Hôm nay,  

Để gió bay đi

27/08/201100:00:00(Xem: 5607)
Để gió bay đi
ca_nha_lam_tu_thien_-large-contentca_nha_lam_tu_thien___1_-large-contentCả nhà tình nguyện đi xây dựng tình thương.
Giao Chỉ , San Jose
(Hãy cho đi phân nửa, hạnh phúc sẽ nhân đôi.)
Sống trong đời sống:
Ngày xưa, tiền nhân dạy con cháu là sống phải tu nhân, tích đức. Cụ thể là dạy dỗ cho con người làm công việc phước thiện. Ngày nay lời gia huấn qua thi ca có phần bay bướm lãng mạn hơn.
Lời viết bằng chữ thư pháp Việt Nam treo trên vách chùa hay cô ca sĩ véo von trong radio đã hát rằng :
“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để gió cuốn đi.”
Xem ra như vậy, nếu có của ăn của để, đem chia cho thiên hạ chẳng phải vì danh tiếng mà chỉ để gió cuốn đi.
Ngày xưa, trong cuộc chiến người anh hùng vì trách nhiệm và danh dự, xông pha lửa đạn coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Ngày nay, đời sống ổn định và sung túc tại hải ngoại, nếu mà coi của cải cũng nhẹ nhàng như lông hồng thì cuộc sống thanh thản biết bao nhiêu..
Nhưng sao mà khó khăn quá.
Nhà nghèo kiếm tiền thật khó, tiêu thì nhanh lắm. “Tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống “
Nhưng một thân hữu của chúng tôi đã có lần than thở.
Làm ra tiền thì dễ, mà sao tiêu tiền khó quá.
Phải chăng tấm lòng tục lụy của chúng ta còn nặng nề như hòn gạch đè lên tờ giấy bạc nên gió chưa cuốn đi được.
Làm phúc bên Ấn Độ.
Trong câu chuyện phước thiện, hình ảnh độc đáo nhất người ta thấy được trong phim ảnh Ấn độ. Trên con đường đi vào đền thờ danh lam thắng cảnh, hai bên đường ngồi dài là đám hành khất. Ông già bà già, trẻ con, người bệnh tật, mẹ dại con thơ, mù què, cùi hủi. Trước mặt là các chậu đựng bột gạo hay bột mỳ. Du khách mua ngoài cổng một bao bột, xẻ thủng một đầu. Rồi xách theo để giải đều cho các chậu của ăn mày đặt liền nhau. Hy vọng hết bao bột là vào đến ngôi đền tráng lệ huy hoàng. Phe hành khất khi được đầy chậu lại cho vào bao để phía sau. Có thể đem về ăn hay bán lại cho cửa hàng bán bột ngay phía trước. Hình ảnh thật lạ lùng và xúc động.
Cũng từ bên Ấn Độ, báo loan tin có nhà tỷ phú hơn 65 tuổi quyết định về hưu. Gia đình vợ con không có. Vị hoàng thân của Bombay tổ chức đám rước từ nhà đến chùa.
Một đàn voi 6 con chở đầy tiền bạc và nữ trang. Trên con đường từ nhà đến chùa dài 2 dặm, thiên hạ đứng đầy hai bên. Dàn kèn đồng đi mở đường. Năm nhà sư cưỡi voi đi trước. Voi lớn nhất với ngai vàng dành cho hoàng thân đi sau cùng. Các nhà sư giải tiền giấy từ bành voi xuống đường. Hoàng thân triệu phú ném xuống các đồng tiền vàng. Hàng ngàn dân chúng tràn ngập con đường để nhặt tiền giấy bay tơi tả và tiền đồng loảng xoảng.
Báo đăng rằng hoàng thân đã cúng cho ngôi chùa 5 triệu mỹ kim và giải trên con đường phước thiện 6 triệu mỹ kim. Khi đoàn voi đến cổng chùa. Hoàng thân Bombay xuống kiệu cởi áo hoàng bào để nhà sư trụ trì khoác trên người ông một tấm áo nâu xồng và trao cho một cây chổi.
Từ đó cho đến hết cuộc đời, ông sẽ đóng vai chú tiểu quét lá sân chùa.
Với 5 triệu đồng được trao tặng, chùa xây một tu viện để dành cho các nhà sư về già.
Đó là câu chuyện làm phúc bên Ấn Độ. Đất nước có dân số đông thứ nhì thế giới sau Trung Hoa. Ấn Độ cũng đang là quốc gia có những bộ óc xuất sắc nhất về điện toán. Ở đây có sự cách biệt giàu nghèo nhất thế giới và đồng thời cũng có rất nhiều nhà triệu phú hết sức keo kiệt. Mới đây, nhà tỷ phú thứ nhì nước Mỹ đã nói rằng tỷ phú Ấn Độ cần chia xẻ nhiều hơn cho dân Ấn Độ.
Cho dù nhà giàu Ấn Độ có cho đi phân nữa tài sản cũng còn giàu có và sung sướng gấp triệu lần đồng hương.
Tấm lòng của người Mỹ.
Tại tiểu bang Washington có gia đình họ Salwen gồm vợ chồng và 2 đứa con. Một trai và một gái.
Đây là một gia đình tương đối gọi là giàu có trung bình. Suốt đời làm ăn vất vả, gia đình có đủ tiền cho con đi học và sống sung túc bằng hưu bổng.
Ngôi nhà đang ở trị giá 2 triệu mỹ kim. Họ chỉ có thể coi như triệu phú hạng nhì, nhưng còn lâu mới thành tỷ phú.
Một hôm, trong bữa ăn, cô con gái nhỏ Hannah đã chợt nói rằng hình như gia đình ta chưa đóng góp đúng mức cho xã hội. Cha mẹ cô cho biết nhà mình năm nào chả đóng góp. Rồi còn đi làm tình nguyện cho các tổ chức bất vụ lợi.
Nhưng cô gái 14 tuổi khăng khăng cho là không đủ. Hannah nói rằng nếu mình cho đi một nửa những gì hiện có thì gia đình vẫn còn đầy đủ hạnh phúc.
Sau nhiều tháng thuyết phục cha mẹ, ý kiến hết sức vớ vẩn của con bé đã thành sự thực. Gia đình cô bán ngôi nhà để tặng cho cơ quan bất vụ lợi $800,000 mỹ kim. Dọn vào ở ngôi nhà 1 triệu mỹ kim.
Không còn ngôi nhà cũ tráng lệ huy hoàng 2 triệu mỹ kim, nhưng ngôi nhà hiện nay hết sức ấm cúng và tình cảm.
Bán bớt cả xe hơi và bàn ghế. Giữa nhà kê một bàn ping pong. Cả nhà đi du lịch và làm cả các công tác xã hội tại quốc gia kém mở mang.

Công việc từ thiện của họ Salwen khởi đầu từ ý kiến của cô bé Hannah ngày nay được gọi là chiến dịch “Hãy cho đi phân nửa.”
Chủ trương chỉ cần giữ một nửa cũng còn thừa hạnh phúc (The Power of Half.)
Câu chuyện xúc động kể trên đến tai bà Melinda. Một hôm cô bé Hannah nhận được cú phôn của Melinda. Bà mời gia đình cô tham dự vào nhóm chuyên làm chuyện phúc đức tại Hoa Kỳ.
Hannah thưa rằng, bà là Melinda nào vậy" Melinda Who" Trả lời rằng Melinda Gate đây em.
Từ đó mới có câu chuyện được kể ra. Không phải cứ là tỷ phú, triệu phú mới có thể làm phước thiện. Cũng không phải là người lớn thành đạt mới bắt đầu làm phúc.
Hiện nay tổ chức làm phước thiện của Bill Gate người giàu nhất và Warren Buffet người thứ nhì nước Mỹ đã quyết định không phải chỉ cho đi phân nửa tài sản mà dự trù sẽ cho đi hơn 90% tổng số tiền bạc dành cho những số phận hẩm hiu trên thế giới.
Việc cho đi không dừng lại với tài sản của chính mình. Tổ chức của Microsoft khuyến khích tất cả mọi người đều có thể cho đi phân nửa những gì mình hiện có. Đồng thời khích lệ giới trẻ đi vào lãnh vực hoạt động bất vụ lợi.
Đánh thuế nhà giàu
Mới đây Reuter loan tin chấn động.
Một trong 3 người giàu nhất thế giới là tỉ phú 80 tuổi Warren Buffet, đã gây xôn xao giới nhà giàu khi ông cho là những người như ông và nhiều người khác giàu có nên đóng thuế nhiều hơn.
Ông Buffett nói: “Chúng tôi đã được quốc hội chiều chuộng như thế là đủ rồi, đã đến lúc chúng tôi phải nghiêm chỉnh nghĩ đến chia sẻ trách nhiệm với mọi người”.Trong cuộc phỏng vấn tháng 11 năm 2010 với ABC News, ông cũng từng nói là ‘sẽ là một điều tốt hơn nếu chúng tôi đóng thuế cao hơn’.
Ông Warren từng viết như sau: “Trong lúc giai cấp trung lưu và nhà nghèo ở Mỹ đang chiến đấu cho chúng ta ở Afghanistan, mọi người ở Mỹ phải ‘vật gấu vá vai’, giới siêu giàu lại “thoát” được nợ, chuyện này coi làm sao được”.
Thời điểm mà ông Warrren lên tiếng kêu gọi mới nhất đã khiến nhiều người chú ý. Các nhà lập pháp ở Washington đang vất vả tìm cách làm giảm gánh nặng món nợ quốc gia và mức thâm thủng ngân sách và tăng thêm thu nhập cho chính phủ bằng mọi cách đang là mối ưu tư hàng đầu.
Ông Buffet cho hay ông đóng thuế $6,938,744 đô la cho năm 2010.
“Xem ra có vẻ nhiều triệu đô la, nhưng số thuế này chỉ là 17.4% mức lợi tức của tôi, trong lúc 20 nhân viên của văn phòng tôi phải đóng từ 33% đến 41% mức thu nhập của họ”.
Giải pháp tháo gỡ bằng tấm lòng.
Hiện nay Mỹ quốc đang có vấn nạn lớn lao về binh đao và nợ nần, Những món nợ tai tiếng và xấu hổ là nợ Tàu, nợ Nhật, nợ Âu Châu, nợ Đài Loan.
Xem ra thật kỹ thì 14 ngàn tỷ nước Mỹ nợ thiên hạ vì mới bị sa lầy trong 10 năm qua. Thực tế chính phủ Mỹ nợ dân Mỹ 9 phần và nợ nước ngoài có 1 phần.
Nếu có một đạo luật tạm gọi là luật ái quốc. Các nhà tỷ phú Hoa kỳ dư sức mua lại các giấy nợ nước ngoài. Tất cả chỉ là trên giấy tờ. Như vậy từ nay tiền lời trả cho Tàu, cho Nhật thì sẽ trả cho những người như Bill Gate. Bill sẵn lòng đem tiền lời thu được tặng cho quỹ xã hội. Nợ nần như vậy vẫn quanh quẩn trong nước. Đỡ mất mặt anh hùng. Nhưng nếu Hoa Kỳ chủ trương cố tình giữ tiền của thiên hạ để duy trì hòa bình thế giới thì nợ nần lại trở thành vũ khí chính trị.
Mặt khác, thay vì đem quân đi đánh nhau khắp thế giới, Hoa Kỳ chỉ cần dùng 1 phần 10 chiến phí để tiếp tục phát bột mỳ cho thiên hạ như du khách cho hành khất tại Ấn Độ.
Thay vì súng đạn, hãy đem tấm lòng nhân đạo cứu người lầm than. Hãy để nhân loại trên địa cầu tự giải quyết các mâu thuẫn nội tại.
Vấn nạn của thế giới là đói khát, bệnh tật và ngu dốt.
Hãy đem đến thực phẩm, thuốc men, và giáo dục. Hiện nay Hoa Kỳ đã thử thách việc rao giảng truyền bá dân chủ bằng bạo lực, súng đạn và âm mưu.
Tất cả đều không thành công. Đã đến lúc dân trong nước phải theo chủ thuyết của cô bé Hannah. Hãy cho đi phân nửa, hạnh phúc sẽ nhân đôi
Như vậy các nhà giàu Hoa kỳ từ 1 triệu trở lên đều cho đi phân nửa thì vấn đề tài chánh của Hoa kỳ bỗng trở thành chuyện nhẹ nhàng.
Chỉ cần có một tấm lòng, để cho gió cuốn bay đi.
Của nặng hơn người.
Nhưng tiếc thay, người có tấm lòng thường không có của, cả thân xác gió cuốn bay đi dễ dàng. Khi có tài sản địa ốc nặng nề, giông bão cũng không hề xoay chuyển. Làm sao gió cuốn đi được.
Xin hãy đọc lại bài ca bất hủ sau đây của Việt Nam.
Ba mươi tết, tết lại ba mươi.Vợ thằng Ngô đốt vàng cho chú Khách.
Một tay cô cầm dù rách. Một tay cô xách cái chăn bông
Cô ra đứng bờ sông. Cô gọi tên người.
Ới chú Chiệc ơi là chú Chiệc
Một tay cô cầm quan tiền. Một tay cô cầm thằng bù nhìn
Cô vất xuống sông.
Quan tiền nặng thì quan tiền chìm. Bù nhìn nhẹ thì bù nhìn nổi.
Ới ai ơi, Của nặng hơn người.
Giao Chỉ , San Jose.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn tôi, tất cả, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù mà còn chia chung rất nhiều … cố tật!. Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người.
"Tôi nhìn ông ta (George Floyd) và tôi thật sự nghĩ người đó đã có thể là tôi." Đó là điểu mà vị Surgeon General (Y sĩ trưởng) Jerome Adams nói về Floyd. Tại sao vi bác sĩ đứng đầu ngành Y chính phủ liên bang Hoa Kỳ, một nhân vật cấp cao từng đứng chung sân khấu với TT Trump trong những buổi họp báo về coronavirus, lại tự so sánh mình với Floyd, một người tiền án tiền sự đầy một danh sách?
Mấy hôm nay, cái chết của người da đen George Floyd ở Minneapolis, Huê kỳ, đã bổng chốc làm bùng lên phong trào dân chúng, da đen và cả da không đen, ủng hộ nạn nhơn đen, nổi lên, xuống đường ở nhiều thành phố lớn của Pháp, chống bạo hành và kỳ thị của cảnh sát. Omar Sy, da đen, sanh ở Trappes, ngoại ô Tây-Nam Paris (78), nghệ sĩ hài hước, diển viên điện ảnh, lên tiếng tuyên bố «Bạo hành cảnh sát là vấn đề của mọi người»! Là cơ hội bằng vàng để báo chí nhập cuộc. Báo chí Pháp hết 80% là khuynh tả, được chánh phủ tài trợ, (tùy theo số ấn phẩm bán được, từ 500 000 €/năm cho tới 6 000 000 €/năm), loan tin, bình luận, khai thác thị hiếu độc/thính giả để có đông độc giả, được tăng trợ cấp. Phong trào dân chúng nổi lên chống bạo hành và kỳ thị do cảnh sát gây ra, trên thực tế, đã không còn biên giới. Trước phản ứng của những người biểu tình trên thế giới, cảnh sát không còn là «bạn dân» nữa, mà đã trở thành hung thần! Chỉ có cảnh sát ở Tàu và Việt nam là không bị chỉ mặt vì họ là cảnh sát
Cuộc khủng hoảng do virút corona đang tạo ra một môi trường toàn cầu nhiều cạnh tranh hơn, với sự "đối đầu" phát triển nhanh hơn là "hợp tác". Liên Minh Âu Châu chúng ta phải đối mặt với những vùng biển khắc nghiệt hơn và có nguy cơ bị cuốn vào những dòng chảy chéo chiều của các cường quốc đang đòi chúng ta chọn phe rõ rệt. Những thứ được coi là kỹ thuật và không phải là "chính trị cao", chẳng hạn như đầu tư và thương mại, công nghệ và tiền tệ, nay là thành phần của một cuộc cạnh tranh công khai, hoặc thậm chí là đối đầu. Những thứ mà người ta có thể dựa vào một cách vững chắc, như dữ kiện và khoa học, hiện đang bị thách thức và cuốn vào trận chiến của những bài tường thuật, khuếch đại thêm qua những phương tiện truyền thông xã hội.
Câu hỏi đang đặt ra ở Biển Đông là Trung Quốc có âm mưu gì khi bất ngờ gia tăng đe dọa và phủ nhận quyền chủ quyền của các nước có tranh chấp lãnh thổ với Bắc Kinh gồm Việt Nam, Phi Luật Tân, Nam Dương, Mã Lai và Brunei, vào lúc cả thế giới lo phòng, chống dịch nạn Vũ Hán, xuất phát từ Trung Quốc từ đầu năm 2020 (Coronavirus disease 2019 (COVID-19). Để trả lời cho thắc mắc này, cũng như liệu tranh chấp giữa Mỹ và Trung Quốc ở Biển Đông có đưa đên nguy cơ chiến tranh hay không, xin mời bạn đọc theo dõi nội dung Cuộc phỏng vấn của tôi với Giáo sư ngoại hạng (Professor Emeritus), Tiến sỹ Nguyễn Mạnh Hùng, người từng giảng dậy nhiều năm về Quan hệ Quốc tế tại Đại học George Mason, gần Thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Giáo sư Hùng là Học giả cao cấp bất thường trú của Trung tâm nghiên cứu Chiến lươc và quan hệ Quốc tế ở Washington, D.C. (Center for Strategic and International Studies, CSIS). Ngoài ra ông còn là Học giả vãng lai hai niên khóa 2015-2016 tại viện nghiên cứu nổi tiếng ISEAS-Yusof Is
Sau khi ông George Floyd bị chết dưới bạo lực cảnh sát, một phong trào biểu tình chống kỳ thị người da đen đã bùng nổ và lan rộng khắp nước Mỹ và trên thế giới. Phong trào có sự tham gia của mọi tầng lớp, của nhiều sắc tộc khác nhau, trong đó có người Việt Nam. Sự kiện này đã dẫn đến nhiều mâu thuẫn trong tập thể người Việt, do cách nhìn trái chiều về vấn đề kỳ thị chủng tộc đối với người da đen và phong trào Black Lives Matter. Đặc biệt là giữa thế hệ trẻ và thế hệ những người lớn tuổi trong cộng đồng. Là một tổ chức đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam, với chủ trương Đấu tranh bất bạo động, đảng Việt Tân đã từng lên tiếng ủng hộ các phong trào biểu tình của người dân như ở Hong Kong. Chúng tôi có cuộc phỏng vấn với ông Hoàng Tứ Duy, Phát ngôn nhân Đảng Việt Tân, về nhận xét của ông đối với phong trào Black Lives Matter và sự tham gia của giới trẻ Việt Nam trong các cuộc xuống đường đòi công lý cho người Mỹ da đen.
Trong khi tham vọng kiểm soát của chế độ toàn trị vẫn như cũ, có một số khác biệt giữa những nỗ lực của Mao và Tập Cận Bình. “Tư tưởng của Tập Cận Bình là một thay thế nhạt màu cho Sách Đỏ của Mao. Tập Cận Bình đã không thể đưa ra một ý thức hệ mạch lạc để truyền cảm hứng cho sự cuồng tín trong những người theo ông, khác một chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc chung chung. Mặt khác, Tập có các công cụ công nghệ khả dụng mà đơn giản là không áp dụng cho những nhà độc tài trong thế kỷ 20. Hệ thống tín dụng xã hội kết hợp tất cả các phương pháp của thông minh nhân tạo, dữ liệu quy mô, cảm biến lan tỏa và đặt các phương tiện này vào trong tay nhà nước Trung Quốc. Cả Stalin và Mao đều không thể kiểm soát trực tiếp các phong trào hàng ngày, lời nói và giao dịch của từng đối tượng theo cách mà đảng Trung Quốc về mặt lý thuyết có thể làm ngày nay.
Một dự luật đã được đưa ra Quốc Hội Nhân Dân của Đảng Cộng Sản Trung Hoa (CSTH) ngày 22 tháng 5 năm 2020 tại Bắc Kinh, và đúng một tuần lễ sau, dự luật này đã được nhanh chóng thông qua vả trở thành Đạo Luật An Ninh Quốc Gia (ĐLANQG) về Hồng Kông vào ngày 29 tháng 5. Khi đưa ra Quốc Hội Nhân Dân để bàn thảo và thông qua, dự luật này gồm 7 điểm chính, trong đó ba điểm quan trọng nhất để đối phó và triệt hạ quyền tự chủ cùa Hồng Kông là điều số 2, số 4, và số 6. Theo đó, Bắc Kinh sẽ ngăn chặn tất cả các nguồn yểm trợ từ bên ngoài vào Hồng Kông; sẽ sử dụng được các lực lượng đàn áp từ Bắc Kinh để dập tắt các cuộc biểu tình, những người tham dự biểu tình có thể quy tội phản quốc, ly khai; và từ đó Bắc Kinh sẽ khai triển ra những đạo luật khác để thực hiện các mưu đồ trên.
Đảng Cộng Sản Việt Nam có truyền thống bán nước từ Hồ Chí Minh cho đến ngày nay. Người bán nước số một là Nguyễn Phú Trọng, bán nước một cách tinh vi, từ những bí mật nầy đến những bí mật khác để lừa bịp nhân dân. Đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, xem như thời kỳ Bắc thuộc lần thứ năm. Tuổi tác đã cao, sức khỏe yếu kém mà muốn ôm cái ghế quyền lực suốt đời. Thủ hạ Nguyễn Hồng Diên thăm dò dư luận bằng những lời lẽ nâng bi quá đáng, làm phản tác dụng, gây phẩn nộ trong quần chúng. Tóm lại, Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, đó là tội đồ của dân tộc.
Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ. Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.