Hôm nay,  

Lưới Trời Lồng Lộng

08/08/201100:00:00(Xem: 7421)
Lưới Trời Lồng Lộng

Trần Bình Nam
Hình ảnh cựu tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak ra tòa ngày 3/8/2011 là một thông điệp mạnh mẽ cho những nhà độc tài trên thế giới và cho các viên chức an ninh của các chế độ độc tài.
Những nhà độc tài và bộ máy công an của họ ít khi ngoãnh lại nhìn sau lưng để thấy chiếc lưới trời giăng bủa chỉ chờ giờ chụp xuống đầu họ.
Ông Hosni Mubarak nhậm chức tổng thống Ai Cập năm 1981 sau khi tổng thống Anwar Sadat bị ám sát. Ông Mubarak áp dụng một chế độ nửa dân chủ, nửa độc tài, nhưng bản chất là độc tài, với luật “khẩn cấp” (emergency law) và một đội ngũ cảnh sát 150.000 người sẵn sàng mạnh tay với cá nhân và tổ chức chính trị nào công khai cạnh tranh quyền lực với ông. Ông hợp tác với Hoa Kỳ trong một chính sách ngoại giao chung nhắm tạo ổn định tại Trung đông trong khung cảnh tranh chấp đẫm máu giữa Do Thái và thế giới A Rập . Ông đặt Brotherhood - một phong trào Hồi giáo đối lập - ra ngoài vòng pháp luật.
Ngày 25/1/2011, dân chúngAi Cập theo gương cuộc cách mạng ôn hòa tại Tunisia xuống đưòng tố cáo 30 năm lạm dụng quyền lực và tham nhũng của tổng thống Mubarak và đòi ông từ chức.
Tổng thống Mubarak bắt đầu đàn áp với bài bản. Sau khi ra lệnh cho lực lượng cảnh sát dùng sức mạnh, ông cắt mọi phương tiện thông tin ra nước ngoài, cắt hệ thống điện thoại cầm tay, rồi ra lệnh cho cảnh sát rút khỏi đường phố, thả tù trong các nhà lao ra, cho một số cảnh sát mặc thường phục và du đảng (do cảnh sát tổ chức) tự xưng là phong trào nhân dân ủng hộ chính quyền dùng ngựa, lạc đà và vũ khi bén nhọn đánh nhau với người biểu tình và dùng vũ lực hành hung phóng viên các hãng làm tin quốc tế. Số khác chia nhau đi cướp bóc tạo hỗn lọan, mục đích thuyết phục thành phần yên phận rằng các cuộc biểu tình chống ông là nguyên nhân của sự mất ổn định trong thành phố.
Trong khi đó mật vụ của ông kín đáo lùng bắt các thành phần tổ chức biểu tình, đặc biệt là các thành viên của nhóm Hồi giáo Brotherhood. Và lấy cớ vãn hồi trật tự, ông huy động quân đội cùng các đơn vị xe tăng ra đường phố để uy hiếp dân biểu tình.
Nhưng trước áp lực quốc tế, ngày 11/2/20100 ông Mubarak và gia đình chạy ra thành phố nghỉ mát Sharm el-Sheikh bên bờ Hồng Hải. Phó tổng thống Omar Suleiman thông báo cho thế giới biết ông Mubarak rời chức vụ tổng thống giao quyền xử lý công việc quốc gia cho Hội Đồng Tối Cao Quân Lực (Supreme Council of the Armed Forces) gồm 19 tướng lãnh.
Do vị thế và quan hệ đặc biệt của ông Mubarak với Hoa Kỳ, thủ tục pháp lý dùng dằng, gia đình ông Mubarak vẫn ở yên tại cảng Sharm el-Sheikh với mọi tiện nghi cần thiết. Hạn chế duy nhất là không được rời Ai Cập.
Trong khi đó trong quần chúng bộc phát nhiều khuynh hướng: khuynh hướng cấp tiến đòi cải tổ dân chủ nhanh chóng, nhóm bảo thủ quân nhân muốn cải tổ chừng mực và nhóm Hồi giáo thận trọng quan sát tình hình không muốn để cho thế giới Tây phương, nhất là Hoa Kỳ nghi ngờ kế hoạch ngắm nghé quyền lực của họ. Nhóm Brotherhood từng bị Mubarak cấm hoạt động tỏ ra ôn hòa thận trọng chuẩn bị tham gia tiến trình dân chủ. Và nhóm Hồi giáo Salafist năng động hơn muốn biến Ai Cập thành một quốc gia Hồi giáo.
Các nhóm này hoạt động chung quanh một phong trào thanh niên được khai sinh trong cuộc nổi dậy chống Mubarak gọi là Phong trào 6 Tháng 4 (April 6th Mouvement, tạm gọi là Khối 6411 – theo lối gọi Khối 8406 tại Việt Nam).
Đầu tháng 7, Khối 6411 kêu gọi dân chúng kéo ra công trường Tahrir Square, nơi từng diễn ra các cuộc biểu tình lật đổ Hosni Mubarak, áp lực Hội đồng Quân nhân nhanh chóng có chương trình dân chủ hoá đất nước. Các cuộc biểu dương này có sự tham dự của hai lực lượng Hồi gíáo Brotherhood và Salafist đã làm cho các tướng lãnh lo ngại.
Ngày 23/7 một cuộc xô xát đã diễn ra tại Cairo giữa những người được các tướng lãnh ủng hộ và các nhóm cấp tiến làm 300 người bị thương.
Nhóm biểu tình tố cáo chính quyền quân nhân từ ngày nắm quyền đã bắt giữ và đưa ra tòa 10,000 người lấy lý do làm mất trật tự xã hội, trong khi đó chưa làm một thủ tục pháp lý nào đối với Mubarak và những viên chức chính quyền cũ từng phạm tội tham nhũng. Họ tố cáo Mubarak đã ra lệnh đàn áp biểu tình làm thiệt mạng 800 (không kể những nhà đối lập chính trị chết dưới tay ông trong 30 năm cầm quyền).

Đòi hỏi này buộc Hội đồng Quân nhân đưa Mubarak ra tòa hôm 3/8.
Tòa án thiết lập tại Viện đào tạo sĩ quan cảnh sát ở ngoại ô Cairo được 3000 cảnh sát và 30 thiết giáp xa bảo vệ.Trước đó luật sư của Mubarak yêu cầu đình hoãn phiên tòa vì sức khỏe của bị cáo, nhưng các tướng lãnh bác bỏ yêu cầu này sau khi khám bệnh cho ông. Ông được trực thăng chở đến tòa. Giường ông nằm được đặt trong một chiếc phòng bọc lưới sắt.
Trước tòa án thân nhân nạn nhân bị giết chết trong các cuộc biểu tình đòi chính quyền quân nhân triệt để thi hành công lý.
Phiên tòa được trực tiếp truyền hình bởi chính đài truyền hình quốc gia từng là phương tiện thông tin của ông Mubarak khi ông và gia đình còn ở đỉnh cao quyền lực là một kích thích hiếm có làm thỏa lòng tự ái của quần chúng .
Trước tòa công tố viện đọc cáo trạng buộc ông Mubarak tội lạm dụng quyền lực và ông Chánh án Ahmed Refaat hỏi ông Mubarak: “Ông trả lời thế nào về lời buộc tội"” Ông Mubarak cầm máy vi âm quả quyết trả lời: “Tôi bác bỏ các tội danh ghi trong cáo trạng”. Tòa hoãn xử cho đến ngày 15/8.
Sự trình diễn phiên tòa là mục tiêu của Hội đồng Quân nhân. Do quan hệ đặc biệt của Mubarak đối với thế giới Tây phương nhất là Hoa Kỳ, ngưòi ta sẽ tránh một bản án nặng nề và sự thi hành bản án như sự treo cổ công khai ông Saddam Hussein. Ông Mubarak thi hành chính sách độc tài, đàn áp đối lập, nhưng ông đã hợp tác với Hoa Kỳ trong việc duy trì một quan hệ không bùng nổ giữa thế giới Tây phương và khối Hồi giáo. Ông Mubarak đã 83 tuổi, và áp lực của sự buồn phiền tinh thần có thể làm ông chết trước khi vụ án ông kết thúc. Và đó có thể là sự chờ đợi của mọi người, kể cả quần chúng hận thù ông. Công lý đã được thi hành phần nào khi dân chúng và thế giới chứng kiến ông Mubarak nằm trong cũi sắt trước tòa.
Tiếng vang và hình ảnh phiên tòa của Mubarak có tác động vượt ra khỏi biên giới Ai Cập, sẽ có tác dụng mạnh mẽ đến tình hình Lybia, Syria, Yemen và các nước A Rập trong vùng. Kadafi của Libya, Bashar al-Assad của Syria và Ali Abdullah Saleh của Yemen thấy có áp lực phải quyết định nhanh chóng giải quyết sự đòi hỏi của các lực lượng dân chủ dùng dằng kéo dài nửa năm qua gây ra nhiều thương vong vẫn chưa có giải pháp.
Hình ảnh Mubarak trong cũi sắt trước tòa án công lý còn có ảnh hưởng xa hơn thế giới A Rập . Nó sẽ dội đến các quốc gia độc tài như Bắc Hàn, Miến Điện, Việt Nam … mà hình ảnh đàn áp những người đòi dân chủ từng làm thế giới kinh ngạc .
Tại Việt Nam năm 1991 sau khi khối cộng sản Đông Âu và Liên bang Xô viết sụp đổ các sĩ quan trong lực lượng đàn áp chính yếu là công an đã có dấu hiệu nhẹ tay và o bế quần chúng nghĩ rằng chế độ sẽ sụp đổ và họ phải đối diện với công lý. Nhưng cơn lốc thổi qua, chế độ cộng sản tại Việt Nam vẫn còn trụ được.
Yên tâm, các đảng viên cao cấp của đảng lợi dụng chức vụ và tròng tréo hành chánh cướp ruộng cướp đất của dân, gian nhân hợp đảng, kéo bè kéo cánh, lớn ăn lớn nhỏ ăn nhỏ, tham nhũng hàng trăm triệu mỹ kim công qũy, và các lực lượng công an trở lại thái độ hung hãn như trước.
Hình ảnh làm thế giới xúc động và toàn dân bất mãn nhất là hình ảnh một sĩ quan công an mặt thường phục dùng chân đạp lên mặt một thanh niên biểu tình chống Trung quốc lấn biển lấn đảo của Việt Nam trong tháng 7/2011 tại Hà Nội. Và còn biết bao nhiêu sự việc đau lòng khác như công an đánh đập sinh viên Nguyễn Tiến Nam tại chợ Đồng Xuân năm 2008 khi anh biểu tình chống Trung quốc sát nhập Hoàng Sa và Trường Sa thành quận huyện của Trung quốc. Và các hành động dã man của chính quyền dùng bọn xã hội đen hành hung và bỏ tù cô gái trẻ tuổi Phạm Thanh Nghiên chân yếu tay mềm. Tệ hại hơn là dựng án tưởng tượng để bịt miệng Blogger Điều Cày Phan thanh Hải và giam giữ anh trong những điều kiện tồi tệ đến nổi anh mất một cánh tay … Đó là chỉ kể vài trường hợp điển hình.
Các nhà lãnh đạo Hà Nội cần nhìn vào hình ảnh cựu tổng thống Hosni Mubarak bị nhốt trong cũi sắt trước tòa án tại Cairo để nhớ rằng: “Thiên bất dung gian. Lưới trời lồng lộng, sưa mà chẳng lọt.”
Trần Bình Nam
August 6, 2011
[email protected]
www.tranbinhnam.com
Tài liệu tham khảo:
1.“Torrid post-revolutionary times” The Economist July 30th – August 5, 2011
2.“Sight of Mubarakarak in court has Egypt reveted” Los Angels Times August 4, 2011 byJeffrey Fleishman.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 38 năm quyết định “đổi mới hay là chết” (1986-2924) CSVN vẫn còn là quốc gia do một đảng độc quyền lãnh đạo; không có bầu cử tự do; không cho lập đảng đối lập và không có báo chí tư nhân. Vì vậy, những khẩu hiệu “nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân”, hay “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” được Đại hội lần thứ X khẳng định là những khoe khoang nhàm chán...
Việc Donald Trump được gần phân nửa người Mỹ chấp nhận và ủng hộ trong những năm gần đây đã khiến nhiều người trí thức trong xã hội Hoa Kỳ đặt câu hỏi về sự tồn tại của “human decency”, hay dịch nôm na là “sự đàng hoàng, sự tử tế, đạo đức nhân tính của con người”. Liệu xã hội ngày nay đã hạ thấp chuẩn mực “đàng hoàng”, hay có thể nào sự đàng hoàng, tử tế giờ đây không còn là một nhân tính cần thiết trong giá trị nhân bản? Dĩ nhiên trong mỗi xã hội, mỗi người có mỗi “thước đo” riêng về mức độ của “đàng hoàng”, nhưng từ ngữ tự nó phải phần nào nói lên một chuẩn mực nhất định. Theo một số tự điển tiếng Việt, chúng ta có thể đồng ý rằng: 1. Đàng hoàng là một tính từ tiếng Việt mô tả cuộc sống đầy đủ, đáp ứng được các nhu cầu chung của xã hội. Ví dụ: cuộc sống đàng hoàng, công việc đàng hoàng, nhà cửa đàng hoàng. 2. Đàng hoàng còn được dùng để chỉ những biểu hiện về tính cách mẫu mực, hay tư cách con người tử tế đáng được coi trọng.
Thư tịch cổ ghi rằng… Lịch sử trên thế giới thật sự rất hiếm người tài vừa là vua đứng đầu thiên hạ vừa là một hiền triết. Nếu văn minh La Mã có Marcus Aurelus, hoàng đế triết gia, vừa minh trị dân, độ lượng với mọi người và để lại tác phẩm triết học nổi tiếng “Meditations” thì ở phương Đông hơn mười hai thế kỷ sau có Vua Trần Nhân Tông của nước Việt. Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, triều đại của Vua Trần Nhân Tông là triều đại cực thịnh nhất của sử Việt. Ông là vị vua liêm chính, nhân đức, một thi sĩ, đạo sĩ Phật giáo. Do là một vị vua đức độ, trọng dụng nhân tài, nên ông thu phục nhiều hào liệt trong dân, lòng người như một. Quốc triều có Thái sư Trần Quang Khải, về binh sự có các danh tướng Trần Quốc Tuấn, Trần Quốc Toản, Phạm Ngũ Lão, Trần Khánh Dư, Trần Nhật Duật…Về văn thơ có những người uyên bác như Trương Hán Siêu, Mạc Đĩnh Chi. Vua Trần Nhân Tông thương dân như con, xem trung hiếu làm đầu, lấy đạo nghĩa trị quốc.
Biển Đông hiện như một thùng thuốc súng và, liệu nếu xung đột bùng ra, chúng ta có phải đối phó với một quân đội Trung Quốc man rợ mà, so với quân đội Thiên hoàng Nhật trong Thế chiến thứ hai, chỉ có thể hơn chứ khó mà bằng, đừng nói chuyện thua? Như có thể thấy từ tin tức thời sự, cảnh lính Trung Quốc vác mã tấu xông lên tàu tiếp tế của Philippines chém phá trông man rợ có khác nào quân cướp biển từ tận hai, ba thế kỷ trước? [1] Rồi cảnh chúng – từ chính quy đến dân quân biển, thậm chí cả ngư dân – trấn lột, cướp phá, hành hung và bắt cóc các ngư phủ Việt Nam từ hơn ba thập niên qua cũng thế, cũng chính hiệu là nòi cướp biển.
Hội nghị Trung ương 10/khóa đảng XIII kết thúc sau 3 ngày họp (18-20/09/2024) tại Hà Nội nhưng không có đột phá nào, mọi chuyện vẫn “tròn như hòn bi” dù đây là hành động đầu tiên của tân Tổng Bí thư Tô Lâm...
Việc nhà hoạt động dân chủ Trần Huỳnh Duy Thức được nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do trước thời hạn có lẽ là một trong những vấn đề đã được nội các chính quyền Biden-Harris quan tâm và vận động từ năm 2021.
Đối với triết gia Immanuel Kant, lời nói dối là “cái ác bẩm sinh sâu xa trong bản chất con người” và cần phải tránh xa ngay cả khi đó là vấn đề sống còn1. Trong tác phẩm “Deciphering Lies”, Bettina Stangneth, 2017, viết rằng: “Trong số những lý do khiến người ta nói dối vì điều đó có thể giúp họ che giấu bản thân, ẩn náu và tránh xa những người xâm phạm vùng an toàn của họ.” Stangneth cho biết thêm, “cũng không khôn ngoan khi thả trẻ em ra thế giới mà không biết rằng người khác có thể nói dối chúng.” The Wasghington Post, ban kiểm tra sự thật, cho biết: Trong bốn năm làm tổng thống thứ 45, từ 2017-2021, đến cuối nhiệm kỳ, Trump đã tích lũy 30.573 lời nói dối trong suốt nhiệm kỳ tổng thống - trung bình khoảng 21 lời tuyên bố sai lầm mỗi ngày. Từ khi thua cuộc tái ứng cử vào tay tổng thống Joe Biden cho đến giờ này, tranh cử với bà Harris, ông Trump càng gia tăng khẩu phần nói dối, phong phú đến mức độ không thể đếm cho chính xác.
Câu chuyện hoang tưởng “di dân ăn thịt chó, mèo” của Donald Trump và JD Vance gây ra nỗi sợ hãi, tạo ra nhiều kích động tiêu cực, vì nó được nói ra trước 81 triệu dân Mỹ, từ một cựu tổng thống. Những lời vô căn cứ tràn đầy định kiến và thù hận đó như một bệ phóng cho con tàu “Kỳ Thị” bay vút vào không gian của thế kỷ 21, thả ra những làn khói độc. Nó như một căn bệnh trầm kha tiềm ẩn lâu ngày, nay đúng thời đúng khắc nên phát tán và lan xa. Nói như thế có nghĩa, con tàu “Kỳ Thị” này, căn bệnh này, vốn đã có từ rất lâu đời. Nó âm ỉ, tích tụ, dồn nén theo thời gian, chực chờ đến ngày bùng nổ. Một tuần qua, người Haiti, là nạn nhân của cơn bùng phát này. Gần nửa thế kỷ trước, và cho đến tận nay, là cộng đồng người gốc Việt.
Sự trỗi dậy của những nhóm cực hữu đang làm sống lại làn sóng kỳ thị chủng tộc, một căn bệnh trầm kha chưa bao giờ thực sự chấm dứt ở Hoa Kỳ. Để thực hiện những chương trình nghị sự của mình, những người theo chủ nghĩa thượng tôn da trắng đã thực hiện nhiều chiến lược, chiến thuật khác nhau. Trong những năm gần đây, nhiều nhà hoạt động đã cảnh báo các nhóm cực hữu đang cố sử dụng nền tảng giáo dục làm công cụ để bảo vệ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc. Một bài viết trên trang mạng lithub.com của tác giả Jason Stanley đã phân tích sâu sắc về đề tài này.
Nhìn ở bề ngoài thì ông Benjamin Netanyahu, Thủ tướng Do Thái, đang làm cái việc của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) Nguyễn Văn Thiệu từng làm với cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ 1968. Năm đó ông Thiệu bị cáo buộc là hành động để đảng Dân Chủ thua đảng Cộng Hòa còn bây giờ thì, xem ra, ông Netanyahu lại đang tháu cáy với nước cờ tương tự tuy nhiên bản chất hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.