Hôm nay,  

Trên Trời, Dưới Đất

08/09/201100:00:00(Xem: 5697)
Trên Trời, Dưới Đất

Huệ Trân
Với bước tiến của văn minh, con người luôn đáp ứng những nhu cầu quanh đời sống, tùy hoàn cảnh xã hội mỗi nơi, mỗi thời đại và mỗi trạng huống.
Những dòng chữ sau đây chỉ lạm bàn về một nhu cầu, là phương tiện di chuyển, ở một nơi chốn, là đất nước Việt Nam, và ở một thời đại là thời hiện tại, thế kỷ thứ hai mươi mốt.
Khi di chuyển xa thì người ta dùng đường hàng không, nói nôm na là đường trên trời, với đủ các loại máy bay lớn, nhỏ. Khi di chuyển tương đối gần, người ta có các loại chạy trên mặt đất, nói nôm na là dưới đất. Phương tiện di chuyển dưới đất dường như nhiều hơn phương tiện di chuyển trên trời. Cứ tính sơ sơ thì loại bình dân có từ xích lô, xe lôi, xe lam, xe đạp, xe gắn máy, xe hơi ….. mỗi loại lại có đủ họ hàng của chúng. Chẳng hạn xích lô thì có xích lô máy, xích lô đạp, xe lôi thì có xe lôi kéo, xe gắn động cơ, xe lam thì có loại ba bánh, bốn bánh, xe hơi thì ngoài phương tiện công cộng là xe buýt, xe đò, còn đủ loại xe tư nhân, từ xe cà tàng tới xe sịn …
Một loại di chuyển nữa, không phải trên trời, cũng không phải trên mặt đất, mà là dưới đất. Đích thực nằm sâu dưới mặt đất. Ai di chuyển lần này là lần chót, và chỉ có chung một phương tiện duy nhất thôi. Đó là cỗ quan tài! Văn minh thế kỷ thứ hai mươi mốt vẫn chưa thấy tìm cho người đi chuyến tầu chót này một phương tiện nào khác hơn!
Nói chung, đời sống thường nhật của nhân gian gắn liền với những phương tiện ấy, có khi được sở hữu chủ dăm ba loại phương tiện dưới đất, nghĩa là bác phu xe có thể đã may mắn trả góp xong cho cái xích lô, anh sinh viên vừa đi học, vừa đi làm nhiều năm, có thể đã dành dụm để làm chủ cái xe gắn máy …v..v.. Nhưng phương tiện trên trời thì hầu như còn là tài sản chung của các công ty với sự góp vốn của những người giầu có, hoặc nằm dưới danh nghĩa do chính quyền điều hành.
Suốt nhiều thập niên, những người lãnh đạo Xã Hội Chủ Nghĩa dựng nên vở tuồng lý tưởng, là cùng nằm gai nếm mật để san bằng giai cấp! Từ tuồng tích đó, họ luôn nhìn xã hội tư bản là bất công, tham nhũng, xa xỉ.
Nay, gần bốn thập niên lãnh đạo toàn đất nước, giở lại những tài liệu cũ, có lẽ chưa thấy cá nhân nào từ những thành phần bất công, tham nhũng, xa xỉ kia dám làm chủ một phương tiện trên trời, là một cái phi cơ riêng!
Nhưng đầu tháng 9/2011, trên cùng một mặt báo điện tử có hai bản tin.
Bản thứ nhất là một hãng chế tạo phi cơ hải ngoại loan tin đã nhận đơn đặt hàng của các đại gia Việt Nam, đặt mua sáu chiếc trực thăng để làm phi cơ riêng. Cái rẻ nhất, hai triệu đô la, cái trang bị thêm những tiện nghi theo nhu cầu chủ nhân thì lên tới mười hai triệu! Bỏ hàng chục triệu đô la, sắm phi cơ riêng thì ai cũng biết là phí tổn không dừng ở giá cả đó, mà sắm phi đạo cho nó đậu và bảo trì nó thường xuyên mới vô chừng, vô kể!
Bản tin thứ hai, tựa đề “Nghĩa tử, nghĩa tận” là câu chuyện về người phu xe ba bánh, sáu mươi tuổi, từ hơn mười năm nay đã âm thầm gọi những người bạn nghèo, cùng làm nghề kéo xe, để thành lập cái hội lá rách đùm lá tả tơi. Cái hội này chẳng có chủ tịch, chẳng thư ký, chẳng văn phòng, chẳng họp hành gì. Chỉ khi hữu sự là lúc nghe tin gia đình nào đó, có người chết mà quá nghèo, không có tiền mua quan tài thì các hội viên mới gọi nhau, vừa gom góp, vừa đi xin, vừa đến các tiệm bán hòm năn nỉ, miễn sao khiêng được cái hòm về cho người chết nằm, và người sống được an ủi, tránh cái cảnh phải bó chiếu vùi nông!
Từ khi hội thành lập, họ đã lo mai táng được cho hơn bảy trăm gia đình nghèo. Điểm đặc biệt là các hội viên vẫn đang sống lam lũ trong các xóm lao động. Có nhà báo vừa tình cờ nghe tin phong phanh, tìm tới, thì họ loay hoay mãi, không thu vén được chỗ cho nhà báo ngồi, đành cùng … tọa địa!
Giữa đám bần cùng, kẻ mặc áo gấm đã là có tội. Huống chi, áo gấm loại này, xét cho đến chi li cốt lõi thì không thể nào có được, nếu không là gian ác, thủ đoạn, bất công, cướp bóc …

Người ngồi trên mà cướp bóc, là cướp của ai, nếu không là từ thần dân bá tánh"! Tất cả những phương tiện bất lương, dù trá hình dưới bất cứ lớp lang nào cũng không thể có câu trả lời hợp lý cho sự giầu sang xa xỉ đến mức này! Những thành phần được gọi là đại gia, vơ vét nhiều đến độ, biết đặt mua trực thăng riêng là chơi trội, sẽ lộ rõ hơn là tài sản mình nhiều quá, nhưng vẫn không thể dằn lòng tham hưởng thụ, để tin tức đang loan đi khắp nơi. Họ đã coi thường dân chúng và dư luận đến mức bất cần, hay lòng tham và sự vô liêm sỉ đã trét bùn lên chút lý trí nào còn sót lại"
Tất nhiên, trong bất cứ xã hội hay quốc gia nào cũng đều có sự giầu nghèo, không thể bình đẳng tới độ nhà nào cũng có một thùng gạo và một chai nước mắm như nhau. Nhưng cái khoảng cách giầu nghèo ở xác suất tương đối nào, sẽ nói lên mức độ quan tâm cũng như sự thanh liêm của những người cai trị quốc gia đó.
Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nơi mà biểu ngữ “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” luôn được treo trên khắp chốn công quyền, đang có các ngài đặt mua phi cơ riêng cho gia đình hưởng thụ, và đồng thời, trong các xóm nghèo khắp Bắc, Trung, Nam, không thiếu những gia đình lương dân, có người chết mà còn nằm chờ cỗ quan tài gỗ tạp, từ những người cùng nghèo khổ như nhau!
Điều an ủi, và cũng dị thường, là hình như cả hai thành phần này đều vui vẻ. Người quá nhiều tiền, không biết làm chi cho hết nên đã nghĩ ra được cách xài tiền quá lý tưởng là sắm phương tiện riêng ở trên trời, thì họ vui vẻ là đương nhiên.
Người quá ít tiền đến nỗi chết không có hòm chôn mà giúp nhau được “cuốc xe chót” thì cũng vui chứ, có chi buồn!
Chỉ không biết, những người mặc áo gấm, khi hãnh diện lái trực thăng riêng, vút lên cao, lượn vào mây xanh, có biết rằng, mây này rồi sẽ không mãi xanh, nó sẽ chuyển thành mây xám, nó không mãi ở trên cao mà nó sẽ xuống thấp, nó không mãi là mây mà nó sẽ biến thành mưa, thành giông, thành bão! Bởi đó là nhân quả, là chu kỳ tất tới của hợp tan, thành hoại, mà kẻ gây nghiệp cũng chính là kẻ thừa tự những gì mình tạo tác.
Thiện tai! Thiện tai!
Điều cuối, xin ghi lại nơi đây, là khi những sự việc này được gợi lên, không ít người muốn bịt tai, nhắm mắt. Động chạm tới quan quyền nơi đâu là đương nhiên bị coi như đang nói về chính trị nơi đó. Và nhiều người, vì những lý do riêng tư, thường rất dị ứng với từ “chính trị.”
Lạ thay, sự nhút nhát, sợ hãi nào khiến họ cố tình quên rằng, khi họ chọn lựa để có mặt ở một xứ tự do, thay vì xứ cộng sản, thì SỰ CHỌN LỰA ĐÓ ĐÃ LÀ MỘT THÁi-ĐỘ-CHÍNH-TRỊ RẤT DỨT KHOÁT RỒI. Nếu không, họ cần chi phải liều mạng, phó mặc may rủi, xuống tầu ra khơi, hay leo lên phi cơ, nhờ một chương trình được thỏa thuận nào đó"
Người làm chính trị và người có thái độ chính trị là hai phương diện khác nhau. Điển hình là vị giáo chủ Phật Giáo Tây Tạng. Sự không nhìn rõ, hay cố tình nhìn khác đi, để gọi sự tranh đấu bất bạo động là làm chính trị, thì đó là quyền của mỗi người. Trên mọi xứ tự do đều tôn trọng quyền này, nhưng đồng thời, sự thật vẫn thầm lặng hiển lộ rõ ràng, trong sáng.
Đức Đạt Lai Lạt Ma không làm chính trị, nhưng cũng chưa từng thiếu thái độ chính trị, từ khi ngài phải sống đời lưu vong. Ngài không coi kẻ cưỡng chiếm quê hương là kẻ thù, nhưng cũng không chấp nhận sự áp chế nào để đổi lấy bổng lộc, hư danh. Ngài thương xót sự vô minh của họ nhưng tuyệt đối không công nhận cách hành xử đối với dân tộc bị xâm lăng và chà đạp nhân quyền.
Với luật lệ và phong tục Tây Tạng, ngài được tôn xưng như một vị Phật Sống, nắm trọn thế quyền và thần quyền, nhưng ngài chỉ dùng nó để bày tỏ thái độ chính trị cho dân tộc, qua sự tranh đấu bất bạo động vì lòng từ bi mẫn ái của người con Phật. 
Nếu thiếu thái độ chính trị thì đời lưu vong của ngài đã hoàn toàn vô nghĩa và dân tộc Tây Tạng đang tha phương khắp năm châu bốn biển đã không có một điểm tựa vô hình nhưng vững mạnh, để gìn giữ dân-tộc-tính, để còn là người Tây Tạng kiên cường bất khuất.
Không thể là vô cớ mà vị tu sỹ lưu vong này được cả thế giới kính trọng và ngưỡng mộ.
Tận đáy lòng, có người Việt Nam nào không tủi nhục, khi không còn được coi là người Việt Nam không"! 
Huệ Trân
(Tào-Khê tịnh thất, tháng chin/2011)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuộc bầu cử năm 2024 đánh dấu một thất bại nặng nề cho Đảng Dân chủ, với việc mất gần bảy triệu cử tri so với năm 2020. Ngay cả ở những thành trì mạnh như California và New York, Kamala Harris cũng mất hàng trăm nghìn cử tri ở các thành phố lớn nhất. Chiến dịch tranh cử của Harris có thể được coi là một thất bại, nhưng câu hỏi đặt ra là: Tại sao lại như vậy? Cuộc tranh luận về nguyên nhân hiện đang diễn ra gay gắt.
Nhà báo Thái Hạo xem chừng rất buồn lòng vì một câu nói của giáo sư Hoàng Ngọc Hiến (“cái nước mình nó thế”) nên lớn tiếng than phiền: “Sự trì trệ, hỏng hóc ... của một quốc gia, một tổ chức hay một cá nhân, tất thảy đều có nguyên nhân của nó. Vấn đề là phải tìm ra, chỉ ra, phân tích ra, dám nhìn thẳng vào sự thật và khuyết điểm mà sửa chữa hoặc làm lại, chứ không phải buông một câu ‘cái nước mình nó thế’ rồi xong
Chênh lệch vẫn còn khít khao, nhưng chiều hướng có lợi cho Derek Trần vì sau mỗi ngày kiểm phiếu, Derek Trần lại bỏ xa Michelle Steel thêm vài chục phiếu từ ngày 16/11/2024 đến nay. Còn lại khoảng hơn 6,000 phiếu chưa kiểm.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ra người thiên cổ từ ngày 19/07/2024, thọ 80 tuổi. Người thay thế là Đại tướng Công an Tô Lâm, 67 tuổi, quê Hưng Yên. Ông Trọng đã để lại hai gánh nặng “chống tham nhũng” và “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” cho ông Tô Lâm.
Trump có thể đạt được một thỏa thuận với Putin, nhưng liệu Putin có tuân thủ thỏa thuận đó hay không vẫn còn là điều đáng ngờ. Putin có nhiều khả năng chỉ đơn giản chơi với cả hai phe với hy vọng rằng Nga có thể theo cách này trở thành quốc gia thứ ba cùng với Trung Quốc và Hoa Kỳ trong một trật tự quốc tế mới đang thành hình.
Robert F. Kennedy Jr. (RFK Jr) cựu đảng viên Dân chủ và là hậu duệ của dòng họ chính trị Kennedy giàu có, danh giá – cháu trai của cựu Tổng thống Mỹ, John F. Kennedy Jr – vừa được Donald Trump đề cử làm Bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh. Lewis Grossman, giáo sư luật của American University và là tác giả của “Choose Your Medicine", một cuốn sách về lịch sử sức khỏe cộng đồng của Hoa Kỳ, nói với tờ Alternet: “Chưa bao giờ có ai như RFK Jr., có thể đạt đến vị trí (Bộ trưởng HHS) nơi mà ông ta có thể thực sự hoạch định chính sách.” Kennedy Jr. không có và chưa bao giờ có kinh nghiệm chuyên môn về y tế cộng đồng, y học, hoặc quản lý chăm sóc sức khỏe, là những yếu tố cơ bản phải có của một bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh.
Nhân bầu cử Tổng thống Mỹ nhớ tới bầu cử ở quê nhà Việt Nam. Nhớ, như vào siêu thị nhớ ngôi chợ làng quê. Thấy đồ hộp màu mã đẹp đẽ nhớ thuở đùm thức ăn trong tàu lá chuối. Từ trong truyền thống, nước ta có nền quân chủ đã vài nghìn năm. Vua cha già yếu truyền ngôi cho con, triều đại này suy mạt có triều vua khác anh minh thay thế. Cổ kim, chưa hề có một cuộc bầu cử nào để dân chúng cùng nhau chọn ra một vị đứng đầu nước như thể chế dân chủ.
Cuộc bầu cử bất ngờ sắp tới của Đức, dự kiến diễn ra vào tháng Hai, sẽ mang đến một cơ hội quan trọng để đất nước thoát ra khỏi tình trạng khó khăn hiện tại và tăng cường về mặt an ninh. Nhưng nếu chính phủ tiếp theo muốn thành công, họ sẽ cần phải có một loại tinh thần lãnh đạo chính trị đạt hiệu quả và hành động đầy táo bạo mà vị tiền nhiệm không bao giờ có thể làm được
“Ở nước ta, chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam - Đảng do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện… là lực lượng duy nhất có khả năng lãnh đạo xây dựng thành công CNXH và bảo vệ vững chắc Tổ quốc.” (Tuyên giáo, ngày 15/11/2024). Phát ngôn“huề vốn” của Tạp chí Tuyên giáo, cơ quan lý luận của đảng CSVN không lạ...
Người dân Mỹ đã lên tiếng: Donald Trump sắp trở lại Nhà Trắng. Sự trở lại này khiến nhiều người tuyệt vọng rằng ông ta có thể hành động theo những lời đe dọa trước đây là cắt giảm sự hỗ trợ của Hoa Kỳ, để lại Âu châu tự giải quyết những thách thức về an ninh của mình. Những nỗi sợ hãi này không phải là vô căn cứ — lời lẽ trong chiến dịch tranh cử của Trump đã làm dấy lên những lo ngại chính đáng về mức cam kết của ông ta đối với nền an ninh của Âu châu—. Nhưng cuối cùng, để những điều này có trở thành hiện thực hay không phụ thuộc vào chúng ta nhiều hơn là vào Trump.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.