Hôm nay,  

Buổi Hẹn

21/11/201100:00:00(Xem: 8879)
Buổi Hẹn

Cung Nhật Thành lược dịch
Buổi sáng hôm đó phòng khám của bệnh viện thật là bận rộn khi một cụ già khoảng 80 tuổi bước vào lúc 8 giờ 30, để xin khám và thay băng nơi vết thương ở ngón tay cái của cụ. Thấy cụ có vẻ bồn chồn không yên, luôn nhìn xuống đồng hồ nơi cổ tay, tôi gọi và đưa cụ vào phòng khám, để cụ ngồi trên ghế. Cụ nói ngay với tôi là cụ có một cái hẹn khác vào lúc 9 giờ 30 !
Biết rằng ít nhất là phải chờ từ 45 phút trở lên mới có thể có người làm việc với cụ; là Y tá trưởng trong phiên trực hôm đó, tôi quyết định thu xếp công việc và xem xét vết thương cho cụ.
Tháo băng ra, tôi thấy vết thương thật sự gần lành hẳn, đã lên da non và kín miệng. Tôi trình bầy việc này với một trong các bác sĩ trách nhiệm phiên trực. Vị này sau khi xem vết thương đã đồng ý cho tôi cắt chỉ, rửa sạch và thay băng mới vì đó cũng là phần hành công việc của Y tá chuyên nghiệp.
Vừa làm việc, cắt chỉ, rửa sạch và băng lại vết thương, tôi vừa hỏi thăm xem có phải ông cụ có một cái hẹn với một bác sĩ khác hay không mà cụ vội vã vì sợ trễ hẹn….Cụ nhẹ nhàng nói với tôi là cụ không có hẹn với văn phòng bác sĩ nào hết mà chỉ muốn đến kịp giờ để cùng ăn bữa điểm tâm với vợ ở Viện Dưỡng Lão thôi. Nhân đó, tôi hỏi thăm về sức khoẻ của bác gái thì được ông cho biết vợ ông bị bệnh hay quên, mất trí nhớ (Alzheimer) và đã ở tại Viện Dưỡng Lão vài năm rồi…

- Như vậy chắc bác gái sẽ không vui khi bác tới trễ "
Cụ nhẹ nhàng nói:
- Không đâu thưa cô, đã năm năm rồi, vợ tôi đâu còn nhận biết ra tôi là ai nữa đâu..
Ngạc nhiên vì câu trả lời bình thản này, tôi hỏi tiếp:
- Ngay cả khi bác gái không còn biết bác là ai nữa mà mỗi buổi sáng bác vẫn đến "
Vỗ nhẹ lên tay tôi, với một nụ cười thật hiền hoà, cụ bảo:
- Đúng vậy, dù bà không còn nhận ra tôi nhưng chắc chắn tôi vẫn biết bà ấy là ai. Bà ấy là vợ của tôi mà….
Câu trả lời bao dung nhân ái này đã cho tôi thấy con người an nhiên với cuộc sống thì không cần phải có mọi thứ tốt nhất trên đời mà chính là họ đã cố gắng sống tốt nhất với tất cả những gì họ có.
Với đôi mắt thoáng cay, nhìn theo cụ già hối hả rời phòng khám, tôi ngậm ngùi và thán phục…Qua tấm chân tình ấy, rõ ràng là yêu thương chân thật không đắm đuối lãng mạn, cũng không vật chất xa hoa, mà chỉ giản dị chấp nhận tất cả những gì đã có, đang có, sẽ có và sẽ không bao giờ có……
Mỗi ngày có hàng triệu triệu câu chuyện chuyển qua email đi khắp nơi, đôi lúc trong đó có những câu chuyện khác biệt và đây là chuyện khác biệt mà tôi nhận thấy có thể gửi đến bạn. Ước mong bạn cũng chia xẻ câu chuyện này với những người mà bạn hằng lưu tâm. 
Cung Nhật Thành lược dịch
Tháng 11, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc: Mỗi khi 30/4 trở về, tôi luôn luôn muốn được chia xẻ với các bạn dòng nhạc này
Những hình ảnh dưới đây gia đình chúng tôi có được sau khi Ấn bản 1 và 2 cuốn sách NGUYỄN KHOA NAM xuất bản vào năm 2005 và 2010
một thời đi học, một thời tòng quân, một thời chinh chiến, một thời vào trại cải tạo, và rồi may mắn còn sống để rồi trôi dạt xứ người.
BPSOS sẽ có những hoạt động đặc biệt sắp tới trong năm nay như sau: (1) Vận động với Liên Hiệp Quốc và chánh phủ Nam Dương
Thời cuộc cũng đã đẩy ông trở thành một tị nạn cộng sản. Đến chết ông trăn trối mong ước Việt Nam sớm có tự do, để hài cốt ông được mang về yên nghỉ nơi quê cha đất tổ.
Tiểu đoàn 1 Quái Điểu của binh chủng TQLC phải hy sinh để nhảy vào lòng địch nhằm cắt đứt nguồn viện trợ, cắt đứt mạch máu của quân đội Bắc Việt
SVSQ các Khóa 28, 29, 30 và 31 túc trực trong tư thế tác chiến. Lệnh tử thủ ban ra. Có tin Lâm Đồng bỏ ngỏ. Lúc đó, chủ lực Quân Đoàn II đã tan rã.
Tướng Grant thảo vội điều khoản đầu hàng trao cho tướng Lee: Lính miền Nam sẽ không bị coi là phản quốc, sẽ không bị tù, không bị phiền hà
“South Vietnamese Soldiers: Memories of the Vietnam War and After”: câu chuyện của khoảng 40 cựu chiến binh Quân lực Việt Nam Cộng hòa qua sử ký truyền khẩu
Những hình ảnh trong thơ họ Đặng in lại trong trí nhớ tôi khi khép lại trang sách: hàng tre đã cong thành dấu hỏi, mẹ gánh tôi một đầu làm chứng với điêu linh...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.