Hôm nay,  

Nạn Hiếp Dâm

06/11/201100:00:00(Xem: 14602)

Nạn Hiếp Dâm

Trúc Giang MN
I. TỔNG QUÁT
Hôm thứ tư 25 tháng 8 năm 2010, hãng CNN đưa tin, một viên chức Liên Hiệp Quốc cho biết tại làng Ruvungi phía bắc tỉnh Kivu của nước Cộng Hòa Dân Chủ Congo, Trung Phi, ở đó, 200 phụ nữ và trẻ em đã bị bọn loạn quân Congo và Rwanda hãm hiếp suốt 4 ngày, từ 30-7-2010 đến 3-8-2010.
Lực lượng gìn giữ hòa bình của LHQ đồn trú cách đó 30 Km không hay biết gì cả vì không được thông báo.
Thủ phạm là đám loạn quân thuộc sắc tộc Hutu, đã từng dự phần vào hành động tội ác diệt chủng tại Rwanda năm 1994, là lúc mà họ đã giết chết 800,000 người trong vòng 10 ngày.
Tổ chức OXFAM cho biết, loạn quân coi việc hãm hiếp như là một thứ vũ khí, được thực hiện có chủ trương và có hệ thống. Đa số trong 200 phụ nữ trong làng, mỗi người bị từ 2 đến 6 tên hãm hiếp. Trẻ em 4 tuổi cũng là nạn nhân của chúng.
II. CHI TIẾT
1* Hiếp dâm trong chiến tranh
Năm 1998, thẩm phán của Tòa Án Quốc Tế Rwanda tuyên bố:" Thời xưa, hiếp dâm được xem như là một chiến lợi phẩm của chiến tranh. Bây giờ, nó bị coi là một tội ác của chiến tranh. Chúng tôi muốn gởi đi một thông điệp mạnh mẽ rằng hiếp dâm không còn là phần thưởng của chiến tranh nữa".
Hiếp dâm trong chiến tranh đã có từ thời cổ xưa, đã được đề cập rộng rãi trong dân gian. Quân đội Ba Tư, Hy Lạp, La Mã cổ đại, được ghi nhận là đã có thi hành việc hiếp dâm trong chiến tranh.
Người Mông Cổ đã tàn phá những nơi mà họ xâm chiếm từ Á sang Âu. Tài liệu cho thấy quân lính của Thành Cát Tư Hản đã cướp phá và hãm hiếp sau khi chinh phạt.
Năm 1937, binh lính của quân phiệt Nhật Bản đã hãm hiếp 80,000 phụ nữ Trung Hoa một cách có hệ thống trong suốt 6 tuần lễ đầu chiếm giữ Nam Kinh, là một chứng minh về sự tàn bạo và dã man của quân đội Thiên Hoàng.
Ước tính có 200,000 phụ nữ Trung Hoa và Triều Tiên bị ép vào nhà thổ quân đội làm "Phụ nữ giải trí" phục vụ sinh lý cho quân đội Nhật.
Một học giả người Anh xác nhận vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến, Hồng Quân Liên Xô đã hiếp dâm khoảng 2,000,000 phụ nữ và con gái người Đức và một số người Nga vừa được giải thoát từ những trại tập trung.
Lính Maroc gốc Pháp gọi là "Goumier" đã hiếp dâm và thực hiện nhiều tội ác sau trận Monte Cassimo. Và ở Việt Nam, lính Lê Dương cũng đã hãm hiếp phụ nữ VN trong khi đi ruồng bố.
Quân đội Pakistan đã hãm hiếp 200,000 phụ nữ Hồi Giáo trong cuộc chiến giải phóng Bangladesh. Có ý kiến cho rằng, phụ nữ Hồi giáo bị hãm hiếp, xem như bị mất trinh tiết và bị chồng bỏ, vì thế, việc hãm hiếp xem như là một thứ vũ khí đánh kẻ thù.
Lực lượng Serbia đã hãm hiếp 20,000 phụ nữ Hồi Giáo Bosnia trong cuộc chiến tranh giữa 2 nước.
2* Hãm hiếp bị ghép vào tội chống nhân loại
Tội ác chống nhân loại bao gồm những hành động liệt kê sau đây khi được thực hiện có âm mưu và có hệ thống của một chính phủ, một tập thể hoặc một tổ chức.
- Giết người
- Huỷ diệt, tra tấn, nô lệ hóa, khủng bố chính trị của chủng tộc, tôn giáo hay bộ lac...
- Cưỡng hiếp và các hành vi lạm dụng tình dục khác.
.....
3* Nạn diệt chủng Rwanda năm 1994
3.1. Nguyên nhân hận thù sắc tộc
Nước Rwanda có 2 sắc tộc chính là Tutsi và Hutu.
* Sắc tộc Tutsi
Tutsi chiếm 15 % dân số Rwanda. Là sắc tộc từ Kenya và Tanzania di cư đến Rwanda. Thiểu số nầy đã lên nắm quyền cai trị sắc tộc bảnđịa là Hutu.
Thực dân Bỉ đã cho người Tutsi nắm quyền cai trị dân Hutu cho nên được hưởng những quyền lợi về kinh tế,xã hội, giáo duc...
* Sắc tộc Hutu
Là người bản địa, chiếm đa số, 85% dân số. Là tầng lớp bị cai trị, cho nên người Hutu đã làm cách mạng đánh đuổi thực dân Bỉ dành độc lập và cai trị đất nước. Do đó, người Tutsi chạyđi lánh nạn và lập Mặt trận Yêu nước Rwanda (RPF) trở về chống lại nhà cầm quyền Hutu.
Lập chính phủ hòa hợp dân tộc
Để chấm dứt nội chiến và chia rẻ, tổng thống Juvenal Habyarimana, người Hutu, vận động thực hiện một Hòa ước giữa 2 bên. Trên đường đi, máy bay của ông bị trúng đạn, ông tử nạn vào ngày 6-4-1994. Hai bên nghi kỵ nhau và cuộc tàn sát bùng nổ.
Diễn biến
Chỉ vài giờ sau khi phi cơ của tổng thống bị rớt thì người Hutu quá khích đã dựng lên 1,157 hàng rào chung quanh thủ đô. Những tay súng cực đoan Hutu say xĩn và cùng với những người Hutu cực đoan khác trang bị dao, rựa, cuốc, dùi cui và súng trường thành lập một đội quân giết người một cách hung bạo, vác loa kêu gọi giết người Tutsi và những người Hutu ôn hòa không nghe theo lời họ.
Những cuộc tàn sát diễn ra tại các giáo đường, các điểm dừng của giao thông, chợ búa và ngay tại nhà của những người Tutsi. Sự giết chóc xảy ra sau khi nạn nhân bị chửi rũa, đánh đập và hãm hiếp.
Cả nước Rwanda chìm trong bạo lọan và đẩm máu.
Hậu quả
Chỉ trong vòng 100 ngày, đã có tới 800,000 người Tutsi và một số ít người Hutu bị giết. Cuộc tàn sát đã ghi một dấu ấn là một trong những nạn diệt chủng kinh hoàng nhất trong lịch sử nhân loại.
Có 95,000 trẻ em mồ côi cha mẹ. 2,000 phụ nữ bị nhiễm HIV do bị cưỡng hiếp. Năm 2001 có khoảng 264,000 trẻem bị mất cha hoặc mẹ do bịnh AIDS gây ra và còn có thể lên tới 350,000 vào năm 2010. Con số trẻ em không được đến trường là 400,000. Tỷ lệ trẻ sơ sinh bị chết ngay sau khi sinh là 1/5.
Hậu quả của nạn diệt chủng còn đeo đuổi người phụ nữ Rwanda với cái chết chậm chạp và đau đớn của bịnh AIDS.
Trừng phạt
Ngày 19-7-1994, một chính phủ đa sắc tộc được thành lập và khuyến khích những người tỵ nạn Tutsi trở về nước.
Năm 2004, đã có 500 người phạm tội đã bị xử tử và hơn 100,000 người phải ngồi tù. Tuy nhiên, những kẻ cầm đầu vẫn còn lẫn trốn.
Ngày 26-12-2004, Tòa Án xửtội diệt chủng Rwanda mở tại Arusha, Tanzania, đã tuyên án tử hình cho George Rutaganda về tội diệt chủng.
Vừa qua, những thủ phạm người Hutu lại một lần nữa hãm hiếp 200 phụ nữ và trẻ em như đã nói trên.
4* Vụ cưỡng hiếp ở Nam Kinh
Vụ cưỡng hiếp Nam Kinh, Trung Quốc, là một tội ác chiến tranh do quân đội Nhật Bản gây ra sau khi chiếm được thành phố nầy ngày 13-12-1937. Cuộc tàn sát kéo dài trong 6 tuần lễ đầu, từ khi chiếm được thành phố một cách dễ dàng vì quân Trung Quốc bỏ chạy.
Quân Nhật vào thành phố và bắt đầu thực hiện những hành động tàn ác như cướp bóc, đốt phá, hành quyết tù binh chiến tranh, bắn giết thường dân và nhất là hãm hiếp phụ nữ.
Thời gian đó, có nhiều người Tây phương như các nhà truyền giáo, các ký giả, thương gia làm nhân chứng về vụ Thảm sát Nam Kinh.
Nhà báo Harold Timberly đưa ra con số được nhiều quốc gia công nhận là 300,000 thường dân Trung Hoa đã bịgiết.
Hành vi tàn bạo nổi tiếng nhất là cuộc thi chặt đầu 100 người. Đó là cuộc thi giữa 2 sĩ quan Nhật cấp Trung uý, xem ai là người dùng gươm của mình chặt đầu người thứ 100 trước người kia. Trung uý Toshiaki Mukai thắng cuộc, đã chặt 106 cái đầu, trung uý Tsuyoshi Noda 105.
Hãm hiếp phụ nữ
"Ba mươi cô gái bị bắt từ một trường ngoại ngữ tối hôm qua và hôm nay, tôi đã nghe những chuyện đau lòng về họ. Một trong số đó là một cô gái 12 tuổi. Chúng tôi ước tính có khoảng 1,000 vụ hãm hiếp mỗi đêm và nhiều hơn nữa trong ban ngày. Trường hợp phản kháng hay bất tuân, thì bị đâm hoặc bắn chết ngay." (Nhật ký của một nhà báo Tây phương)


Tòa Án Quân Sự Viễn Đông cho rằng có thể 80,000 phụ nữ từ thiếu niên đến 80 tuổi đã bị hãm hiếp.
Hãm hiếp diễn ra ở nơi công cộng và ban ngày, có nhiều trường hợp ỏ tại nhà, trước mặt chồng con của nạn nhân. Một số lớn có tính cách hệ thống, là theo quy trình đi lục soát từng nhà và cũng có nhiều trường hợp "bề hội đồng" nữa. Phụ nữ sau khi bị giết thì bị cắt một bộ phận của cơ thể.
Một số lớn phụ nữ Trung Hoa bị bắt vào trại mãi dâm quân đội làm "phụ nữ giải trí" cho binh lính Nhật. Nhiều trường hợp đàn ông Trung Hoa bị bắt buộc phải hiếp xác chết, chống cự là bị giết ngay. Những tu sĩ cũng bị buộc phải hiếp phụ nữ để làm trò vui cho quân Nhật.
Xét xử
Tướng Nhật Iwane Matsui bị kết án tử hình về tội ác chống lại loài người tại tòa án Tokyo năm 1948. Hai tướng Hisao Tani và Rensuke Isogai cũng bị tử hình tại tòa Nam Kinh.
Thủ tướng Nhật xin lỗi
Hôm Chủ nhật 15-8-2010, Á châu đã tổ chức một buổi lễ đánh dấu ngày Nhật đầu hàng Đồng minh chấm dứt Thế Chiến Thứ Hai 65 năm trước.
Ở Seoul, Tổng thống Lee Myung-bak mặc quốc phục chủ tọa buổi lễ chào mừng bán đảo Triều Tiên được giải phóng, ngày 15-8-1945.
Tại Tokyo, Thủ tướng Nhật Naoto Kan nhắc lại lời xin lỗi của ông với Nam Hàn về các hành vi tội ác chiến tranh khi trước, đồng thời xin lỗi toàn thể lục địa châu Á.
“Chúng tôi gây thiệt hại và đau khổ lớn lao cho nhiều quốc gia trong cuộc chiến, nhất là người dân châu Á. Chúng tôi có sự hối lỗi sâu xa và chúng tôi bày tỏ sự chia buồn và thành kính đến những người hứng chịu đau khổ và gia đình họ" (Thủ tướng Naoto Kan)
Nhiều người Triều Tiên cao niên còn căm thù đối với người Nhật trong thời kỳ Nhật đô hộ Triều Tiên. Hàng trăm ngàn người Triều Tiên bị đưa ra chiến đấu ở tuyến đầu và làm việc như nô lệ trong những điều kiện vô cùng cực khổ. Và phụ nữ Triều Tiên bị đưa vào phục vụ sinh lý cho quân đội Nhật.
5* Nói về hiếp dâm
Hiếp dâm là một hành vi dùng vũ lực hoặc đe doạ bằng vũ lực, hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân, để thực hiện "quan hệ tình dục" trái với ý muốn của họ.
Theo thống kê tư pháp Hoa Kỳthì có 91% nạn nhân bị hiếp dâm là phụ nữ và 9% nạn nhân là nam. Trường hợp nạn nhân nam bị hiếp dâm, thì đa số ở trong các nhà tù.
5.1. Cưỡng dâm
Cưỡng dâm khác với hiếp dâm. Cưỡng dâm là dùng mọi thủ đoạn khiến cho người lệ thuộc vào mình hoặc người ở trong tình trạng quẩn bách, miễn cưỡng tham gia quan hệ tình dục.
5.2. Luật pháp
Luật pháp nhiều quốc gia trị tội hiếp dâm rất nặng. Hôm thứ năm 12-8-2010, một tài xế 53 tuổi người Đài Loan tên Tsao Tien-shu bị kết tội tử hình vì đã hiếp dâm một nữ sinh và sau đó siết cổ cô đến chết.
Nhiều bộ luật quy vào tội danh Hiếp dâm khi giao cấu với trẻ em chưa đầy 13 tuổi. Đó là trường hợp của Phụ tá Tổng cuộc Thể dục Thể thao VN, Lương Quốc Dũng, khi mua dâm với trẻ em 13 tuổi.
Nhiều bộ luật không quy tôi hiếp dâm giữa vợ với chồng hợp pháp, mặc dù có trường hợp "cưỡng bức" xảy ra.
5.3. Thống kê ở Hoa Kỳ
Ở Hoa Kỳ, hiếp dâm bởi người lạ xảy ra rất ít. Bảng phân loại tội phạm nam hiếp dâm nữ như sau:
- Người yêu hiếp dâm : 21.6%
- Bạn bình thường: 16.5%
- Bạn trai cũ: 12.2%
- Người quen: 10.8%
- Bạn thân: 10.1%
- Bạn hẹn hò: 10.1%
- Chồng: 7.2%
- Người lạ: 2%
5.4. Ảnh hưởng đến nạn nhân bị hiếp dâm
Nạn nhân bị hiếp dâm bị chấn thương nặng nề về mặt tâm lý. Rất khó trở lại trạng thái sức khoẻ như trước đó. Như kém trí nhớ, bị mất sự tập trung, giấc ngủ và ăn uống bị tác động...
6. Nguyên nhân tạo ra sự hiếp dâm
Bịnh lệch lạc tình dục (Paraphilia)
Một trong những nguyên nhân khiến cho người phạm tội hiếp dâm là do bị bịnh lệch lạc tình dục. Liên quan đến những hành vi tình dục bất thường, được biểu hiện bằng sự say mê tìm kiếm một phương thức khác với thông thường trong việc quan hệ tình dục, để đạt đến điểm cực khoái.
Có những con yêu râu xanh thích hiếp dâm hơn là sự giao hợp bình thường. Cũng như trường hợp của Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn dám cả gan hãm hiếp cô bồ nhí của Bác vậy.
Sự lệch lạc tình dục được thể hiện qua những hiện tượng như sau:
* Ác dâm hay Bạo dâm (Sadism)
Người được thỏa mãn tình dục khi nào đã làm cho đối phương bị đau đớn trong việc giao hợp như là cắn, cào cấu hoặc chửi bới...Nói chung, cảm thấy sung sướng khi nào hành hạ được người bạn tình.
* Khổ dâm (Masochism)
Trái ngược với bạo dâm, khổ dâm là trường hợp được thỏa mãn thực sự khi bị người bạn tình hành hạ. Bị đánh càng đau càng cảm thấy thích thú. Đó là trường hợp của Kiến Ninh Công chúa, em của vua Khang Hy, thích bị Vi Tiểu Bảo hành hạ mỗi khi giao hợp.
* Thị dâm (Voyeurism, Scopophilia hoặc Peeping Tom)
Là thỏa mãn tình dục khi nhìn trộm người khác trong các tình huống như thay quần áo, tắm, hay đang quan hệ tình dục. Một thống kê ở Hoa Kỳ cho biết có tới 20% phụ nữ đã từng là nạn nhân của những người nhìn trộm, thị dâm.
* Phô dâm
Là những người thích phô bày cơ quan sinh dục của mình cho người khác phái xem. Đối tượng càng bối rối, lúng túng thì người bịnh càng thích thú.
* Thính dâm
Là những người thích nghe những lời lẻ hoặc âm thanh kích dục.
* Ái nhi hay Ấu dâm (Pedophilia)
Là những người ham thích tình dục với đối tượng là trẻ em chớ không phải là người trưởng thành.
* Ái vật
Là những người tìm khoái cảm trong các đồ vật vô tri vô giác như găng tay, quần áo nhất là quần áo lót của phụ nữ.
* Ái tử thi (Tên khoa học là Necrophilia)
Là hội chứng bị hấp dẫn tình dục bởi xác chết. Có 2 mức độ là nhẹ và nặng.
Ở dạng nhẹ, người bịnh chỉ mong muốn giữ lại xác chết của người quá cố để chăm sóc hoặc ngủ chung với người thân. Các chuyên viên tâm thần nghĩ rằng bịnh nầy do rối loạn tâm thần mà ra. Họ nghĩ rằng người thân chỉ chết về phần thể xác chớ không chết về phần hồn.
Hiện tượng nầy xảy ra khắp thế giới và ở Việt Nam vừa qua, câu chuyện của ông Lê Vân, 55 tuổi tỉnh Quảng Nam đã ôm xác vợ ngủ hơn 7 năm trước khi bị phát hiện. Dư luận kinh ngạc và xôn xao. Cả đứa con trai của ông, năm nay học lóp 6 cũng cũng ôm xác mẹ ngủ hàng đêm.
Thật ra, đó chỉ là một bức tượng bằng thạch cao nhưng cái xác bên trong có phải là xác của vợ ông hay không thì phải chờ cơ quan điều tra làm cho sáng tỏ. Nhưng dù sao thì tâm thần của ông cũng có vấn đề rồi.
III. KẾT LUẬN
Hãm hiếp có tổ chức là một tội ác chống nhân loại, thường do những thành phần man rợ thi hành. Thế nhưng có một điều đáng ngạc nhiên và không hiểu tại sao mà một quân đội tự nhận là đại diện cho giai cấp vô sản, lãnh nhiệm vụ vinh quang làm cách mạng giải phóng ngững người bị áp bức bóc lột như Hồng Quân Liên Xô, mà lại đi làm những hành động đầy thú tính như việc hãm hiếp 2 triệu người phụ nữ người Đức như thế.
Chẳng những hãm hiếp phụ nữ Đức, mà Hồng Quân còn hãm hiếp những phụ nữ Ba Lan và cả phụ nữ Nga vừa được giải thoát ra khỏi các trại tập trung của Đức quốc xã nữa.
So sánh với một quân đội văn minh đi giải phóng Tây Âu, thì thấy Hồng Quân nầy quả thật là man rợ quá. Từ đó có thể nói các cấp lãnh đạo của họ cũng thế thôi. Quân đội nào thì chính quyền đó mà !
Trúc Giang
Minnesota ngày 4-11-2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
Trong cái se lạnh của trời Tháng Mười vào Thu, khi màu lá trên khắp nước Mỹ chuyển sang gam màu đỏ rực, vàng óng, thì một cơn bão đang âm ỉ sôi sục, len lỏi dưới bề mặt của cuộc sống người Mỹ. Gió càng thổi mạnh, cơn bão ấy sẽ càng nhanh chóng bùng nổ. Vỏn vẹn trong một tháng, nước Mỹ chứng kiến ba sự kiện chấn động, nức lòng những người đang dõi theo sự mong manh của nền Dân Chủ. Mỗi sự kiện diễn ra trong một đấu trường riêng của nó, nhưng đều dệt nên từ cùng một sợi chỉ của sự phản kháng kiên cường: bắt nguồn từ sự phỉ báng tính chính trực của quân đội; tước toạt thành trì độc lập, tự do của báo chí – ngôn luận; và những cú đánh tới tấp vào sức chịu đựng của người dân.
Hiểu một cách đơn giản, văn hoá là một khái niệm tổng quát để chỉ sự chung sống của tất cả mọi người trong cùng xã hội, bao gồm ngôn ngữ, phong tục tập quán, tôn giáo và luật pháp. Do đó, luật pháp là một thành tố trong toàn bộ các hoạt động văn hoá và có ảnh hưởng đến tiến trình phát triển xã hội, một vấn đề hiển nhiên...
Bất kỳ là ai, trẻ cũng như già, nữ cũng như nam, thật là tò mò, nếu chúng ta có thể biết được tương lai gần hoặc xa của mình, của người khác. Biết được tương lai là chuyện thú vị, hoặc căng thẳng, hoặc sôi nổi, hoặc sợ hãi. Ví dụ như bạn tiên đoán được ba tháng nữa sẽ gặp tai nạn hoặc cuối năm nay sẽ bị vợ ly dị. Nhưng có thể nào tiên đoán như vậy không? Làm gì có, chỉ là chuyện giả tưởng, chuyện phim ảnh và tiểu thuyết. Chuyện mấy bà phù thủy nhìn vào thau nước hoặc quả bóng kính trong thấy được chuyện mai sau, việc mấy ông thầy bói bấm tay nhâm độn, lật bài bói toán, v… v… chỉ thỏa mãn giấc mơ và tưởng tượng. Trong thực tế, chuyện đang xảy ra còn chưa giải quyết xong, nói chi chuyện ngày mai. Không đúng, nếu biết chuyện ngày mai thì chuyện hôm nay vô cùng dễ giải quyết. Ví dụ, “nếu biết rằng em sẽ lấy chồng, anh về lấy vợ thế là xong. Vợ anh không đẹp bằng em lắm, nhưng lấy cho anh đỡ lạnh lòng.” (Thơ vô danh). Thay vì cứ đeo đuổi hai ba năm sau, kéo dài buồn bã, đau khổ, để rồi “Lòn
Năm 1895, Alfred Nobel – nhà khoa học bị ám ảnh bởi cái giá mà nhân loại phải trả từ phát minh của mình – đã để lại di chúc năm 1895 rằng tài sản của ông sẽ dùng để tài trợ các giải thưởng “mang lại lợi ích lớn nhất cho nhân loại.” Đối với Nobel Hòa Bình, ông có phần đặc biệt: giải thưởng này sẽ được trao cho người đã “có nhiều hành động hoặc nỗ lực mang đến sự đoàn kết, hòa bình giữa các quốc gia, bãi bỏ hoặc giảm bớt quân đội thường trực, tổ chức và thúc đẩy các hội nghị hòa bình.” Sứ mệnh chọn lựa được giao cho Quốc Hội Na Uy, có lẽ vì ông tin rằng Na Uy – khi đó còn nhỏ bé và trung lập – sẽ ít bị cám dỗ bởi chính trị quyền lực.
Trung Hoa ngày nay như kinh thành giữa sa mạc, vẻ yên ổn bên ngoài chỉ là lớp sơn son thếp vàng phủ lên nền đá đã rạn. Thế giới đứng ngoài quan sát, vừa lo nó sụp, vừa biết nó trụ lại nhờ ảo ảnh quyền lực và niềm tin vay mượn. Dưới lớp hào nhoáng của “Giấc mộng Trung Hoa” là một cơ đồ quyền lực đang già nua trong chính tuổi trẻ của mình. Bởi sức mạnh của nó không khởi từ niềm tin, mà từ nỗi sợ — và nỗi sợ, tự thuở khai triều lập quốc, chưa bao giờ là nền tảng lâu bền.
Ngày 8 tháng 10 năm 2025, tại tòa án liên bang ở Alexandria, bang Virginia, cựu Giám đốc Cơ quan Điều tra Liên bang (FBI) James Comey không nhận tội đối với hai cáo buộc hình sự. Cáo trạng nêu rằng vào tháng 9 năm 2020, Comey đã nói dối Quốc Hội khi vẫn giữ nguyên lời khai trong buổi điều trần trước đó rằng ông không hề cho phép để lộ thông tin về cuộc điều tra của FBI liên quan đến Hillary Clinton. Theo nhiều bình luận gia pháp lý, từ cánh tả đến cánh hữu, việc truy tố Comey chủ yếu chỉ là do chính phủ liên bang đang cố tình nhắm vào kẻ mà Tổng thống “thấy không vừa mắt.” Comey là người đứng đầu cuộc điều tra nghi án Nga can thiệp bầu cử tổng thống 2016 và bị Trump lột chức vào năm 2017.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.