Hôm nay,  

Những điều quốc sỉ...

25/05/201100:00:00(Xem: 9824)

Những điều quốc sỉ...

Phan Kiến Quốc

(LTS: Tác giả Phan Kiến Quốc bây giờ chính là tù nhân lương tâm Phạm Minh Hoàng. Xin trân trọng gửi đến độc giả bài viết vào ngày 3/9/2003 của nhà hoạt động dân chủ này.)

"Ngày..., tại một giao lộ thường xuyên kẹt xe nằm trên đường Cách Mạng Tháng Tám đi về hướng Hóc Môn, sau khi nằm chết cứng cả tiếng đồng hồ và hết chịu đựng nổi tình trạng vô trật tự của người đi đường, một người nước ngoài (có lẽ Âu Mỹ) đã ra giữa ngã tư làm công tác của cảnh sát giao thông. Mặt mũi đỏ gay, ông ta quơ tay và gào thét bằng tiếng nước ngoài, ngăn người này, kéo người kia đi để cố tái lập trật tự. Lát sau bà vợ cũng nhảy xuống phụ chồng, tay ôm bóp đầm tay kia vừa phất vừa kéo... Nhưng lượng xe lúc một đông và tình trạng hỗn loạn không hề giảm. Bó tay, cả hai vợ chồng leo lên lề lắc đầu nhìn với cặp mắt chán nản. Nhiều người chạy xe ngang qua cười tỉnh bơ... Cũng là nạn nhân của vụ kẹt xe, tôi chứng kiến từ đầu đến cuối những hình ảnh này và cảm thấy ê chề vì nhục nhã trước những nụ cười vô tư của người mình... ".Trên đây là lá thư trong mục "Bạn đọc viết" đăng trên một nhật báo ở TPHCM. Tác giả có lẽ đã "nóng gà" và sượng chín mặt trước thái độ của người mình. Nói cho cùng, có lẽ đây là tâm lý chung của nhiều người. Nhiều người nhưng không phải đa số, và đó là điều đáng buồn cho đất nước chúng ta ngày hôm nay. Ðại đa số đều nghĩ đến tư lợi, đều giành lấy cái sung sướng cho mình và gia đình, bất kể điều ấy có nguy hại cho người khác hoặc cho cộng đồng...huống hồ gì giữ sĩ diện đối với người nước ngoài.

Và ngày nay điều ấy đầy rẫy ngoài xã hội.

***

Vào tháng 9/2003, cô Jill, một du khách Mỹ và là một chuyên gia của viện Environmental Restoration trong khi đi dạo trong thành phố Huế đã vô cùng kinh ngạc khi người ta đem rao bán một con chim thuộc loại diều hâu. Vốn là một người quan tâm về môi sinh và biết giống này có tên trong Sách Ðỏ Việt Nam (danh sách các loài thú được bảo vệ), cô ta đã bỏ 450 ngàn đồng (30 USD) mua lại con chim và đến tận vườn Quốc Gia Bạch Mã (Huế) để giao lại cho ông giám đốc.

Cũng vào tháng 8/2003, một du khách đã thật sự chết lặng khi thấy bày bán ngay trên vỉa hè dinh Thống Nhất (dinh Ðộc Lập cũ) một con vượn đen má trắng - một động vật được xếp vào loại quý hiếm. Thương con vật đang hốt hoảng sợ sệt và có thể bị... nấu cao trong vài ngày tới, ông quyết cứu bằng được con vượn xấu số. Ðầu tiên, ông báo ngay cho cơ quan kiểm lâm Việt Nam. Nhưng có lẽ không mấy tin tưởng lắm nên sau đó ông bỏ tiền ra mua và vượt 1600 cây số ngàn để đích thân đem tới vườn quốc gia Cúc Phương (Ninh Bình) đưa nó về môi trường sống.

Chúng ta nghĩ sao về hai câu chuyện trên" Chúng ta có còn cười được không"!

Nhiều người trong nước và cả một số Việt kiều cũng biện bạch cho hành động của bọn buôn thú là kế sinh nhai: tại nước mình nghèo! Ơ hay! Nói như thế hễ cứ nghèo là có quyền phạm pháp" Ðó là chưa nói đến lý lịch của các tay buôn thú. Hồi năm ngoái có vụ một quan chức săn bò tót (một loại bò rừng, nằm trong Sách Ðỏ). Và khi chúng tôi viết bài này thì báo Lao Ðộng ngày 25/10/03 có đăng một vụ khám xét của lực lượng kiểm lâm Gia Lai trong một nhà đầu nậu đã phát hiện được 7 con gấu rừng còn sống và 3 con đã bị chết và ướp lạnh! Họ đâu có nghèo!

***

Không biết bảo tồn thiên nhiên trong lúc người nước ngoài phải làm việc ấy thay mình đã là một điều đáng trách, một cái nhục, nhưng đáng trách hơn là tẩu tán các cổ vật ra nước ngoài, và bán đổ bán tháo cho các tay săn đồ cổ.

Ðất nước chúng ta có chiều dài hàng nghìn năm văn hiến, đi đến đâu cũng thấy miếu đền, di tích. Nhưng nhìn lại chính sách của nhà nước và thái độ của một số người thì thật xấu hổ với tiền nhân. Một nhà khoa học đã đưa ra con số đáng giật mình: hiện tại có không dưới 10.000 cổ vật Việt Nam đang "lưu lạc" ở nước ngoài và ngay trong lúc này số lượng "chảy máu" vẫn còn ồ ạt mà các cơ quan chức năng không thể kiểm soát được (hay đúng ra là không muốn").

Rất nhiều di tích rất xưa như Ðền Cổ Loa, Ðền Hai Bà, các chùa Phật Tích (Bắc Ninh), Phố Hiến (Hưng Yên), chùa Keo (Thái Bình), Tháp Chàm (Phan Rang), Kinh Thành Huế, là những ví dụ mới nhất trong hàng trăm, hàng ngàn trường hợp đau lòng khác. Chẳng ai canh giữ, các cổ vật bị lấy đi một cách dễ như lấy đồ trong túi. Các ly, chén bằng gốm trong đền Cổ Loa đã gần 3000 năm tuổi để bụi mốc, có mất cũng không biết nữa là bị đánh tráo của giả. Chẳng ai bảo trì, các di tích này đang bị xuống cấp trầm trọng và không biết sụp đổ lúc nào. Than là không có kinh phí nhưng ngược lại, nhà nước đã dồn mọi tiền bạc, công sức để kiến tạo, tu sửa hàng ngàn các "di tích 50 năm tuổi" của cách mạng của các lãnh đạo cộng sản, mà điển hình nhất là bức tượng khổng lồ cao 18 mét, nặng 150 tấn bằng đá hoa cương của ông Hồ Chí Minh ở Nghệ An hồi tháng 9.03.

Khốn nạn và nhục nhã hơn ở chỗ là khi người ngoại quốc có các kế hoạch bảo quản thì chính nhà nước mình lại thờ ơ. Vào cuối năm 2002, Viện Goethe tại Hà Nội tổ chức một buổi hội thảo chuyên đề quốc tế về việc bảo tồn các khu phố cổ Hà Nội. Hiện diện trong buổi này có đông đủ các chuyên gia về bảo tồn và quy hoạch đô thị đến từ khắp nơi ở Ðông Nam Á và từ Cộng Hòa Liên Bang Ðức, trong khi ấy hoàn toàn không có một vị đương chức nào từ Ủy Ban Nhân Dân Hà Nội đến dự mặc dù ban tổ chức đã gởi rất nhiều thư mời. Trả lời sau buổi hội thảo, ông Frank-Xavier Augustin, viện trưởng viện Goethe đã không giấu được nỗi buồn và nghĩ sẽ không bao giờ tổ chức như thế này nữa...

Cũng trong khuôn khổ hợp tác viện trợ, vào năm 1997, Ðại Học Texas đã có ý định giúp đỡ Ðại Học Cần Thơ. Nhưng các quan chức trên Bộ đòi phải ưu tiên cho các nơi ngoài Bắc và còn có thái độ nhũng nhiễu, thái độ "phong bì". Rốt cuộc ÐH Texas đành bỏ vì họ chỉ quan tâm tới canh nông là điểm mạnh của ÐH Cần Thơ và không quen "chung chi"!

Nhục ơi là nhục.

***

Bước sang một lãnh vực khác đang làm những người có tâm với đất nước không khỏi quan ngại và chỉ biết lấy mo che mặt: xây dựng. Việt Nam ta có 2 trường cực kỳ bề thế là Ðại Học Xây Dựng Hà Nội và Ðại Học Bách Khoa TPHCM cộng thêm hàng chục trường khác nhỏ hơn trên cả nước đang đào tạo mỗi năm hàng ngàn kỹ sư, thế mà từ Bắc chí Nam, không đâu là không có những vụ tai tiếng về xây dựng. Những vụ bê bối nổi tiếng là cầu Hải Phong (huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh), cầu này do cơ quan OXPAM của Anh tài trợ 300 triệu đồng và được khánh thành tháng 6/02. Nhưng chưa kịp bàn giao thì bị gãy sập. Khi kiểm tra thì lỗi do bên thi công, hôm ấy có cả đại diện OXPAM đến. Ủy ban huyện và đơn vị thi công chịu một nửa và xin OXPAM tài trợ phần còn lại nhưng đến nay chưa thấy họ trả lời. Có lẽ cơ quan này cũng đã hết chịu nổi cung cách làm việc vô lương tâm của phía thi công.

Nói về các vụ sai sót thì vô kể, trước hết có thể nói đến đập Hiền Lương (Quảng Ngãi), Ðây là một con đập ngăn mặn được đầu tư 13 tỷ đồng mà các giới chức địa phưong đánh giá là "công trình của thế kỷ". Thế nhưng mới chỉ khánh thành được vài tháng thì sự cố: thay vì giữ nước ngọt ngăn nước mặn thì công trình thế kỷ này lại...làm ngược lại. Ðến tháng 7/03 đã phải sửa 3 lần. Khôi hài hơn cả là vụ trường Bán công Cái Nước (Cà Mau) được khánh thành tháng 9/2000 trị giá 1,1 tỷ với 10 phòng học. Thế nhưng ngay trong năm đầu tiên, một học sinh trong giờ ra chơi đã vô tình dùng chân đá vào bức tường làm cho nó... sụp xuống. Em ấy bị kiểm điểm dưới cờ vì thiếu ý thức "bảo quản của công". Cũng may là em mới chỉ "vô tình" chứ bằng không hậu quả sẽ còn nghiêm trọng hơn nhiều lắm"!! Rồi cách đó 2 cây số, trường Trung học cơ sở Trần Thới còn tồi tệ hơn (vì chỉ đầu tư 800 triệu đồng). Trên hai lỗ thông gió ở đầu hồi, chim se sẻ bay vào bay ra cũng làm... xi măng rơi xuống. Mấy con se sẻ này! phải chăng rồi sẽ có ngày cũng bị kiểm điểm dưới cờ!

Ít khôi hài hơn là công trình đê sông Hồng, cầu Hoàng Long (Thanh Hóa), Quốc lộ 1A, QL 6, QL 12, Cầu Bản Xứa (Sơn La), cầu Trìa (Quảng Trị), nhà máy Tiên Phước (Quảng Nam)... Riêng tại Sài Gòn, những cái tên như đường Liên cảng A5, hầm chui Văn Thánh, cống hộp Bình Thạnh, hệ thống thoát nước Thảo Cầm Viên... đã quá quen thuộc. Ngay công trình lớn như bảo sanh viện Hùng Vương cũng có vô số vấn đề trong đó tiếu lâm nhất là cái nhà vệ sinh chỉ rộng 1,7x 1mét, với kích thước này người bình thường cũng gặp khó khăn huống hồ sản phụ...

Ngày nay nếu đi lòng vòng trong các thành phố lớn từ Bắc chí Nam, người ta vẫn còn thấy rất nhiều các công trình người Pháp xây dựng cách đây cả thế kỷ, mà hầu như chưa có cái nào gặp sự cố như những gì nêu trên. Mà có gặp sự cố người ta cũng biết trước chứ không như phải đợi đến lúc sập tường mới vỡ lẽ. Ðiển hình của chuyện này đã xảy ra ở nhà thương Vĩnh Long. Cách đây vài năm chính phủ Pháp đã thông báo cho Bộ YTế về niên hạn sử dụng của nhà thương này vì nó đã quá cũ (xây từ năm 1930) và trải qua bao nhiêu thiệt hại vì chiến tranh. Họ cũng đã tiên đoán trước tình trạng cầu Mỹ Huê (Trà Vinh), cầu Tân Thuận (Sài Gòn), cho dù họ ở cách đó cả chục ngàn cây số. Trong khi chúng ta chẳng làm được chuyện ấy cho dù mới chỉ khánh thành cách đó vài tháng!

Rất nhiều người đã dũng cảm đặt ra câu hỏi thực tế: cũng vẫn công trình ấy, vẫn công nhân Việt Nam xây dựng, nhưng tại sao ở những nơi có người nước ngoài hướng dẫn, giám sát thì chất lượng bảo đảm hơn" Như trường hợp cầu xa lộ Sài Gòn, trước đây chúng ta đã từng đầu tư làm lại mặt cầu nhưng nó vẫn sần sùi nham nhở không thể chấp nhận được, nhưng đến lần sau cùng thì mọi việc đều rất tốt về chất lượng, kỹ thuật lẫn mỹ thuật. Phải chăng có sự giám sát của chuyên gia Pháp" Tương tự, người ta có cảm giác đoạn xa lộ Hà Nội (xa lộ Sài Gòn - Biên Hòa cũ) khác hẳn đoạn Ðiện Biên Phủ mở rộng và đường Nguyễn Hữu Cảnh. Nghịch lý này còn thấy rõ giữa các công trình QL5, QL18 (có người nước ngoài) với QL 51 (do ta tự giám sát). Giải thích sự khác nhau ấy ra sao" Thật khó hiểu khi chương trình đào tạo kỹ sư xây dựng của họ xem ra còn ít chuyên về kỹ thuật như ở Việt Nam ta.

Câu trả lời thật ra không khó. Ðúng là kỹ sư Việt Nam rất giỏi - nhưng cũng như câu chuyện cây cam của Án Anh trong Ðông Chu Liệt Quốc - sở dĩ có sự cố là vì cơ chế, là vì guồng máy hành chính của chúng ta quá ruỗng nát. Một guồng máy chỉ rặt toàn những kẻ vô tích sự, ngu dốt, bảo thủ lãnh đạo, và đã sống trong đó thì cho dù thanh liêm và có lương tâm đến đâu sau cùng cũng trở nên xấu. Ta có thể chứng minh điều này: cũng cùng một kỹ sư ấy, nếu làm việc ở các nước Thái, Mã, Singapore cũng đã đạt kết quả tốt; ngược lại lấy một ông Tây mắt xanh mũi lõ cho sống ở Việt Nam vài tháng thì có lẽ họ cũng...vượt đèn đỏ và đi ngược chiều như biết bao người mình, vì nếu không làm như thế họ cũng sẽ chết cứng một chỗ.

Lòng tự ái dân tộc" Một tờ báo đã đề cập vấn đề này khi nhắc đến những điều nghịch lý trên. Ðến khi nào chúng ta thấy ngượng khi để một ông khách nước ngoài dạy luật đi đường, hoặc bỏ tiền ra mua các động vật quý hiếm để thả về rừng, đến khi nào chúng ta thấy nhục khi so sánh các công trình của ta và của họ thì may ra những điều quốc sỉ trên mới chấm dứt.

Nhưng cũng phải đau lòng mà nhìn nhận rằng ngày ấy còn rất xa, xa lắm. Muốn tạo một ấn tượng ấy thì phải can đảm nhìn nhận những sai trái của xã hội mình. Nhưng làm thế nào có được điều ấy khi mới chỉ nêu lên vài ý kiến phê bình đã bị quy ghép đủ thứ tội (không có) trên đời như: phá hoại tình đoàn kết dân tộc, lợi dụng quyền dân chủ... và bị xử tù nặng nề. Làm thế nào có thể cùng nhau phân tích đúng đắn những cản lực của sự nghiệp canh tân đất nước khi mới chỉ gởi cái email đã bị còng tay như những tên hình sự"!

Ðã có nhiều lần đem trao đổi ưu tư này với những người chung quanh thì mới nhận thấy được sự trầm trọng của vấn đề. Ðối với những người có trình độ và quan tâm đến đất nước - vốn dĩ là thiểu số - thì sự nhận thức về tình trạng này rất rõ ràng nhưng thái độ chung là thụ động và buông xuôi. "Ðã ở trong guồng máy của họ mà không lăn theo sẽ bị nó nghiền nát". Còn đối với phần lớn người dân thì hoàn toàn bàng quan: "Mấy cái đó không mắc mớ đến mình, miễn sao có công ăn việc làm là tốt. Có nhục tí cũng không sao!".

Chính sự thụ động và bàng quan này đang là mấu chốt của biết bao vấn đề hiện đang xảy ra trên đất nước mình. Vấn nạn trước tiên là tham nhũng. Từ lãnh đạo tối cao đến dân đen ai ai cũng nói đến tham nhũng, ai ai cũng quyết tâm, nhưng ai ai cũng biết rằng sẽ chẳng làm gì được. Biết bao biện pháp đã được đưa ra, mà gần đây nhất là nêu đích danh những kẻ phạm pháp lẫn người bao che, nhưng kiến nghị cũng rơi vào khoảng không. Lý do là có 1 người nói nhưng tất cả đều im lặng và để cho qua vì không muốn rước họa vào thân và cảm thấy nó chẵng liên quan gì đến mình. Và cơn đại họa tiếp tục hoành hành, mỗi ngày một dữ. Còn biết bao vấn nạn khác: giáo dục, trật tự giao thông, bình đẳng y tế,... Càng để lâu vấn đề càng phức tạp khó giải quyết, nhưng hầu như tất cả đều đồng thuận sống chung trong một tình trạng buông trôi ấy.

Như thế mấu chốt để giải quyết vấn đề chỉ vọn vẹn 2 điểm: thứ nhất phải làm cho mọi người cảm thấy mình có liên quan với các vấn nạn của đất nước; thứ hai, phải có những cơ chế độc lập có điều kiện kiểm soát và có quyền hành xử phạt nghiêm minh những sai trái. Ðể làm điều thứ nhất phải cho người dân trực tiếp và thực sự tham gia vào công việc điều hành đất nước. Ngày nay nhiều người vẫn lầm tưởng được quyền chọn lựa tráng xi măng con hẻm của mình hay không thì đã là dân chủ (mà đảng lấp lửng là dân chủ cơ sở!) hoặc qua vài bài báo và vụ án tham nhũng thì đã là tự do báo chí. Cái thứ chúng ta cần là dân chủ ở tầm cao chứ không phải quanh quẩn trong mấy con hẻm. Ðó là quyền tự do ứng cử vào các cơ quan như quốc hội, hội đồng nhân dân. Còn điều thứ hai, đơn thuần là một cơ quan tư pháp, một tòa án không lệ thuộc đảng, không có những "án tại hồ sơ", sẵn sàng truy tố bất cứ ai.

Có làm được hai điều trên chúng ta mới hy vọng giải quyết rốt ráo những vấn nạn đã tồn đọng từ lâu và đang đe dọa nghiêm trọng đến sự nghiệp canh tân đất nước. Bằng không chúng ta vẫn tiếp tục ăn thịt khỉ, uống mật gấu, đi lại một cách vô trật tự tiếp tục sống với một thái độ ích kỷ mà tất cả được gọi dưới cái tên hoa mỹ: "truyền thống dân tộc".

Với cái "truyền thống" ấy, riết rồi đất nước chúng ta chỉ toàn những kẻ yên lặng, những kẻ làm ngơ. Chính trị hoàn toàn ổn định nhưng trong một sự bất công, gian trá, đạo đức giả. Ổn định nhưng mãi mãi chúng ta vẫn làm nô lệ cho người!!!

Sài Gòn, 26/10/2003 Phan Kiến Quốc

Ý kiến bạn đọc
04/06/201104:11:58
Khách
Một quốc gia muốn được canh tân và tiến bộ cần phải có những người cai trị hiểu biết và thật sự thương dân, thương nước, không phải bọn ngồi trên chức quyền và đợi chờ cơ hội để kiếm tìm hay vơ vét cho quyền lợi hay tài sãn của riêng mình. Sở dỉ VN có quá nhiều tham nhũng vì mọi người đang nghỉ đến chỉ có một đời để sống, họ không có tương lai, họ cũng không có những căn bản luân lý trong đời sống hay trong học đường. Việt Nam Cộng Hòa ngày trước đã dạy cho con nít bậc tiểu học những bài công dân giáo dục "phải tuân thủ luật đi đường và công ơn cha mẹ.." Ngày cộng sãn toàn chiếm miền nam con nít được học những bài "tay không giết Mỹ...." thì hỏi làm sao người dân VN lớn lên sau 1975 học hỏi được những gì ở một chính quyền có qúa nhiều ác tâm như thế. Thái độ thờ ơ thì không thể trách người dân vì họ không có quyền nói hay phê bình chính quyền, viên chức chính quyền lên tiếng thì sợ mất chức, nặng thì đi tù, cấp cao hơn nữa thì "bây làm mặc bây tiền thầy bỏ túi". Dân tộc có tự ái của dân tộc nhưng dân tộc bị cai trị bởi một đảng cướp thì còn gì là tự ái, muốn không thụ động và không bàng quang thì phải có sự thay đổi ở mọi giai tầng, mọi ý thức phải được áp dụng và thực tập mổi ngày (nhặt một mảnh giấy, không tiểu bậy, không ăn cắp của công như đá trải đường vv.vv..) trong đầu phải ý thức rằng "tôi làm bậy tôi sẽ có tội với tổ tiên và dân tộc Việt bởi vì đất nước nầy đã được biết bao người hy sinh để tạo dựng nên ngày nay".
03/06/201106:58:05
Khách
Sự ích kỷ đã làm chúng ta im lặng, họng súng công an cũng làm chúng ta im lặng, sự ngu dốt trong một chế độ chỉ biết dạy cho con nít lớp 1, lớp 2 "Tay không giết giặc Mỹ" thì làm sao có ý thức được những điều bạn đã nêu trên. Danh dự ở đâu khi bụng đói meo, giả câm giả điếc để bọn côn đồ cướp nước cho mình sống, dù cuộc sống của một loài nô lệ chỉ xứng đáng là súc vật (đói ăn, khát uống, nhưng không được nói, quyền được nói đã có lãnh đạo từ cấp khu phố đến trung ương nói dùm rồi). Bạn thấy tôi nói có phải không.
29/05/201100:09:14
Khách
Qua hay .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuối năm là lúc con người nhìn lại về giá trị cuộc sống. Một bài viết trên trang mạng The Conversation nêu vấn đề về những vực thẳm chính trị, các cuộc chiến tranh, áp bức… và con người vì thế cảm thấy vô vọng và bất lực khi chứng kiến những thế lực đen tối diễn ra khắp nơi trên thế giới. Liệu chúng ta có thể làm được điều gì đem lại thay đổi trước những bi hoại này hay không?
Danh hiệu “Nhân Vật Của Năm” do TIME bắt đầu từ năm 1927 – theo truyền thống được trao cho những người có ảnh hưởng đáng kể trong các sự kiện toàn cầu, từ chính trị đến văn hóa, môi trường, nghệ thuật. Những người được chọn đóng vai trò như một “thước đo phong vũ” về sức lan tỏa trong xã hội đương đại. Ảnh hưởng đó, theo tiêu chuẩn do chính TIME đề ra, có thể là “for better or for worse – làm cho thế giới tốt đẹp hơn hoặc tệ hại hơn.”
Tiễn 2024, thế giới sẽ chào đón một năm mới 2025 mang theo cả bóng tối lẫn ánh sáng. Các cuộc xung đột, sự phân cực chính trị và những rủi ro khôn lường là lời nhắc nhở về sự bất ổn của thời đại. Nhưng đồng thời, khả năng phục hồi kinh tế, sự phát triển công nghệ, tinh thần hợp tác quốc tế, hơi thở và sự sống còn bất khuất của từng người mẹ, từng đứa trẻ vực dậy và vươn lên từ những đống gạch vụn đổ nát ở Ukraine, ở Gaza, ở Syria… cũng là cảm hứng và hy vọng cho tương lai nhân loại. Nhà văn Albert Camus đã viết: “Giữa mùa đông lạnh giá nhất, tôi tìm thấy, trong mình, một mùa hè bất khả chiến bại.”* Thế giới năm 2025, với tất cả những hỗn loạn, vẫn mang đến cơ hội để con người vượt qua và xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, tử tế hơn. Đó cũng là lời chúc chân thành cuối năm của toàn ban biên tập Việt Báo gửi đến quý độc giả: một năm 2025 tràn trề cơ hội và hy vọng.
Trong ba năm học gần đây, PEN America đã ghi nhận hàng loạt trường hợp cấm sách xảy ra trên toàn nước Mỹ, đặc biệt trong các trường công lập. Những nỗ lực xóa bỏ một số câu chuyện và bản sắc khỏi thư viện trường học không chỉ gia tăng mà còn trở thành dấu hiệu của một sự chuyển đổi lớn hơn, đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về tương lai của giáo dục công lập. Việc kiểm duyệt này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại: sự tập trung vào việc kiểm soát nội dung văn hóa và giáo dục, thay vì khuyến khích học sinh tiếp cận kiến thức đa chiều.
Syria đang sống trong một bước ngoặt lịch sử sau khi chế độ độc tài sụp đổ nhanh chóng và Bashar al-Assad trốn sang Nga để tị nạn. Các nhóm nổi dậy chiến thắng đang cố gắng duy trì trật tự công cộng và thảo luận về các kịch bản cho tương lai. Lòng dân hân hoan về một khởi đầu mới đầy hứa hẹn pha trộn với những lo âu vì tương lai đất nước còn đầy bất trắc. Trong 54 năm qua, chế độ Assad đã cai trị đất nước như một tài sản riêng của gia đình và bảo vệ cho chế độ trường tồn là khẩu hiệu chung của giới thân cận.
Các số liệu gần đây cho thấy những thách thức mà nhà lãnh đạo Trung Quốc phải đối mặt để phục hồi kinh tế cho năm 2025, khi quan hệ thương mại với thị trường xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc có thể xấu đi cùng lúc mức tiêu thụ trong nước vẫn sụt giảm. Và thật sự thì nền kinh tế Trung Quốc tệ đến mức nào? Việc đặt câu hỏi này ngày càng trở nên hợp lý khi Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng sản xuất trì trễ và tiền tệ mất giá kéo dài trong những năm gần đây. Đặc biệt, chính quyền Bắc Kinh dường như không muốn công khai toàn bộ thực trạng.
Chiều ngày Thứ Ba 17/12, tòa án New York kết án Luigi Mangione 11 tội danh, bao gồm tội giết người cấp độ 1, hai tội giết người cấp độ 2 cùng các tội danh khác về vũ khí và làm giả danh tính. Theo bản cáo trạng, một bồi thẩm đoàn ở Manhattan đã truy tố Mangione về tội giết người cấp độ hai là tội khủng bố. Tòa đã kết tội hành động của Luigi Mangione – một hành động nổi loạn khó có thể bào chữa dù đó là tiếng kêu cuối cùng của tuyệt vọng.
Ngay từ thời điểm này, cho dù chưa chính thức bước vào Tòa Bạch Ốc, tổng thống đắc cử Donald Trump đã hứa hẹn một chiến dịch bài trừ di dân lớn nhất lịch sử Mỹ. Những cuộc kiểm soát, bắt bớ, trục xuất di dân dự kiến sẽ diễn ra với qui mô lớn trong vài năm tới. Nhiều sắc dân nhập cư ở Mỹ sẽ phải lo lắng, nhưng cộng đồng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất sẽ là cộng đồng di dân gốc Mỹ Latin. Lời hứa này đang làm hài lòng những người Mỹ xem dân nhập cư là kẻ cướp đi việc làm và quyền lợi của mình. Rất đông trong số này thuộc các cộng đồng di dân, trong đó có cộng đồng gốc Việt. Tuy nhiên, có bao nhiêu người thấy được toàn cảnh ảnh hưởng của những chính sách bài trừ di dân đến nền kinh tế và xã hội Hoa Kỳ?
Trong tài liệu của Thư Viện Quốc Hội ghi rằng, nguồn gốc của quyền ân xá trong Hiến Pháp Hoa Kỳ đến từ lịch sử Anh quốc. Quyền ân xá xuất hiện lần đầu tiên dưới thời trị vì của Vua Ine xứ Wessex vào thế kỷ thứ bảy. Mặc dù tình trạng lạm dụng quyền ân xá ngày càng tăng theo thời gian, dẫn đến những hạn chế sau đó, nhưng quyền ân xá vẫn tồn tại trong suốt thời kỳ thuộc địa của Mỹ.
Tôi cộng tác với tuần báo Trẻ (tờ báo có nhiều ấn bản nhất tại Hoa Kỳ) gần hai chục năm qua. Sự gắn bó lâu dài này không chỉ vì tấm lòng yêu nghề (và thái độ thân thiện cởi mở) của ban biên tập mà còn vì chút tình riêng. Mỗi tuần Trẻ đều dành hẳn một trang báo, để trân trọng giới thiệu đến độc giả hai ba vị thương phế binh (Việt Nam Cộng Hòa) đang sống trong cảnh rất ngặt nghèo ở quê nhà. Nhìn hình ảnh đồng đội của mình đang ngồi trên xe lăn, hay nằm thoi thóp trong một gian nhà tồi tàn nào đó – lắm lúc – tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi: “Liệu có còn ai nhớ đến những kẻ đã từng vì đời mà đi không vậy?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.