Hôm nay,  

Từ Tia Lửa Sẽ Bùng Lên Ngọn Lửa

29/11/201100:00:00(Xem: 8774)

Từ Tia Lửa Sẽ Bùng Lên Ngọn Lửa

Minh Văn VN

Lịch sử nhân loại tự cổ chí kim, hễ có sự đàn áp và kìm kẹp từ phía cầm quyền thì sẽ có sự kháng cự công khai hoặc âm thầm của người dân. Mức đối kháng cao nhất là vùng lên lật đổ chế độ áp bức để tự giải phóng. Tuy là thế, nhưng vì quyền lợi ích kỷ, những chế độ độc tài chuyên chế vẫn không chịu nhìn nhận các bài học lịch sử đã bao lần minh chứng; trong đó có cả trường hợp đảng CS ở nước ta. Họ quên rằng ngay cả chế độ tàn bạo như nhà Tần mà vẫn không thể nào tồn tại được khi nhân dân đã chán ghét, căm hận.

Chúng tôi xin kể ra đây vài câu chuyện ví dụ để quý vị có thể thấy rõ hơn chân lý đã nêu ở trên:

Tần Thủy Hoàng đã kết thúc nội loạn 550 năm thời Xuân Thu Chiến Quốc, thống nhất Trung Quốc. Công trạng đó có thể nói là vĩ đại trong lịch sử. Nhưng tiếc thay, sau khi thống nhất Trung Quốc ông ta đã thực hiện pháp chế tàn bạo theo đường lối chuyên chế, hình phạt tàn khốc, khiến cho cả nước trở thành một nhà giam lớn. Cuốn “Hãn thư, hình pháp chí” ghi chép: “Thời nhà Tần, rào lớn chặn đường, nhà tù thành chợ”. Điều đó cho thấy sự tàn bạo và hà khắc của chế độ đương thời. Kết quả là nổ ra cuộc khởi nghĩa Trần Thắng, Ngô Quảng. Cả nước giống như đống củi khô xếp đầy, nay được ngọn đuốc châm vào và ngay lập tức bùng lên khí thế đốt cháy cánh đồng, dẫn đến các phong trào nông dân nổi dậy khắp nơi. Mà trong đó lớn mạnh và nổi bật nhất là phong trào của hai lãnh tụ Lưu Bang, Hạng Vũ. Hai vị này đã mang quân tiến vào Hàm Dương và lật đổ nhà Tần chuyên chế. Như vậy, một vương triều lớn mạnh nhất Trung Quốc đã bị lật đổ chỉ sau 15 năm tồn tại. Do đó, chúng ta có thể thấy rõ một quy luật rằng: Sự răn đe, áp chế chỉ khiến dân chúng phục tùng bề ngoài, nhưng trong thâm tâm họ vẫn âm thầm chống lại chế độ tàn bạo đương quyền. Khi điều kiện chín muồi, đa số nhân dân sẽ vùng lên lật đổ chế độ nhà nước bạo ngược.

Thời Chu Lịch Vương, dân trong nước bất mãn, bàn tán xôn xao. Vua cử thám tử đi vào dân chúng, chuyên thu thập tư liệu về những người có liên quan đến việc nói xấu vua, sau đó thêu dệt thành tội và tiến hành trấn áp tàn khốc đối với họ. Bấy giờ, trong nước ai nấy đều lo sợ, sống buổi sáng chưa biết buổi tối ra sao. Mọi người không dám trò chuyện với nhau, người quen gặp nhau cũng đành ngoảnh mặt làm ngơ. Như vậy, cả nước lặng ngắt vì sự sợ hãi. Chu Lịch Vương vô cùng đắc ý về biện pháp khủng bố của mình. Giữa lúc ấy, từ trong chỗ vườn hoang im ắng tức thì có một tiếng sấm nổ vang, quốc dân bạo động, Chu Lịch Vương bị nhân dân vùng lên đuổi chạy.

Khi mâu thuẫn phát triển đến một trình độ nhất định, sự bạo động sẽ xẩy ra. Đó là bài học đắt giá cho những chế độ độc tài, chuyên chế ngày nay đang tồn tại. Điều mà dân gian ta vẫn thường hay nói: Từ tia lửa sẽ bùng lên ngọn lửa, hay giọt nước làm tràn li. Các cuộc cách mạng Dân chủ lật đổ Độc tài gần đây tại các nước Trung Đông và Bắc Phi đã minh chứng hùng hồn cho điều đó.

Ai cũng dễ dàng liên tưởng đến hoàn cảnh của đất nước Việt Nam chúng ta. Nhà nước hiện nay đang thực hiện sự kiểm soát gắt gao đối với mọi hành động yêu nước hay phản đối chế độ của người dân. Điều đó được thực hiện bằng một biện pháp toàn trị theo đường lối độc tài. Tất cả mọi lực lượng từ an ninh, mật vụ cho đến các tổ chức đoàn thể tạo thành một mạng lưới dày đặc để thường xuyên giám sát và kìm kẹp người dân; khiến cho nhân dân không thể đoàn kết để bày tỏ thái độ chính trị của mình đối với nhà nước. Một điều được coi là quyền lợi chân chính nhất của người dân là bàn thảo về hiệu quả hoạt động của nhà nước thì bị coi là cấm kị. Những ai muốn bày tỏ thái độ phê phán chủ trương, chính sách của nhà nước thì có thể bị quy cho tội danh “Phản động” và có thể bị bỏ tù bất cứ lúc nào. Vì thế mà cả nước ai cũng lo sợ, không biết số mệnh mình sẽ ra sao trước những bất công và tàn ác của chế độ. Điều đó tạo nên một nguy cơ tiềm ẩn nghiêm trọng, sự phản kháng âm thầm của người dân ngày càng mạnh mẽ, chỉ chờ có dịp là sẽ nổi lên lật đổ chế độ độc tài.

Một chế độ lành mạnh đúng nghĩa thì mối quan hệ giữa các thành phần xã hội được thực hiện và giải quyết thông qua pháp luật. Chỉ có pháp luật và công lý mới thể hiện và đáp ứng được nhu cầu của một xã hội tự do, dân chủ. Khi mà một nhà nước đã phải sử dụng đến bạo lực, bất chấp lý lẽ và luật lệ để duy trì sự ổn định thì chế độ đó sắp bị diệt vong. Và đó cũng là thời điểm nguy ngập của một chế độ độc tài, vì bạo lực và áp chế luôn là giải pháp cuối để giải quyết mâu thuẫn của họ. Đó không phải là sự thể hiện sức mạnh của kẻ bạo quyền, mà chứng tỏ chúng đang suy yếu và bất lực. Có thể nói: Đàn áp là một hình thức tự vệ của một chế độ đã không còn có tự tin là đang được quần chúng ủng hộ.

Sự đàn áp và áp chế chỉ công hiệu trong thời gian ngắn. Đó là biện pháp tàn bạo của những chế độc tài coi thường nhân quyền của người dân, điều không thể tồn tại trong một xã hội dân chủ. Sự khủng bố và đe dọa có thể khiến người ta e ngại tức thời nhưng không tâm phục, thay vào đó là sự căm thù và bất mãn. Đó là một vòng luẩn quẩn trong nỗ lực kéo dài sự tồn tại trong vô nghĩa của chế độ độc tài mà thôi. Vì rằng, khi họ dẹp đi được những vấn đề này thì vấn đề khác lại xuất hiện, lại phải tiếp tục ngăn chặn và đàn áp. Vì thế tình hình ngày càng trở nên phức tạp và lộn xộn vì sự thực thi pháp chế bừa bãi và quá mức. Khi con người bị trừng phạt một cách phi lý, khả năng chịu đựng sẽ ngày càng tăng. Do vậy mà cường độ trừng phạt cũng sẽ không ngừng tăng cao thì mới có hiệu quả, cho đến lúc quá mức chịu đựng của con người thì sẽ bùng lên sự phản kháng và bạo động để chấm dứt sự vi phạm nhân quyền từ phía nhà nước. Cứ tiếp tục như vậy, tất nhiên sẽ hình thành tuần hoàn ác tính của kẻ thừa hành công vụ, và cuối cùng dẫn đến tình trạng công khai chống lại của nhân dân như đang diễn ra ở nước ta.

Việc đàn áp và giám sát quyền tự do của con người là hành động vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Tiếc thay điều đó đang hiện hữu ở ngay trên đất nước Việt Nam của chúng ta. Nhà cầm quyền tiếp tục coi thường quyền con người và khinh rẻ người dân. Đảng cầm quyền duy trì chế độ độc tài toàn trị, vi phạm và đàn áp nhân quyền bất chấp công luận. Họ quên rằng sức mạnh quần chúng là vũ khí mạnh nhất trong bối cảnh thế giới ngày nay. Một khi có đủ điều kiện cần và đủ, sức mạnh nhân dân có thể thay đổi chế độ một cách dễ dàng, nhanh chóng. Với tình hình Việt Nam, ngày nổi lên tiếng sấm vang rền để lật đổ chế độ đương quyền chắc chắn không còn xa.

Minh Văn (Hà nội, VN)

Ngày 28/11/2011

www.minhvanvietnam.blogspot.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đặc biệt, Singapore và Việt Nam có vai trò quan trọng đối với nền kinh tế Hoa Kỳ. Singapore là một trung tâm tài chính khu vực, nơi đặt trụ sở châu Á của các doanh nghiệp của Hoa Kỳ bao gồm Microsoft và Google. Việt Nam đang trở nên chủ yếu hơn đối với chuỗi cung ứng toàn cầu, bao gồm cả chuỗi cung ứng chất bán dẫn, khi ngày càng có nhiều doanh nghiệp chuyển cơ sở sản xuất ra khỏi Trung Quốc.
Xem lại “nguyên tắc thứ ba” của chúng ta, thấy ngay một cái định nghĩa bảnh hơn nhiều: “Di động là liên tục tiến về vùng chân không hoặc có áp lực thấp hơn áp lực hiện tại đang bao quanh mình”. Rõ ràng, đầy đủ, hàm chứa tất cả những yếu tố vật lý gây ra chuyển động. Vậy thì, khỏi cần trông cậy vào ai. Trong vườn chiều nay, ta vừa nhâm nhi cà phê vừa làm một vài thí nghiệm giản dị, dễ như trò chơi con trẻ, để khám phá thêm một huyền bí của đất trời.
Lực lượng Hồi giáo Taliban lên nắm quyền tại Afghanistan không chỉ làm thay đổi triệt để hệ thống chính trị quốc nội mà còn tình hình an ninh khu vực và quốc tế.
Một gian thương trộn 10% đồng vào vàng rồi rao bán vàng nguyên chất sẽ bị bỏ tù về tội lừa đảo. Nhà nước in tờ giấy bạc 100 đồng nhưng giá trị chỉ còn lại 90 đồng nhưng lại gọi là 10% lạm phát (inflation, tức là tiền mất giá.) Nếu bạn đọc thay vì mua tivi 32 inch năm nay chờ thêm 2 năm mua tivi 50 inch lớn hơn, đẹp hơn mà giá lại rẻ hơn thì gọi là giảm phát (deflation, tức là hàng hóa mất giá.)
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Một sự trùng hợp về thời gian 20 năm trong chiến tranh Việt Nam đã lập lại ở Afghanistan vào ngày 15/08/2021 với hình ảnh chiếc trực thăng di tản người Mỹ chạy thoát từ nóc Tòa Đại sứ Mỹ trong lúc phiến quân Taliban đã chiếm dinh Tổng thống không tốn một viên đạn, ngay sau khi Tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn ra nước ngoài.
Mùa Vu Lan hiếu hạnh – báo ân cha mẹ – là truyền thống lâu đời của người con hiếu thảo nhưng làm sao tạo được một cơ hội chia sẻ, an ủi và liên tưởng đến mặt phản diện của những đứa con bất hiếu chưa gặp duyên lành để biết ăn năn sám hối trở về với cha mẹ.
Nhận định của một số giới chức quân sự và chính trị cho đó là thất bại về tình báo từ phía Hoa Kỳ đã đánh giá sai về bộ đội cộng sản Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam, nay lại sai về quân Taliban ở Afghanistan khiến Mỹ phải vội vàng di tản. Hình ảnh máy bay trực thăng di tản người Mỹ và những người đã hợp tác với Hoa Kỳ ra khỏi Sài Gòn cuối tháng Tư 1975 và ngày 15/8 vừa qua ra khỏi Kabul sẽ còn in dấu trong tâm thức người Mỹ và dư luận thế giới trong nhiều năm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.