Hôm nay,  

Buổi Hẹn

21/11/201100:00:00(Xem: 8538)
Buổi Hẹn

Cung Nhật Thành lược dịch
Buổi sáng hôm đó phòng khám của bệnh viện thật là bận rộn khi một cụ già khoảng 80 tuổi bước vào lúc 8 giờ 30, để xin khám và thay băng nơi vết thương ở ngón tay cái của cụ. Thấy cụ có vẻ bồn chồn không yên, luôn nhìn xuống đồng hồ nơi cổ tay, tôi gọi và đưa cụ vào phòng khám, để cụ ngồi trên ghế. Cụ nói ngay với tôi là cụ có một cái hẹn khác vào lúc 9 giờ 30 !
Biết rằng ít nhất là phải chờ từ 45 phút trở lên mới có thể có người làm việc với cụ; là Y tá trưởng trong phiên trực hôm đó, tôi quyết định thu xếp công việc và xem xét vết thương cho cụ.
Tháo băng ra, tôi thấy vết thương thật sự gần lành hẳn, đã lên da non và kín miệng. Tôi trình bầy việc này với một trong các bác sĩ trách nhiệm phiên trực. Vị này sau khi xem vết thương đã đồng ý cho tôi cắt chỉ, rửa sạch và thay băng mới vì đó cũng là phần hành công việc của Y tá chuyên nghiệp.
Vừa làm việc, cắt chỉ, rửa sạch và băng lại vết thương, tôi vừa hỏi thăm xem có phải ông cụ có một cái hẹn với một bác sĩ khác hay không mà cụ vội vã vì sợ trễ hẹn….Cụ nhẹ nhàng nói với tôi là cụ không có hẹn với văn phòng bác sĩ nào hết mà chỉ muốn đến kịp giờ để cùng ăn bữa điểm tâm với vợ ở Viện Dưỡng Lão thôi. Nhân đó, tôi hỏi thăm về sức khoẻ của bác gái thì được ông cho biết vợ ông bị bệnh hay quên, mất trí nhớ (Alzheimer) và đã ở tại Viện Dưỡng Lão vài năm rồi…

- Như vậy chắc bác gái sẽ không vui khi bác tới trễ "
Cụ nhẹ nhàng nói:
- Không đâu thưa cô, đã năm năm rồi, vợ tôi đâu còn nhận biết ra tôi là ai nữa đâu..
Ngạc nhiên vì câu trả lời bình thản này, tôi hỏi tiếp:
- Ngay cả khi bác gái không còn biết bác là ai nữa mà mỗi buổi sáng bác vẫn đến "
Vỗ nhẹ lên tay tôi, với một nụ cười thật hiền hoà, cụ bảo:
- Đúng vậy, dù bà không còn nhận ra tôi nhưng chắc chắn tôi vẫn biết bà ấy là ai. Bà ấy là vợ của tôi mà….
Câu trả lời bao dung nhân ái này đã cho tôi thấy con người an nhiên với cuộc sống thì không cần phải có mọi thứ tốt nhất trên đời mà chính là họ đã cố gắng sống tốt nhất với tất cả những gì họ có.
Với đôi mắt thoáng cay, nhìn theo cụ già hối hả rời phòng khám, tôi ngậm ngùi và thán phục…Qua tấm chân tình ấy, rõ ràng là yêu thương chân thật không đắm đuối lãng mạn, cũng không vật chất xa hoa, mà chỉ giản dị chấp nhận tất cả những gì đã có, đang có, sẽ có và sẽ không bao giờ có……
Mỗi ngày có hàng triệu triệu câu chuyện chuyển qua email đi khắp nơi, đôi lúc trong đó có những câu chuyện khác biệt và đây là chuyện khác biệt mà tôi nhận thấy có thể gửi đến bạn. Ước mong bạn cũng chia xẻ câu chuyện này với những người mà bạn hằng lưu tâm. 
Cung Nhật Thành lược dịch
Tháng 11, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi hân hạnh được gặp LS Nguyễn Văn Đài 2 lần; lần thứ nhất tại tư gia BS Phạm Hồng Sơn vào chiều ngày 23 tháng 10
Họ kỷ niệm ngày nổi dậy của dân Tây Tạng tại thủ đô Lhasa - mùng 10 tháng Ba năm 1959 - khi Trung Quốc đưa quân từ các tỉnh miền Đông
Đâu phải tự nhiên mà người Cộng sản Việt Nam rộ lên “phong trào” bàn về “hòa hợp dân tộc” sau 3 năm thi hành Nghị quyết 36
Khoa học tân tiến nhất của loài người ngày nay đã tìm đến Nguyệt cầu, Hoả tinh, và đã có các phi hành gia bay bổng ra ngoài tầng khí quyển
Khóa giảng hàng năm của đức Đạt Lai Lạt Ma là ngày hội cho Dharamsala... Hàng năm, cứ sau Tết Âm lịch
Khi một xã hội chỉ tìm thấy mẫu mực để bắt chước hay học hỏi từ ở bên ngoài thì rất dễ đánh mất bản sắc của mình vì thần tượng của họ
Trong đoàn quân Pháp sang đô hộ VN có một số quân nhân gốc Phi Châu ưa phá làng phá xóm khiến dân chúng Việt Nam căm ghét
Tình hình ở trong nước các tuần gần đây trước cuộc bầu Quốc hội (QH) vào 20.5.07 đã cho thấy hai chiều hướng phát triển
Trở về Việt Nam sau ba mươi năm lià xa, tôi đã đi không ngừng, Saigon ra Trung, Hà Nôi vô Nam; và mong sẽ quên chuyện non nước mình
Bước vào thế kỷ 21, việc xử dụng đa dạng năng lượng (energy diversity) trong chuyển vận là một trong những suy nghĩ lớn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.