Hôm nay,  

Cá Tháng Tư

20/06/201100:00:00(Xem: 6979)

Cá Tháng Tư

Phan Kiến Quốc
(LTS: Tác giả Phan Kiến Quốc bây giờ chính là tù nhân lương tâm Phạm Minh Hoàng. Xin trân trọng gửi đến độc giả bài viết vào ngày 5/2004 của nhà hoạt động dân chủ này.)
Cá Tháng Tư là một thói quen của người Pháp vào mỗi ngày 1/4 hàng năm. Ngày ấy mọi sự giễu cợt đều được châm chước nên người ta tha hồ chọc ghẹo, phá bĩnh hay lừa gạt nhau.
Từ hồi theo nền "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa", trong nước đã bắt đầu làm quen với từ này. Nhưng không chỉ làm quen suông mà còn áp dụng triệt để nữa là đằng khác. Với những gì xảy ra trong tháng 4/04 vừa qua, ta có thể khắng định rằng nhà nước Việt Nam là những kẻ ưa cái trò chơi này nhất.
Biến cố Tây Nguyên 10/4/04
"Tờ mờ sáng 10/4, có cả ngàn đồng bào Êđê gồm thanh niên nam nữ, thiếu niên, già làng... từ 30 thôn buôn trong tổng số 532 thôn buôn thuộc huyện Chư M'Ga, Krông Ana và thành phố Buôn Ma Thuột đã tràn ra quốc lộ 14, quốc lộ 27 và tỉnh lộ 8 nhắm về hướng Buôn Ma Thuột. Họ có trên 230 chiếc máy cày và hàng trăm mô tô, xe máy chở cả ngàn người có mang hung khí. Dọc đường, vào các trường học bắt cóc học sinh đưa ra máy cày chở đi. Một số quá khích đã vào các quán ăn dọc đường đập phá và cướp lương thực (...) Rất nhiều cử tri mà chúng tôi gặp đều có chung một câu trả lời rằng chính họ bị Kok Ksor bên Mỹ thông qua tay chân trong nước lừa phỉnh đi làm điều sai trái (...) Có thể khẳng định rằng hầu hết đồng bào dân tộc bị dụ dỗ lôi kéo.:"Họ bảo chúng tôi đi, ra đó sẽ được cấp nhà ở, ai muốn đi Mỹ thì có máy bay đưa đi. Họ còn hứa hẹn rằng ai đi biểu tình sẽ được cấp tiền, người lớn được 20 ngàn, trẻ em 10 ngàn..."
Trên đây là bài phóng sự trên các báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên vài ngày sau biến cố. Theo những thông tin này thì người ta có thể đoán được số người biểu tình nhiều hơn là con số "cả ngàn" (đã nêu ở trên một cách rất chung chung) và những người này rất hung hăng. Tuy nhiên một câu hỏi ít được nêu lên (và có lẽ sẽ chẳng bao giờ được nêu lên) là:
1. Tại sao biến cố tháng 2/2001 chỉ mới đây thôi mà chính quyền không rút ra được một bài học nào" Ngày ấy cũng vẫn "kích động của Ksor và với sự cấu kết của các nhóm phản động lưu vong" ở tuốt luốt bên Mỹ mà chỉ điều khiển "bằng điện thoại" - vậy mà hai năm sau - với mọi quyền sinh sát trong tay nhà nước vẫn để tình trạng tiếp diễn" Hai năm trước, nhà nước đã thú nhận có nhiều sai sót, quan liêu trong chính quyền xã, cán bộ xa rời dân... Tiếp đó nhà nước đã đầu tư hàng trăm tỷ để xây 56 trường học, 21 công trình thủy lợi, mở các chương trình phát thanh bằng tiếng dân tộc, tổ chức các hội nhạc cồng chiêng...tất cả nhằm để bà con hiểu rõ chính sách của Đảng và nhà nước. Vậy mà với chỉ 20 ngàn (1,5 USD) với các lời hứa cũ rích mà bà con dám vác những chiếc máy cày trên dưới 5000 USD, những chiếc mô tô ra biểu tình, mà họ biết rõ rất có thể bị tịch thu"!
2. Sau bài học 2/01, nhà nước đã liên tiếp hội họp để kết luận về tổ chức cán bộ. Tại sao chỉ với vài cái máy fax, vài cái computer, vài cái điện thoại cộng với vài "tên phản động địa phương" mà chúng lại gầy dựng lại một cuộc biểu tình quy mô như thế" Cán bộ chúng ta ở đâu"
3. Tại sao phải đợi 3 ngày sau phát ngôn viên Lê Dũng mới lên tiếng và hơn 1 tuần sau báo chí mới đăng tải phóng sự" Phải chăng sự thực là một lẽ và chờ đợi quyết định "đăng cái gì" của "trển" là một lẽ khác"
4. Cuối cùng, theo mô tả của báo chí trong nước thì họ (người biểu tình) rất hung hăng. Xông vào trường học, quán ăn cướp phá, lại còn hành hung cả công an khiến 40 "chiến sĩ" phải nhập viện. Nhưng một điều rất khó hiểu là tại sao không đưa những hình ảnh ấy lên truyền hình cho mọi người xem" Các bài phóng sự nói rằng cuôc biểu tình đi từ các buôn thôn rất xa và chỉ bị công an chặn đứng khi cách Buôn Ma Thuột 2 cây số. Trong thời gian ấy, nhà nước đã có đủ thời gian để chuẩn bị máy quay phim, máy ảnh... tại sao không khai thác"! Trong chiến tranh chỉ có bức hình tướng Loan bắn chết một cán binh việt cộng mà cả miền Nam phải điêu đứng. Cộng Sản vốn là vua khai thác truyền thông chẳng lẽ lại sai lầm đến mức ấy"
Ngày hôm nay tình hình đã tạm yên nhưng sẽ còn yên được đến bao lâu" Thiết nghĩ cho đến ngày nào tất cả những sự thật không được mang ra ánh sáng và nhà nước vẫn giữ thái độ che đậy, thì những đe dọa tiềm ẩn sẽ còn có nguy cơ bùng phát trở lại.
Quanh chuyện Tây Nguyên, 10 ngày sau, không biết tình cờ hay cố ý, Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư đảng đi thăm đồng bào Cọi ở huyện Hương Khê tỉnh Hà Tĩnh đã phán một câu xanh rờn:"Đồng bào ta đều là con cháu Bác Hồ". Tôi còn nhớ hôm ấy một bạn đồng nghiệp cất to giọng đọc câu ấy cho cả phòng nghe, Cả phòng không có một tiếng trả lời, mọi người vẫn chăm chú làm việc riêng. Bỗng đâu đó có tiếng thở dài - một cái thở dài cố ý và dài thườn thượt - rồi một giọng khe khẽ: "ai con ai người ấy biết". Vài người ngẩng lên đưa mắt nhìn tác giả của câu nói "phản động" ấy. Mỗi người nhìn một cách khác nhưng theo tôi thì những ánh mắt ấy đều muốn nói một điều: "Gớm! sao chú nói đúng ý mình thế. Nhưng mà cẩn thận chỉ nên nói ở đây thôi nhé bố già...". Tôi thiết nghĩ việc ấy ngày nay trong nước hầu như mọi người đều biết chuyện ấy.
Trở lại câu tuyên bố chắc nịch của "anh Mạnh" (mình đều là con cả mà"!) ngày 20/4, thì một tuần sau rơi đúng vào ngày Giỗ Tổ Hùng Vương. Chẳng biết có phải để trả lời cho câu nói trên hay không nhưng năm nay đồng bào đi hội rất đông. Người ta ước tính có khoảng 1 triệu người - trong đó có nhiều người ở hải ngoại - đổ về đền Hùng tại Phong Châu (tỉnh Phú Thọ) để hành hương cho dù năm nay không phải là lễ chính (năm năm một lần). Ngay tại Sài Gòn, lễ Giỗ đã diễn ra tại nhiều tụ điểm khác nhau, nhưng trọng thể nhất vẫn là tại Bảo tàng Lịch Sử với sự tham dự của các quan chức hàng đầu thành phố. Tại đây một viên chức đã tuyên bố: "Cả dân tộc Việt Nam có chung một Tổ, cùng chung ngày giỗ Tổ. Đồng bào chúng ta từ ngàn xưa, hôm nay và mãi mãi đều khắc sâu vết tích cội nguồn".

Giữa họ với nhau còn khập khiễng như thế thì giữa họ với dân phải toàn là những lời hoa mỹ nhưng bịp bợm,
Bầu cử Hội Đồng Nhân Dân 3 cấp: ngày 25/4/04.
Phải nói đây là đỉnh điểm của sự dối trá. Ngay từ những ngày đầu năm 2004, báo đài đã chuẩn bị cho kỳ họp này, và như để đánh bóng cho bộ mặt dân chủ và tiếp tục ru ngủ người dân, các lãnh đạo Đảng, Nhà Nước và Mặt Trận Tổ Quốc liên tiếp đòi hỏi cuộc bầu cử phải diễn ra dân chủ, đúng luật pháp! Và để cho kết quả có màu sắc hơn, họ lớn tiếng kêu gọi "phấn đấu" cho có nhiều đại biểu ngoài đảng hơn, nhiều tôn giáo hơn, nhiều phụ nữ hơn, trẻ hơn và sau những chỉ dấu bất ổn trên Tây nguyên thì lại nhiều đại biểu dân tộc hơn. Quái lạ! tại sao phải "phấn đấu", làm như thực hiện những điều ấy là khó khăn lắm không bằng"
Ngày hôm nay đây sự quan tâm của người dân đến những cuộc bầu bán như thế này còn ít hơn là một ổ bánh mì thịt hoặc một tô hủ tíu. Trước ngày bầu cử tôi đã thấy các tổ trưởng (mỗi tổ khoảng 25,30 gia đình) đi lùa dân như lùa vịt đến tham dự các buổi "tiếp xúc cử tri". Phải nói đúng rằng không khí buổi tiếp xúc rất nghiêm túc, nhưng cũng như mọi hình ảnh trong xã hội Việt Nam ngày nay: tất cả đều giả tạo. Số người đi họp chỉ khoảng 2/3 (cho dù đã đi lùa), nhưng có nhiều gia đình đưa người ở, con nít đi họp thế (mạng). Gọi là tiếp xúc nhưng chỉ nghe người dẫn chương trình và ứng cử viên nói, còn cử tri thì cậy miệng cũng không lấy được một tiếng. Gò ép mãi cũng tìm được ba bốn người phát biểu chung chung, lẩm cẩm, chẳng đâu ra đâu rồi hết. Ai về nhà nấy, và dĩ nhiên trên đường về là toàn những giai thoại mà chẳng ai dại gì nêu ra trước đó vài phút!
Riêng nói về các ứng cử viên, một trong những đề tài được báo chí (chứ không phải người dân) nói đến nhiều nhất là vấn đề kê khai tài sản. Mục đích là gạn lọc ra được những người thanh liêm nhất. Tuy nhiên khi đem ra áp dụng thì không suôn sẻ chút nào, thậm chí nhiều ứng viên còn dọa rút tên! Và vì việc này sẽ tạo ra nhiều xáo trộn cho "những sắp xếp" ban đầu của "trển" nên sau cùng "trển" cũng tìm ra giải pháp trung dung là bắt buộc khai báo nhưng không công khai hóa! Khi bị vặn hỏi thì phát ngôn viên chính phủ cũng trả lời rất... huề tiền: "Thực sự nếu kê khai mà không công khai thì cũng không có giá trị gì. Nhưng khi nào có khiếu nại, tố cáo thì lấy hồ sơ ra mà thẩm tra".
Đến cái "ngày hội của toàn dân" 25/4/04 thì thật khổ. Trên giấy tờ thì nói giờ bỏ phiếu từ 7 đến 18 giờ nhưng mới bảnh mắt ra đã thấy bà con hối hả đi bầu. Ở Việt Nam bầu cử không những là quyền lợi mà còn là nghĩa vụ nữa. Mà đã gọi là nghĩa vụ thì bắt buộc. Không bầu không xong. Không đi bầu được thì "ông" vác thùng phiếu đến tận nhà. Chính vì nô nức quá mà có địa phương như Quảng Nam mới đến 10 giờ đã có hơn 80% cử tri đi bầu, và cuối cùng cả nước có hơn 95% đi bầu; một tỷ lệ chỉ thấy ở Cuba và Bắc Hàn. Có phóng viên ngoại quốc nào quan sát thì chắc chắn sẽ chứng kiến một không khí dân chủ và phấn khởi. Dân chủ vì thấy cũng có phòng kín, cũng có xét thẻ cử tri. Phấn khởi vì thấy "hàng hàng lớp lớp" xếp hàng thi hành "nghĩa vụ công dân". Lại là một trò bịp!
Người ta kéo nhau đi bầu là để rảnh rang mần chuyện khác và nhất là khỏi bị công an dòm ngó để mai này có xin giấy tờ gì thì cũng không bị rầy rà. Thế nên cho dù Luật có ghi rõ ràng là phiếu ai nấy bầu, muốn bầu thế phải có giấy ủy quyền, vậy mà có những người vác một xấp 10 thẻ cử tri vẫn được bầu 10 phiếu. Dễ người dễ ta, bầu "hội đồng" như thế thảo nào chỉ đến trưa là bầu xong 100%. Dân thoải mái mà cán bộ cũng được về sớm. Chẳng ai hơi sức đâu để ý đến chất lượng và quy cách của cuộc bầu.
Nói đến chất lượng thì lại là một chuyện khôi hài vĩ đại. Cả nửa năm trước ngày bầu cử các lãnh đạo thi nhau đòi hỏi cuộc bầu cử phải có được nhiều đại biểu ngoài đảng hơn, nhiều tôn giáo hơn, nhiều phụ nữ hơn, trẻ hơn và sau những chỉ dấu bất ổn trên Tây nguyên thì lại nhiều đại biểu dân tộc hơn. Tại Sàigòn, Hội Đồng Bầu Cử dự trù ở cấp thành phố sẽ có thêm 5 đại biểu dân tộc thiểu số, 15 người ngoài Đảng, 4 tu sĩ trong Hội Đồng mới. Và "bất ngờ" làm sao, khi công bố kết quả đúng y chang như dự đoán. Làm như người ta đã sắp xếp trước vậy! Đảng đã sắp xếp nhân sự trong Đảng và còn chi phối đến người ngoài. Tài thật!
Tuy nhiên nói thế cũng oan cho Đảng vì cũng có những việc trái với dự tính chẳng hạn như số người tự ứng cử (mà không thông qua Mặt Trận Tổ Quốc). Nhà nước mong có nhiều loại ứng viên này (") nhưng đợi mãi cũng chỉ có 11 người nộp đơn, 6 đơn được chấp thuận và chỉ 1 đắc cử. Tôi tự hỏi với làm quái gì mà Đảng phải bày vẽ ra những dự định nhân sự như thế để mang tiếng là "sắp xếp trước"" Tôi tự hỏi cho dù 15 người ngoài Đảng cộng thêm với vị tự ứng cử trên thực sự độc lập và có những ý kiến khác thì có làm được gì khi họ chỉ chiếm vỏn vẹn 17%" Nhưng qua những con số này người ta thấy chẳng có gì gọi là dân chủ, là nô nức, là háo hức của cử tri lẫn ứng cử viên; và qua những sự kiện này thì tất cả chỉ là một trò bịp.
* * * *
Tuy nhiên nếu gọi đây là những trò bịp thì tôi mạn phép đề nghị nên "quốc hữu hóa" con Cá Tháng Tư cho chắc ăn. Vì ở Việt Nam, tháng nào cũng là tháng tư cả.
Sài Gòn, tháng 5/2004
Phan Kiến Quốc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo kết quả do hãng Gallup khảo sát được công bố vào tháng 8/2018, có tới 51% số người trẻ ở Mỹ và 57% số người theo đảng Dân Chủ thích chủ nghĩa xã hội. Bài viết trước “Vì sao giới trẻ Mỹ nay thích Chủ nghĩa Xã hội?” (Vì sao giới trẻ Mỹ nay thích Chủ nghĩa Xã hội? - BBC News Tiếng Việt) đã giải thích hiện tượng nói trên. Đồng tiền còn có 2 mặt, nói chi một xã hội tự do và đa nguyên nhất thế giới như nước Mỹ, hôm nay xin tiếp tục giải thích về thành phần bảo thủ tại Mỹ.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã quyết liệt bác bỏ yêu sách của Trung Quốc dành làm chủ các nguồn tài nguyên ở hầu hết Biển Đông, cũng như việc nước này mở chiến dịch đe dọa để kiểm soát. Ông nói hành động của Bắc Kinh là hoàn toàn phi pháp. Tuy nhiên ông Pompeo đã không đưa ra bất kỳ biện pháp nào để trừng phạt Trung Quốc, nếu Bắc Kinh không thay đổi. Dù vậy, tuyên bố phổ biến chiều ngày 13/07 (2020) của Bộ Ngoại giao Mỹ được coi là cứng rắn nhất từ trước đến nay nhằm chống chính sách lấn chiếm Biển Đông của Trung Quốc.
-AFP ngày 1/7/2020: Trung Quốc ra lệnh cho chi nhánh của các hãng thông tấn như AP, UPI, CBS và NPR phải khai báo số lượng nhân viên, hoạt động tài chính cũng như tài sản mà họ có ở Trung Hoa. Đây là hảnh động trả đũa vì Hoa Thịnh Đốn đã ngăn cấm bốn cơ sở thông tin của họ tại Hoa Kỳ. -AP ngày 1/7/2020: Pháp loan báo họ sẽ không tham dự vào một chiến dịch hải quân của Liên Minh Bắc Đại Tây Dương (NATO) tại Địa Trung Hải sau khi có sự căng thẳng về quân sự với Thổ Nhĩ Kỳ vì cuộc xung đột tại Libya. Tổng Thống Pháp tuyên bố sẽ không tha thứ hành động can thiệp quân sự của Thổ vào đây và gọi sự can thiệp của Thổ là “tội phạm” còn Nga là mâu thuẫn. Hiện nay Thổ trợ giúp phe Tripoli không quân, vũ khí và đồng minh tham chiến đến từ Syria. Theo AFP ngày 8/7/2020, Tổng Thư Ký LHQ Antonio Guterres nói rằng sự tham gia của quân ngoại bang với lính đánh thuê và vũ khí phức tạp là điều chưa từng thấy ở Libya.
Phần lớn nhân loại đều chưa đến Rome, và chắc cũng chả mấy ai rành rẽ về phong tục tập quán của xứ sở này. Tuy thế, nếu có dịp bước chân tới đây thì chắc tất cả chúng ta đều sẽ nhớ đến lời dậy của cổ nhân (“nhập gia tùy tục/đáo giang tùy khúc”) để ứng xử thích nghi, và hoà nhã với dân bản xứ.
Quốc gia nào cũng có nhà nước nên vai trò của chính quyền không thể tránh. Nhưng quả lắc khi nghiêng về nhà nước quá xa thì bóp nghẹt thị trường tự do còn khi chuyển sang tư nhân quá mức lại tạo ra bất ổn (khủng hoảng kinh tế) và hố sâu giàu nghèo. Một nghịch lý khác là khi xã hội xáo trộn, kinh tế suy trầm thì một bên là Mác Xít trỗi dậy, bên kia là Phát Xít nổi lên như xảy ra vào các thập niên 1930 hay 2010.
Trong cú sốc ban đầu do COVID-19 gây ra, các chính phủ và ngân hàng trung ương ứng phó bằng những đợt bơm tiền mặt khổng lồ là chuyện có thể dễ hiểu. Nhưng hiện nay, các nhà hoạch định chính sách cần lùi một bước và xem lại các hình thức kích hoạt nào thật sự cần thiết và nguy cơ nào gây nhiều hại hơn lợi. Các chính phủ trên khắp thế giới đang phản ứng mạnh mẽ với cuộc khủng hoảng COVID-19 bằng cách ứng phó kết hợp về tài chính và tiền tệ, nó đã đạt tới 10% GDP toàn cầu. Tuy nhiên, theo Cơ quan Kinh tế và Xã hội thuộc Liên Hiệp Quốc đánh giá tổng quát mới nhất, các biện pháp vực dậy này có thể không thúc đẩy cho tiêu dùng và đầu tư nhiều như các nhà hoạch định chính sách hy vọng.
Bạch Thái Bưởi, theo Wikipedia: “Là một doanh nhân người Việt đầu thế kỷ 20. Lúc sinh thời, ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Bưởi)… Xuất thân từ tầng lớp nghèo, ông luôn quan tâm đến đời sống của giới thợ thuyền. Ông dành chế độ an sinh cho các nhân viên của mình. Ông trợ cấp cho học sinh nghèo có chí du học… Năm 1921, Bạch Thái Bưởi cho ra đời tờ báo hàng ngày mang tên Khai hóa nhật báo với tôn chỉ: ‘Một là giúp đồng bào ta tự khai hoá, dạy bảo lẫn nhau... mở mang con đường thực nghiệp. Hai là giãi bày cùng Chính phủ bảo hộ những yêu cầu thiết thực, chính đáng của quốc dân. Ba là diễn giải những ý kiến, những lợi ích, tác hại của các công việc Chính phủ đang làm...’
Sự căng thẳng thẳng giữa nước Mỹ và Trung cộng mỗi ngày mỗi gia tăng. Thật vậy, kể từ ngày 25-9-2018, tổng thống Donald Trump đọc trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kêu gọi các nước trên Thế giới: “Chống lại xã hội chủ nghĩa và những đau khổ do nó đã gây ra cho nhân loại.” Mời xem link: https://youtu.be/q6XXNWC5Koc?t=95. Từ đấy, khiến cho Trung cộng lo âu phập phồng vì cả Thế giới phê phán chủ nghĩa cộng sản gay gắt.
Kết quả bầu cử Thị xã vòng nhì hôm 28/6 vừa qua khoát cho nước Pháp bộ áo mới màu xanh. Bộ áo Pháp lần đầu tiên được mặc. Các Thị xã xưa nay do Thị trưởng xã hội, phe Hữu hay thuộc xu hướng khác nay phần lớn lọt vào tay đảng Xanh. Cả những Thị xã cho tới nay vẫn nằm trong tay cộng sản cũng bị đảng Xanh cướp mất. Giới chánh trị đều ngẩn ngơ trước thực tế hoàn toàn bất ngờ này. Nhiều nhà chánh trị học, nhà báo chánh trị bắt tay ngay vào việc tìm hiểu tại sao bổng nhiên xuất hiện làn sóng xanh chiếm gần hết các thành phố lớn nhỏ của Pháp? Tại sao chỉ có 4/10 người đi bầu? Vậy người được bầu thắng cử hay làn sóng cử tri vắng mặt mới thật sự thắng cử?
Những năm gần đây sự việc Trung Quốc chiếm đảo, vét cát dưới đáy biển xây dựng căn cứ quân sự, xây phi trường, đặt tên lửa tại biển Đông khiến người ta vô tâm quên mất rằng cánh tay dài của Đại Hán đã vươn qua biển thò đến tận Phnom Penh tự thuở nào. Dưới mắt nhiều quan sát viên quốc tế thì Campuchia ngày nay là một tỉnh của Trung Quốc, và Thủ tướng Hun Sen là một bí thư tỉnh ủy của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không hơn không kém.Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia là mối đe dọa nghiêm trọng cho các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, và Hoa Kỳ chắc chắn không thể không nhận ra hiểm họa to lớn đó. Trong buổi tường trình lên Ủy ban Tình báo Thượng viện Hoa Kỳ hôm tháng Giêng năm 2019, Giám đốc Sở Tình báo Quốc gia, lúc đó là ông Dan Coats, đã cảnh báo rằng “Campuchia đang có nguy cơ biến thành một quốc gia độc tài, và điều đó sẽ mở đường cho Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trên miền đất ấy.”



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.