Hôm nay,  

Buổi Hẹn

21/11/201100:00:00(Xem: 8469)
Buổi Hẹn

Cung Nhật Thành lược dịch
Buổi sáng hôm đó phòng khám của bệnh viện thật là bận rộn khi một cụ già khoảng 80 tuổi bước vào lúc 8 giờ 30, để xin khám và thay băng nơi vết thương ở ngón tay cái của cụ. Thấy cụ có vẻ bồn chồn không yên, luôn nhìn xuống đồng hồ nơi cổ tay, tôi gọi và đưa cụ vào phòng khám, để cụ ngồi trên ghế. Cụ nói ngay với tôi là cụ có một cái hẹn khác vào lúc 9 giờ 30 !
Biết rằng ít nhất là phải chờ từ 45 phút trở lên mới có thể có người làm việc với cụ; là Y tá trưởng trong phiên trực hôm đó, tôi quyết định thu xếp công việc và xem xét vết thương cho cụ.
Tháo băng ra, tôi thấy vết thương thật sự gần lành hẳn, đã lên da non và kín miệng. Tôi trình bầy việc này với một trong các bác sĩ trách nhiệm phiên trực. Vị này sau khi xem vết thương đã đồng ý cho tôi cắt chỉ, rửa sạch và thay băng mới vì đó cũng là phần hành công việc của Y tá chuyên nghiệp.
Vừa làm việc, cắt chỉ, rửa sạch và băng lại vết thương, tôi vừa hỏi thăm xem có phải ông cụ có một cái hẹn với một bác sĩ khác hay không mà cụ vội vã vì sợ trễ hẹn….Cụ nhẹ nhàng nói với tôi là cụ không có hẹn với văn phòng bác sĩ nào hết mà chỉ muốn đến kịp giờ để cùng ăn bữa điểm tâm với vợ ở Viện Dưỡng Lão thôi. Nhân đó, tôi hỏi thăm về sức khoẻ của bác gái thì được ông cho biết vợ ông bị bệnh hay quên, mất trí nhớ (Alzheimer) và đã ở tại Viện Dưỡng Lão vài năm rồi…

- Như vậy chắc bác gái sẽ không vui khi bác tới trễ "
Cụ nhẹ nhàng nói:
- Không đâu thưa cô, đã năm năm rồi, vợ tôi đâu còn nhận biết ra tôi là ai nữa đâu..
Ngạc nhiên vì câu trả lời bình thản này, tôi hỏi tiếp:
- Ngay cả khi bác gái không còn biết bác là ai nữa mà mỗi buổi sáng bác vẫn đến "
Vỗ nhẹ lên tay tôi, với một nụ cười thật hiền hoà, cụ bảo:
- Đúng vậy, dù bà không còn nhận ra tôi nhưng chắc chắn tôi vẫn biết bà ấy là ai. Bà ấy là vợ của tôi mà….
Câu trả lời bao dung nhân ái này đã cho tôi thấy con người an nhiên với cuộc sống thì không cần phải có mọi thứ tốt nhất trên đời mà chính là họ đã cố gắng sống tốt nhất với tất cả những gì họ có.
Với đôi mắt thoáng cay, nhìn theo cụ già hối hả rời phòng khám, tôi ngậm ngùi và thán phục…Qua tấm chân tình ấy, rõ ràng là yêu thương chân thật không đắm đuối lãng mạn, cũng không vật chất xa hoa, mà chỉ giản dị chấp nhận tất cả những gì đã có, đang có, sẽ có và sẽ không bao giờ có……
Mỗi ngày có hàng triệu triệu câu chuyện chuyển qua email đi khắp nơi, đôi lúc trong đó có những câu chuyện khác biệt và đây là chuyện khác biệt mà tôi nhận thấy có thể gửi đến bạn. Ước mong bạn cũng chia xẻ câu chuyện này với những người mà bạn hằng lưu tâm. 
Cung Nhật Thành lược dịch
Tháng 11, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
về nhân cách thì thật là đáng xấu hổ; nước ta ngày nay những kẻ làm tướng lĩnh, làm lãnh đạo chỉ toàn là “Thằng” cả. Thế nên trước những “trò hề công lý”, bảo sao anh chàng chiến binh Nguyễn Văn Túc chẳng nổi giận, mà mắng thẳng vào mặt những kẻ mặc áo gấm đỏ của Tòa Án Nhân Dân Hà Nội
là đoàn người tị nạn từ vùng 'Tam Giác Bắc' của Trung Mỹ, gồm ba quốc gia: Honduras, Guatemala và El Salvador. Họ dắt díu nhau đi về hướng Bắc. Mục tiêu của nhiều người là biên giới Mễ-Mỹ để nộp đơn xin tị nạn chính trị ở Mỹ
tôi cảm thấy sững sờ và kính phục cụ Khai Trí với nhiệt tâm và công sức của chỉ một cá nhân mà vẫn muốn thực hiện những dự án lớn lao như Encyclopedia
Nhà văn Nhật Bản, Haruki Murakami, vốn không xa lạ gì với độc giả Việt Nam, và tất nhiên - cả thế giới -, nhưng ngay ở trên quê hương mình, ông không được coi là một tác giả tiêu biểu
ngoài thân sinh ở bên cạnh tân Dân biểu Tyler Diệp chứng kiến phần tuyên thệ, trong toà nhà lập pháp còn có phái đoàn 30 người từ Quận Cam lên, trong đó có cựu Dân biểu Tiểu bang Trần Thái Văn
Trương Vĩnh Ký, người tạo nền móng cho giáo dục và cải cách ngôn ngữ Việt Nam vào thế kỷ 19, là nhà bác học nhiều năm qua vẫn chưa được hậu sinh hiểu một cách tận tường.
Có khỏang 200 người tham gia. Trong số đó có các cộng đồng và các tổ chức đến từ xa: Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai-Nam California: Ông Phan Kỳ Nhơn...
Bùi Ngọc Tấn: Tôi mong đợi từng ngày sự sụp đổ của cái trật tự bóp chết con người, bóp chết tự do, sự dối trá thống trị, cái trật tự làm thành một bầu trời đá xám úp chụp lên đầu ..! Cái trật tự xã hội tôi đã sống gần trọn đời và ghê sợ nó.
Thời gian sau nầy, khách xử dụng xe điện ngầm trong thành phố Paris được nghe người hát rong hát bài ca lời Việt, âm điệu vẫn như cũ nhưng lời có thay đổi: Trời đêm dần tàn, con đến sân ga để đón mẹ yêu quý trở về. Tàu cũ năm nao...
chị Quỳnh Giao là một Thi Sĩ với những dòng thơ rất trữ tình, lãng mạn. Chị là một người rất khiêm tốn, ít khi nói về lãnh vực thi văn này của mình
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.