Hôm nay,  

Chạy Đua

13/09/201100:00:00(Xem: 6171)
Chạy Đua

Cung Nhật Thành lược dịch
Mấy năm trước đây, tại thành phố Seattle trong cuộc tranh tài Olympic đặc biệt dành cho những người khuyết tật, chín thí sinh xếp hàng ngang ở mức khởi hành cho cuộc chạy đua 50 mét. Khi súng hiệu nổ vang, họ đều bắt đầu chạy, chắc chắn là không cùng một lúc, nhưng tất cả đều muốn mình là người đầu tiên tới đích và thắng cuộc.
Tất cả đều chạy, trừ một cậu bé, đã loạng choạng và vấp ngã ngay sau vài bước đầu tiên. Cậu bé cố gắng đứng lên nhưng vì bị tật bẩm sinh ở chân nên không giữ được thăng bằng và lại khuỵu xuống ngay. Cậu bé khóc to lên vì thất vọng…

Tám thí sinh đều nghe tiếng khóc, họ đều ngừng và ngoái lại nhìn. Cả tám người, không sót một ai, quay trở lại và xúm sít chung quanh câụ bé. Một cô gái có khuôn mặt của những người mang triệu chứng bệnh thần kinh, đỡ cậu bé đứng lên. Sau đó tất cả đều khoác vai dìu nhau cùng đi và cùng bước qua lằn vôi của mức đến một lượt.
Khán giả trong vận động trường đồng loạt đứng lên vỗ tay không ngớt, khen ngợi cho cuộc thi hiếm có này, cuộc thi mà tất cả thí sinh tham dự đều đoạt huy chương vàng. Khán giả có mặt hôm đó vẫn kể đi kể lại câu chuyện này cho đến hôm nay.
Cuối cùng, cuộc đời sẽ đẹp hơn rất nhiều nếu đôi lúc mình phải thay đổi cách xử sự và ngừng lại để giúp đỡ cho người khác vượt qua khó khăn , hơn là lợi dụng cơ hội để dành phần thắng riêng cho bản thân mình. 
Cung Nhật Thành lược dịch
Tháng 5, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong nhịp sáng tác, Thanh Nam từ từ đi, không vội vàng, không chểnh mảng, tác phẩm xuất hiện không ào ạt, nhưng gần như năm nào cũng có. Con đường viết riêng, không thắc mắc khó khăn (Huỳnh Phan Anh, Nguyễn Thị Hoàng, Đặng Phùng Quân, Võ Phiến…) cũng không lè tè dễ dãi (Ngọc Linh, An Khê, Lê Xuyên)
Trong thi ca Việt, nhiều thi sĩ nhạc sĩ đã gửi gắm lòng mình qua những sự vật thường gặp , khi thì loài cây, khi thì đóa hoa hoặc các bức tranh tâm lý từ ghen tuông đến người yêu, tình dang dở v.v..
Cù lao Ốc còn gọi là Cồn Ốc thuộc xã Hưng Phong –Huyện Giồng Trôm –Tỉnh Bến Tre , cách thị xã Bến Tre 10 km , nằm giữa sông Hàm Luông .
Với sự rút lui của nhà lãnh đạo đảng và trưởng khối nghị sĩ, Andrea Nahles, SPD đột nhiên phải đối mặt với những quyết định sâu rộng, từ đó cũng có thể đặt ra câu hỏi về sự tồn tại liên tục của chính phủ có nền kinh tế lớn nhất châu Âu.
Mãi cho đến khi gần đất xa trời, tôi mới khám phá ra mình là một thiên tài về Khoa Tử Vi Đẩu Số.
Tuy nhiên Tuyển tập thơ (1969-2014) chưa phải là toàn thể sự nghiệp thi ca của Nguyễn Lương Vỵ. Trong khi tôi viết bài này, anh cho biết đang chuẩn bị xuất bản tập thơ thứ mười hai... Sự nghiệp thi ca Nguyễn Lương Vỵ không những đã đóng góp đáng kể vào gia sản thi ca dân tộc mà còn là một phần di sản quí giá của văn hóa Việt Nam tại Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ là một siêu cường bao gồm ý nghĩa so sánh với hai cường quốc hiện tại là Nga và Trung Cộng. Về kinh tế, Hoa Kỳ đứng hạng nhất thế giới. Trung Cộng ở hạng nhì và Nhật Bản ở hạng thứ ba. Về quân sự, quân đội Mỹ có mặt khắp nơi trên toàn thế giới.
Bạn ơi, Khi sống mà chẳng nhuốm bụi trần. Ta không lo trời xập. Ta không bị dông bão của đời cuốn hút. Ta ung dung tự tại. Trong biển khổ mà ta vui. Trong thăng trầm mà ta an tĩnh. Trong trói buộc mà ta nhẹ nhàng. Đó chính là hạnh phúc.
Nhìn người lại nghĩ đến ta để thấy sự khác biệt giữa độc tài, cộng sản và dân chủ, trong đó có csVN. Các chính trị gia hàng đầu ở EU nói riêng "tự động từ chức" khi nhận thấy họ mất đi sự ủng hộ của cử tri
Thực hành thiền đánh thức niềm tin của chúng ta rằng trí tuệ và từ bi mà chúng ta cần đã có sẵn trong chúng ta rồi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.