Hôm nay,  

Một Ước Mơ Dễ Thương

06/12/201100:00:00(Xem: 8982)

Một Ước Mơ Dễ Thương

Nguyễn Thượng Chánh & Nguyễn Ngọc Lan

Phàm ở đời có ai mà muốn mình nghèo đâu. Ai cũng muốn mình được khỏe mạnh và giàu sang, mà càng khỏe càng giàu chừng nào thì càng tốt càng sướng chừng đó, phải không các bạn?

Bởi vậy cho nên, hễ gặp nhau vào những dịp lễ lớn thí dụ như dịp lễ Tết, thì thiên hạ hay chúc nhau những câu như:“an khang thịnh vượng”, “tấn tài tấn lộc”,“làm ăn phát tài”, “tiền vô như nước ra như keo”, vân vân. 

***

Ông bà mình thường hay nói để tự an ủi là “có phước làm quan có gan làm giàu”. 

Vụ có phước làm quan có lẽ đúng, nhưng phước là gì thì chắc không ai có thể chỉ cho thấy rõ được…Còn có gan làm giàu thì cũng đúng luôn, để chỉ những người có sự can đảm, dám nhào ra chụp lấy hoàn cảnh hay thời cơ để kiếm $$$.

Bây giờ tại quê nhà, chuyện mua quan bán chức hay mua bằng nầy cấp nọ cũng không khó khăn gì cho lắm, miễn sao bạn phải…gõ cho đúng cửa và vui vẻ chịu chi cho đúng giá là được.

Trong phạm vi của bài nầy, người gõ không đề cập đến các kiểu làm giàu bất lương phi pháp mà ở đâu cũng có thí dụ như: tham nhũng, chiếm đoạt, đút lót, chôm chĩa, hối mại quyền thế, lường gạt, mạo danh, bán ảo tưởng theo kiểu lang băm, gian lận, mua quan bán thánh, kinh doanh từ thiện, giựt hụi, ăn cướp ăn trộm, trồng cần sa, buôn lậu ma túy hay thuốc men hoặc hàng quốc cấm, và nhiều mánh mung thời đại khác nữa, vân vân và vân vân.

Một vài cách làm giàu thường gặp

1* Thừa hưởng gia tài của người thân để lại

Không phải ai cũng có được sự may mắn nầy đâu.

Còn như nếu có hưởng được cái gia tài may mắn này mà không biết cách sử dụng cho hợp tình hợp lý hay trên thuận dưới hòa, thì sớm muộn gì thì cũng tán gia bại sản hay tan nát gia đình và tiêu tùng luôn cả cái sự nghiệp mà thôi! 

2* Trúng số 6/49

Đây là cách mà hầu như ai cũng đều có thể làm để mua hy vọng và để thử thời vận được hết. Còn chừng nào mới trúng được lô độc đắc thì không biết, chắc phải đợi đến...Tết Ma Rốc quá.

Nói vậy chớ cũng đã có vài đồng hương Việt Nam may mắn và diễm phúc được ăn Tết Ma Rốc tại Hoa Kỳ rồi. Sướng quá!

Vậy, muốn trúng số thì điều kiện cần thiết trước tiên là phải bỏ vài ba đô-la để mua vé số. Còn chừng nào trúng thì tính sau, cũng như muốn lên thiên đàng mà không chịu chết thì làm sao lên đó được! 

3* Có tài

Học hành giỏi dắn, đỗ đạt cao lại học đúng ngành nghề là những điều kiện thuận lợi để có thể dễ kiếm tiền làm giàu. Đây cũng là cách làm giàu của một số ca sĩ, tài tử, lực sĩ, cầu thủ thể thao...

Nếu có tài mà còn siêng năng và gặp thời vận thì sẽ phất lên không mấy hồi, thí dụ như nhà sáng chế ra iPhone, iPad Steve Jobs...

Ngày xưa trước 75 bên Việt Nam, con trai có tài học giỏi, có tương lai trước mắt như đang học y khoa chẳng hạn, thường được những gia đình giàu mà có con gái rượu tận tình chiếu cố giúp đỡ (hoặc bày cách giăng bẫy gì đó) hầu mong cậu ta làm rễ để cho cô ba cô tư nhà mình có thể trở thành…bà bác sĩ sau nầy!

Cũng có trường hợp chàng thuộc loại bá vơ, nhờ miệng lưỡi dẻo quẹo, có tài khéo ăn khéo nói lại có được thêm cái mã bảnh trai nên lấy được vợ là con một của gia đình đại gia hay cán bộ cao cấp. Đúng là anh chàng có số kỹ sư đào mỏ chẳng khác gì chuột sa hũ nếp…Nhưng nếu bê tha, hút xách, rượu chè, bài bạc, em út, dại gái, thì tiền của như núi cũng phải tiêu đi, đại gia cũng dám trở thành ăn mày ăn xin cũng không mấy hồi, vì có câu: “Bài bạc là bác thằng bần”

Vậy nếu có tài có tiền, ta phải biết sống một cách sao cho khiêm nhường!

4* Mua cổ phiếu lúc còn trẻ tuổi

Đầu tư vào cổ phiếu hay thị trường chứng khoán một cách khôn khéo từ hồi còn trẻ khi mới bắt đầu đi làm việc, đến khi hưu trí sẽ có được một số tiền khấm khá để sáng sáng uống cà phê lai rai và thỉnh thoảng đi du lịch đều đều...

Lỡ có biến động crack, thị trường bị suy thoái thì nên cắn răng mà chịu chớ đừng có than thở trách Trời gần Trời xa:

Ngẫm hay muôn sự tại Trời,

Trời kia đã bắt làm người có thân.

Bắt phong trần phải phong trần,

Cho thanh cao mới được phần thanh cao.

Nguyễn Du

5* Làm giàu theo kiểu xưa

Làm việc chết bỏ hay cày ngày hai ba jobs;

Biết cần cù, chí thú làm ăn;

Biết cần kiệm, tránh tiêu xài phung phí vô ích;

Hạn chế nợ nần;

Hạn chế sử dụng thẻ tín dụng MasterCard hay Visa;

Hạn chế việc đi ăn nhà hàng hay đi du lịch thường xuyên...

Cố gắng tích lũy tiền bạc thì sẽ có ngày…góp gió thành bão!

Đạo Kim Ngân (Dollarisme)

Đạo nầy đã có từ ngàn xưa rồi.

Thật vậy, xã hội càng vật chất bao nhiêu thì người ta càng dễ bị cái đạo dollarisme nầy nó rù quyến bấy nhiêu, vậy mà người ta không hay biết đó thôi!

Dollarisme là đạo tôn thờ dollars $$$, hay nói trắng ra đạo hiền tam, hàm tiên hay...ham tiền.

Nghỉ cũng hơi vô duyên, vì ở đời hầu như có ai thấy đồng tiền mà hổng có ham đâu?

Hổng ham nhiều thì cũng ham ít chớ bộ!

Giả sử bạn đang lãnh lương 15$/giờ, xếp thấy bạn dễ thương dễ dạy quá, nên đề nghị tăng lương của bạn lên 18$/giờ. Bạn có chấp thuận, có welcome, có ham hay không?

Còn nhiều thí dụ lắm lắm nhưng người gõ, vốn là một môn-đệ lâu đời của đạo dollarisme, hổng dám kể hết ra đây vì sợ lắm, như sợ tội nè, sợ bị thù oán nè, sợ mang ý nghiệp hay khẩu nghiệp nè, sợ bị hiểu lầm nầy nọ, cũng như sợ chúng chửi là không biết lo tu lo tịnh để mà cho kiếp sau nhờ...

Tiền là huyết là mạch của cuộc sống. Nó là một trong nhiều yếu tố cần thiết để giúp cho cuộc đời được dễ chịu hơn, được hạnh thông hơn về mọi mặt nhất là về mặt vật chất.

Vậy ham tiền cũng không có gì gọi là…quá đáng, phải không nhỉ? Nhưng nếu đồng tiền đó là đồng tiền trong sạch, nghĩa là phải do chính công sức, do chính mồ hôi nước mắt của mình đổ ra mới có được thì mới đáng được gọi là.

Cách kiếm ra đồng tiền cũng như mục đích sử dụng đồng tiền mới chính là vấn đề để bàn cãi tốt xấu.

Quyền lực của đồng tiền

Người gõ tìm thấy trên Internet bài thơ sau đây nói lên sức mạnh của đồng tiền từ cổ chí kim:

Tiền là Tiên là Phật: ý nói có tiền thì muốn gì cũng được, như phép Tiên phép Phật vậy.

Là sức bật của tuổi trẻ: còn trẻ mà có nhiều tiền thì chơi xả láng chơi tới cùng, già khú đế thì xin miễn vì còn xí quách đâu mà chơi, muốn chơi cũng hổng nổi.

Là sức khỏe của tuổi già: vì có tiền thì có thuốc men đầy đủ, có bác sĩ chăm lo săn sóc hoặc có nurse trẻ măng đấm bóp 24/24.

Là cái đà của danh vọng: tại một số quốc gia, có tiền thì dễ chạy chọt, thí dụ như mua bằng cấp hay mua chức vụ, cứ việc rải tiền ra thì người ta sẽ phục dịch mình như là…Thượng Đế.

Là cái lọng để che thân: như chạy chọt lo lót để khỏi đi lính, vượt biên nếu lỡ có bị vướng thì thẩy ra vài cây thì mua được tự do ra về thơi thới...Cũng như về già nếu còn có tiền, thì sẽ được con cháu bu quanh ân cần sốt sắng thăm hỏi để được hưởng chút…gia tài khi cụ thăng.

Là cán cân của công lý: rải tiền ra là khỏi ủ tờ như vụ cựu sếp sòng Quỹ tiền tệ thế giới FMI là DSK, mặt cứ kên kên khinh khỉnh khi được thả ra.

Có tiền mua tiên cũng được: câu nầy có từ ngàn xưa, ý nói có tiền là có đủ thứ, kể cả có thể mua được tiên nâu, tiên nữ, hay tắm tiên, suối tiên, vân vân và vân vân.

Nhà tỷ phú Warren Buffet mách nước những cách làm giàu

http://www.warrenbuffett.com/warren-buffett-10-ways-to-get-rich/

1.Reinvest Your Profits: đầu tư lại tiền lời;

2.Be Willing To Be Different: sẵn sàng dám làm khác đi;

3.Never Suck Your Thumb: không bao giờ đầu tư mà không chịu suy nghĩ kỹ;

4.Spell Out The Deal Before You Start: xác định rõ ràng các mục tiêu trước khi đầu tư;

5.Watch Small Expenses: không thờ ơ với những khoảng chi tiêu nhỏ;

6.Limit What You Borrow: biết giới hạn số tiền mượn (xài credit card nhiều quá, coi chừng!)

7.Be Persistent: cần phải kiên trì;

8.Know When To Quit: phải biết lúc nào cần ngừng lại;

9.Assess The Risk: thẩm định mối hiểm nguy;

10.Know What Success Really Means: phải hiểu rõ thành công là gì.

Muốn được giàu: ước mơ dễ thương của người bình thường

Làm giàu có thể được xem như là một ước mơ thầm kín và dễ thương của rất nhiều người và họ luôn muốn biến nó thành sự thật.

Tuy nhiên, theo nhiều nhà xã hội học và kinh tế học, muốn được giàu có thì bắt buộc phải làm việc thật nhiều, phải có sáng kiến, hoặc phải tìm được…chồng giàu hay vợ giàu.

Trên Internet, có rất nhiều sách chỉ cách làm giàu trong 5-10 phút, làm sao lãnh được nhiều tiền mà không cần phải mệt xác. Thật ra, đó toàn là chuyện dỏm mà thôi.

Xác xuất để một người đàn ông hay đàn bà trở nên giàu có là 0, 05%

Muốn giàu mà khỏi cần phải làm việc luôn luôn là một niềm hy vọng mà cả triệu người thường mơ tưởng tới.

Nhưng than ôi, chỉ có sự cố gắng chuyên cần làm việc cộng với sự tiện tặn cần kiệm mới được đền bù xứng đáng bằng tiền bạc mà thôi!

Ngó lên mình không bằng ai, ngó xuống thì không ai bằng mình.

Nhưng. ngó…ngang ngang thì chắn chắc mình bằng thiên hạ!

Biết đủ thì đủ, đợi cho đủ thì bao giờ mới đủ.

Nhà Nho Nguyễn Công Trứ quan niệm rằng:

“Tri túc, đãi túc, tiện túc, hà thời túc,

Tri nhàn, đãi nhàn, tiện nhàn, hà thời nhàn”

Biết là đủ, cho là đủ, thì nó là đủ,

Biết là nhàn, cho là nhàn, thì nó là nhàn.

Biết vậy là giàu rồi!

Sao nó nghe có vẻ huề vốn quá trời! Chắc là để tự an ủi mình đây!

Tuy sách xưa đã dạy như thế, nhưng riêng người gõ sao mình vẫn còn cảm thấy lấn cấn chưa hoàn toàn thoải mái với câu nói trên, cho nên cũng không biết mình giàu hay nghèo nữa (?)

Chúc Xuân Mọi Nhà

Năm mới Tết đến, nhà tôi cùng nhà gõ (nhà tao, nhà tớ hay nhà cháu!) xin gởi đến quý bạn, quý bồ nhà, khắp mọi nơi lẫn mọi nhà, ở bên đây cũng như ở bên nhà, nhà ngói cũng như nhà lá, nhà nghèo cũng như nhà giàu, nhà chùa cũng như nhà thờ, nhà mầy, nhà ấy, nhà nhà như một, từ nhà trên xuống nhà dưới, kể cả luôn nhà hàng xóm, lời cầu chúc chân thành: “muốn-cái-gì-được-cái-nấy & luôn-vui-cửa-vui-nhà” từ đầu năm cho đến cuối năm, 365 ngày không sót một ngày nào”

“Năm mới Tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la. Mọi nhà no đủ. Vàng bạc đầy hũ. Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai. Sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. Lộc đến quanh năm. An khang thịnh vượng!”(trích từ Internet)

Xuân Nhâm Thìn 2012

Tham khảo:

Chuck. How to become rich

http://hubpages.com/hub/How_to_Become_Rich

Montreal, Dec 6, 2011

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng Năm, 2024, trong phiên tòa xét xử bị cáo, tức cựu Tổng thống Donald Trump, liên quan các khoản chi phí cho nữ diễn viên phim khiêu dâm Stormy Daniels dưới dạng tiền bịt miệng, có một cựu công tố viên, bộ trưởng tư pháp từ Flordia đến tòa New York. Bà ngồi bên dưới theo dõi để ủng hộ Trump. Đó là Pam Bondi. Sau khi bồi thẩm đoàn phán quyết Trump có tội trong 34 tội danh, Bondi đã xuất hiện trên Fox News, cùng với Kash Patel, phát biểu rằng “một niềm tin rất lớn đã bị mất vào hệ thống tư pháp tối nay.” Bà còn nói thêm: “Người dân Mỹ đã nhìn thấu điều đó.”
Chiều thứ Sáu, chúng tôi ăn trưa với một người bạn mới ở Huntington Beach. Không biết vì men bia hay vì chọn quán giữa một thành phố “đỏ”, câu chuyện đang nhẹ nhàng bỗng rẽ thẳng vào chính trường. Nhắc đến những gì xảy ra kể từ ngày tổng thống Trump nắm quyền sinh sát, cô bạn tôi đề cập đến vật giá leo thang, vừa lạm phát vừa thuế quan, kinh tế bất ổn, đời sống bất an… Anh bạn mới của chúng tôi nghe đến đây lên tiếng cắt lời: “Dẫu có thế, so với nhiều người, nhiều xứ khác, người Mỹ vẫn còn đang sống trong may mắn. Và chúng ta nên biết ơn điều đó.” Anh khiến tôi liên tưởng đến thuyết “dân túy tàn bạo”, được Jay Kuo nhắc đến trong bài báo mới đăng của Ông trên Substack tuần qua.
Tuần trước, tình cờ tôi đọc được một bài viết của tác giả Vũ Kim Hạnh được chia sẻ lại qua Facebook. Bài viết có tựa đề là "Cơ hội vàng ở Mỹ sau mức thuế đối ứng 20%", trong đó bà nhắc riêng về kỹ nghệ xuất cảng gỗ của Việt Nam sang Hoa Kỳ và thế giới. Trước khi đi vào chi tiết của bài viết, có thể nhắc sơ về bà Vũ Kim Hạnh ắt đã quen thuộc với nhiều người trong nước. Bà từng là Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ, cũng như nằm trong nhóm sáng lập tờ tuần báo Sài Gòn Tiếp Thị, từng là những tờ báo khá thành công tại Việt Nam.
Franklin D. Roosevelt (1882-1945), Tổng Thống Hoa Kỳ thứ 32 và là vị tổng thống Mỹ duy nhất phục vụ hơn 2 nhiệm kỳ, đã từng nói rằng, “Tự do của nền dân chủ không an toàn nếu người dân dung túng sự gia tăng của quyền lực cá nhân tới mức trở thành mạnh hơn chính nhà nước dân chủ đó. Điều đó trong bản chất là chủ nghĩa phát xít: quyền sở hữu của chính phủ thuộc về một cá nhân, một nhóm người, hay bất cứ thế lực cá nhân nào đang kiểm soát.” Lời cảnh giác đó của TT Roosevelt quả thật đã trở thành lời tiên tri đang ứng nghiệm trong thời đại hiện nay của nước Mỹ. Tổng Thống Donald Trump trong nhiệm kỳ đầu và gần 8 tháng của nhiệm kỳ hai đã thể hiện rõ ý chí và hành động của một nhà lãnh đạo muốn thâu tóm mọi quyền lực trong tay mình bất chấp những việc làm này có phá vỡ nền tảng tự do và dân chủ mà nước Mỹ đã nỗ lực không ngừng để tạo dựng và giữ gìn trong suốt hai trăm năm mươi năm qua hay không!
Từ lâu trong chính trị Mỹ vẫn tồn tại một quy tắc bất thành văn, khi thì nói lên to rõ “chúng ta tốt đẹp hơn như thế này,” hoặc có khi chỉ thì thầm, nhẹ nhàng, rằng đảng Dân Chủ không nên sa vào bùn lầy. Nhiều thập niên qua, “quy tắc” này đã định hình cả vận động tranh cử lẫn cách cầm quyền lãnh đạo. Tổng thống Barack Obama, bằng sự điềm tĩnh, được xem là bậc thầy về nghệ thuật này, ngay cả khi Donald Trump mở màn thuyết âm mưu “giấy khai sinh giả.” Tổng thống Joe Biden cũng vậy. Ông lèo lái đất nước sau đại dịch bằng chiến lược đặt niềm tin vào sự văn minh, đoàn kết, tin rằng lời kêu gọi phẩm giá có thể giữ thăng bằng cho con thuyền trong cơn chao đảo vì sóng dữ.
Trong nhiều tháng qua, các tài khoản chính thức của Bạch Ốc và Bộ Nội An trên mạng X liên tục tung ra hình ảnh và video (meme) dị hợm: từ ảnh ghép kèm âm thanh chế giễu, những đoạn đăng kiểu TikTok, cho đến tranh vẽ bằng trí tuệ nhân tạo. Đây không phải trò vui của vài nhân viên rảnh rỗi, mà là một chiến dịch có chủ ý, lặp đi lặp lại, như muốn răn: ai mới thực sự được coi là người Mỹ. Trang NPR ngày 18 tháng 8 nhận định: “Các tài khoản chính thức của chính quyền Trump đang khai thác đủ kiểu meme, hình ảnh AI với giọng điệu đầy thách thức trong các bài đăng trên mạng xã hội.”
Trước khi quay lại cùng cuộc họp song phương giữa Trump và Putin tại Alaska, hãy quay lại những cuộc họp giữa Donald Trump và lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un trong nhiệm kỳ đầu của Donald Trump. Lần đầu tiên, một đương kim tổng thống Hoa Kỳ đã hạ mình sang Châu Á đến ba lần, lần đầu tại Singapore, rồi Việt Nam và cuối cùng ngay tại khu phi quân sự giữa Nam-Bắc Hàn, để gặp và nâng cao vị thế một tay "Chí Phèo" cộng sản mặt sữa nhưng khét tiếng độc ác lên vị thế chính thức ngang hàng với Hoa Kỳ trên chính trường quốc tế.
Trong căn phòng trắng, lổm chổm những mảng phù điêu mạ vàng trên trần nhà và tường, một người đàn ông mảnh khảnh, nhanh nhẹn bước ra giới thiệu trước ống kính báo chí món quà đặc biệt ông cố ý mang theo tặng Tổng thống Donald Trump. Đó là lần hiếm hoi CEO của hãng Apple, Tim Cook, xuất hiện trong trang phục sơ mi cà vạt vest đen. Ngay cả trong những lần ra mắt sản phẩm iPhone mới hàng năm, vốn được xem là sự kiện quan trọng bật nhất của Apple, người ta cũng không thấy Cook phải bó mình trong bộ lễ phục trịnh trọng như vậy. Tim Cook đã mang đến cho các tín đồ của trái táo một sự bất ngờ, giống như 15 năm trước, ông xuất hiện trên tạp chí Out ở vị trí đầu bảng xếp hạng Power 50, một danh sách xếp hạng những cá nhân đồng tính nam và đồng tính nữ có ảnh hưởng nhất vào thời điểm đó.
Trong những tháng qua, thảm họa đói của người Palestine ở dải Gaza đã làm thế giới rúng động. Tin tức về trẻ em Palestine bị bắn chết trong khi cố len lỏi tới rào sắt để nhận thức ăn viện trợ được truyền đi; nhiều người đặt câu hỏi về lương tri của những kẻ tổ chức “công tác nhân đạo” này (công ty Gaza Humanitarian Foundation do chính phủ Trump hậu thuẫn). UN ước tính có khoảng 1,400 người Palestine đã chết khi tìm cách nhận thực phẩm cứu trợ. Vào tháng 12 năm 2023, Nam Phi đã đệ đơn kiện Israel lên Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ) cáo buộc quốc gia này phạm tội diệt chủng ở Gaza. Một số quốc gia khác tham gia hoặc bày tỏ sự ủng hộ đối với vụ kiện, bao gồm: Nicaragua, Bỉ, Colombia, Thổ Nhĩ Kỳ, Libya, Ai Cập, Maldives, Mexico, Ireland, Chile Palestine…
Trí nhớ của một cộng đồng không chỉ mất đi khi thời gian làm phai mờ, mà có khi có bàn tay cố tình tháo gỡ. Không cần nhiều bút mực, chỉ cần bỏ vài dòng, thay một chữ, hoặc xóa một đoạn – câu chuyện lập tức đổi nghĩa. Lịch sử hiện đại đã nhiều lần chứng kiến điều đó. Năm 1933, chính quyền Quốc xã Đức đốt sách giữa quảng trường, thay lại giáo trình, đặt viện bảo tàng và văn khố dưới quyền Bộ Tuyên Giám. Joseph Goebbels nói: “Chúng ta không muốn người dân sử dụng cái đầu. Chúng ta muốn họ hành xử theo cảm tính.” Tám thập niên sau, ở một góc khác của địa cầu, những bản thảo của Trương Vĩnh Ký – người khai sáng nền quốc ngữ Việt – bị loại khỏi thư viện vì bị gán là “tay sai thực dân”. Sau 1975, chính quyền cộng sản xét duyệt văn hóa trên toàn quốc: các tác phẩm học thuật bị cấm; bị đốt, tên tuổi các học giả và nhà văn miền Nam biến mất khỏi mọi tiến trình văn hóa. Tại Hoa Kỳ ngày nay, sự thật không bị đấu tố – nhưng bị biên tập lại.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.