Hôm nay,  

Buổi Hẹn

21/11/201100:00:00(Xem: 8833)
Buổi Hẹn

Cung Nhật Thành lược dịch
Buổi sáng hôm đó phòng khám của bệnh viện thật là bận rộn khi một cụ già khoảng 80 tuổi bước vào lúc 8 giờ 30, để xin khám và thay băng nơi vết thương ở ngón tay cái của cụ. Thấy cụ có vẻ bồn chồn không yên, luôn nhìn xuống đồng hồ nơi cổ tay, tôi gọi và đưa cụ vào phòng khám, để cụ ngồi trên ghế. Cụ nói ngay với tôi là cụ có một cái hẹn khác vào lúc 9 giờ 30 !
Biết rằng ít nhất là phải chờ từ 45 phút trở lên mới có thể có người làm việc với cụ; là Y tá trưởng trong phiên trực hôm đó, tôi quyết định thu xếp công việc và xem xét vết thương cho cụ.
Tháo băng ra, tôi thấy vết thương thật sự gần lành hẳn, đã lên da non và kín miệng. Tôi trình bầy việc này với một trong các bác sĩ trách nhiệm phiên trực. Vị này sau khi xem vết thương đã đồng ý cho tôi cắt chỉ, rửa sạch và thay băng mới vì đó cũng là phần hành công việc của Y tá chuyên nghiệp.
Vừa làm việc, cắt chỉ, rửa sạch và băng lại vết thương, tôi vừa hỏi thăm xem có phải ông cụ có một cái hẹn với một bác sĩ khác hay không mà cụ vội vã vì sợ trễ hẹn….Cụ nhẹ nhàng nói với tôi là cụ không có hẹn với văn phòng bác sĩ nào hết mà chỉ muốn đến kịp giờ để cùng ăn bữa điểm tâm với vợ ở Viện Dưỡng Lão thôi. Nhân đó, tôi hỏi thăm về sức khoẻ của bác gái thì được ông cho biết vợ ông bị bệnh hay quên, mất trí nhớ (Alzheimer) và đã ở tại Viện Dưỡng Lão vài năm rồi…

- Như vậy chắc bác gái sẽ không vui khi bác tới trễ "
Cụ nhẹ nhàng nói:
- Không đâu thưa cô, đã năm năm rồi, vợ tôi đâu còn nhận biết ra tôi là ai nữa đâu..
Ngạc nhiên vì câu trả lời bình thản này, tôi hỏi tiếp:
- Ngay cả khi bác gái không còn biết bác là ai nữa mà mỗi buổi sáng bác vẫn đến "
Vỗ nhẹ lên tay tôi, với một nụ cười thật hiền hoà, cụ bảo:
- Đúng vậy, dù bà không còn nhận ra tôi nhưng chắc chắn tôi vẫn biết bà ấy là ai. Bà ấy là vợ của tôi mà….
Câu trả lời bao dung nhân ái này đã cho tôi thấy con người an nhiên với cuộc sống thì không cần phải có mọi thứ tốt nhất trên đời mà chính là họ đã cố gắng sống tốt nhất với tất cả những gì họ có.
Với đôi mắt thoáng cay, nhìn theo cụ già hối hả rời phòng khám, tôi ngậm ngùi và thán phục…Qua tấm chân tình ấy, rõ ràng là yêu thương chân thật không đắm đuối lãng mạn, cũng không vật chất xa hoa, mà chỉ giản dị chấp nhận tất cả những gì đã có, đang có, sẽ có và sẽ không bao giờ có……
Mỗi ngày có hàng triệu triệu câu chuyện chuyển qua email đi khắp nơi, đôi lúc trong đó có những câu chuyện khác biệt và đây là chuyện khác biệt mà tôi nhận thấy có thể gửi đến bạn. Ước mong bạn cũng chia xẻ câu chuyện này với những người mà bạn hằng lưu tâm. 
Cung Nhật Thành lược dịch
Tháng 11, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Báo cáo năm 2016 của RSF xếp Việt Nam đứng hàng thứ 175/180 nước trên thế giới cũng cho thấy Việt Nam chỉ đứng trên Trung Quốc, Syria, Turkmenistan, Bắc Triều Tiên, và Eritrea.
… cho dù nước có trở cơn đại hồng thủy thì gỗ vẫn cứ nổi và đá vẫn chìm; dù có mây đen che phủ, mặt trời vẫn mọc ở đằng đông và lặn ở đằng tây.
Đại Học Huế là đại học đầu tiên do người Việt Nam thành lập. Không những thế, đó là đại học đã tiên phong xử dụng tiếng Việt
dịch : "Đối với bà Thủ tướng chỉ có thể hy vọng rằng bà ta không có cái gáy nhạy cảm, vì thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc ngồi ngay phía sau bà Merkel, ve vẩy liên tục không khí với tập chương trình
Súng đã gẫy rồi, bút đã gác rồi. Giọt nắng hoàng hôn chưa vội tắt, mà lời tạm biệt đã lên môi. Bằng hữu chẳng còn bao nhiêu
Quyển Chuyện Đời Xưa của Trương Vĩnh Ký là quyển sách bán chạy nhứt và đi vào lòng dân chúng nhiều nhứt trong số hàng trăm tác phẩm của nhà văn nầy
Không buồn sao được, chúng tôi giữ bình tĩnh, thở sâu và niệm danh hiệu Phật A Di Đà để nguyện cầu
Việt Nam vừa hạ lãi suất để kích thích kinh tế trong khi các nền kinh tế công nghiệp lớn bắt đầu tiến trình tăng lãi suất và thu về dòng tiền đã được bơm ra từ nhiều năm nay.
Chiều hôm ấy một buổi chiều cuối mùa Hè năm 1956, trước cổng trường Võ Tánh Nha Trang, Trọng nhìn theo mái tóc dài bỏ sau lưng và tá áo trắng, Trọng gọi lớn tên nàng,
Hồ Biểu Chánh còn tên là Hồ Văn Trung, tự Biểu Chánh, hiệu Thứ Tiên, quê huyện Gò Công, Tiền Giang
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.