Hôm nay,  

Thời Gian & Con Cái

23/09/201100:00:00(Xem: 5269)
Thời Gian & Con Cái

Đinh Yên Thảo
Khó ai phủ nhận việc giáo dục và chăm sóc con cái ngày nay đã tiêu tốn rất nhiều thời gian của cha mẹ. Từ thời gian đều đặn và bắt buộc như việc đưa đón con đến trường lớp, chăm lo các sinh hoạt hàng ngày, những cuộc hẹn với nha bác sĩ..., cho đến những sinh hoạt riêng tùy gia đình như dạy học, học thêm đàn, múa, vẽ hay thể thao, võ thuật, sinh hoạt mang tính tôn giáo cuối tuần. Tất cả những điều này đã làm các bậc cha mẹ hụt hơi. Nhưng liệu với một lịch trình mang đầy tính trách nhiệm và thiếu vắng niềm vui như vậy, chúng ta đã làm đủ cho các em"
Như một nghịch lý, khi xã hội càng phát triển và tiện nghi hơn, con người xem ra ngày càng thiếu hụt thời gian. Trong thời buổi kinh tế chật vật, thời gian càng trở nên quý hiếm, nó biến sự lo toan của các bậc cha mẹ khi gánh thêm nhiều công việc phụ tiêu tốn thời gian hơn, nhằm tiết kiệm ngân sách gia đình. Với các gia đình gốc Việt, điều này càng rõ rệt. Nhìn vào sinh hoạt và tâm lý của không ít các gia đình hiện nay, bất kể công việc hay nghề nghiệp gì, sự tất bật xem ra như một đặc điểm chung, và thời gian tiêu khiển, vui chơi không nhiều hay không đủ.
Với một số gia đình, việc kiếm tiền trở thành một ưu tiên và cha mẹ quan niệm đó là sự hy sinh và thương yêu dành cho con cái, gia đình. Họ sẵn sàng làm thêm giờ, cuối tuần, ngày lễ, thậm chí bán cả ngày phép, nếu hãng cho phép. Và trong khi không đủ thời gian mà khả năng tài chính không hề thiếu hụt, họ sẵn sàng đa đoan, trở thành một "chuyên gia" của đủ lãnh vực "không chuyên" khác trong đời sống. Họ bỏ qua buổi chơi nhạc của con tại trường để mua gỗ thay hàng rào trong vài cuối tuần. Họ hì hục cả ngày trèo cao, cưa đốn các nhánh cây bị thành phố nhắc nhở thiếu an toàn, trong khi đã hẹn dẫn con đi bơi. Bỏ ra đôi ba tiếng đồng hồ cắt cỏ, làm vườn giữa cái nắng nung đốt thay vì thuê mướn, xem ra cần thiết hơn việc ngồi xem cùng con cái bộ phim mới ra. Hoặc tốt hơn với những bậc phụ huynh khác, là dành thêm một ít thời gian để chỉ dạy con học thêm, đọc sách, giải bài tập.... Học và chỉ có học. Hết mực yêu thương và lo lắng cho con, nhưng ưu tiên của cha mẹ là sinh kế, kỳ vọng đặt nơi con cái là việc học. Đạt được hai điều này, dường như đã đủ cho nhiều gia đình.
Bên cạnh đó, mỗi người cha, người mẹ còn có những sở thích và nhu cầu của riêng mình. Sau một ngày làm, những tất bật của đời sống, mẹ còn có những nhu cầu shopping, mua sắm và cha cũng cần đôi cuộc vui cùng bạn bè để bàn luận thế sự. Con cái nhờ có các "bảo mẫu" là máy game, điện thoại, computer... "take care" giùm.
Dần dà trở thành thói quen, bữa cơm tối trong gia đình không còn ấm cúng thân mật và đầy đủ vì các con mỗi đứa vừa ăn cơm, lại vừa chơi game, mang máy nghe nhạc hay gởi tin nhắn cho bạn bè. Bạn bè trở nên cần thiết cho nhu cầu cần tâm sự của các em. Đến tuổi thiếu niên, mối quan hệ con cái và cha mẹ ngày càng tách biệt, thậm chí xa cách, bạn bè có những ảnh hưởng nhiều hơn cả cha mẹ. Rất phổ biến khi nhiều cha mẹ cho rằng con mình "đang đổi tính" khi né tránh, không còn muốn đi cùng cha mẹ, thường ở biệt lập trong phòng riêng, hay nặng nề hơn là đã tranh cãi với cha mẹ ở tuổi mới lớn. Bên cạnh việc thay đổi tâm lý, đây là một hệ lụy tất nhiên vì thời gian chúng ta dành cho con cái không nhiều để tạo ra một mối quan hệ tín cẩn, để các em tâm sự.

Cộng vào đó, một tâm lý và cái nhìn thực dụng đã ngăn cản những sinh hoạt vui chơi, tiêu khiển trong nhiều gia đình. Các khu vui chơi, giải trí, lễ hội, dường như bóng dáng các gia đình Á Đông xem ra vắng hẳn, không riêng gì các gia đình Việt. Mua một cái vé xem xiếc trị giá bằng dăm ba bộ đồ cho con quả là chuyện phí phạm. Tại sao phải đi nghỉ mát một tuần lễ mà tốn kém bằng tiền mua cả nhiều vật dụng gia đình, chưa kể lại mất thêm tiền vì nghỉ làm. Thay vì đi dự một lễ hội tốn kém tiền vé, đồ ăn thức uống và các trò chơi đắt đỏ, thì mua cái máy game cho con quả lợi hơn nhiều. Tất nhiên những việc này được lý giải với trăm ngàn lý do, mà lý do thật sự là vật chất thì hiển hiện trước mắt, còn niềm vui thì mơ hồ, khó đo đếm. Kết quả là rất nhiều gia đình trong khi nhà cửa khang trang, vật dụng tân thời, xe cộ đắt tiền, áo quần sang trọng, con cái không hề thiếu thốn thứ gì..., lại thiếu vắng thời gian tiêu khiển, giải trí tinh thần và thời gian gia đình dành cho nhau. Khi đặt nặng vật chất lên trên các thú vui tinh thần như vậy, cha mẹ đã "dạy" hay vô tình có những ảnh hưởng trực tiếp đến con cái về những giá trị thực dụng, làm giảm đi sự vui thú trong đời sống khi các em trưởng thành. Mà các nhà tâm lý học lại cho rằng, cách tiêu xài cũng ảnh hưởng đến hạnh phúc và niềm hứng khởi đời sống của một người hay một gia đình, khi việc mua sắm một vật dụng thật đắt tiền không thể đem lại cảm giác vui vẻ,yêu đời bằng một cuộc đi chơi hay chuyến nghỉ mát đầy đủ cả gia đình.
Với trẻ em, tất cả những việc trên mang ý nghĩa rất nhỏ, khi chưa có những suy nghĩ "người lớn" như vậy. Chưa ý thức được quan niệm "hy sinh" của cha mẹ đồng nghĩa với việc kiếm tiền. Không thực dụng đủ để đánh đổi thú vui tuổi thơ của mình bằng vật chất. Các em vẫn thích chơi đùa có cha mẹ tại khu vui chơi riêng dành cho trẻ nhỏ hơn là buổi sinh nhật của mình với thật đông bạn bè cha mẹ, có rượu ngon và thức ăn ê hề. Một kỳ nghỉ mát, thả diều trên bờ biển sẽ đọng hoài trong ký ức các em hơn hàng chục, hàng trăm bộ đồ đắt tiền đã được cha mẹ mua cho. Một chuyến thăm Disney Land của các em có niềm vui sâu xa hơn sự thấu hiểu về mức độ thoả mãn của cha mẹ khi vừa mua được một vật dụng ưng ý... Lắm khi không cần đến ra ngoài hay phải tốn kém, ngoại trừ một thứ quý báu kể trên là thời gian. Giải với nhau một ô chữ, chơi chung một trò chơi trí tuệ, ngồi cùng nhau xem trọn một bộ phim hay, ra công viên chơi banh, vui đùa bên nhau, đến thư viện cùng chọn vài cuốn sách mỗi tuần, hoặc giả lái xe dăm tiếng cuối tuần đến những trang trại mở cho du khách hái quả mùa thu hoạch, lái xe ngắm đường hoa mùa bluebonnet ..., đều là những việc tạo niềm vui, sự khác lạ cho con cái và cả cha mẹ. Vì điều các em cần là được cha mẹ dành thời gian cho mình, được có cảm giác an toàn, bảo bọc. Được thoả mãn nhu cầu trò chuyện, tâm sự. Được có những niềm vui thật sự trong độ tuổi của mình. Và từ đó, chúng tạo ra sự gần gũi, gắn bó, tin tưởng và kỷ niệm sâu đậm của các em với cha mẹ về lâu dài.
Lời nói luôn dễ hơn việc làm. Tìm ra giải pháp luôn khó hơn nhận diện các thiếu sót. Thay đổi quan niệm và thói quen càng là điều khó thực hiện. Và dù có cố gắng hết sức mình, chúng ta vẫn không bao giờ có thể làm đủ cho các em. Nhưng với lòng yêu thương vô bờ và những mong muốn tốt đẹp nhất dành cho con cái, mỗi chúng ta tự nhắc mình và nhắc nhau rằng, sự yêu thương không chỉ trong tâm tưởng, lời nói mà còn ở cách sống và thời gian dành cho con cái. Sinh kế là quan trọng, tiền bạc cũng quan trọng không kém. Nhưng chúng chỉ là phương tiện và chẳng thể nào thay thế những niềm vui con nhỏ. Chiếc đồng hồ đeo tay của bạn có thể khác với người chung quanh, nhưng mỗi chúng ta đều có 24 tiếng mỗi ngày. Nếu con cái là ưu tiên hàng đầu và đã hết mực yêu thương con cái, tại sao chúng ta không dành thêm ít thời gian cho các em"
Đinh Yên Thảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bác sỹ Tom Dooley qua đời năm 1961. Mãi đến vài chục năm sau, tôi mới biết đến tác phẩm đầu tay của ông (Deliver Us from Evil) do Farrar, Straus & Cudahy xuất bản từ 1956. Đây là một tập bút ký, có hình ảnh minh hoạ đính kèm, về cuộc di cư ồ ạt (vào giữa thế kỷ trước) của hằng triệu người dân Việt. Họ ra đi chỉ với hành trang duy nhất là niềm tin vào tình người, và không khí tự do, ở bên kia vỹ tuyến. Rồi họ đã được tiếp đón, hoà nhập và sinh sống ra sao nơi miền đất mới? Câu trả lời có thể tìm được – phần nào – qua một tác phẩm khác (Sài Gòn – Chuyện Đời Của Phố) của Phạm Công Luận, do Hội Nhà Văn xuất bản năm 2013.
Học về Việt Sử trong chương trình của Trung Học Đệ Nhất Cấp, không học sinh nào không biết đến giai thoại Nguyễn Trãi tiễn biệt phụ thân là Nguyễn Phi Khanh tại Ải Nam Quan. Đó là tháng 6, năm Đinh Hợi 1407 Sau khi nhà Minh xua quân sang xâm chiếm nước Nam thì Trương Phụ sai Liễu Thăng lùng bắt thành phần trí thức, để ngăn ngừa sự kêu gọi dân chúng nổi dậy đòi lại quyền tự trị. Trong số những người bị bắt để giải về Tầu, có Nguyễn Phi Khanh.
Trung Tâm quan sát, nghiên cứu Sóng Hấp Lực (gravitational waves) bằng tia Laser “Laser Interferometer Gravitational-Wave Observatory” (viết tắt LIGO) xây dựng cách đây hơn 30 năm, tốn 600 triệu. Hoạt động từ ngày ấy, tốn thêm khoảng năm trăm triệu nữa, không phát giác được cái gì. Nhưng lúc sắp sập tiệm, LIGO thình lình công bố đã bắt được “Sóng Hấp Lực” lan tỏa ra khi hai Hố Đen sát nhập thành một. Chuyện “nhập một” này, cũng theo LIGO, xảy ra cách Trái Đất hơn một tỉ năm ánh sáng. Thế giới khoa học chấn động. LIGO thắng lớn, lãnh nhiều giải cao quý, và cuối cùng đoạt luôn Nobel 2017.
Sách "The Room Where It Happened” của Bolton viết về thời gian ông làm việc tại Tòa Bạch Ốc, điều đó khiến cho TT Trump lo ngại. Sách này ra mắt trước ngày bầu cử Hoa Kỳ, ngày bầu cử là ngày 3 tháng 11 năm 2020. Sách ra mắt vào cận ngày bầu cử, Bolton mới có hy vọng “Nhất tiễn song điêu” hay “Nhất tiễn hạ song điêu” là một mũi tên bắn được 2 con chim. - Thứ nhất sách ra mắt cận vào ngày bầu cử sẽ có nhiều người háo hức mua để xem, từ đấy Bolton sẽ thu về vài triệu Mỹ kim. - Thứ hai, Tổng thống Trump “đã yêu cầu John Bolton từ chức." Do đấy, ra mắt sách trước ngày bầu cử, với những chỉ trích TT Trump rất nặng nề trong sách, sẽ khiến cho TT Trump khó khăn trong việc vận động tranh cử tổng thống hay TT Trump có thể sẽ thất cử.
Với ít nhiều lạc quan, và chủ quan, tôi tin rằng dịch Vũ Hán rồi sẽ qua trong tương lai gần. Quả đất vẫn cứ quay đấy thôi. Kinh tế rồi sẽ hồi phục dần dần. Nhân loại lại tiếp tục sinh hoạt y như cũ, với ý thức vệ sinh (và cộng sinh) lành mạnh hơn xưa. Quan hệ toàn cầu sẽ trở lại bình thường, trừ mỗi cái nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc (People’s Republic of China) thì tôi … không hoàn toàn bảo đảm. Tôi (dám) có chút máu Tầu nên chả hà cớ chi mà lại đi kỳ thị gần một phần năm dân số toàn cầu. Vấn đề là cái tôi của những vỹ lãnh đạo ở xứ sở này quá lớn, nhất là ông Tập Cận Bình – Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước và Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương – người đã đẩy cả nước đi trật đường rầy quá xa (tới mấp mé hố thẳm luôn) nên hiện tình Trung Hoa – xem ra – không còn thuốc chữa. Phen này (e) sẽ lôi thôi lớn, lôi thôi lâu, và lôi thôi lắm!
Những bằng chứng mua bán chức quyền vừa được báo The Age và Chương trình 60 Minutes của đài ABC phanh phui, khiến Thủ hiến Victoria Daniel Andrews phải sa thải một bộ trưởng, 2 bộ trưởng xin từ chức và nhiều chính trị gia đảng Lao Động tại Victoria đang bị cảnh sát và Ủy Ban chống tham nhũng điều tra. Ban điều hành đảng Lao Động toàn quốc phải đề cử 2 cựu chính trị gia có uy tín lãnh đạo một cuộc điều tra nội bộ, đồng thời trong vòng 3 năm tới các chi bộ tại Victoria mất quyền đưa người ra tranh cử. Chính phủ tiểu bang Victoria (với 6,3 triệu dân) đã ký kết các biên bản nghi nhớ và hợp đồng riêng tham gia dự án "Vành đai và Con đường" với Bắc Kinh, và đang bị chính phủ Liên bang phản đối. Điều này khiến dư luận, gồm nhiều cử tri Úc gốc Việt đặt câu hỏi rằng việc xảy ra tại tiểu bang Victoria có ảnh hưởng gì đến các ký kết với Trung cộng hay là không?
Hiệp hội các Nhà sách Đức thông báo là Giải thưởng Hòa bình của Đức năm 2020 (Friedenspreis des Deutschen Buchhandels) sẽ trao cho Amartya Sen, 86 tuổi, nhà triết học Ấn Độ, Giáo sư Kinh tế Đại học Harvard và là người đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1998. Giải thưởng cao quý này được thành lập từ năm 1950 tại Đức. Theo truyền thống, lễ trao giải diễn ra trong ngày cuối Hội chợ sách Frankfurt 18 tháng 10 tại Paulskirche, Frankfurt và sẽ được các đài Đức truyền hình trực tiếp. Trong dịp vinh danh này, Amartya Sen được trao tặng 25.000 euro.
Bạn tôi, tất cả, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù mà còn chia chung rất nhiều … cố tật!. Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người.
"Tôi nhìn ông ta (George Floyd) và tôi thật sự nghĩ người đó đã có thể là tôi." Đó là điểu mà vị Surgeon General (Y sĩ trưởng) Jerome Adams nói về Floyd. Tại sao vi bác sĩ đứng đầu ngành Y chính phủ liên bang Hoa Kỳ, một nhân vật cấp cao từng đứng chung sân khấu với TT Trump trong những buổi họp báo về coronavirus, lại tự so sánh mình với Floyd, một người tiền án tiền sự đầy một danh sách?
Mấy hôm nay, cái chết của người da đen George Floyd ở Minneapolis, Huê kỳ, đã bổng chốc làm bùng lên phong trào dân chúng, da đen và cả da không đen, ủng hộ nạn nhơn đen, nổi lên, xuống đường ở nhiều thành phố lớn của Pháp, chống bạo hành và kỳ thị của cảnh sát. Omar Sy, da đen, sanh ở Trappes, ngoại ô Tây-Nam Paris (78), nghệ sĩ hài hước, diển viên điện ảnh, lên tiếng tuyên bố «Bạo hành cảnh sát là vấn đề của mọi người»! Là cơ hội bằng vàng để báo chí nhập cuộc. Báo chí Pháp hết 80% là khuynh tả, được chánh phủ tài trợ, (tùy theo số ấn phẩm bán được, từ 500 000 €/năm cho tới 6 000 000 €/năm), loan tin, bình luận, khai thác thị hiếu độc/thính giả để có đông độc giả, được tăng trợ cấp. Phong trào dân chúng nổi lên chống bạo hành và kỳ thị do cảnh sát gây ra, trên thực tế, đã không còn biên giới. Trước phản ứng của những người biểu tình trên thế giới, cảnh sát không còn là «bạn dân» nữa, mà đã trở thành hung thần! Chỉ có cảnh sát ở Tàu và Việt nam là không bị chỉ mặt vì họ là cảnh sát


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.