Hôm nay,  

Đổi Đời

26/04/201100:00:00(Xem: 16936)

Đổi Đời

Bạch Liên

Sau những ngày Saigon hoảng loạn trong hấp hối, người dân phải tạm quên đi nỗi hoang mang lo sợ, cố gắng gượng trở về những sinh hoạt bình thường. Vì kế sinh nhai, vì chén cơm manh áo nên ai nấy đành phải dẹp bỏ cơn khủng hoảng để vượt qua khúc quanh lịch sử của đất nước. Và đó cũng có thể nói là khúc quanh đổi đời của mọi người dân miền Nam lúc bấy giờ.

Những người đã may mắn nhanh chân rời xa đất Mẹ trước ngày đen tối này, đang tập tễnh bước vào cuộc sống mới nơi xứ lạ quê người.

Người ở lại phải khốn khổ, nhịn nhục nỗi trôi theo dòng chảy của sự đổi thay. Tinh thần sa sút vì bị lên cơn sốt bàng hoàng! Muốn được bình yên không điên đảo, người dân chân chính cố đè nèn những mất mát vừa về tài sản, vừa về người thân trong gia đình bị thất lạc vào giờ phút thứ hai mươi lăm. 

Điều quan trọng nhất là sự đổi thay chế độ. Người huênh hoang to tiếng là kẻ chiến thắng lúc nào cũng muốn thực hiện nhiều phương cách trả thù. Chúng ta đều biết chiến thuật lừa đảo như bắt tập trung các sĩ quan đi học tập cải tạo. Còn đối với người dân thì phân chia ra nhiều tầng lớp để chèn ép con em của quân đội xưa dưới danh từ gia đình ngụy quân và ngụy quyền.

Chẳng may, một khi con em mình bị xếp vào loại ngụy quân, ngụy quyền thì dù có học giỏi cũng vẫn bị đưa vào thành phần NGỤY và không được tiếp tục học lên cao. Khi đi xin việc, sơ yếu lý lịch là điểm then chốt bị hạch hỏi trước tiên.

Bất mãn quá nhiều nhưng dân lành vẫn phải đành câm nín vì tiếng gào thét của người dân hiền lành vào buổi giao thời không bao giờ được ai nghe đến mà còn bị gán ghép tội phản động, phản quốc. Mỗi đêm, các gia đình trong một tổ đều phải đi họp để phê bình, tự kiểm điểm nhau, chỉ trích gắt gao mọi hành vi dưới con mắt của công an khu vực. 

Những lời dối trá với khẩu hiệu Nhân Dân làm Chủ chỉ là một trò hề trên hí trường mà thôi !

Thấp cổ bé miệng, người dân phải nhịn nhục im tiếng khi nhìn thấy bao điều bất nhẫn đối với lương tâm con người, xảy ra nhan nhãn trước mắt mình. Câu chuyện buổi giao thời sau năm bảy lăm là một câu chuyện dài không bao giờ có đoạn cuối.

Sau ba mươi sáu năm nhìn lại, ta thấy những gì "

Chúng ta chắc hẳn đã có câu trả lời: "Ai phải giải phóng ai""

Tất cả những điều oan khiên bị dồn nén trong lòng người dân miền Nam trở thành đầu mối tạo ra làn sóng vượt biên giới, vượt biển. 

Người dân khi nhận thức ra rằng: " Sống trong chế độ cộng sản, mình cũng sẽ bị chết dần mòn theo thời gian. Tại sao mình không đi tìm cái sống trong cái chết mặc dù biết rằng, mặt đại dương bao la, hiền hòa phẳng lặng nhưng trong lòng lúc nào cũng chứa đựng những bão tố. Và ghe nhỏ bồng bềnh được làm bằng gỗ mộc đơn sơ, chỉ là chiếc lá mỏng manh lêu bêu trên những con sóng bạc đầu, phó mặt cho trời cao quyết định số mệnh"

Bạch Liên, April 22, 2011

Vài giờ, sau khi chiếc trực thăng cuối cùng chở toán quân của Thiếu tá Thủy Quân Lục Chiến Mỹ Jim Kean, rời nóc bằng của Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Miền Nam VN, để bay ra biển Đông, lên hạm về nước trong danh dự. Cũng là lúc bộ đội Bắc Việt vào Sài Gòn bỏ ngỏ,
...Obama đến bây giờ, vẫn chủ trương một Nhà Nước bao đồng và bao cấp tối đa...
Anh tên là Lân, cựu bộ đội già chính quy. Tuổi hưu trí đang ở ngưỡng cửa “thất thập cổ lai hy”. Cuối thập niên 60, anh là giáo sư dậy thể dục ở trường trung học tỉnh Sơn Tây.
“Lào Cai, Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn… bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như, ở Bát Xát, Lao Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang.
Điểm khác biệt nổi bật nhất khi Quốc Hội Mỹ chọn lựa hai Tân Bộ Trưởng Ngoại Giao và Quốc Phòng thì cánh thân Do Thái đã “tra khảo” ông Chuck Hagel về những điều mà họ cho là không thân thiện với Do Thái;
Bố tôi dù đã định cư ở nước ngoài hơn 30 năm vẫn còn giữ phong tục thích bóc lịch mỗi ngày. Theo thông lệ, người sai tôi đi mua lịch bóc ngày như mọi năm. Mỗi lần bóc lịch người lại đếm thầm, thêm một ngày trường thọ. Nhưng mấy hôm nay, mỗi lần bóc lịch người cứ nói hoài một câu“Sống lâu, khổ quá”. Đó là câu nói mà ông lảm nhảm mãi từ lúc ông ở bệnh viện về.
(Lời tâm tình: “Sử Việt” chỉ khái quát các Nhân vật lịch sử, không đi sâu từng chi tiết của Nhân vật. Cuối mỗi bài viết, phần “Thiết nghĩ” nếu có là góp ý của tác giả, không ngoài mục đích làm sáng tỏ thêm về nội dung của đề tài đã biên soạn. Xin độc giả đừng xem đấy là chính sử, vì “Thiết nghĩ” chỉ là ý kiến riêng của tác giả. “Sử Việt” đăng vào ngày thứ Ba Tuesday mỗi tuần.)
Tôi vừa nhận đựơc bức thư ngỏ của anh về ý kiến của nhà sử học Dương Trung Quốc đối với cuốn sách nhỏ “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”. Tôi hơi sửng sốt khi được tin này. Vì tôi quen anh Quốc, lại vừa có dịp gặp anh Quốc ở California, Hoa Kỳ 2 năm trước.
Tháng 2, cư dân của tỉnh bang British Columbia của Canada, lại có thêm một ngày nghỉ Lễ Gia Đình, 11 tháng 2 (Family Day). Như vậy là chúng ta được hưởng ba nguồn vui liên tục: Ngày Tết Âm Lịch (Lunar New Year), Ngày Tình Nhân (Valentines Day), Ngày Gia Đình (Family Day).
Tôi xin chân thành cảm ơn Hội Tây Sơn Bình Định đã cho tôi cái vinh dự được thuyết trình về vị anh hùng dân tộc đánh Xiêm trừ Thanh để bảo vệ giang sơn và đối chiếu với tình trạng của quê hương ta ngày hôm nay mà ngoại xâm và nội thuộc có rất nhiều điểm tương đồng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.