Hôm nay,  

Công Lý Ở Việt Nam

29/08/201100:00:00(Xem: 5836)
Công Lý Ở Việt Nam

Minh Văn
“Khi nền dân chủ đã được xác lập, những người thực thi pháp luật một cách sai trái và bất công hôm nay sẽ phải đền tội trước Nhân dân và sự thật. Tôi tin rằng Công lý phải được thực thi ở Việt Nam”. (Luật Sư Nguyễn Văn Đài)
Quyền Lực thay vì Pháp Luật
Một xã hội lành mạnh đúng nghĩa thì Pháp Luật là phương tiện duy nhất được sử dụng để điều chỉnh các mối quan hệ của con người, cũng như những tranh chấp phát sinh trong đó. Pháp luật là ý chí chung của cộng đồng, vì thế nó là thứ quyền lực cao nhất và duy nhất được phép đại diện cho cộng đồng dân cư đó.
Một nhà nước Pháp quyền là hình thức duy nhất hợp pháp trong thế giới dân chủ ngày nay. Nó nêu bật vai trò làm chủ của nhân dân trong việc quản lý xã hội và hạn chế đến mức thấp nhất những bất công sai trái do bộ nhà nước có thể gây ra cho người dân.
Với một nền Tư Pháp phụ thuộc và chịu sự điều khiển của Chính quyền như ở Việt Nam hiện nay thì không thể có tính khách quan trong việc bảo vệ pháp luật. Làm sao Công lý có thể được thực thi một cách đúng đắn và nghiêm chỉnh khi Tòa án không được tồn tại một cách độc lập" Vì thế mà pháp luật đã trở thành công cụ đàn áp của nhà nước đối với những tiếng nói chính nghĩa của người dân, và là phương tiện để guồng máy Tư pháp tham nhũng nhờ bẻ cong pháp luật. Tất cả nỗi oan khuất và đau đớn thì Công lý và người dân phải gánh chịu.
Cũng để bảo vệ chế độ Độc tài toàn trị, nhà nước đã sử dụng bộ máy quyền lực hùng hậu của mình để đàn áp mọi tiếng nói dân chủ, bất chấp Pháp luật và Công lý.
Đàn áp những người bảo vệ công lý
Những tranh chấp pháp lý phát sinh là một điều tất yếu của xã hội, bởi nó là sản phẩm của cuộc sống hàng ngày chúng ta. Và hệ thống tòa án có nhiệm vụ xử lý các tranh chấp pháp lý đó theo pháp luật như là một trách nhiệm và nghĩa vụ của mình. Một xã hội lành mạnh, một hệ thống tư pháp công minh và dân chủ chỉ xử lý vụ việc trên nguyên tắc tuân thủ pháp luật, chỉ có đúng hay sai mà không có tư vị nào khác.
Ấy vậy mà những luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của những người dân oan, hay của những người bảo vệ nhân quyền cho người dân lại bị hệ thống tòa án Việt Nam phân biệt đối xử. Nhiều người trong số họ đã bị kết án tù vì bảo vệ công lý. Những người còn lại đều bị nhà nước tạo sức ép để đoàn Luật sư tước thẻ và khai trừ họ, không cho họ hành nghề nữa.
Thiết nghĩ, nếu Tòa án đã đúng thì cần gì phải đàn áp giới luật sư" Trước Tòa chỉ có công lý và sự thật, chỉ có đúng hay sai mà không có sự phân biệt đối xử, cớ sao họ lại hành động phi pháp như vậy" Nghề thầy thuốc chữa bệnh cứu người thì không phân biệt ai cả, cứ có bệnh là chữa. Nghề Luật sư cũng vậy, họ bào chữa cho bất kỳ thân chủ của mình để bảo vệ quyền và lợi ích của họ trước pháp luật, điều đó được pháp luật bảo vệ. Cớ làm sao nhà nước Việt Nam lại có kiểu hành xử kỳ lạ như vậy đối với giới luật sư bảo vệ công lý" Vì sao lại đàn áp giới Luật sư khi mà họ chỉ dùng những hiểu biết về Pháp luật của mình để bảo vệ quyền con người" Điều đó chắc chắn chỉ xẩy ra trong những chế độ độc tài, không thể tìm thấy điều tương tự trong một xã hội có tự do dân chủ.

Ngay cả quyền được bào chữa cũng bị tước đoạt, thì thử hỏi người dân Việt Nam còn biết trông cậy vào đâu" Bộ máy công quyền nhà nước thì lòng tham vô đáy, ngày càng gia tăng sự tham nhũng và tước đoạt quyền lợi của người dân, nổi oan khuất của con người vì thế mà ngày càng gia tăng không ngừng. Liệu nhà nước này sử dụng guồng máy Công an, Tòa án để đàn áp nổi oan khuất của người dân đến bao giờ" Hay kẻ độc tài cứ hành động theo bản năng và quy luật của họ là: Gây nên bất công rồi lại đàn áp, và tồn tại dựa trên nổi sợ hãi của nhân dân mình"
Phải có công lý để hướng tới điều tốt đẹp
Lẽ thường trong cuộc đời này là con người cần phải có niềm tin vào chân lý và sự thật để sống hướng thiện và làm những điều tốt đẹp hơn cho cộng đồng. Công lý là ánh sáng dẫn đường mà chúng ta đặt niềm tin vào đó để sống tốt hơn, biết những gì là sai quấy để tránh né và sửa chữa sai lầm khi mắc phải. Một xã hội có sự hiện diện của công lý sẽ trở nên tốt đẹp và hạnh phúc bởi con người luôn hướng tới lẽ phải và cái đẹp.
Nay Cộng sản tạo nên một xã hội không có pháp luật, mọi niềm tin bị tước bỏ, con người sống trong sự nghi kỵ và mất phương hướng. Linh hồn của họ đã bán cho quỷ dữ, chủ trương theo đuổi một thứ học thuyết hoang tưởng và tôn sùng bạo lực. Vì thế trong con mắt của người dân Việt Nam, ánh sáng của Công lý là điều không thể với tới và họ không có được.
Với một chế độ độc tài toàn trị, mọi phương tiện để thực thi công lý đều là công cụ của nhà nước Cộng sản, vì vậy người dân đắm chìm trong nổi oan khuất triền miên. Vì thế mà Việt Nam đã trở thành một xã hội không có công lý, hay nói cách khác: Công lý không hề tồn tại trên đất nước Việt Nam.
Không còn cách nào khác, toàn thể người dân Việt Nam phải đoàn kết để đòi cho được Công lý về mình, để Công lý được hiện diện. Mục tiêu của chế độ Độc tài là chia rẽ nhân dân để dễ bề cai trị, để rồi từ đó nỗi oan khuất lại tiếp tục lan tràn. Khi mọi tầng lớp nhân dân đoàn kết đấu tranh đòi tự do dân chủ, xóa bỏ chế độ Độc tài toàn trị thì Công lý sẽ trở về với dân tộc Việt Nam.
Chúng ta không thể sống mãi trong một xã hội mà Công lý không hề tồn tại. Mọi sự chịu đựng đều có giới hạn, nổi đau của con người không thể là đại dương vô tận để những kẻ độc tài ngụp lặn trong đó một cách khoái trá. Cần phải có chân lý và sự thật cho xã hội Việt Nam, không thể mãi chấp nhận sự dối trá mà lừa mị của chế độ Cộng sản phi nhân. Một xã hội có Công lý là khát vọng của toàn thể dân tộc Việt Nam, khát vọng đó không có gì có thể dập tắt được. Tâm nguyện của Luật sư Nguyễn Văn Đài cũng là điều mong mỏi của tất cả chúng ta: “Công lý phải được thực thi ở Việt Nam!"
28/8/2011
Minh Văn
(www.minhvanvietnam.blogspot.com)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Luật Hải Cảnh của Trung Cộng ở Biển Đông và biển Hoa Đông, dự trù có hiệu lực năm nay, 2021, sẽ công khai gây chiến với Mỹ về quyền kiểm soát an ninh ở hai vùng biển chiến lược và bận rộn nhất thế giới, đồng thời đe dọa trực tiếp chủ quyền và quyền chủ quyền của Việt Nam và các nước Đông Nam Á.
Nhiều người nói với tôi: giàu nghèo có số? Tôi thì không hoàn toàn tin như thế, nếu mình biết số của mình sẽ giàu, nhưng ăn rồi cứ đi chơi thì làm sao mà giàu? Ngồi một chỗ chờ sung rụng, sung không rụng vào miệng mình, rụng xuống đất dẹp nát làm sao xơi được.
Tối 31 tháng 12, trên chương trình 20 giờ TV, Tổng thống Emmanuel Macron của Pháp đọc diễn văn chúc mừng Năm mới nhơn dân Pháp. Theo thành kiến, người Pháp chúc mừng Năm mới phải sau 12 giờ đêm 31 tháng 12. Cũng như chúc mừng Noël cũng phải sau 12 giờ đêm 24/12.
Hiện nay, dân chúng quan tâm nhất là vấn đề Trung Quốc vi phạm nghiêm trọng chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, cụ thể là trong năm 2020, Trung Quốc đã có 20 cuộc tập trận ở Biển Đông, trong đó có 9 cuộc ở vịnh Bắc bộ và 5 cuộc ở Hoàng Sa, trong khi phản ứng “thành công ngoại giao“ của Đảng là kiên trì trong im lặng.
Chào em năm 2021. Năm cũ qua đi, năm mới đến và chúng ta mơ ước, hi vọng những ngày sắp tới tươi đẹp hơn. Chỉ có mơ ước, hi vọng và niềm tin là liều thuốc hay nhất để làm cuộc sống đẹp hơn.
Xem như thế thì trẻ con trấn lột bạn học (nhỏ con hơn) cùng lớp, hay cùng trường là chuyện tất nhiên. Nhà nước hiện nay xây dựng trên căn bản cá lớn nuốt cá bé mà. Tụi nhỏ đã “sống và chiến đấu” trong một xã hội như thế nên tự rèn luyện kỹ năng trấn lột ngay từ thuở ấu thời (để sinh tồn) kể thì cũng tốt thôi!
Chào Năm Mới mùa Đông sương tuyết / Tết quê người tính nhẩm một năm qua / Lá thu xanh hóa đỏ ngỡ là hoa / Tóc bạc trắng tưởng mình thành tượng đá
Đêm nay trước ngưỡng cửa giao thừa năm 2021, đã 85 tuổi không biết sẽ băt đầu viết gì đây? Không biết gửi tấc lòng về đâu trong những ngày cuối năm. Tôi mạo muội viết vài dòng gửi đến bạn bè thân thiết, và những ai đã một thời cùng tôi tri kỷ.... Đã hơn 45 năm, kể từ ngày ly loạn, gần nửa thế kỷ. Biết bao nước chảy qua cầu, biển xanh biến thành nương dâu, đổi đời dị biệt, “một triệu người vui cũng có một triệu người buồn”..Thuở ấy!.
Lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã thổi phồng thành công chống đại dịch Covid-19 và thiên tai, bão lũ năm 2020 phản ảnh “tính ưu việt của hệ thống chính trị”, nhưng lại cố tình giấu đi đe dọa có thật của Trung Cộng ở Biển Đông và trên đất liền. Chuyện tréo cẳng ngỗng này không thể là vô tình mà cố ý, vì Trung Cộng vẫn là mối đe dọa toàn diện và lớn nhất của Việt Nam trong năm 2021.
Viện nghiên cứu The Centre for Economics and Business Research dự đoán nền kinh tế Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ vào năm 2028, tức là 5 năm sớm hơn các tính toán trước đây do tác động của đại dịch Vũ Hán [1] (Việt Nam sẽ nhảy vọt từ hạng 38 năm 2021 lên 24 năm 2030).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.