Ý kiến bạn đọc
29/04/201103:04:56
Khách
Mẹ là người tuyệt vời nhất của tất cả các người con trên thế gian này. Mẹ đã sinh ra ta, nuôi dưỡng ta, dạy dỗ
ta... Nói chung, đối với người con, MẸ LÀ TẤT CẢ. Chúng ta không thể dùng lời để nói hết về Mẹ, để ca tụng
hay tán dương Mẹ của ta. Mẹ là vừng thái dương, mẹ là nguồi suối nước trong lành. Lòng Mẹ bao la như biển
Thái Bình, dạt dào... Bao nhiêu lời hay, ý đẹp đã được các văn sĩ nghệ sĩ dùng để ca tụng, để tán dương những
người Mẹ trên thế gian này cũng là chưa đủ, cũng còn thiếu so với những gì mà Mẹ đã làm cho con, đã cống
hiến cho những đứa con của Mẹ. Con xin có vài lời viết lên đây để cám ơn nhân ngày các BÀ MẸ.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm Nhâm Thìn qua, Tết Quý Tỵ đến. Anh chị em đấu tranh cho dân chủ trong và ngoài nước có những niềm vui mới.
Ở Việt Nam, tại vùng thôn quê, có tập tục dựng cây nêu vào chiều 30 Tết và hạ nêu chiều mùng 7 Tết để mừng Tết Nguyên Đán.
Trái đạn đại bác nghiến răng tử thần xé không gian rít dài từ xa, bay qua xóm nhà lá, rớt chụp xuống khu cao ốc bên kia đường.
Người đàn ông, với cánh tay mặt buông thỏng và cánh tay trái co lại trước ngực đong đưa theo từng bước chưn,
Trong vòng chưa đày một tháng, kề từ giữa tháng Giêng năm 2013, mà Gia đình Luật khoa Việt nam chúng tôi ở hải ngọai đã mất đi ba thành viên đều có tên tuổi từ trước năm 1975 ở Saigon.
Sàigòn sau thế chiến vẫn còn trong tình huống viên ngọc nhiều tì vít thô sơ mới đập ra từ đá chưa giũa chưa mài, chỗ dung thân thích hợp cho những tay anh chị tứ chiếng giang hồ lưu linh đãng tử, căn cứ địa của đám lỡ thời sống tạm chờ cờ tới tay dộng trống rung chuông.
Tàu có mặt gần khắp Phi châu với tư thế hùng hậu nhằm mục tiêu hàng đầu là tìm nguồn cung cấp nhiên liệu, thực phẩm và khoáng sản. Nhưng họ không bỏ qua Âu châu và cả Mỹ châu. Thế giới ngày nay được Bắc kinh quan niệm theo cái nhìn quyền lợi sanh tử của họ.
Cách Hà-Nội chừng 100km về phía Nam theo Quốc lộ 1A, có cố-đô Hoa-Lư thuộc địa-phận xã Trường-Yên, huyện Hoa-Lư, tỉnh Ninh-Bình. Năm 968, Hoa-Lư là một vùng núi non hùng-vĩ và hiểm trở nên đã được chọn làm thủ-đô quốc-gia.
*Alfred D. Sulfridge, bác sỹ Trung Tá Không Lực Mỹ tại phi trường Trà Nóc, Cần Thơ. Hồi năm 1970 anh thường đến hợp tác làm việc với tôi tại bịnh viện Thủ Khoa Nghĩa, Cần thơ. Bác sĩ Sulfridge là người bạn của tôi về chuyên môn, phẫu thuật, mặc dầu anh ta nhỏ hơn tuổi 2 tuổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.